Đế Tôn

Chương 2186: Cùng Sinh Băng Phách Hoa (2)


Trên biển xem băng sơn, chứng kiến thủy chung là bộ phận trên mặt nước.

Vô luận là bọn người Đông Vân, hay là bọn người bát Tiên Vương, vài tỷ năm tích lũy, để cho bọn hắn đều không giống như là biểu hiện ra thoạt nhìn đơn giản như vậy!

Mà Băng Phách Huyền Nữ trước mặt, hắn cũng không cách nào nhìn thấu tâm tư của nàng này.

Vừa rồi hai trận đánh bạc đấu, rõ ràng cho thấy Nam Chiên cùng An Thanh chiếm cứ thượng phong, ưu thế rõ ràng như vậy, Băng Phách Huyền Nữ lại có thể nhịn được không có tham dự, có thể thấy tâm tính không giống bình thường.

Hơn nữa, hôm nay Tạp Đà Châu đã có gần ba phần tư rơi vào trong tay Giang Nam, còn lại một phần tư thì khống chế ở trong tay Băng Phách Huyền Nữ, chỉ cần nàng này khống chế một phần tư kia, liền có thể kiềm chế Giang Nam, để cho Giang Nam không cách nào hoàn toàn khống chế Tạp Đà Châu!

Giang Nam cũng không biết nàng này một mặt hướng mình lấy lòng, một mặt lại kiềm chế mình, rốt cuộc là ý tứ gì.

Bất quá xem cử động trước mắt của Băng Phách Huyền Nữ, hẳn là không có ác ý.

- Giáo chủ là khách nhân ta mời đến, ta tự nhiên không thể để cho ngươi bị hao tổn. Hơn nữa, ta cũng có sự tình muốn nhờ.

Băng Phách Huyền Nữ nhìn về phía Giang Nam, đôi mắt càng phát ra xanh thẳm tĩnh mịch, nói khẽ:

- Nếu giáo chủ có thể giúp ta đạt thành mong muốn, ta tất nhiên đem địa bàn còn lại của Tạp Đà Châu chắp tay đưa tiễn, hơn nữa hộ tống giáo chủ bình an trở lại Huyền Thiên tiên vực.

Trong nội tâm Giang Nam khẽ nhúc nhích, cười nói:

- Sự tình ngay cả Huyền Nữ nương nương cũng không cách nào làm được, chỉ sợ ta cũng không cách nào làm được.

Băng Phách Huyền Nữ lắc đầu nói:

- Này cũng chưa hẳn. Ta chỉ là khiếm khuyết một ít lực lượng, không cách nào hoàn thành sự kiện kia, nếu mượn nhờ lực lượng của giáo chủ, liền có thể hoàn thành chuyện này.

Giang Nam buồn bực:

- Xin hỏi sự tình ra sao?

Băng Phách Huyền Nữ lẳng lặng nói:

- Tiên Hải ta bị lực lượng tiền sử xâm lấn rồi.

Trong lòng Giang Nam tim đập mạnh một cú, thất thanh nói:

- Tiên Hải bị lực lượng tiền sử xâm lấn? Nương nương, chuyện này ngươi tới tìm ta chỉ sợ vô dụng thôi, ngươi hẳn nên đi tìm hai cung, để cho Tiên Quân hai cung mời Tiên Thiên pháp bảo ra, mới có thể diệt trừ tồn tại tiền sử!

Băng Phách Huyền Nữ lắc đầu nói:

- Lần này xâm lấn, thực sự không phải là Đạo Quân tiền sử xâm lấn, không cần phải kinh động hai cung. Chỉ là bằng thực lực của ta cùng Tiên Hải, không cách nào diệt trừ ma đầu tiền sử này, cho nên mới mời giáo chủ tương trợ. Nếu Giáo chủ giúp ta một tay, ta tự nhiên có chỗ báo đáp.

