Đế Tôn

Chương 1527: Bảo khố Giang Tuyết (1)


Phúc Thiên Yêu Tôn vội vàng hướng Bình Thiên Yêu Tôn nói:

- Lưới cá kia thật sự lợi hại, ngươi chưa chắc có thể chạy trốn, ngươi liền nói với hắn, ngươi lưới ta một lần, ta lưới ngươi một lần, ai có thể chạy trốn người đó liền thắng. Như vậy thấp nhất cũng có thể liều cái không thua không thắng.

- Tứ đệ quả nhiên là người nhiều mưu trí!

Bình Thiên Yêu Tôn bội phục không dứt, vội vàng nói với Giang Nam, Giang Nam tự nhiên đáp ứng, cười nói:

- Tam ca, tiểu đệ dù sao cũng là khách, vẫn là Tam ca ngươi xuất thủ trước đi.

Bình Thiên Yêu Tôn đang muốn tế lên lưới cá, đột nhiên linh cơ vừa động, cười nói:

- Ta nếu trước tế lên lưới cá, sẽ tiêu hao một phần pháp lực, đợi ngươi tới lưới ta, pháp lực ta rớt xuống, liền ít đi một phần hy vọng chạy thoát. Ha hả, suýt nữa bị ngươi lừa, hiền đệ, ngươi tới trước!

Giang Nam dở khóc dở cười, tiến lên thu lưới cá, một lưới tế lên, chỉ nghe bá một tiếng lưới cá đột nhiên bày ra, bao phủ chu vi trên ức dặm, sau một khắc liền đem Bình Thiên Yêu Tôn giam ở trong lưới.

Bình Thiên Yêu Tôn rống giận liên tục, trái trùng phải đụng, thủy chung không cách nào phá vỡ lưới cá, ngược lại lưới cá kia càng xiết càng chặc, ép thân thể khổng lồ của hắn tới không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng thu nhỏ lại đến như bạch ngưu bình thường, cũng thủy chung không thể chạy trốn lưới cá.

Giang Nam thấy vậy kinh hãi không dứt, thầm nghĩ:

- Bảo bối này thật là lợi hại, Thần Quân chỉ sợ cũng có thể đánh bắt. Chẳng qua là bảo vật này mặc dù có thể lưới người, nhưng không có lực sát thương...

Bình Thiên Yêu Tôn chạy trốn không được, chỉ đành phải xin tha nhận thua.

Giang Nam thả hắn ra, Bình Thiên Yêu Tôn lập tức đoạt lại lưới cá, cười lạnh nói:

- Ngươi còn không coi là thắng, phải để cho ta lưới ngươi một lần! Nếu ngươi cũng không cách nào chạy trốn, chúng ta chính là thế hòa, đổi lại biện pháp tỷ đấu!

- Tam ca trước bao phủ ta rồi hãy nói.

Giang Nam cười nói.

Bình Thiên Yêu Tôn nổi giận gầm lên một tiếng, đem lưới cá tế lên, bá một tiếng đem Giang Nam bao lại, cười nói:

- Nhìn làm sao ngươi chạy trốn...

Hắn lời còn chưa dứt, Giang Nam đã thi triển Luyện Thiên đại trận, từ trong lưới cá nhẹ nhàng đi ra.

Bình Thiên Yêu Tôn ngẩn ngơ, còn có chút không tin, lại là một lưới tát đi, lại đem Giang Nam bao phủ, rồi lại bị Giang Nam từ trong lưới đi ra, như thế liên tục, Bình Thiên Yêu Tôn rốt cục phục.

Hắn lại không biết, Giang Nam Luyện Thiên đại trận đã hết sức tinh diệu, thậm chí ngay cả Thiên Ngục cũng không cách nào vây khốn hắn, lưới cá này tuy là Đế bảo, nhưng còn bắt không được hắn.

- Ván thứ ba liền không có cần đánh cuộc.

Phúc Thiên Yêu Tôn ánh mắt chớp động, cười nói:

- Hiền đệ đã thắng hai cục, ván thứ ba này vô luận thắng bại, chung quy cũng là ngươi thắng. Hiền đệ cứ việc đi tìm bảo vật của đại tỷ, chúng ta tuyệt không ngăn trở.

Bình Thiên Yêu Tôn cùng Thắng Thiên Yêu Tôn nhất thời nóng nảy, đang muốn lên tiếng, Phúc Thiên Yêu Tôn thần thức truyền âm nói:

- Để cho hắn đi, tòa đại điện này hiện đầy Thần Cấm của đại tỷ, Thần Cấm này theo tu vi đại tỷ tăng trưởng mà tăng trưởng, chúng ta mấy vạn năm cũng phá không ra. Bất quá lão yêu phụng đại tỷ chi mệnh mà đến, khẳng định biết như thế nào phá giải Thần Cấm. Chỉ cần hắn phá giải Thần Cấm, chúng ta liền một loạt mà vào, đem bảo vật trong điện lấy không!

