Đế Tôn

Chương 1876: Năm ngàn vạn năm ai ghi sử (2)


Thông U tiên nhân cười to, đi vào bên trong tiên quang, hướng Tiên Giới phi tiên mà đi.

- Giáo chủ, chúng ta lưu ở nơi đây đã có hơn nửa năm thời gian, có chúng ta trấn áp, không người dám can đảm chứng đế, cướp lấy vinh hạnh vũ trụ mới đệ nhất vị chứng đế.

Thần Võ tiến lên, cười nói:

- Vì sao giáo chủ không có ở lúc này lựa chọn chứng đế?

Giang Nam cười nói:

- Ta có ý nghĩ của mình, nếu ta chứng đế, liền muốn làm đại đế mạnh nhất, ngày nay chư vị đạo hữu đều có mặt, trấn áp Thiên uy, không thích hợp chứng đế.

Thần Võ tiên nhân cười to, trùng trùng điệp điệp vỗ vỗ đầu vai của hắn, cũng đi vào bên trong tiên quang nói:

- Ngươi có tâm quét ngang thiên hạ chiếm đoạt hoàn vũ, chúng ta liền không lưu ở nơi đây trì hoãn ngươi rồi!

Chư tiên từng cái tiến lên từ biệt, Minh Thổ tiên nhân cười nói:

- Giáo chủ, ta và ngươi từng có ước định, ta sẽ vì ngươi ngăn lại Thiên Đạo chi uy, chẳng qua hiện nay xem ra, chúng ta phi tiên sắp tới chỉ sợ là không cách nào vì ngươi ngăn cản Thiên Uy rồi.

- Thiên Uy đối với ta cũng là một hồi tôi luyện.

Giang Nam cười nói:

- Ta nguyện một mình gánh chịu, không cần đạo hữu phiền lòng.

Minh Thổ tiên nhân đi vào bên trong tiên quang, Tinh Quang tiên nhân tiến lên, khẩn thiết nói:

- Thiên Ý chuyển thế, kính xin giáo chủ đối với hắn chiếu cố nhiều hơn.

- Đạo hữu yên tâm.

Các tiên nhân rời đi, La Thiên dần dần quạnh quẽ xuống, cuối cùng nhất chỉ còn lại có Giang Tuyết cùng Giang Nam hai người, tỷ đệ hai người nhìn nhau, đã qua thật lâu, Giang Tuyết nhoẻn miệng cười, nụ cười kia phong tình để cho tiên quang từ Tiên Giới trụy lạc thất sắc.

Nàng phong độ tư thái trác trác, là Tiên Tử lưu lạc thế gian, chuẩn bị ly khai lần nữa phi thăng mà đi.

- Tử Xuyên...

Nàng mở miệng nói, tựa hồ có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng cuối cùng nhất vẫn là không nói ra miệng, quay người phiêu nhiên đi về hướng đạo tiên quang rủ xuống kia.

Giang Nam giật mình nhìn xem bóng lưng của nàng, đột nhiên mở miệng nói:

- Tỷ, tiên nhân trường sanh bất lão, tuế nguyệt không cách nào mang đi bất luận quang âm gì, trong thời gian dài dòng buồn chán này ngươi một mình đi về phía trước, có tịch mịch không?

Thân thể mềm mại của Giang Tuyết run lên, ở trong tiên quang đứng lại thân hình, đầu vai nàng có chút run run, dần dần bình phục lại, ngoái đầu nhìn lại cười cười, Chư Thiên thất sắc, Tiên Giới thất sắc.

- Ta tịch mịch, ngươi sẽ đi theo ta sao?

Trong đôi mắt nàng có cảm xúc khác thường lưu động, cười nói.

- Ta biết rồi!

Giang Nam lớn tiếng nói:

- Ngươi thì sao?

Nữ tử tuyệt đại tao nhã bên trong tiên quang kia, trong lòng có vui mừng vô hạn:

- Ta chờ ngươi ah!

Nàng hóa tiên mà đi, cái kia tình như tơ, cái kia yêu như vẽ, lẫn nhau ái mộ kết thành nhộng, để cho hình ảnh định dạng trong nháy mắt này, dừng lại trong đáy lòng hai người.

Đã qua thật lâu, Tiên Giới hàng rào khép lại, Giang Nam buồn vô cớ, ngồi xuống, lẻ loi một mình ngồi ở trên Kim Loan điện của La Thiên Đế Cung, những nơi ánh mắt của hắn đi qua, là Chư Thiên, Vạn giới, Địa Ngục cùng Minh Hải rực rỡ tươi đẹp nhiều màu, giang sơn mỹ lệ dưới chân của hắn.

Trong thoáng chốc, bên tai hắn phảng phất có Thần Ma ngâm xướng.

Ai gõ vang tiếng chuông buổi sáng, tỉnh lại thần tiên ngủ say.

Ai nâng lên đại kỳ, tái hiện phong thái hơn năm ngàn vạn năm.

Ai nổi trống mà ca, dùng máu tươi, nước mắt cùng hài cốt vì chúng sinh cầu mệnh.

Ai vì thế phổ nhạc, vi thần cùng ma chết trận mà bi ca.

