Đế Tôn

Chương 2061: Vạn Chú Đạo Quân


Ở chỗ này chú đạo đối với Tiên đạo áp lực càng ngày càng nặng, rất nhanh có người nghẹn ngào kinh hô, phát hiện Tiên đạo thần thông của mình không cách nào vận dụng, cũng không lâu lắm, thậm chí ngay cả Tiên khí cũng không cách nào tế lên, thậm chí ngay cả phi cũng phi không nổi!

Ở phía trước bọn hắn, tiền sử sinh linh lao nhanh, dọc theo thông đạo gào thét hướng chỗ sâu nhất trong cung điện dưới mặt đất chạy đi.

- Vị đạo hữu này, ta xem ngươi vận may nhô lên cao, tất có Đại Khí Vận!

Đột nhiên, một thanh âm cách Giang Nam không xa truyền đến, Giang Nam theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một vị lão Chân Tiên mặt mũi hiền lành đang hướng một vị tiên nhân tuổi trẻ nói:

- Nếu có lão hủ chỉ điểm, đạo hữu tất nhiên thăng chức rất nhanh, được tận chỗ tốt nơi đây, đạt được tiền sử truyền thừa, thậm chí siêu việt Tiên Vương...

- Lão thỏ tử...

Giang Nam nói nhỏ.

Vị lão Chân Tiên kia lỗ tai linh mẫn, lập tức quay đầu xem ra, hai người cũng không phải tướng mạo sẵn có, mắt to trừng đôi mắt nhỏ, ai cũng không biết ai, bất quá cũng biết nhất định là đối phương.

Hai người hừ lạnh một tiếng, từng người nghiêng đầu đi.

Đột nhiên, có người nghẹn ngào kinh hô, Giang Nam theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một tiên nhân ngã xuống đất, đầu lâu không cánh mà bay!

- Đầu của hắn đột nhiên đã không thấy tăm hơi!

Một vị nữ tiên lạnh run, nghẹn ngào kêu lên.

Giang Nam khẽ nhíu mày, đột nhiên chứng kiến trên thạch bích có một đạo bóng mờ hiện lên, đón lấy đầu lâu một vị nam tiên trước mặt mình đột nhiên hư không tiêu thất, chỉ còn lại có một cổ thi thể không đầu quơ quơ ngã xuống đất!

- Đây là vật gì?

Vị nữ tiên kia rung giọng nói, chỉ thấy đạo bóng mờ kia hướng bóng dáng của nàng đánh tới, đón lấy vị nữ tiên này đột nhiên nửa người biến mất, như là bị cái gì đó gặm hơn phân nửa vậy!

Trong thông đạo đại loạn, tuy tiên nhân thần thông quảng đại, nhưng mà ở chỗ này bị trấn áp Tiên đạo, một thân tu vi thủ đoạn không có đất dụng võ, hơn nữa bức tình hình này quả thực quỷ dị, để cho đạo tâm vô cấu của bọn hắn bị long đong.

Không biết bao nhiêu người đại loạn, chạy trốn mọi nơi, trong lúc bối rối, lại có một tiên nhân trong lúc đó đầu biến mất không thấy gì nữa, thi thể không đầu té trên mặt đất!

- Người phía sau vì sao ồn ào, quấy nhiễu Hoàng Phủ Tiên Vương?

Chư tiên phía trước vây quanh Hoàng Phủ Tiên Vương đang chạy đi, rối loạn rất nhanh truyền đến bên người bọn người Hoàng Phủ Tiên Vương, Hoàng Phủ Tiên Vương tọa hạ, một Chân Tiên hét lớn, tiếng quát chưa dứt, đột nhiên Giang Nam chứng kiến trên thạch bích một đạo bóng mờ hướng Chân Tiên kia đánh tới, trong bóng ma một cái miệng lớn dính máu mở ra, đối với đầu của bóng dáng Chân Tiên kia cắn xuống dưới, sau đó đầu vị Chân Tiên này cũng hư không tiêu thất, biến thành một cổ thi thể không đầu!

Bóng mờ trên thạch bích nuốt đầu bóng dáng của Chân Tiên này, lập tức mở cái miệng rộng hướng bóng dáng tiên nhân khác táp tới.

- Si Mị Võng Lượng, chỉ là tiểu đạo, cũng xứng ở trước mặt bổn vương quát tháo?

Hoàng Phủ Tiên Vương cười lạnh, lấy tay làm kiếm, đưa tay hướng bóng mờ trên thạch bích chém xuống!

Xùy~~

Bóng mờ trên thạch bích có một đoàn máu tươi vẩy ra, đón lấy trách trách cười quái dị truyền đến, bóng mờ kia phi tốc leo động, rời xa Hoàng Phủ Tiên Vương, hiển nhiên là ăn thiệt thòi.