Giang Nam càng nghi hoặc, cười nói:

- Vì sao nương nương không đi mời Nam Chiên, An Thanh bọn người? Bọn họ cùng nương nương giao tình, chỉ sợ càng đỡ một ít a?

- Chuyện này, cũng không phải là đơn giản như vậy, ta không dám mời bọn hắn.

Băng Phách Huyền Nữ êm tai nói:

- Ở chỗ sâu trong Tiên Hải, có một đóa Băng Phách Hoa, là cùng ta làm bạn mà sinh, đóa hoa này cùng ta chung một chỗ sinh ra đời, nhưng không có hoá thành sinh linh, mà sinh trưởng ở bên trong Băng Phách dưới đáy biển. Cho tới nay, ta thủ hộ hoa này, chờ đợi hoa này nở rộ, đóa hoa này cùng ta đồng căn đồng nguyên, ta là tu vi gì, nó cũng là tu vi ấy. Ta tu thành đại đạo gì, nó cũng chất chứa đại đạo đó. Chúng ta như là tỷ muội song sinh, như đồng nhất thể, tâm ý tương thông, đại đạo tương thông.

Giang Nam kinh ngạc không hiểu nói:

- Băng Phách Hoa cùng sinh? Còn có thần kỳ chi vật bực này?

- Đóa hoa này, là mấu chốt để ta đột phá đến Tiên Quân, nếu ta ở lúc đạt tới tiếp cận Tiên Quân cảnh giới, luyện hóa hoa này, liền có thể một lần hành động đột phá, tu thành Tiên Quân.

Băng Phách Huyền Nữ nói:

- Chỉ là trước đó không lâu, lúc ta bế quan tu luyện, này hoa phát sanh biến hóa, đợi cho sau khi ta xuất quan, mọi chuyện đã rồi.

Giang Nam lẳng lặng nghe, Băng Phách Huyền Nữ nói:

- Có một cổ lực lượng tà ác, từ lòng đất Vô Nhân khu truyền lại đến Băng Phách đáy biển, xâm nhiễm phiến thánh địa kia. Ta sát nhập bên trong Băng Phách, đã thấy đại đạo bên trong Băng Phách Hoa, đã không còn là đại đạo thuần túy của ta, mà là bị tiền sử đại đạo xâm lấn, hoá sinh ra tồn tại tà ác, cơ hồ cùng ta sánh vai. Bằng sức một mình ta đã không cách nào đem nàng trấn áp luyện hóa, ta không tin được bọn người An Thanh, Đông Vân, lại biết rõ giáo chủ ở tiền sử đại đạo tạo nghệ sâu đậm, bởi vậy chỉ có thể mời giáo chủ tương trợ.

Giang Nam gật đầu, đóa cùng sinh hoa kia là mấu chốt để Băng Phách Huyền Nữ đột phá đến Tiên Quân cảnh giới, mà Tiên Quân là thành tựu bực nào?

Ba người An Thanh, Nam Chiên cùng Đông Vân tuy cùng Băng Phách Huyền Nữ giao hảo, nhưng mà cái hấp dẫn này thật sự quá lớn, khó bảo toàn ba Tiên Vương kia sẽ nhịn không được tham hoa này, ra tay với Băng Phách Huyền Nữ, vậy thì thật là tiền mất tật mang rồi.

Hơn nữa, Băng Phách Huyền Nữ vẫn không thể đi mời Tiên Quân chống đỡ nàng, cùng sinh hoa dù sao đang mang trọng đại, quan hệ đến nàng có thể chứng được Tiên Quân hay không.

Mà Băng Phách Huyền Nữ chứng được Tiên Quân, sẽ thoát ly Tiên Quân chống đỡ nàng khống chế, là sự tình vị tồn tại sau lưng nàng kia không vui chứng kiến, vị tồn tại kia hơn phân nửa sẽ đem Băng Phách Hoa khống chế trong tay, mượn cơ hội triệt để khống chế Băng Phách Huyền Nữ, muốn nàng làm việc cho mình.

