Đế Tôn

Chương 2117: Xâm Nhập Cấm Khu


- Lão đạo này hoàn toàn chính xác rất đáng hoài nghi, thật sự là chúng ta có khả năng cứu ra một tà ma tiền sử, nếu hắn truyền thụ cho các ngươi công pháp gì, tuyệt đối không thể tu hành, nếu không vô cùng có khả năng sẽ bị hắn biết hết thảy của ngươi. Hắn thu pháp bảo trong kho tiên vũ, có thể chỉ là bởi vì hắn tinh thông công pháp của Tử Tiêu Tiên Vương!

Giang Tuyết cau mày, nói khẽ:

- Nói như vậy, tòa Tiên Thiên tiên vực này, chúng ta chỉ có thể buông tha cho?

- Không!

Giang Nam cười nói:

- Tòa Tiên Thiên tiên vực này, chúng ta nhất định phải đem tới tay, không mang theo lão đạo kia, đi đầu đem tòa Tiên Thiên tiên vực này khống chế! Chỉ cần khống chế tòa tiên vực này, cho dù hắn là tà ma tiền sử, cho dù hắn đem đạo quả ký thác vào bên trong tiên vực, cũng lật không nổi bao nhiêu sóng gió!

Lão đạo nhân trong miếu nhỏ kia nói thực hay giả, ai cũng không dám khẳng định hắn câu nào là thực, câu nào là giả. Bất quá nếu khống chế tòa Tiên Thiên tiên vực trong vùng cấm kia, liền có thể đem đạo quả của hắn khống chế nơi tay, sinh tử của hắn đều ở trong khống chế, khi đó, lão đạo này đến tột cùng là Tử Tiêu Tiên Vương thật hay là tà ma tiền sử, đều râu ria rồi.

- Nhất định phải mau chóng đuổi tới Vô Nhân khu, sưu tầm vị trí Tiên Thiên tiên vực kia, nếu không kéo thời gian càng dài, Vô Nhân khu liền càng nguy hiểm!

Giang Nam trầm giọng nói:

- Hơn nữa, lần này Vô Nhân khu bạo động, nói rõ tất nhiên có một cấm khu mở ra, đem thi thể cường giả tiền sử thổi ra, hiện tại đuổi đi qua, nói không chừng Cấm khu chưa đóng cửa, lưu lại cơ hội thăm dò cho chúng ta.

Mấy người thương nghị đã định, ba người Giang Nam cùng Đạo Vương, Giang Tuyết thực lực mạnh nhất, tiến đến Vô Nhân khu cấm địa, mà bọn người Tinh Quang, Minh Thổ, Thông U, lưu lại tiếp tục luyện hóa vài món pháp bảo kia, trấn thủ phiến tiên cảnh này, thuận tiện nhìn xem lão đạo, để tránh hắn dẫn xuất phiền toái gì không cần thiết.

Ba người vừa rời đi phiến tiên cảnh này, đột nhiên chỉ thấy hư không lắc lư, tiên quang ngang trời, dài đến mấy vạn dặm, bên trong tiên quang, Li Long phi hành, Cửu Đầu tiên Long kéo lấy một cỗ bảo liễn vạch phá chân trời, hướng Vô Nhân khu chạy tới.

Chiếc bảo liễn kia có rất nhiều tiên nữ xuất trần vờn quanh, tay cầm lẵng hoa, vung hoa mà qua, một cổ tiên uy trầm trọng từ đó truyền đến, gió thổi lụa trắng, bức rèm che kia mở ra, một vị nữ Tiên Vương ngồi trong xe, mười ngón vê bôi, ngồi đó đánh đàn, trong xe có tiên nữ ca múa, tiếng ca Phiêu Miểu, tiếng đàn du dương thanh thúy.

Bảo liễn từ trên không tiên cảnh xẹt qua, chạy nhanh nhập trong Vô Nhân khu.

- Đó là Hương Châu Tiên Vương ở phụ cận, đạo hiệu gọi là Vân Hương.

Đạo Vương nhìn thoáng qua, cười nói:

- Nàng từng đến qua Tử Tiêu Tiên cung, ta đã thấy nàng một mặt. Cô gái này cực kỳ lợi hại, là số ít tồn tại trong Tiên Vương sát phạt chi khí rất nặng, có thể nói là có thù tất báo, một lời không hợp liền ra tay giết người. Vị Tiên Vương này tuy đẹp, nhưng ở trong tiên giới thanh danh không tốt, rất khó coi.

Giang Tuyết gật đầu nói:

- Nghe đồn, nàng là đạo lữ của một vị Tiên Quân trong lưỡng cung, đã từng có một Chân Tiên dưới trướng Phong Châu Phong Việt Tiên Vương, trong lúc vô tình đắc tội nàng, hình như là ở sau lưng nói bậy nàng một câu, bị nàng biết được. Kết quả vị nữ Tiên Vương này sát nhập Phong Châu, bức bách Phong Việt Tiên Vương giao ra đạo quả của Chân Tiên kia. Phong Việt Tiên Vương không dám đắc tội Tiên Quân sau lưng nàng, chỉ phải nén giận, giao ra đạo quả của vị Chân Tiên kia, nói rất nhiều lời hữu ích, kết quả đạo quả vị Chân Tiên kia vẫn bị nàng luyện thành tro tàn.

Đạo Vương thở dài:

- Vân Hương Tiên Vương làm việc không để lối thoát, sau khi vị Chân Tiên kia bị tru sát, ở bên trong Đại Thiên thời không hắn thống trị, tất cả con nối dõi hậu đại của hắn, hết thảy lọt vào Vân Hương Tiên Vương huyết tẩy, một tên cũng không để lại!