Hoàng Phủ Tiên Vương lơ đễnh, tiếp tục đem người đi thẳng về phía trước, bóng mờ trên thạch bích này lại tự hiện ra, không đuổi theo giết bọn người Hoàng Phủ Tiên Vương, mà là hướng tiên nhân khác ra tay.

- Tiên Vương, không chém giết đầu quái vật kia sao?

Một Chân Tiên dưới trướng Hoàng Phủ Tiên Vương quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong thông đạo một mảnh đại loạn, không khỏi cau mày nói.

Cái bóng mờ này hình như quái thú, nhưng không biết tại sao rõ ràng có thể ở trong bóng dáng di động, nó cũng không phải là trực tiếp công kích thân thể tiên nhân, mà là cắn bóng dáng của hắn, bóng dáng bị cắn đi đầu lâu, đầu lâu của tiên nhân cũng đột nhiên mất tích, phảng phất bị quái vật vô tung vô ảnh gặm vậy, làm cho người khó lòng phòng bị!

Rất nhanh lại có mấy vị tiên nhân bỏ mạng, chết ở trong thông đạo.

Hoàng Phủ Tiên Vương lạnh nhạt nói:

- Có đầu quái vật kia chặn đường, chết mấy người cũng tốt. Tiên nhân xuất hiện ở chỗ này, thật sự nhiều lắm...

Vị Chân Tiên kia sợ hãi, không dám nói nữa.

Mà vào lúc này, tiên nhân trong thông đạo chạy trốn không còn, dốc sức liều mạng chạy ra cung điện dưới mặt đất này, chỉ còn lại có hơn mười vị Chân Tiên tự nhận thực lực cường đại còn ở lại trong thông đạo, tiếp tục hướng trước tiến đến, nhưng mà coi chừng đề phòng, e sợ cho bị đầu quái vật trong bóng ma kia nhìn chằm chằm vào.

Nam Quách tiên ông chạy tới bên người Giang Nam, cười hắc hắc nói:

- Giáo chủ, ngươi xem như đem lão hủ hại thảm rồi... Đúng rồi, thanh Huyết Vân Cung kia dùng tốt chứ?

- Đương nhiên dùng tốt...

Giang Nam đột nhiên cảnh giác nói:

- Huyết Văn Xạ Phách Cung kia, là của ta đấy!

Nam Quách tiên ông lúng ta lúng túng nói:

- Đúng, đúng... Nói thật, ta cùng với giáo chủ thanh danh đều có chút không tốt, khó coi, quái vật trong bóng ma kia hung tàn như thế, không bằng ta và ngươi liên thủ...

Giang Nam lòng dạ biết rõ, lão thỏ tử này rõ ràng cũng sợ quái vật trong bóng ma kia, muốn tìm đến một đồng minh cường lực.

Loong coong…

Sau đầu Giang Nam đột nhiên hiện ra một đạo thần luân, thần luân chuyển động, một đạo kiếm quang chém tới Nam Quách tiên ông, hung hăng trảm ở trên trên thạch bích, Nam Quách tiên ông rùng mình một cái, một cử động cũng không dám, rung giọng nói:

- Lão đệ, chúng ta cũng không có đại thù...

Xùy~~

Một cổ máu đen từ trong bóng ma trên thạch bích phun ra, máu tươi dính trên vẻ mặt hắn, Giang Nam rút kiếm, Nguyên Thủy Chứng Đạo Kiếm đinh linh linh rung động, bay trở về bên trong thần luân.

Nam Quách tiên ông quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên thạch bích, một bóng mờ cự đại chậm rãi vỡ ra, một đầu thú dữ tợn khủng bố từ trong bóng ma từ từ ngã xuống.

- Là loại quái vật này giết nhiều tiên nhân như vậy?

Nam Quách tiên ông lại càng hoảng sợ, cẩn thận dò xét cái đầu thú này, chỉ thấy thú đầu giống như rắn che kín lân phiến, trên đầu dài khắp đường vân phiền phức khó chịu, nanh vuốt sắc bén đến cực điểm.

Giang Nam dò xét đầu thú, tán thán nói:

- Sinh linh thời đại chú đạo kia thật sự là quỷ dị, thực muốn gặp thời khắc chú đạo huy hoàng nhất, cùng Tiên đạo so sánh tất nhiên có mỹ cảm khác..."

Nam Quách tiên ông rùng mình một cái, thầm nói:

- Mỹ cái rắm, thời đại quỷ dị như vậy, thực không biết chú đạo tu sĩ là sống thế nào tới... Đúng rồi giáo chủ, ngươi có thể vận dụng thần thông?

Hai người dắt tay nhau mà đi, đột nhiên chỉ nghe trách trách cười quái dị truyền đến, ngọn đèn trong thông đạo lắc lư, trên thạch bích nguyên một đám bóng mờ hiển hiện, như là tất cả quái vật phủ phục ở trên thạch bích, để cho da đầu người run lên.