Đế Tôn

Chương 1949: Thủy Hoàng Càn Nguyên (1)


Giang Nam mỉm cười nói:

- Khúc dạo đầu của Ma Ngục Huyền Thai Kinh nói, tổ tông chưa đủ pháp, ta đã được tinh túy trong đó. Sư tôn đã chưa đủ pháp, cái kia làm sao đến sư tôn?

Tồn tại giấu ở trong sương mù kia giật mình, cười ha ha, có chút khen ngợi, vỗ tay nói:

- Nói hay lắm, nói hay lắm! Không nghĩ tới ngươi đã đến cảnh giới bực này, đối với Ma Ngục Huyền Thai Kinh lĩnh hội lý giải đã vượt ra khỏi tuyệt đại đa số đệ tử của ta! Tiểu tử Lan Lăng Thần Hoàng kia, tuy là Tiên Thiên Thần Ma, nhưng mà như một khỏa gỗ mục, không chịu nổi tạo hình, so ra kém ngươi, xa xa kém ngươi!

Thanh âm của hắn chấn động, cười nói:

- Ta vốn là đối với hắn ôm lấy hi vọng, để cho hắn hạ giới trấn áp Huyền Đô, khống chế Địa Ngục, kỳ vọng hắn có thể ở trong địa ngục, kinh nghiệm cổ tiên hạo kiếp, có thể đem Ma Ngục Huyền Thai Kinh đại thành, tu luyện thành ma tiên! Tiểu tử này lại phụ hi vọng của ta, hắn đối với ta lòng mang kính sợ, coi ta thành sư tôn không cách nào siêu việt, lại ở lúc tu thành Hoàng Đạo sợ hãi, e ngại Thiên Đạo, e ngại tử vong, sửa tu Tiên Thiên Bát Cảnh Huyền Công tự nghĩ ra. Tiên Thiên Bát Cảnh Huyền Công, hắc hắc, ở trước mặt Ma Ngục Huyền Thai Kinh cái rắm cũng không phải, cho nên hắn đã chết, bị chết tốt, miễn cho ném mặt của ta. Vẫn là ngươi càng thêm xuất sắc, không có ném mặt của ta, rất là không chịu thua kém...

Giang Nam ánh mắt chớp động, mở miệng hỏi:

- Đạo huynh, ngươi chân thân có lẽ ở Tiên Giới a? Đây là Hoàng Đạo phân thân mà ngươi lưu ở bên trong địa ngục Thiên Đạo a?

- Đúng vậy, đây là ta lưu lại đạo thân bên trong địa ngục Thiên Đạo.

Tồn tại giấu ở trong sương mù kia sảng khoái cười nói:

- Năm đó ta ở trong địa ngục tu luyện, khai sáng Ma Ngục Huyền Thai Kinh, tu thành Hoàng Đạo, hàng phục Thiên Đạo, lúc này mới đi Tiên Giới.

- Ngươi đã là sư huynh của Huyền Đô Tiên Quân, vì sao còn có thể ở trong địa ngục tu luyện?

Giang Nam nói ra nghi hoặc trong lòng nói:

-

Thời điểm Huyền Đô cổ tiên đi theo Đế Tôn khai thiên tích địa, mở ra Chư Thiên vạn giới, cũng đã tu thành tiên nhân, theo lý mà nói, đạo huynh cũng ở lúc kia tu thành tiên nhân. Mà Địa Ngục vạn giới lại là ở sau Chư Thiên vạn giới mở mới mở ra, vì sao đạo huynh lại vẫn cần ở trong địa ngục tu thành Hoàng Đạo?

Đồng dạng là đệ tử Đế cùng Tôn, đồng dạng cổ xưa, đồng dạng chính là Tiên Thiên Thần Ma sinh ra đời trong hỗn độn, đệ tử Đế cùng Tôn ở sau khi quan sát khai thiên tích địa, cả đám đều rất có lĩnh ngộ, cùng Huyền Đô Tiên Quân chung một chỗ tu thành tiên nhân số lượng cũng không ít, thậm chí người nổi tiếng còn mở nguyên một đám thế giới.

Mà trước mắt vị tồn tại này lại vẫn cần ở trong địa ngục tu luyện Hoàng Đạo, có thể thấy hắn khi đó cũng không thành tiên, ngược lại tu vi thực lực so với đệ tử Đế Tôn khác, lộ ra rất là thấp kém, bởi vậy Giang Nam mới có nghi hoặc này.

- Bởi vì ta đần.

Gương mặt giấu ở trong sương mù kia dần dần rõ ràng, sương mù dần dần tán đi, rốt cục hiển lộ thân hình. Giang Nam tinh tế dò xét người này, chỉ thấy hắn một bộ áo trắng, phong thần như ngọc, nhưng cùng Huyền Đô Tiên Quân biến thành thiếu niên áo vàng bất đồng, thiếu niên áo vàng có một loại khí chất lạnh nhạt xuất trần, Nhân Quả không gia thân, rõ ràng trước người, lại cho người một loại cảm giác siêu thoát phàm trần.