Ai dùng tiên âm cũng khó có thể hát ra giai điệu, vì đoạn Thần Thoại này rơi xuống chương cuối.

Là ai gõ vang tiếng trống hoàng hôn, vì Thần Thoại mai một lưu lại trí nhớ cuối cùng?

Từng chiếc từng chiếc ma hạm ngang trời, từng tòa thần thành hiện lên, thần cùng ma huyết nhuộm hồng cả thời không...

Ai nhắc tới bút vẽ, dùng đế cùng hoàng huyết, vẽ ra một bức hoạ thê mỹ...

Thiên Đạo như dù như lung, đoạn đi thành tiên lộ.

Thần đã qua đời, ma đã tiêu, Trụ Quang Trường Hà chảy xuống, ta và ngươi đều là bọt nước, hình ảnh bên trong bọt nước, là Thần Thoại chúng ta lưu lại...

- Cuối cùng đã tới thời khắc chứng đế, đã không có tiên nhân uy áp, lúc này chứng đế, Thiên Đạo cùng vạn đạo không có bất kỳ áp bách, có thể cho chứng đế chi nhân, tận được đại cơ duyên của vũ trụ mới!

Một tiên nhân cuối cùng phi thăng mà đi, tiên uy khủng bố bao phủ ở giữa Chư Thiên, Vạn giới, Địa Ngục, Minh Hải rốt cục tiêu tán, tiên thể Thiếu Hư đứng trong Minh Hải, quần áo bay phất phới.

Trong mắt của hắn tinh quang lóe lên, cười ha ha nói:

- Đúng lúc này, Chư Thiên đã không có nhân vật có thể làm gì được ta rồi!

- Bất quá, trong địa ngục còn có chư hoàng tồn tại, chỉ sợ chư hoàng sẽ không dễ dàng tha thứ ta thong dong chứng đế. Cho nên, ta cần các ngươi hộ pháp cho ta!

Sau lưng hắn, bọn người Hậu Thổ Phảng, Nguyên Ma Ma Hoàng, Càn Chí Ma Hoàng, Băng Liên Ma Hoàng sừng sững, trong mắt Thiếu Hư thần quang tiên quang hiện lên, lạnh nhạt nói:

- Hôm nay vũ trụ mới vô chủ, cao thủ bên trong Chư Thiên hết thảy chứng đạo thành tiên, phi thăng mà đi, hiện tại là thời cơ thống trị vũ trụ Càn Khôn, cầm giữ Thiên Địa trọng khí tốt nhất! Chư hoàng không khống chế được, khó bảo toàn sẽ làm ra sự tình người người oán trách gì, nhất định phải có cường giả trấn áp bọn hắn. Mà người này, chỉ có thể là ta!

Quanh thân hắn, từng đạo Hoàng Đạo phóng lên trời, từng đạo tiên đạo bay vút lên, trong chốc lát khiến cho Thiên Địa rung chuyển, khiến cho Thiên Địa nhận đồng, để cho Chư Thiên, Vạn giới, Địa Ngục, Minh Hải, vô số đại đạo bốc lên, hiển hiện, thẳng hướng hắn vọt tới!

Vạn đạo triều bái!

Hắn muốn chứng đế, sau khi vũ trụ mới hình thành, cái thứ nhất chứng đế, một lần hành động thành đệ nhất vị chứng đế!

Phải biết rằng, lúc trước Đế cùng Tôn khai thiên tích địa, bát đại vũ trụ đệ nhất vị chứng đế chi nhân, hôm nay đã trở thành Tiên Giới Cự Đầu, chính là bởi vì bọn họ là cái thứ nhất của vũ trụ mới chứng đế, tích lũy tiền vốn vô cùng hùng hồn!

Mà bây giờ, nếu như Thiếu Hư là người thứ nhất thành công chứng đế, cũng tìm được nội tình cùng tám vị tồn tại kia đồng dạng, đây chính là tiền vốn sau khi hắn chứng đạo phi tiên, tranh hùng Tiên Giới!

Trong địa ngục, phía trên Minh Hải, chư hoàng vốn là bị khí tức chư tiên áp bách, không thể không che dấu xuống rung động, tồn tại cổ xưa dấu bên trong thâm sơn đầm lầy, giấu kín ở chỗ sâu trong Minh Hải, tất cả đều phù hiện đi ra.

- Hôm nay chư tiên đã đi, bá chủ của thiên địa này là chư hoàng, không còn người có thể cùng chư hoàng tranh chấp, nhưng nếu bị Thiếu Hư chứng đạo thành đế, chỉ sợ bọn ta cũng phải ở phía dưới hắn!

- Chư hoàng bọn ta đã bị trấn áp hồi lâu rồi, vốn là bị Lan Lăng Thần Hoàng cùng Đô Thiên Thần Đế áp bách, về sau bị Chư Thiên chư tiên áp bách, không thể lại khiến người khác leo đến trên đầu chúng ta làm mưa làm gió!

- Cái vũ trụ mới này, nên để cho chư hoàng chúng ta khống chế, vạn tộc sinh linh, tùy ý chúng ta quyền sanh sát trong tay!