Đế Tôn

Chương 278: Kiếm lợi nhuận lớn (1)


Hơn nữa, tu vi loại người này có lẽ cũng không phải thâm hậu như thế nào, nhưng pháp lực vô cùng tinh thuần thuần túy, thực lực còn muốn ở phía trên cao thủ ngang nhau cảnh giới!

Mấu chốt nhất chính là, Hướng Thiên Nam tu luyện chính là Thanh Vân Chiến Thể, đây là thân thể thần thông mạnh nhất Thanh Vân tông, thân thể vô cùng cường đại, nhục thể của hắn sớm đến được Đạo đài cảnh, thậm chí có thể nói coi như là thân thể của Ngọc Đài cảnh cường giả so với hắn cũng thua kém một bậc!

Nhưng nhân vật bực này, thậm chí ngay cả một kích của Giang Nam cũng tiếp không được, trực tiếp bị đánh bay lên, ngất đi!

Từ đầu đến cuối, tất cả mọi người chỉ coi Giang Nam là mao đầu tiểu tử cả gan làm loạn, ỷ có chút tiểu thông minh liền dám đánh lén Bách Dục Thí Thần Cốc cốc chủ cùng Thái Hoàng lão tổ, lại có chút ít vận khí, đắc thủ mà thôi.

Nhưng không có người đưa hắn để vào mắt, dù sao Giang Nam chỉ là tiểu nhân vật, lúc trước tên không nổi danh, tu vi lại thấp, chỉ có sau khi ám toán Thí Thần Cốc cốc chủ cùng Thái Hoàng lão tổ, mới danh dương thiên hạ, tiến vào tầm mắt mọi người, biết rõ hắn là Huyền Thiên Thánh tông đệ tử, đồ đệ của Lạc Hoa Âm.

Tu vi của hắn mới là Thần thông tứ trọng, khoảng cách Đạo Đài cảnh không biết xa bao nhiêu, cái này chính là một quả hồng mềm, quả hồng mềm mà mỗi người có thể niết, hơn nữa người chết ở bên trong tiên đỉnh tiên quang quá nhiều, Giang Nam cừu gia khắp thiên hạ, cho nên những người này hoài thù mà đến, muốn giết hắn, nhưng không có đem hắn để vào mắt.

Nhưng mà, Giang Nam chỉ một kích, liền đem cái nhìn của bọn hắn hết thảy đánh nát, để cho bọn hắn bắt đầu một lần nữa nhìn thẳng vào Giang Nam!

- Một kích thật mạnh...

Trên khán đài có người thấp giọng nói:

- Một đạo ấn pháp đánh xỉu Hướng Thiên Nam? Xem ra nữ ma đầu Lạc Hoa Âm này, thu một đệ tử giỏi...

- Tu vi vẫn là yếu đi một chút, bất quá thiên phú cực cao.

- Huyền Thiên Thánh tông gần đây nhân tài đông đúc, nói không chừng sẽ trở thành quái vật khổng lồ có thể khiêu chiến Thái Huyền Thánh tông!

Thác Bạt Lan Vân cũng không khỏi biến sắc, nhìn nhìn Vân Bằng, thấp giọng nói:

- Sư đệ ngươi so với ngươi thật giống như còn lợi hại hơn một chút.

- Ta chưa bao giờ so lợi hại với hắn.

Vân Bằng nhún vai đầu, cười nói:

- Hắn ở lúc Thần Luân cảnh, ta cùng với hắn cùng cảnh giới chiến một trận liền không phải là đối thủ của hắn. Hôm nay hắn đã tu thành bốn đạo Thần Luân, tu thành Thần thông tứ trọng, tự nhiên sẽ càng cường đại hơn.

Thác Bạt Lưu Chiếu trầm giọng nói:

- Trong Bách Hiểu Lâu có ghi lại chuyện này, ta đã từng xem qua tin tức này, nhưng thực lực của Giang đạo hữu vẫn là vượt quá dự liệu của ta. Hắn đã có vốn liếng cùng cảnh giới Vô Địch, bất quá một kích này hiển lộ ra thực lực của hắn, để cho cừu gia coi trọng hắn rồi, chỉ sợ người phía sau liền không có dễ dàng đối phó như vậy.

Thần Thứu Yêu Vương mặt mày hớn hở, lần đánh bạc này Giang Nam chiến thắng, hắn có thể nói là kiếm được đầy bồn đầy bát, đầu yêu này đem linh dịch hết thảy thu nhập trong Tử Phủ của mình, trong nội tâm thình thịch đập loạn, thầm nghĩ:

- Cho dù chúa công bị người đánh chết, ta mang tất cả những linh dịch này, cũng đầy đủ ta tu luyện tới Thần Phủ thậm chí Thiên Cung rồi!

Lúc này đây đối với đánh bạc, trọn vẹn buôn bán lời hơn 100 ngàn cân linh dịch, tăng thêm linh dịch của Giang Nam cùng vừa rồi thắng đến, đã trên 200 ngàn cân, quả thực là giống như cướp bóc!