Mà thiếu niên áo trắng này lại cho người một loại cảm giác bao dung, bao dung vạn vật, bao dung hết thảy, lại có một đám tà tính, yêu tính.

- Tư chất của bọn hắn so với ta tốt, ngộ tính cũng so với ta tốt, chứng kiến Đế cùng Tôn khai thiên tích địa, liền lĩnh ngộ ra các loại tiên pháp, lĩnh ngộ Thiên Đạo ảo diệu, nguyên một đám thành tựu Hỗn Độn tiên nhân.

Thiếu niên áo trắng kia cười nói:

- Mà ta thì hơi đần. Ta khi đó chỉ là đi xem khai thiên tích địa náo nhiệt, chứng kiến bọn hắn nguyên một đám thành tựu tiên nhân, trong nội tâm vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét, nhưng mà hâm mộ cùng ghen ghét cũng vô dụng, sau khi bát đại vũ trụ mở, ta trở thành tu vi yếu nhất. Đế Tôn truyền pháp giáo hóa vạn tộc, liền dẫn bọn hắn đi Tiên Giới, cho ta ở lại hạ giới, mà lúc này, Hậu Thổ, Tử Tiêu, Câu Trần, Thanh Hoa... những Tiên Thiên sinh linh này cũng có đại thành tựu, sáng tạo ra Thiên Cung, ngược lại ta là kẻ vô tích sự.

Hắn nhớ lại lúc trước, ánh mắt lộ ra nhớ lại chi sắc, thản nhiên nói:

- Khi đó, thật có thể nói là trăm nhà đua tiếng, bách hoa đua nở, quần tinh sáng chói, một cái niên đại vô cùng tráng lệ. Hôm nay bát đại vũ trụ tất cả lưu phái tu luyện, cơ hồ đều là thời kỳ kia hiện lên nhân vật thiên tài mở ra, hệ thống tu luyện cũng là thời đại kia xác định xuống. Mặc dù là ngươi thời đại này, nhân tài xuất hiện lớp lớp, cũng không có thiên tài hào quang chói mắt như thời đại kia.

Giang Nam gật đầu, hôm nay Tam Giới tuy nhân tài xuất hiện lớp lớp, Thần Đế Ma Đế đạt tới một cái đỉnh phong trước nay chưa có, các loại lưu phái các loại đại đạo, trăm tàu tranh lưu, các loại thần thông pháp bảo, so với thời kỳ viễn cổ càng thêm tinh diệu, truyền thừa cũng càng thêm thịnh vượng.

Nhưng những lưu phái này phần lớn là từ thời đại kia xác định xuống, có rất ít người có thể nhảy ra đại dàn giáo của thời đại kia.

- Một trường hợp đặc biệt duy nhất là ngươi.

Thiếu niên áo trắng nhìn về phía Giang Nam, trong ánh mắt có vui mừng, mỉm cười nói:

- Ngươi mở thiên cung thứ chín, hoàn thiện hệ thống tu luyện thời đại kia mở, ngươi là tụ tập thần đạo to lớn thành nhân, cho nên mới có được thành tựu hôm nay!

Giang Nam hạ thấp người nói:

- Nếu không có Ma Ngục Huyền Thai Kinh của đạo huynh, ta cũng khó có thể có thành tựu.

- Ngươi thật có chỗ đáng giá tự ngạo, không cần khiêm tốn.

Thiếu niên áo trắng cười nói:

- Sở dĩ Huyền Đô không muốn cùng ngươi liên quan quá nhiều, đúng là nhìn ra ngươi tu luyện công pháp của ta, hơn nữa hắn cũng là bị ta cùng mấy người khác trọng thương, trấn áp hắn. Về sau hắn thoát khỏi trấn áp, lại động tiểu tâm tư, muốn thu ngươi làm đồ đệ, tu luyện Tạo Hóa Tiên Kinh của hắn, đem ngươi từ trong tay của ta đoạt đi. Tu luyện Tạo Hóa Tiên Kinh, tất nhiên phải phế Ma Ngục Huyền Thai Kinh, ngươi liền không là đệ tử của ta, không phải người phái hệ của ta rồi. Hắn ngược lại là giỏi tính toán, may mắn ngươi rất không tồi, cự tuyệt hắn.

Giang Nam giật mình, rốt cục minh bạch Huyền Đô Tiên Quân vì sao không muốn cùng mình có bao nhiêu Nhân Quả.

Thiếu niên áo trắng thản nhiên nói:

- Năm đó ta nhìn thấy nhiều thiên tài hiện lên như thế, mở hệ thống tu luyện, trong nội tâm không khỏi nóng nảy, nghĩ thầm, Khai Thiên không có phần của ta, hoàn thiện thần đạo cũng không có phần của ta, ta tuy là đệ tử Đế Tôn, nhưng hoàn toàn không có thành tựu, cái gì cũng không phải, ta cái thế gian vạn tộc tổ tông này, rõ ràng còn không bằng hậu đại của ta. Ta chứng kiến Khai Thiên, chứng kiến thần đạo hình thành, về sau có một ngày, ta đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, lĩnh ngộ đến Ma Ngục Huyền Thai Kinh.