Đế Tôn

Chương 1501: Trung Thiên song côn (2)


Lúc hai người đi tranh đoạt một đám ma tiên chi huyết cuối cùng rốt cục gặp mặt, vì vậy liền có tình hình đấu pháp giành thắng lợi, lẫn nhau đau nhức hạ độc thủ.

- Giáo chủ, ta và ngươi hai người đồng xuất Trung Thiên thế giới, hôm nay thật có thể nói là Trung Thiên song kiệt ah!

Hạo Thiếu Quân hóa thành một đầu Bệ Ngạn, một ngụm cắn đầu Giang Nam biến thành Chu Yếm, trong miệng ồm ồm nói.

Giang Nam hóa thành bát trảo đại ma chương, bảy trảo giảo sát Bệ Ngạn, một cái chỉ móng khác vuốt lên bạch ngọc bình, đi thu sợi ma tiên chi huyết cuối cùng kia, cười nói:

- Đúng vậy, Đúng vậy! Ta cũng không hiểu được bọn hắn khiếp sợ cái gì, bất quá Hạo huynh, ngươi niên kỷ so với ta lớn, như thế nào cũng nên nhường tiểu đệ một chút mới được. Sợi ma tiên chi huyết này, vẫn là tiễn đưa ta a!

Hạo Thiếu Quân hóa thành một đầu đại côn, hung hăng đặt bát trảo ở trên người Ma chương, cười nói:

- Trưởng ấu tự động, trưởng lão vi trước, ngươi tuổi còn nhỏ, đã được hai sợi ma tiên chi huyết, còn lại một đám này ngươi bắt không được, hãy để cho ta thay ngươi đảm bảo a.

Giang Nam hóa thành một đầu Đại Hải Thu văn vê thân từ dưới thân đại côn du ra, rơi xuống đất hóa thành bản thể, tế lên Thất Phách Đoạt Hồn Câu tàn phiến, trăng tàn bay lên, Hạo Thiếu Quân cũng hóa thành thân người, tế lên Hạo Thiên kính, hai người đứng ở bên cạnh ma tiên chi huyết, sắc mặt đều âm tình bất định, tính toán có nên cho đối thủ cũ một kích trí mạng hay không.

- Trung Thiên song kiệt chúng ta thật sự là kỳ phùng địch thủ, chẳng phân biệt được cao thấp.

Giang Nam ha ha cười cười, thoải mái thu Thất Phách Đoạt Hồn Câu tàn phiến, cười nói:

- Hạo huynh, chúng ta vài thập niên không thấy, chưa từng nghĩ ngươi vẫn là xuất chúng như thế.

- Giáo chủ cũng không kém.

Hạo Thiếu Quân cũng thu hồi Hạo Thiên kính, cười tủm tỉm nói:

- Ta vốn cho là Hoang Cổ Thánh sơn từ biệt, giáo chủ liền tụt dưới mọi người, chưa từng nghĩ giáo chủ vẫn là hạc giữa bầy gà. Sợi ma tiên chi huyết này, không bằng ta và ngươi Trung Thiên song kiệt chia đều, ý của ngươi như nào?

- Tốt!

Hai người ăn nhịp với nhau, từng người tiến lên, Giang Nam thình lình tế lên Tạo Hóa tiên đỉnh, hung hăng nện ở trên đầu Hạo Thiếu Quân, cùng lúc đó Hạo Thiếu Quân ám hạ độc thủ, một cây cột đại kim quét ở trên lưng Giang Nam, hai người đồng thời bị đánh bay ra ngoài, bất quá Giang Nam lại cười ha ha, mười hai hóa thân phần phật từ đỉnh đầu bay ra, hướng ma tiên chi huyết đánh tới.

Đột nhiên chỉ thấy từng đạo Ngũ Thải Thần quang bay tới, rầm rầm rầm phanh, liên tục nện ở trên ót mười hai hóa thân của Giang Nam, làm mười hai hóa thân của hắn liên tục phóng ngược lại, là mười hai ngũ sắc thạch.

Hạo Thiếu Quân thừa cơ vọt tới, đem sợi ma tiên chi huyết kia thu hồi, quay người rút đi, trở lại chỗ Hạo Thiên thượng tôn.

Giang Nam giận dữ, thân hình lay động, đem mười hai hóa thân lấy đi, hướng Hạo Thiên thượng tôn nhìn lại, sắc mặt Hạo Thiên thượng tôn như là nham thạch, bất động thanh sắc, Giang Nam cười lạnh nói:

- Thượng tôn, ngươi ám hạ độc thủ! Đừng giả bộ, ta biết là ngươi.

Hạo Thiên thượng tôn ho khan một tiếng, khô cằn nói:

- Giang giáo chủ chớ nói giỡn. Lão hủ há có thể âm thầm phóng Thạch Đầu đánh ngươi? Lão hủ là thân phận bực nào, Hạo Thiên Thánh tông chưởng môn nhân, bảo bối gì chưa thấy qua...

- Ta nhìn thấy rồi, thượng tôn tay phát ngũ sắc quang, đánh Giang giáo chủ.