Giang Nam cau mày nói:

- Nữ tiên xinh đẹp như thế, làm việc như thế nào bá đạo như vậy?

Giang Tuyết liếc mắt nhìn hắn, giống như cười mà không phải cười nói:

- Nếu không có chút ít tư sắc, há sẽ bị Tiên Quân nhìn trúng, kết làm đạo lữ?

Giang Nam ho khan một tiếng, lúng ta lúng túng nói:

- Ta liền không thể trông mặt mà bắt hình dong...

Giang Tuyết cười yếu ớt nói:

- Không trông mặt mà bắt hình dong? Đệ đệ, đệ muội ở Trung Thiên thế giới chính là thiên hạ tuyệt sắc đây này.

Cái trán Giang Nam toát ra mồ hôi lạnh rậm rạp, nhìn về phía Đạo Vương, ho khan một tiếng, Giang Tuyết cười mà không nói, Đạo Vương ở một bên làm ra hình dáng mờ mịt, tựa hồ không có nghe thấy hai người đang nói cái gì, cũng không có thấy ánh mắt cầu cứu của Giang Nam.

Đột nhiên, lại có một đạo tiên quang chạy như bay mà đến, hướng trong Vô Nhân khu chạy như bay mà đi, trong nội tâm Giang Nam khẽ nhúc nhích, chỉ thấy trong tiên quang kia là một lão đạo áo bào trắng, tóc trắng muốt như tuyết, chòm râu bồng bềnh cũng tuyết trắng một mảnh, đạo cốt tiên phong, làm cho người vừa thấy liền tỏa ra hảo cảm.

- Lão thỏ tử...

Giang Nam ngạc nhiên, thấp giọng nói:

- Quả nhiên nghe đồn không sai, bất kỳ địa phương nào, chỉ cần có tin tức bảo vật xuất thế, liền có thể trước tiên chứng kiến thân ảnh lão thỏ tử này!

- Sư đệ, ngươi nhận ra vị lão tiên nhân này?

Đạo Vương khen:

- Vị lão tiên nhân này hình dáng không tầm thường, đạo cốt tiên phong, trong lòng ta Tiên nhân lẽ ra như thế, về phần rất nhiều Chân Tiên Tiên Vương khác, bè lũ xu nịnh, so với vị lão tiên nhân này lộ ra vẻ yếu kém rất nhiều.

Giang Nam cười nói:

- Sư huynh nói có lý, vị lão tiên sinh này là Nam Quách Minh lão tiên sinh, người xưng Nam Quách tiên ông.

Đạo Vương trợn tròn con mắt, khó chịu như ăn hết một con ruồi, sau một lúc lâu, lúng ta lúng túng nói:

- Nguyên lai là lão thỏ tử này, hắn chạy rất nhanh... Bất quá nói trở lại, nếu như hắn chạy trốn không nhanh, chỉ sợ sớm đã bị người đánh chết.

Giang Nam lắc đầu, thực lực của Nam Quách Minh cũng không phải là như biểu hiện ra đơn giản như vậy, ban đầu ở Vạn Chú cung, ngay cả bát Tiên Vương cũng bị đọng ở dưới huyết hà, bị rút đi rộng lượng khí huyết, thân thể cơ hồ tan rã.

Duy chỉ có Giang Nam cùng Nam Quách tiên ông là không có chịu ảnh hưởng, Giang Nam dựa vào Nguyên Thủy đại đạo thôn phệ luyện hóa chú đạo bên trong Huyết Hà, bổ sung bộ phận tu vi bị Huyết Hà rút đi kia.

Mà Nam Quách tiên ông thì phảng phất là vắt cổ chày ra nước, đạo Huyết Hà kia ngay cả một tí tẹo tinh khícủa hắn cũng không có rút đi!

Từ đó trở đi, Giang Nam liền biết rõ, lão thỏ tử này không giống biểu hiện ra đơn giản như vậy, chỉ sợ là một nhân vật cực kỳ cường đại!

- Lần này Nam Quách tiên ông không là người thứ nhất xuất hiện ở chỗ này, so với Vân Hương Tiên Vương vẫn là chậm một đường, bất quá Vân Hương Tiên Vương ngụ ở phụ cận, lão thỏ tử này tốc độ đã cực kỳ kinh người rồi.

Giang Nam vẫn còn có chút buồn bực, Nam Quách tiên ông là như thế nào có thể trước tiên kịp thời đuổi tới nơi bảo tàng xuất thế? Hắn lại là như thế nào ở trước tiên lấy được tin tức?

- Lão gia hỏa này, tin tức linh thông, chạy trốn nhất lưu, xuất quỷ nhập thần, thực lực thần bí khó lường, quả nhiên rất có tài năng!

Nam Quách tiên ông qua đi, lại có một cổ khí tức bay tới, đó là Tiên Vương, Chân Tiên ở vài toà đại châu phụ cận, bọn hắn tới gần Vô Nhân khu, tự nhiên so với những người khác sớm nhận được tin tức hơn.

Những người này là rắn rít địa phương, tương đối mà nói, bọn người Giang Nam chỉ là vừa vặn ở chỗ này đặt chân, chưa đứng vững nền móng. Cường Long không áp địa đầu xà, huống chi bên trong Tiên Vương cũng không thiếu có cường long!

Giữa không trung số lượng tiên quang rất nhiều, trong đó cũng có thế hệ cực kỳ cường đại, để cho Giang Nam nhíu mày chính là, hắn thậm chí cảm ứng được tồn tại so với hắn còn cường đại hơn!