Đế Tôn

Chương 1814: Ngươi nhìn lầm ta (2)


Đạo Vương nhẹ nhàng gật đầu, thở dài nói:

- Ta sau khi bị thương, nguyên nên trước tiên tới tìm ngươi. Bất quá lần này ta liều chết từ trong tay Thái Hoàng lão tổ chạy ra, lại không phải đến cầu ngươi, nhờ ngươi chữa thương cho ta. Ta còn có chuyện khác.

Giang Nam lẳng lặng nghe.

Đạo Vương thở dài, nói:

- Thái Hoàng đã biến thành khôi lỗi của Thiên Đạo, những năm hắn vây khốn ta này, ta cảm ứng được hắn đối với thiên đạo chí bảo khác khát vọng càng ngày càng mãnh liệt.

Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng nói:

- Hồ Thiên lão sư nguy hiểm.

Đạo Vương gật đầu nói:

- Không chỉ có đế sư nguy hiểm, Bổ thiên thần nhân khác, Huyền Hoàng, Thiên Ý, Cực Lạc đều nguy hiểm! Hôm nay Thái Hoàng lão tổ có thể địch nổi một Bổ thiên thần nhân, hắn không có mười phần nắm chắc, liền không lại đối phó bọn hắn. Bất quá Quang Vũ đi Đạo Vương Đại Thế Giới, mang đến tin tức của Thiên Mẫu Thánh Hậu, muốn cùng Thái Hoàng liên thủ, đối phó Bổ thiên thần nhân khác.

Giang Nam cười ha ha, mỉa mai nói:

- Thái Hoàng là đệ tử của sư huynh, Thiên Mẫu Thánh Hậu là thê tử của sư huynh, sư huynh, ánh mắt của ngươi quả nhiên lợi hại ah!

Sắc mặt Đạo Vương không thay đổi, nói khẽ:

- Bọn hắn sắp động thủ, người đầu tiên đối phó, tất nhiên là đế sư. Ta hôm nay bản thân khó bảo toàn, vô lực cứu viện đế sư, chỉ có thể đến đây gặp ngươi.

Giang Nam sắc mặt biến hóa, đột nhiên rì rì nói:

- Sư huynh, ngươi xem thực lực của ta hôm nay như thế nào?

Đạo Vương nghiêm nghị nói:

- Ngươi có được chiến lực Thần Đế đỉnh phong, hơn nữa chỉ là Thần Quân cảnh giới, tiền đồ vô lượng!

Giang Nam đẩy ra cửa sổ, cười nói:

- Sư huynh, ngươi lại đến xem thế lực của ta như thế nào.

Đạo Vương đi vào trước cửa sổ, Chư Thiên phủ cao cư ở phía trên La Thiên, đẩy ra cửa sổ thư phòng, liền có thể đứng ở phía trước cửa sổ xem Chư Thiên vạn giới, thậm chí ngay cả Địa Ngục cũng có thể thấy rõ ràng, nghiêm mặt nói:

- Thế lực của ngươi lớn mạnh trước nay chưa có, mỗi ngày đều có Thần Ma mới đầu nhập vào dưới trướng của ngươi, ngươi khống chế Chư Thần sách, dưới trướng có mấy trăm vạn Thần Ma nghe ngươi hiệu lệnh, Thần giới Chư Thiên đều là thân tín của ngươi, ngươi đã là thế lực cường đại nhất Chư Thiên vạn giới!

Giang Nam nhẹ nhàng gật đầu, nghiêng đầu nói:

- Sư huynh, ngươi cảm thấy địa vị của ta như thế nào?

- Ngươi vị cực chúng thần, không phải đại đế, nhưng lại có địa vị đại đế.

Ánh mắt Đạo Vương lộ ra sắc mặt kính nể, cười nói:

- Ngươi cùng Tam Hoàng xưng đạo hữu, cùng chư đế bình khởi bình tọa, nếu Đông Cực đại đế cùng Minh Thổ, Tinh Quang thoái vị, không người có thể cùng ngươi cạnh tranh đại đế vị. Đại đế vị, đã là vật trong bàn tay ngươi!

- Sư huynh, ngươi lại nhìn nội tử cùng những đệ tử kia của ta như thế nào?

Giang Nam cười tủm tỉm nói.

- Đệ muội chủ chưởng nội chính, thống trị Chư Thiên phủ cùng Huyền Thiên Thánh tông, mặc dù ngươi không có ở đây, Huyền Thiên Thánh tông cũng bị quản lý được ngay ngắn rõ ràng, Chư Thiên phủ vận chuyển đâu vào đấy.

Đạo Vương lộ ra vẻ hâm mộ nói:

- Mà đệ tử của ngươi, thì đã trở thành một phương nhân kiệt, nguyên một đám thân cư chức vị quan trọng, thân cư đại vị, tương lai chỉ sợ có không ít người trở thành Thần Đế đời sau, tiền đồ rộng lớn.

Giang Nam cười to:

- Ta tiền đồ vô lượng, có được thế lực cường đại nhất Chư Thiên vạn giới, địa vị phi phàm, tương lai Chư Thiên vạn giới đều là vật trong bàn tay ta! Đệ tử của ta trải rộng thiên hạ, trú đóng ở Chư Thiên yếu địa, khống chế Chư Thiên, ta có hiền thê chủ chưởng nội chính, hôm nay ta hết thảy đều đã có!