Đột nhiên, đầu điểu này rùng mình một cái, vội vàng nhìn lại mọi nơi, chỉ thấy không biết bao nhiêu người đằng đằng sát khí nhìn xem hắn, không có hảo ý, hiển nhiên là mọi người thấy hắn tài phú kinh người, động tham niệm.

Thần Thứu Yêu Vương vội vàng rụt rụt đầu, thầm nghĩ:

- Chúa công vẫn là không nên bị người đánh chết mới tốt, thiên đại họa có hắn đi kháng, lão tử vẫn là an phận làm tọa kỵ của hắn là tốt rồi, nếu không ta vừa ra Nam Hải, liền sẽ bị người giết điểu đoạt bảo rồi... Bạn đang đọc chuyện tại TruyenFull.vn

- Không biết có bao nhiêu người táng gia bại sản...

Thác Bạt Lan Vân thương cảm nhìn về phía những người vừa rồi cùng Giang Nam đánh bạc kia, trong nội tâm có chút đồng tình, lại có chút cảm thấy may mắn:

- Ta vừa rồi thiếu chút nữa cũng động tham niệm, để cho người đi đánh bạc Hướng Thiên Nam chiến thắng, may mắn Nam Hải ta cấm người một nhà đánh bạc, nếu không lần này ta cũng bị lừa rồi.

Những người đánh bạc thua kia giờ phút này sắc mặt cực kỳ đặc sắc, phảng phất như ăn hết một con ruồi, lại trơ mắt ếch ra nhìn mình ăn con thứ hai.

Vị lão giả tuyên bố thay đồ đệ báo thù kia diện mục âm trầm, đột nhiên đứng dậy hướng cột đá của Giang Nam đi đến, lạnh lùng nói:

- Giang Tử Xuyên, ngươi đã đi ra, cái kia liền không cần đi trở về, lão phu đến chiếu cố ngươi!

Mọi người thấy thế, nhẹ nhàng thở ra, cười nói:

- Ba Sở đạo nhân chính là Thần Phủ cảnh cường giả, tu luyện tới Thần Phủ nhị trọng, Côn Luân cảnh, có hắn ra tay, dù trăm ngàn cái Giang Tử Xuyên, cũng chết không toàn thây rồi.

- Tặc ngốc kia, hiện tại còn muốn đánh cá không?

Có người hướng Thần Thứu Yêu Vương cười nói.

Một vị nữ tử cười khanh khách nói:

- Lần này cần ngươi táng gia bại sản, thua ngay cả đồ lót cũng không dư thừa rồi!

Thần Thứu Yêu Vương hậm hực nói:

- Ta chưa bao giờ mặc đồ lót.

Ba Sở đạo nhân vừa mới rơi vào phía trên cột đá, đột nhiên chỉ thấy Giang Nam đứng dậy phiêu nhiên mà đi, tiếng cười truyền đến:

- Ba đạo nhân, ngươi là tiền bối cao nhân, bối phận ở phía trên ta, ta không dám cùng tiền bối động thủ? Xin thứ cho vãn bối không phụng bồi rồi.

- Muốn đi?

Ba Sở đạo nhân trong mắt hiện lên một đạo sát cơ, diện mục dữ tợn, đột nhiên sau đầu một mảnh sóng xanh nhộn nhạo, giống như biển cả thâm bất khả trắc, trên biển tiếng sóng bành trướng, một tòa cung khuyết to lớn từ phía dưới nước biển hiện ra, hào quang vạn trượng.

Đó là kiến trúc thuần túy do đạo vân xây dựng mà thành, phong cách cổ xưa mà trang trọng, giống như cung điện của thần minh!

Minh Đường thần phủ!

Ầm ầm!

Lại có một tòa Thần Phủ hiển hiện, so với Minh Đường thần phủ còn muốn đồ sộ, rõ ràng là Côn Luân Thần Phủ!

Thần Phủ cảnh cũng có bát trọng, phân Minh Đường, Côn Luân, Thiên Tiểu, Huyền Đô, Ngọc Kinh, Ngọc Cung, Thần Phủ, Động Thiên, mỗi luyện ra một tòa Thần Phủ, đại biểu cho tăng lên một trọng cảnh giới, Ba Sở đạo nhân luyện thành Minh Đường thần phủ, Côn Luân Thần Phủ, đại biểu cho hắn là Thần Phủ nhị trọng cảnh!

Hô...

Sóng xanh biển cả, bên trong hai tòa Thần Phủ, đột nhiên từng người thò ra một cái đại thủ, hai bàn tay vô cùng khổng lồ, phạm vi hơn mười dặm, oanh một tiếng hướng chính giữa đập đi!

Giang Nam làm như không thấy, tiếp tục đi thẳng về phía trước, cất cao giọng nói:

- Thác Bạt huynh, quy củ của Nam Hải Đấu Chiến đạo trường ở đâu?