Đế Tôn

Chương 2284: Mê chết người không đền mạng (1)


Muốn làm được một bước này còn cần hắn không nừng chuyên cần khổ tu.

Nhục thể, nguyên thần, đạo quả cùng pháp lực, đại đạo của hắn đã không cách nào tiếp tục hấp thu năng lượng của đại đạo nguyên dịch, không có lôi kiếp, lại hấp thu thì hắn sẽ gặp phải bạo thể mà chết, bị năng lượng của đại đạo nguyên dịch đánh bạo.

- Không biết có thể đem những đại đạo nguyên dịch này lấy đi hay không?

Giang Nam nhìn về phía đạo dịch còn dư lại trong đại đạo nguyên trì, nháy mắt mấy cái nói:

- Không thu lại bảo bối nghịch thiên bực này là không quá phù hợp với tác phong của ta a... Tác phong của ta từ trước đến giờ là không để lại một ngọn cỏ, không lưu cho đối thủ nửa cọng lông...

Đạo dịch trong tòa đại đạo nguyên trì này vốn là không còn nhiều lắm, Giang Nam ở trong đó ngâm mình, mượn năng lượng của đạo dịch độ kiếp, hấp thu hơn phân nửa đạo dịch, đạo dịch còn dư lại còn chưa đủ để chứa trong một cái chậu gỗ.

Những đạo dịch này như cũ không phải là chuyện đùa, một giọt đại đạo nguyên dịch ẩn chứa năng lượng liền đủ để cho người từ Chân tiên đột phá đến Tiên Vương rồi!

Huống chi trong đại đạo nguyên dịch ẩn chứa phong phú đa biến của tiên đạo, lại càng là chí bảo vô thượng tăng lên cảnh giới pháp lực!

Đạo dịch còn như lại như cũ là tài phú khó có thể tưởng tượng, có thể giúp người tăng lên cảm ngộ đối với đạo cùng tu vi thực lực tự thân của chính mình!

Hơn nữa mấu chốt chính là, loại đạo dịch này quả thực chính là linh đan diệu dược vô thượng, so sánh với tiền sử thánh dược do tiền sử Đạo Quân kết xuất ra cũng không kém chút nào.

Một giọt đạo dịch có thể để cho người chết sinh ra xương trắng, chữa khỏi hết thảy thương thế, vô luận thương thế nặng như thế nào đều có thể dễ dàng chữa khỏi!

Nếu không phải như thế, những vị Tiên Vương, Tiên Quân, chuyển thế Đạo Quân kia cũng không thể một lòng muốn trèo lên đỉnh tế đàn, khát vọng nhận được đạo dịch.

Giang Nam đã sớm cảm nhận được chỗ tốt của đại đạo nguyên dịch, tự nhiên là không chịu bỏ qua cho đạo dịch còn dư lại, bất quá khi pháp lực của hắn đem đạo dịch còn sót lại không nhiều lắm này cuồn cuộn cuốn lên, đột nhiên một loại cảm ứng đại kinh khủng xông lên đầu, tựa hồ chỉ cần lấy đi đạo dịch còn dư lại này thì hắn sẽ gặp phải tai họa ngập đầu!

Giang Nam nhẹ kêu một tiếng, tâm niệm khẽ động, để xuống đạo dịch, loại cảm giác làm tim hắn đập nhanh này theo đó biến mất. Hắn lại lấy pháp lực cuốn đạo dịch lên, loại cảm giác kia lại lần nữa xông tới!

- Nguyên lai là những pháp bảo lạc ấn này!

Trong lòng Giang Nam nghiêm nghị, chú ý tới chỉ cần mình cố gắng thu lấy đại đạo nguyên dịch, uy năng của những pháp bảo lạc ấn này sẽ gặp phải kích thích!

- Chẳng lẽ nói đạo dịch không cách nào mang ra nơi này?

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, không có thử mạnh mẽ thu lấy đạo dịch, Đế, Tôn cùng Bất Không đạo nhân sau khi khai thiên tích địa, đem đạo dịch còn sót lại để ở chỗ này, không hẳn là không có ý tứ tạo phúc cho hậu nhận, mạnh mẽ mang đi chính là làm trái với ý nguyện của ba vị tồn tại cổ xưa này, tất nhiên sẽ gặp kiếp!

Trong lòng Giang Nam khẽ động, lấy ra đạo quả của Băng Liên thánh mẫu, nữ tử này đang mượn Thủy Liên linh căn cải tạo thân thể, đem đại lượng tiên dịch mà Giang Nam sưu tập đến đánh vào trong Thủy Liên linh căn, bồi dưỡng ra hình thể của một vị diệu linh thiếu nữ.

Diệu linh thiếu nữ này bộ dáng kiều mị động lòng người, chỉ tầm mười ba mười bốn tuổi, nhưng mà thân thể lại đã phát dục thành thục, có một loại quyến rũ của hồng nhan họa thủy.