- Huyền Nữ nương nương mời ta với ngươi cùng một chỗ luyện hóa đóa cùng sinh hoa này, chỉ sợ ngoại trừ là vì ta tinh thông tiền sử đại đạo, còn là vì tu vi thực lực của ta không bằng bọn người An Thanh Tiên Vương, mặc dù muốn cướp đoạt cùng sinh hoa, cũng không có phần thực lực này.

Giang Nam cười nói:

- Là cái duyên cớ này a?

Băng Phách Huyền Nữ gật đầu, dung nhan xinh đẹp hiện ra một dáng tươi cười chọc tiếng lòng người, cô gái này không cười thì thôi, phàm là cười lên, tựa hồ có thể làm cho hết thảy mỹ vật thế gian mất nhan sắc, không cách nào cùng nụ cười của nàng so sánh, buồn bả nói:

- Đích thật là nguyên nhân này, mặc dù Giáo chủ tài tình kinh thế, nhưng dù sao nội tình còn thấp, ở trong tay ta lật không nổi bao nhiêu bọt nước, nếu động tham niệm, ta có thể tại chỗ đem giáo chủ trấn áp đánh giết. Đổi lại bọn người An Thanh, ta liền không có nắm chắc này rồi.

Sắc mặt Giang Nam tối sầm, lúng ta lúng túng nói:

- Nương nương, ngươi nói uyển chuyển một chút được không, không nên trực tiếp như vậy, tốt xấu cũng phải cho ta vài phần mặt mũi.

Đôi mắt xanh thẳm của Băng Phách Huyền Nữ rơi vào trên người của hắn, tựa hồ muốn nhìn thấy đáy lòng của hắn nghĩ gì, nói khẽ:

- Giáo chủ có thể giúp ta chuyện này không?

- Đương nhiên sẽ giúp.

Giang Nam cười nói:

- Bất quá, nếu lực lượng tà ác của tiền sử xâm lấn, chỉ sợ sẽ có hung hiểm, ta cần tu luyện mấy ngày.

Băng Phách Huyền Nữ gật đầu, phiêu nhiên mà đi, thanh âm xa xa truyền đến nói:

- Nơi đây liền là bế quan chi địa của giáo chủ, lúc giáo chủ xuất quan, ta tới tìm ngươi. Giáo chủ nên nhanh chóng xuất quan, đại đạo tiền sử kia còn đang không ngừng lớn mạnh, mỗi kéo dài một ngày, thực lực của nàng liền cường đại một phần, kéo dài thời gian quá lâu, chỉ sợ lực lượng của ngươi và ta đã không cách nào trấn áp nàng!

- Băng Phách Hoa? Rõ ràng còn có thần kỳ chi vật bực này! Nếu Băng Phách Huyền Nữ đạt được hoa này, chỉ sợ xác định vững chắc có thể chứng đạo Tiên Quân rồi.

Trong nội tâm Giang Nam cảm khái, chứng đạo Tiên Quân là gian nan bực nào, vô luận là bọn người Băng Phách Huyền Nữ, hay là bọn người bát Tiên Vương, đều dùng tất cả vốn liếng, trăm phương ngàn kế muốn chứng đạo.

- Ta so với bọn hắn cất bước muộn, chẳng biết lúc nào mới có thể đạt tới cảnh giới như bọn hắn?

Ánh mắt Giang Nam chớp động, rơi vào trên tiền sử Cự Linh võ đạo đồ, thầm nghĩ:

- Bất quá đã nhận được bảo vật này, ta liền có thể thân thể đi đầu, dẫn đầu để cho thân thể đột phá cực hạn, siêu việt Hỗn Độn Cổ Thần, đi đầu đạt tới Tiên Vương cấp Hỗn Độn Cổ Thần!