Đế Tôn

Chương 2277: Thần vương (2)


Hắn vừa muốn đứng vững thân hình, đột nhiên rơi vào lôi mạc sơn môn, nhất thời lôi mạc bộc phát, vô số đạo kinh lôi hạ xuống, chỉ một thoáng vị Cổ Thần này tựa như bị vạn đao gia thân, quanh thân bị tiên lôi đánh ra từng đạo vết thương, có thể thấy được tận xương!

Giang Nam ho một tiếng vọt ới, cũng xông thẳng vào bên trong lôi mạc sơn môn, lại là một quyền oanh tới, đột nhiên lôi mạc sơn môn bạo phát càng thêm kịch liệt vô số lôi đình sôi trào, nhất tề hướng Giang Nam oanh tới!

- Hỏng bét!

Trong lòng Giang Nam thất kinh, nhất thời chỉ cảm thấy đạo quả truyền đến tiếng vang răng rắc, tám gốc tiên đạo linh căn chập chờn sinh tư, phun ra tiên đạo, luyện vào trong nguyên thủy nguyên thần cùng nguyên thủy đại đạo của hắn, Nguyên thủy nguyên thần cùng Nguyên thủy đại đạo không tự chủ được chấn động lên, đại đạo chấn động, đẩy ra đạo quả không gian, triển lộ ra nhất tuyến thiên!

Ở bên trong nhất tuyến thiên, đạo cung dị tượng hùng vĩ bao la hiện ra!

Hắn cư nhiên ở thời khắc này muốn đột phá, mở đạo cung, thành tựu Thần Vương!

- Ở trong lôi mạc thành tựu Thần Vương, tiên lôi dày đặc vô cùng, đột phá cảnh giới Thần Vương đó là một con đường chết!

Trán của Giang Nam cũng toát ra mồ hôi lạnh, những tiên lôi kia thế nhưng bỏ qua tôn Hỗn Độn Cổ Thần này, càng hướng hắn oanh tới!

Xuy xuy xuy!

Thân thể vô địch của hắn vào giờ khắc này giống hư bị vô số lợi kiếm gia thân, từng đạo vết máu xuất hiện, vào lúc này hắn thậm chí không thể tản đi Cự Linh phách thể, vận chuyển pháp lực đi trấn áp đạo quả, bởi vì chỉ cần hắn tản đi Cự Linh phách thể liền tuyệt đối sẽ bị lôi quang vô cùng vô tận phách xuống, chém thành mảnh nhỏ!

Nhìn lại lôi mạc sơn môn này, lôi mạc trải dài không biết bao nhiêu dặm, không thể nào trong một cái chớp mắt liền vượt qua, nếu như trì hoãn thời gian hơi dài, hắn tất nhiên sẽ nuốt hận ở bên trong sơn môn.

- Đã như vậy, vậy thì mở cho ta!

Giang Nam rống giận, không lại áp chế đạo quả, chỉ thấy đạo quả nổ vang, nguyên thần chấn động, đại đạo chấn minh, đạo âm nhất thời từ trong đạo quả của hắn truyền ra, chấn động oanh long long không ngừng truyền đến, nhất tuyến thiên trong đạo quả càng lúc càng lớn, đạo cung càng ngày càng rõ ràng!

Hắn chẳng những không áp chế tu vi, ngược lại là phóng ra tăng trưởng của tu vi, nhất cử đột phá, để cho đạo quả đạo cung thành hình!

Thần Vương!

Giờ phút này hắn rõ ràng đã vượt qua cảnh giới khốn nhiễu chính mình đã lâu, đột phá trở thành Thần Vương!

Trong đạo quả của hắn, nhất thời một cỗ khí tức hỗn độn thương mang truyền tới, nguyên thần như có vạn thần chi chủ, tọa trấn đạo quả đạo cung, ức vạn vạn hư ảnh cổ thần ngồi xen vào nhau, quay chung quanh ở bên cạnh, dưới chân nguyên thần, cộng tôn nguyên thủy!

Giang Nam nhất thời cảm giác được lực lượng cùng phát lực cuồn cuộn xông tới, không ngừng đề thăng phòng ngự cùng thực lực của chính mình, hắn đột phá trở thành Thần Vương, pháp lực tăng phúc thế nhưng đạt tới mấy lần, thân thể phòng ngự cũng đang không ngừng tăng cường, mà giờ khắc này lại vận chuyển Cự Linh phách thể, lực phòng ngự của Cự Linh phách thể tăng lên trên biên độ lớn, cơ hồ đạt tới sáu, bảy lần trước đó!

Tôn Hỗn Độn Cổ Thần kia hơi ngẩn ra, chỉ cảm thấy vô số tiên lôi như lưỡi dao sắc bén đột nhiên bỏ qua chính mình, chỉ có mấy đạo ít hỏi phách ở trên người, những tiên lôi kia thế nhưng càng hướng Giang Nam dũng mãnh lao tới, không khỏi mừng rỡ, cười hắc hắc nói:

- Huyền Thiên, ngươi làm nhiều chuyện xấu, gặp sét đánh đi?