Hắn lạnh lùng nói:

- Ta vì sao còn phải đi cứu Hồ Thiên lão sư? Ta vì sao còn phải bỏ qua hết thảy, bỏ qua tánh mạng thân gia của ta, dùng thân phạm hiểm, đi lau bờ mông cho ngươi, thu thập cục diện rối rắm do ngươi xông ra?

- Nếu ta đi cứu Hồ Thiên lão sư, tất nhiên sẽ cùng Thái Hoàng, Thiên Mẫu Thánh Hậu, Quang Vũ động thủ, thậm chí nói không chừng Tạo Hóa Huyền Tổ cũng không chết, cũng muốn ra tay! Ta đối mặt không phải việc nhỏ đi đi về về, mà là dùng tánh mạng của ta cùng thân gia đi phạm hiểm!

Hắn nộ khí trùng thiên, ngưng mắt nhìn Đạo Vương:

- Sư huynh, nếu như ngươi có hết thảy trước mắt đây, ngươi cam lòng buông tha sao?

Đạo Vương sắc mặt bình tĩnh, nhìn thẳng hắn, đã qua thật lâu, chậm rãi nói:

- Ta cũng sẽ không cam lòng. Bất quá ở bên trong cổ tiên hạo kiếp năm đó, ta lại cam lòng rồi. Trận chiến ấy, ta cùng với Thánh hậu sinh hạ mười con trai, chết trận chín cái, chỉ còn lại có con út. Về sau, ta trở thành Bổ thiên thần nhân, tiểu nhi của ta chết già rồi. Thánh hậu tính tình đại biến, ta không thể không đem nàng phong ấn, làm cho nàng hóa thân thành Thiên Ngục... Ta còn sống, nhưng mà nhà của ta sớm đã phá vong rồi...

Đạo Vương nói khẽ:

- Ta không nỡ, ngươi cũng không nỡ. Năm đó ta đi, đối kháng cổ tiên hạo kiếp, ngươi cũng sẽ cùng ta đồng dạng, cũng sẽ đi cứu Hồ Thiên lão sư...

- Ngươi nhìn lầm ta rồi!

Giang Nam cười lạnh nói:

- Ngươi nhìn lầm ta rồi. Hồ Thiên lão sư đối mặt kết quả hẳn phải chết, cho dù ta đi cứu hắn, cũng là hẳn phải chết không thể nghi ngờ! Ta tuyệt sẽ không xuất thủ đi cứu Hồ Thiên!

Hắn quay người, phẩy tay áo bỏ đi:

- Ngươi đã tới gặp ta, vậy thì chớ đi, Đô Thiên chưa chết, ngươi cũng chết không được, ta để cho nội tử tế lên Luyện Thiên đại trận, vì ngươi trị thương. Ta muốn cho ngươi nhìn xem, ngươi dung túng hạo kiếp, tạo thành hậu quả xấu, tận mắt nhìn Hồ Thiên lão sư bởi vì ngươi mà chết! Cho ngươi nhìn xem, ngươi cái gọi là Chư Thiên chính thống căn bản thực hiện không được, cái ngươi đã làm, phải do ngươi gánh lấy!

Đạo Vương chán nản ngồi xuống.

Giang Nam đi đến bên ngoài thư phòng, Thi Hiên Vi sớm đã chờ ở nơi đó, nhìn nhìn sắc mặt Giang Nam, cẩn thận từng li từng tí nói:

- Phu quân, ngươi thật sự không đi cứu Hồ Thiên lão tổ?

- Cứu lão nhân kia làm gì?

Giang Nam trừng mắt, cười lạnh nói:

- Cứu lão nhân kia, còn muốn đậu vào tánh mạng thân gia của ta! Cho dù có thể cứu hắn lúc này, tương lai hắn còn không phải phải chết sao? Huyền Đô cổ tiên chờ ở nơi đó, cần phải muốn tánh mạng những người tham dự qua trấn áp hắn mới bằng lòng bỏ qua! Ta lần này cứu được Hồ Thiên lão đầu, lần sau Huyền Đô tới giết hắn, ta còn tài giỏi qua Huyền Đô hay sao? Chết sớm chết muộn đều là chết, để cho hắn chết đi!

Thi Hiên Vi thè lưỡi, cười nói:

- Phu quân cũng không phải loại người này...

- Cái này là Đế Hoàng chi đạo, ta cùng Đạo Vương sư huynh học được đấy!

Giang Nam cười lạnh, đi ra ngoài, thản nhiên nói:

- Hồ Thiên lão đầu chết, chết có ý nghĩa, bị chết lừng lẫy, bị chết hữu ích cho Chư Thiên vạn giới, cùng ta có quan hệ gì đâu? Ai gây ra sự tình, vậy thì do người gây chuyện đến gánh chịu, bờ mông không sạch sẽ, muốn ta liều mình vì ngươi lau sạch, nghĩ đến ngược lại rất hay!

Trong thư phòng, sắc mặt Đạo Vương hôi bại, đờ đẫn ngồi ở chỗ kia.