Hai Yêu Tôn mừng rỡ, Thắng Thiên Yêu Tôn chần chờ nói:

- Làm như vậy không tốt lắm đâu? Hắn dù sao cũng là đệ đệ chúng ta...

- Nhị ca, ngươi lại mềm lòng.

Phúc Thiên Yêu Tôn nói:

- Đại tỷ đoạt đồ đạc của chúng ta, lại đem bảo bối phong ấn ở trong bảo điện, đối xử với chúng ta như thế, chẳng lẽ liền không cho chúng ta cướp bóc bảo bối của nàng sao? Những bảo bối này đối với nàng mà nói cũng vô ích, không bằng tiện nghi chúng ta.

Thắng Thiên Yêu Tôn trầm mặc chốc lát, gật đầu đồng ý.

Ba người riêng phần mình thu nguyên hình, hóa thành từng tôn quái nhân, ở phía trước dẫn đường, cười nói:

- Hiền đệ theo chúng ta đi.

Bất quá bao lâu, mọi người đi tới trước một tòa đại điện, chỉ thấy đại điện kia đứng vững một mặt đại kỳ, trên viết bốn chữ "Quân Thiên Đại Đế", sắc mặt Giang Nam không khỏi một đen:

- Quả nhiên, tỷ ta năm đó cùng những yêu quái này giống nhau, cũng là hạng người ngưu khí hò hét không biết trời cao đất rộng, lại cho mình tên hiệu Quân Thiên Đại Đế, cũng là dế nhũi địa phương, một cái so sánh với một cái trâu bò...

Tòa đại điện này bố trí Thần Cấm nặng nề, từ xa nhìn lại lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, các màu sáng mờ ở trong điện tràn ngập, chỉ một cửa điện liền giăng đầy hơn mấy trăm loại thần cấm.

Đây vẫn chỉ là Thần Cấm trên cửa điện, bên trong Thần Cấm lại càng đếm không xuể, những Thần Cấm này theo Giang Tuyết trưởng thành mà trưởng thành, hôm nay đã là Thần Quân cấp Thần Cấm, uy năng thật lớn.

- Giang Tuyết tỷ tỷ không để cho đám người Thắng Thiên Yêu Tôn nhận được những bảo bối này cũng là hảo ý, nếu những Yêu Tôn này nhận được những bảo bối kia, liền sẽ ra ngoài rêu rao, lấy trí tuệ của bọn hắn, khẳng định sống không được bao lâu liền bị người giết chết.

Giang Nam làm trước một bước, hướng cửa đại điện đi tới, thấp giọng nói:

- Tỷ tỷ, ta tới mượn mấy kiện pháp bảo, nếu ngươi biết, liền mở môn hộ ra.

Kẽo kẹt....

Cửa điện vô cùng trầm trọng mở ra, Giang Nam cất bước đi vào, đám người Thắng Thiên Yêu Tôn thấy thế, lập tức hướng trong điện phóng đi, nhưng vào lúc này, cửa điện ầm ầm bế hợp, đem mấy người ngăn ở bên ngoài.

Đám người Bình Thiên Yêu Tôn giận đến lỗ mũi phun khói, nhưng không thể làm gì, chỉ đành phải đứng ở ngoài điện.

Phúc Thiên Yêu Tôn ánh mắt chớp động, cười nói:

- Hai vị ca ca đừng nóng vội, hắn tiến vào nhất định sẽ đi ra ngoài, chúng ta ở chỗ này ôm cây đợi thỏ, đợi đi ra ngoài, liền bắt lại, đem một thân bảo bối vơ vét đi!

Bình Thiên Yêu Tôn cười hắc hắc nói:

- Tiểu tử này giảo hoạt, chúng ta đao gác ở trên cổ của hắn, cướp sạch trắng tinh, nhìn hắn khóc nhè như thế nào!

Giang Nam thập cấp mà lên, đi qua lối đi thật dài, hành lang uyển chuyển, mấy khúc mấy gãy, lúc này mới đi đến bên trong chánh điện, chỉ thấy trong tòa đại điện này bố trí không phải là hết sức xa hoa, nhưng cực kỳ tinh sảo, có giá sách thật dài, phía trên đổ đầy các màu sách cổ, lại có một khối bình phong sáu mặt, còn có bàn thờ, lư hương, đồng hạc hương thai, đèn cung đình, còn có một bàn ngọc, phía trên bày đặt ấm tử, mấy chén ngọc nhỏ, một cái khay.

- Cũng là Đế bảo a...

Ánh mắt Giang Nam trừng thẳng, từ trong chút ít vật tầm thường này cảm ứng được một cổ Đế uy, những bảo vật này hiển nhiên cũng không phải là Giang Tuyết luyện, mà là đồ của Hồ Thiên Lão Tổ, bị Giang Tuyết thỉnh thoảng trộm tới một vật hai kiện, tích thiểu thành đa, cuối cùng đem Hồ Thiên Lão Tổ cất dấu lấy không.