Đế Tôn

Chương 2177: Ra oai phủ đầu (2)


Mà ra oai phủ đầu, chính là giết uy phong của Giang Nam, để cho hắn thừa nhận, thấp hơn bọn họ một đầu, mặc dù Giang Nam mở châu, cũng phải lấy bọn họ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó!

Cổ Tiên uy này hùng hồn bá đạo, ngay cả Long Nữ Tiên Vương cũng bị bức lui, có thể thấy được lai giả bất thiện, tính toán trước hết để cho Giang Nam xấu mặt, rơi vào hạ phong!

Giang Nam cười ha ha, khí thế đột nhiên trán phóng, khí thế của hắn cuồng dã bá đạo, uy năng của Thần Đạo Giáo chủ bộc phát, cùng khí tức của người nọ va chạm!

- Vị đạo hữu này, ta mở châu lấy Tiên Thiên Nguyên Thủy Tiên Vực làm căn cơ, ngươi bảo ta nhượng xuất Tiên Thiên Nguyên Thủy Tiên Vực, chẳng phải là muốn phá căn cơ của ta?

Ầm!

Khí thế hai người gặp gỡ, bầu trời Phong Hỏa liên thành tiên vực nhất thời nảy ra lôi đình, sấm sét vang dội, ùng ùng chấn động, cuồng phong tịch quyển, sấm chớp như mưa, bầu trời trong khoảnh khắc liền đen tối xuống, chỉ có đạo đạo lôi điện chiếu sáng bầu trời!

Trong Tiên vực, một Tiên Vương đột nhiên hiện thân, thân thể tráng lệ, quanh thân dấy lên tiên hỏa hừng hực, bị khí thế của Giang Nam trùng kích đến thân thể không ngừng lui về phía sau, lay động không chừng, tiên hỏa quanh thân cũng phiêu diêu đung đưa.

Hắn cũng không phải là Nam Chiên Tiên Vương, thực lực của hắn tuy mạnh, nhưng còn không có đạt tới trình độ như đám người Tử Tiêu Tiên Vương!

- Đạo hữu gọi như thế nào?

Giang Nam xa xa chắp tay hỏi.

- Nam Chiên Viêm châu Viêm Hỏa Tiên Vương!

Viêm Hỏa Tiên Vương thu khí thế, trong lòng ám run sợ, lạnh nhạt nói:

- Giáo chủ thật có chút bản lãnh, lại có thể cùng khí thế của ta chạy song song, bất quá chỉ dựa vào chút bổn sự ấy liền muốn độc chiếm Tạp Đà châu cùng Vô Nhân khu, thành lập Huyền Châu, chỉ sợ giáo chủ có chút lực chưa đủ!

Giang Nam lạnh nhạt nói:

- Đạo hữu có thể trở thành đứng đầu Viêm châu, chẳng lẽ cũng chỉ có chút thực lực ấy?

Trong mắt Viêm Hỏa Tiên Vương tóe ra hai đạo hỏa quang, hừ lạnh một tiếng, nhưng vào lúc này, lại có một Tiên Vương từ tiên vực đi ra, cười to nói:

- Huyền Thiên Giáo Chủ, ngươi là Thần đạo Đạo Tổ, cùng bát Tiên Vương là một nhà, sao không đi trung ương tám châu tìm bát Tiên Vương, vì sao lại chạy đến trên địa bàn của chúng ta?

Tiên Vương này cũng là mặt lạ hoắc, bất quá trong lời nói tàng đao, trào phúng Giang Nam bị bát Tiên Vương đuổi giết không dám lộ diện, chỉ có thể trốn vào biên giới Vô Nhân khu cùng Tạp Đà châu.

- Các hạ là ai?

Giang Nam thi lễ, theo chân lễ số, cười nói.

Tiên Vương kia cũng không hoàn lễ, xấc láo nói:

- Tây Hoàn mười hai châu, Thần châu Thần Lâu Tiên Vương!

Giang Nam cười nói:

- Tạp Đà châu, Vô Nhân khu, từ trước là nơi vô chủ, sao ta không thể đứng đầu nơi này, thành lập Huyền Châu?

- Tạp Đà châu tuy là nơi vô chủ, nhưng từ xưa đến nay Tây Hoàn các châu ta khai khẩn nơi đó, thành lập lãnh địa, ngươi nói một câu liền muốn cướp đi nơi này, há có thể không giao ra chút ít gì đó?

Thần Lâu Tiên Vương cười lạnh nói:

- Nghe nói giáo chủ có một đạo Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang, lấy thực lực của giáo chủ, chỉ sợ cũng thúc dục không được mấy phần uy năng! Nếu Giáo chủ có thành ý, liền đem bảo vật này lấy ra, đổi lấy lãnh địa Tạp Đà châu!

Giang Nam cười ha ha, bàn tay chợt về phía trước mở ra, chỉ thấy một đạo Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang đột nhiên xuất hiện ở trong tay hắn, cười nói:

- Đạo hữu, linh quang ở chỗ này, sao ngươi không đích thân đến lấy?