Giang Nam không nói một lần, đột nhiên lấy tay bắt tới vị Cổ Thần này. Cổ Thần gầm thét, cánh tay của hai người va chạm, hắn nhất thời biệt khuất phát hiện, chính mình thế nhưng không địch lại nhân loại này, hai cánh tay bị vắt thành bánh quai chèo!

- Mẹ nó, ngươi là Hỗn Độn Cổ Thần hay ta là Hỗn Độn Cổ Thần?

Vị Cổ Thần này chửi ầm lên, lực lượng của hắn mặc dù không địch lại Giang Nam nhưng mà lập tức phát hiện trong cơ thể Giang Nam trống rỗng, không có bất kỳ pháp lực nào, không khỏi mừng rỡ, thần luân sau đầu chuyển động, cười lạnh nói:

- Thì ra ngươi là ngoài mạnh trong yếu, sớm biết như thế một đạo thần thông của ta là có thể oanh sát ngươi rồi!

Thần thông của hắn còn chưa kịp phát ra, chỉ thấy Giang Nam hô lên một tiếng đem hắn giơ lên, đặt ở trên đỉnh đầu, cất bước về phía trước điên cuồng mà đi.

OanH!

Vô số tiên lôi rơi xuống, chỉ một thoáng thần thông của tôn Hỗn Độn Cổ Thần kia bị từng đạo lôi quang oanh nát, nửa điểm thần thông đều không cách nào phát ra, tiên lôi chấn động không dứt, không nhịn vị Hỗn Độn Cổ Thần này, càng hướng Giang Nam dũng mãnh lao tới.

Loại tràng diện này vô cùng kinh khủng, để cho vị Hỗn Độn Cổ Thần da đầu tê dại, chỉ thấy lôi quang giống như vô số đạo kim xà dũng động từ bên cạnh hắn vòng qua, lôi đình ầm vang thế nhưng không có phách lên trên người của hắn, mà là phách hết lên trên người Giang Nam!

Đây là kiếp, kiếp chỉ nhằm vào Giang Nam, cũng không phải là nhằm vào hắn, vì vậy Giang Nam phải tự mình độ kiếp mới có thể vượt qua trận kiếp số này.

- Vì sao hắn còn muốn khiêng ta lên đỉnh đầu?

Vị Hỗn Độn Cổ Thần này buồn bực, nhưng ngay sau đó tỉnh ngộ:

- Đúng rồi, tiên lôi mặc dù sẽ không nhằm vào bản thể của ta, nhưng mà nếu như ta phát động thần thông sẽ gặp phải thiên lôi phá hư. Hắn là đang mượn tiên lôi oanh phá thần thông của ta, để cho ta không cách nào thương tổn đến hắn. Hơn nữa hắn còn có thể mượn nhục thể của ta để cho tiên lôi vòng qua thân xác, trì hoàn thời gian!

- Bất quá trừ lôi mạc sơn môn, không có tiên lôi phá hư, ta là có thể thi triển thần thông, nhất cử đem hắn oanh sát!

Lôi mạc hậu trọng, không biết sâu bao nhiêu, Giang Nam cất bước chạy như điên, không biết chạy được bao xa rồi, đột nhiên chỉ thấy lôi quang phía trước trở nên mỏng manh, không khỏi mừng rỡ.

Giờ phút này hắn đã bị tiên lôi đánh thành nám đen, lôi quang ầm vang lại ở trong người hắn tán loạn, đây là lôi quang cấp bậc Tiên Quân đại đạo tạo thành, ở trong cơ thể hắn không ngừng phá hư, phá hư nhục thân từ trong ra ngoài của hắn, muốn đem hắn chấn vỡ cắt nát!

Trong cơ thể hắn trống rỗng không có nửa phần pháp lực, tự nhiên không cách nào chống lại lôi quang cấp bậc tiên quân tạo thành, tùy ý để cỗ uy năng này phá hư, hắn hẳn là phải chết không thể nghi ngờ!

- Huyền Thiên, ngươi nhất định phải chết!

Tôn Hỗn Độn Cổ Thần kia cũng thấy lôi mạc sơn môn sắp đến tận cùng, không khỏi mừng rỡ, cười ha ha nói:

- Không có bất kỳ pháp lực nào chống đỡ thân thể, ngươi chính là một quả trứng gà, xác ngoài nhìn như cứng rắn nhưng kỳ thực vừa đụng liền vỡ!

- Ta là Thần Vương, vạn thần chi vương, ngươi cũng bất quá là một tôn Thần, lại có thể làm gì ta?

Hai tay của Giang Nam đột nhiên phát lực, đem tôn Cổ Thần ở trên đầu dụng lực ném ra, đem hắn ném ra sơn môn, vị Cổ Thần này buồn bực, không biết ý nghĩa, đột nhiên Giang Nam nhảy lên một cái, đẩy lôi quang nhảy ra sơn môn, sau một khắc hạ xuống lồng ngực của hắn, sau đó ngồi lên phái trên.