Thiên Nhãn Thần Tôn cười tủm tỉm nói.

Hạo Thiên thượng tôn liếc nhìn hắn một cái, đưa tay thu mười hai khối ngũ sắc thạch, nhét vào bên trong Tử Phủ, mặt không hồng tim không nhảy nói:

- Sai tay, sai tay mà thôi. Không nghĩ qua là đánh trúng giáo chủ, là tội của ta. Kỳ thật lão hủ cũng là lo lắng người địa ngục tranh đoạt ma tiên chi huyết, lúc này mới tế lên ngũ sắc thạch, không ngờ rơi vào trên đầu giáo chủ, lúc này mới có hiểu lầm này.

Hắn da mặt dầy, làm cho người xem thế là đủ rồi, hôm nay Giang Nam mới biết được, vốn là Hạo Thiếu Quân trung hậu thuần phác, vì sao hôm nay trở nên khó chơi như vậy.

- Có hắn sư tất có hắn đồ. Hạo huynh đi theo Hạo Thiên thượng tôn tâm hắc quen mặt này, khó trách sẽ trở nên bụng hắc như thế...

Rất nhiều Địa Ngục Ma Tôn đằng đằng sát khí, hung dữ xem ra, hiển nhiên là căm tức bốn sợi ma tiên chi huyết rơi ở trong tay bọn họ, Giang Nam vội vàng trở lại trận doanh của mình, cùng bọn người Thần Đô thượng tôn đứng chung một chỗ.

Đột nhiên, chỉ thấy hư không lắc lư, một đạo kính quang chiếu diệu, từ Chư Thiên vạn giới Đạo Vương Đại Thế Giới chiếu rọi mà đến, xuyên thấu vũ trụ màng thai, chiếu rọi ở trên tế đàn, đem chư hùng của Chư Thiên vạn giới chiếu rọi.

Kính quang thu lại, tất cả mọi người ào ào biến mất không thấy gì nữa.

- Sát!

Trên tế đàn rất nhiều Ma Tôn nổi giận, một người lạnh lùng nói:

- Giết đến Chư Thiên vạn giới, đem những bại hoại này trảm thảo trừ căn!

- Không được vọng động.

Một thanh âm tang thương vang lên, đột nhiên nói:

- Hôm nay liền trước hết để cho bọn hắn hơn một hồi, nho nhỏ đắc ý một bả. Trong tay Ma tiên còn có tiên phù, ngày khác lại đến Tiếp Dẫn, thắng bại còn chưa biết.

Sau đó thanh âm của Sa La Ma Đế truyền đến, trầm giọng nói:

- Chư tướng nghe lệnh, nộp lên tiên phù.

Bất quá chốc lát, nhiều địa ngục ma tướng liền tề tụ ở trong A Tỳ ma triều, đem tiên phù nộp lên trên, nhiều phân thân của Sâm La Ma Đế thu hoạch tiên phù cũng nộp lên cho Sa La Ma Đế. Sa La Ma Đế nhất nhất kiểm kê, gật đầu nói:

- Lần này tiên phù rơi xuống hơn bốn ngàn, địa ngục ta nhận được 1900 mặt, chư thiên vạn giới chút ít vô liêm sỉ kia đoạt được chỉ sợ có hai nghìn bốn năm trăm mặt, rốt cuộc vẫn là thắng được chúng ta một bậc.

- Chư thiên vạn giới cũng không phải là thực lực thắng được chúng ta, mà là trận tranh đoạt tiên phù này, nhiều hơn rất nhiều biến số. Chúng ta vốn cho rằng muốn đối phó chẳng qua là cường giả dưới trướng Quang Vũ Thần Đình, nhưng không ngờ nhảy ra Đông Cực Thần Quân.

Ly Sửu Ma Đế xuất hiện, ngồi xuống nói:

- Đông Cực Thần Quân thực lực cường đại, thẳng đuổi theo Thần Đế, làm người ta khó có thể ngăn cản. Nàng này nếu tiếp tục trưởng thành đi xuống, nhất định sẽ trở thành đại địch nhất thống Chư Thiên của địa ngục ta.

- Chư vị bệ hạ.

Hậu Thổ Phảng cũng xuất hiện ở trong ma điện, trầm giọng nói:

- Nàng này không cần ưu phiền, nàng sống không qua Chứng Đế đại kiếp.

Nhiều Ma Đế ma tướng rối rít xem ra, Hậu Thổ Phảng khẽ mỉm cười nói:

- Ta giỏi về xem khí vận, lúc cùng nàng giao thủ xem khí vận của nàng, có huyết quang tai ương, vẫn lạc hiện ra. Chư thiên vạn giới Thiên Đạo không đủ, mà nàng khí lượng cao nhã, tuy là nữ nhưng có hùng tâm tráng chí, muốn luyện thành thập toàn chi đạo mà thành Tiên Nhân, là Thiên Đạo không tha. Nàng cùng Cửu Tôn phân thân của nàng cùng người khác bất đồng, có thể chia ra làm mười, cũng có thể mười kết hợp một.