Hai mắt của nàng đã mở ra, lộ ra vẻ rất là linh động, tròng mắt giống với tròng mắt của Băng Phách huyền nữ, phảng phất cũng là do nước tạo thành, nhưng mà trong mắt của Băng Phách huyền nữ xanh thẳm giống tiên hải, thỉnh thoảng yên lặng thâm thúy, thỉnh thoảng như nộ hải triều dâng.

Mà ánh mắt của nàng lại là long lanh nước, thanh xuân thấu triệt, giống như là sáng sớm sáng rỡ, dương quang vẩy lên trên mặt hồ yên tĩnh.

Ánh mắt là cửa sổ của tâm linh, bất quá Giang Nam lại biết đôi mắt này của Băng Liên thánh mẫu tuyệt đối không phải là cửa sổ tâm linh của nàng, nữ tử này đanh đá chua ngoa, giảo hoạt đa đoan. Người nào nếu như cho nàng là đơn thuần, như vậy tất nhiên sẽ ăn thiệt thòi lớn!

Thân thể của nàng còn chưa hoàn thành, trên người không có quần áo, lung linh lồi lõm, đem xinh đẹp của nữ tử phát huy đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Bộ dáng của nàng mặc dù chỉ có mười ba, mười bốn tuổi, nhưng mà ngực nàng so với Băng Phách huyền nữ lại không nhỏ hơn, nữ nhân này cải tạo thân thể, một mặt muốn giả bộ nai tơ, một mặt lại cố chấp đến muốn đem ngực của mình đắp nặn đến ngạo thị hoa thơm cỏ lạ, để cho Giang Nam mở rộng tầm mắt, cũng có không hiểu.

- Giáo chủ, nhân gia đẹp mắt không?

Băng Liên thánh mẫu cũng đang trồng đạo quả, liếc thấy Giang Nam đang quan sát thân thể của mình, không khỏi chớp chớp ánh mắt trong suốt, đơn thuần vô cùng mà nói.

- Yêu nữ này, quả thực là mê chết người không đền mạng.

Giang Nam nghiêm mặt nói:

- Đạo hữu, nơi này còn có một chút đại đạo nguyên dịch, nếu như đạo hữu có thể luyện hóa, đối với ngươi có ích lợi rất lớn!

Băng Liên thánh mẫu vừa mới nhìn đến đại đạo nguyên dịch trong nguyên trì không còn nhiều, không khỏi vui mừng vô cùng, ôm lấy Giang Nam hung hăng mà hôn một ngụm, liền hướng đại đạo nguyên trì xông tới, cười duyên nói:

- Đế, Tôn cùng Bất Không đạo nhân luyện ra đại đạo nguyên dịch, chính là vừa vặn dùng để rèn luyện căn cơ tiên đạo của ta!

Nàng vô cùng cẩn thận vốc lên vài giọt đại đạo nguyên dịch, mở ra cái miệng anh đào nhỏ, không dám hấp thu loại đạo dịch này quá nhiều.

- Không nên uống! Đây là nước tắm của ta... Khụ khụ, xem như ta chưa nói qua...

Giang Nam lúng ta lúng túng nói.

PHỐC!

Băng Liên thánh mẫu há mồm đem vài giọt nguyên dịch kia phun ra, cả giận nói:

- Ngươi dùng đại đạo nguyên dịch tắm? Phi! Phi! Phí của trời!

Giang Nam hơi có chút lúng túng, phẫn nộ nói:

- Kiếp số của ta phủ xuống, không thể làm gì khác hơn là trước nhảy vào trong ao, làm sao mà quản được đại đạo nguyên dịch hay là tiên dịch bình thường, có thể giữ được tính mạng liền coi như không sai rồi.

Băng Liên thánh mẫu trợn mắt nhìn hắn, Giang Nam làm bộ như không thấy, cười nói:

- Ngươi mau hấp thu đạo dịch, ta đoán chừng qua không lâu nữa sẽ có Đạo Quân chuyển thế cùng Tiên Quân đi len!

Nụ cười của Băng Liên thánh mẫu âm tình bất định, nhìn đại đạo nguyên dịch có chút chần chờ, tuy nói đại đạo nguyên dịch không nhiễm một hạt bụi, không thể nào có tạp chất, nhưng nước tắm của Giang Nam thực sự khiến cho nàng có chút bóng ma trong lòng.

- Vì fq chi tư, lão nương liều mạng!

Băng Liên thánh mẫu cắn răng, ngồi xếp bằng, nói:

- Giáo chủ, Thiên Hoàng cùng Vô Tà lưỡng đại Đạo Quân chuyển thế chi thân hẳn là cũng ở nơi đây, ngươi giúp ta hộ pháp! Vạn vạn không thể để cho bọn họ thương tổn đến ta!

Giang Nam lạnh nhạt nói:

- Đạo hữu yên tâm, ta đã đồng ý hộ pháp cho ngươi thì sẽ không nuốt lời. Ta ở chỗ này thì không người nào có thể thương tổn được ngươi, Đạo Quân chuyển thế cũng không được!