Trong mắt Thần Lâu Tiên Vương tinh quang nổ bắn, đột nhiên lấy tay, bàn tay hung hăng chộp tới, sau một khắc liền bắt được đạo Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang này.

Thần Lâu Tiên Vương mừng rỡ, dùng sức kéo đi, nhưng đạo linh quang này phảng phất ở trong lòng bàn tay Giang Nam mọc rễ, không cách nào kéo lên!

Sắc mặt Thần Lâu Tiên Vương có chút ngưng trọng, chợt quát một tiếng, thúc dục pháp lực toàn thân, Đại đạo quanh thân bay vút lên, rõ ràng là vận dụng Tiên Vương cấp Đại đạo, gia trì bản thân!

Giang Nam mặt mỉm cười, tùy ý hắn xuất thủ, Thần Lâu Tiên Vương bị nghẹn đến sắc mặt đỏ bừng. Thủy chung không cách nào đem đạo linh quang này kéo tới, đột nhiên đạo linh quang này nhẹ nhàng vừa động. Thần Lâu Tiên Vương kinh hô một tiếng, bị linh quang bắn bay, đầu cắm vào trong núi, chỉ còn lại có hai chân ở bên ngoài!

- Bảo vật của Giang mỗ, không phải ai cũng có thể cầm.

Giang Nam mỉm cười nói:

- Còn có ai muốn đến lấy đi bảo vật của ta không?

- Cuồng vọng! Tiên hải không phải là địa phương ngươi có thể càn rỡ, để cho ta tới xem ngươi có bản lĩnh gì!

Một Tiên Vương đột nhiên dữ dội lên, một đạo kim quang hiện ra, tàn bạo hướng Giang Nam đánh tới, Tiên Vương này rõ ràng là Tiên Vương của Tiên hải mười chín châu, lần trước Tiên hải mười tám Tiên Vương công phạt Huyền Thiên tiên vực, bị nuốt vào trong miệng quái cáp, lại bị Giang Nam nhân cơ hội chém hết thảy thân thể, đã sớm ghi hận trong lòng, giờ phút này nhìn thấy Giang Nam lấy ra Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang, giọng nói cuồng vọng như vậy, nhất thời nhắm trúng người này giận dữ.

Sau một khắc, Tiên Vương này rung thân hóa thành một đầu hải quái khổng lồ, hung hăng đụng vào trên người Giang Nam, tính toán đem Giang Nam đụng nát, lại nhân cơ hội cướp đi Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang!

Oanh…

Hai người chạm vào nhau, thân thể Giang Nam như cũ đứng ở nơi đó, mà trong miệng Tiên Vương kia hộc máu ngã xuống bay đi!

Cùng lúc đó, đột nhiên có hai Tiên Vương một tả một hữu lao tới, lấy tay liền chộp tới Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang trong tay Giang Nam, một tay khác hướng Giang Nam hung hăng chụp đi, ý muốn đánh người bị thương nặng, sau đó cướp đi đạo linh quang này!

- Hai vị đạo hữu, ra oai phủ đầu là ra oai phủ đầu, nhưng mà hiện tại các ngươi làm có chút quá rồi!

Giang Nam cười khẩy, thu hồi linh quang, một tay thành đấm, một tay hóa chưởng, đón nhận hai người, thân thể hai Tiên Vương đại chấn, kêu rên một tiếng, khóe miệng tràn đầy máu, lảo đảo lui về phía sau.

Đột nhiên, một Tiên Vương tế lên một Tiên Vương chi bảo, Tiên Vương chi bảo kia ngang trời, hóa thành một mặt Tiên Kính, nhô lên cao chiếu rọi ở trên người Giang Nam, Tiên Kính kia bộc phát ra uy năng kinh khủng, đem Giang Nam đinh ở nơi đó!

Tiên Vương kia cười ha ha, lấy tay hướng Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang chộp tới, cười nói:

- Đạo linh quang này, thuộc về ta!

Hắn mới vừa bắt được Tiên Thiên Bất Diệt Linh Quang, đột nhiên chỉ thấy linh quang khẽ động, hóa thành một cái chén bể, coong một tiếng vang thật lớn, đem Tiên Vương kia chấn tan xương nát thịt, hóa thành một mảnh huyết vụ!

Người này vừa chết, Tiên Kính lập tức mất đi uy năng, nhanh chóng độn đi, vào lúc này lại có vài món Tiên Vương chi bảo ngang trời, hướng Giang Nam giết tới!

Đột nhiên một đạo kiếm quang ngang trời, bá bá bá ở giữa không trung lóe lên không chừng, chỉ nghe tranh một tiếng, kiếm quang biến mất, tiếp theo coong một tiếng vang thật lớn truyền đến.

Giang Nam giơ tay lên, chén bể hóa thành linh quang rơi vào trong tay, nhìn thoáng qua mọi nơi, lạnh nhạt nói:

- Ta đã nói, các ngươi làm có chút quá rồi!