Đế Tôn

Chương 1493: Cái móc chém Ma Tôn (1)


Hắn cùng với Quang Vũ Thần Đế tranh nhau hai trăm vạn năm, mặc dù nhiều lần rơi vào hạ phong, nhưng cũng không phải là hắn trí mưu không địch lại, mà là thực lực không địch lại. Nếu hắn không có lòng dạ cùng mưu lược đầy đủ thâm trầm, cũng không có thể cùng Quang Vũ Thần Đế tranh đấu nhiều năm như vậy.

Trên tế đàn, Giang Nam cùng nhiều trẻ tuổi Thần Chủ giống như châu chấu, quét ngang tiên phù, Tiên Giới tiên phù vẫn còn không ngừng rơi xuống, hiển nhiên mặc dù Ma Tiên thần thông quảng đại, nhưng cũng không biết hạ giới rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ lo đem tiên phù đưa đến hạ giới.

- Chúng ta đi chém giết mấy Ma Tôn a?

Mấy trẻ tuổi Thần Chủ hăng hái bừng bừng, lá gan càng lúc càng lớn, Ngọc Dung Tiểu Quận Vương đề nghị nói:

- Giết chết mấy Ma Tôn, lập công lao lớn hơn nữa. Bổ Thiên lão tổ ban thưởng lớn hơn nữa!

Giang Nam không khỏi tim đập thình thịch, lần đoạt tiên phù này Bổ Thiên thần nhân cũng thống hạ huyết bổn. Ưng thuận đủ loại hứa hẹn tốt đẹp, có các loại phần thưởng, sẽ không để cho bọn họ không công xuất lực.

Bổ Thiên thần nhân hộ thể Thần Thông chẳng qua là một loại trong đó, còn có phần thưởng tốt hơn là Bổ Thiên thần nhân tự mình giảng đạo truyền pháp, theo như công lao bao nhiêu mà phân, công lao lớn thời gian truyền pháp lâu, thậm chí còn có mở ra Thánh Địa đặc thù, có thể làm cho người ở trong đó tu luyện.

Nhiều Thần Chủ trẻ tuổi, cùng những Thần Tôn đầu sỏ nổi danh đã lâu kia, cần nhất cũng không phải là các loại bảo vật, mà là ở trong đại kiếp giữ được tánh mạng như thế nào, như thế nào tăng thực lực lên, mà lần này Bổ Thiên thần nhân lấy ra phần thưởng chính là loại gặp gỡ này!

Gặp gỡ khó được, Bổ Thiên thần nhân đích thân ban tặng gặp gỡ, chỉ sợ là gặp gỡ tốt nhất dưới Tiên duyên.

Loại gặp gỡ này, có thể tăng lên nội tình mỗi người, thậm chí đủ để cho Thần Tôn đầu sỏ đột phá cảnh giới khốn đốn mình hồi lâu.

Bất quá cũng không phải là tham dự đến trong chiến đấu trận đoạt tiên phù này, là có thể có gặp gỡ bực này, còn cần công lao, công lao càng nhiều, gặp gỡ càng tốt.

Nếu Thần Chủ chém giết Ma Tôn, đây chính là thiên đại công lao, theo như công ban thưởng, lấy được gặp gỡ tự nhiên tốt hơn.

Mười bảy vị thiếu niên cao thủ tụ ở chung một chỗ, thương nghị nói:

- Thực lực Thần Tôn so với chúng ta ra ngoài rất nhiều, huống chi là địa ngục tỉ mỉ chọn lựa ra Ma Tôn? Lấy thực lực mười mấy người chúng ta, đối phó Ma Tôn thật sự có chút miễn cưỡng. Cây hồng vẫn là muốn nắm mềm, trứng mềm dễ dàng ăn, Ma Tôn kia yếu nhất, chúng ta liền đập hắn.

- Lời ấy sai rồi, những Ma Tôn này không có một người nào, không có một cái nào là quả hồng mềm, huống chi bọn họ có địa ngục Ma Đế Hoàng Đạo Cực Cảnh đại thần thông hộ thể, không dễ dàng chém giết được, tùy tiện giết tới, sẽ bị hắn hại. Kiện pháp bảo kia của Giáo chủ, có thể tránh ra Hoàng đạo thần thông, không biết những người chúng ta cùng nhau thúc dục, có thể chém giết Ma Tôn hay không?

Giang Nam lắc đầu nói:

- Kiện pháp bảo này là Quỷ Đế Chứng Đế Chi Bảo, mảnh nhỏ của Thất Phách Đoạt Hồn Câu, chỉ có Quỷ Giới công pháp hoặc là Đế cấp thần tính mới có thể thúc dục.

Mọi người rối rít nhìn về phía Ngọc Dung Tiểu Quận Vương, cười nói:

- Chúng ta nơi này không phải đang có một Thần Chủ tu luyện Quỷ Giới công pháp sao? Thần Đế thần tính khó làm, nhưng Quỷ Giới công pháp, Ngọc Dung Tiểu Quận Vương xuất thân Phong Đô, cũng là rất tinh thông.

Ngọc Dung Tiểu Quận Vương chần chờ nói:

- Nếu Giang giáo chủ tin được ta...

Mặc dù Chứng Đế Chi Bảo chỉ là một mảnh nhỏ, nhưng giá trị không cách nào lường được, do Ngọc Dung Tiểu Quận Vương thúc dục Thất Phách Đoạt Hồn Câu, thần tính của Giang Nam liền chỉ có thể chiếm địa vị phụ trợ, thậm chí chỉ cần Ngọc Dung Tiểu Quận Vương hơi có dị tâm, là có thể đem kiện pháp bảo này lấy đi, thậm chí quay đầu để đối phó bọn họ.

Lấy tu vi Thần Chủ của nàng, thúc dục Chứng Đế Chi Bảo tàn phiến, phát huy ra uy năng so sánh với Giang Nam mạnh hơn mấy lần, đừng nói Giang Nam, cho dù Thần Tôn cũng khó thoát khỏi cái chết!

- Tự nhiên tin được.

Giang Nam thoải mái đem Thất Phách Đoạt Hồn Câu giao cho Ngọc Dung Tiểu Quận Vương, cười nói:

- Hôm nay chúng ta ở cùng một trận tuyến, nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, ta há có thể không tin được Tiểu Quận Vương?

Ngọc Dung Tiểu Quận Vương thật sâu liếc hắn một cái, nhận lấy Thất Phách Đoạt Hồn Câu, cười khanh khách nói:

- Chứng Đế Chi Bảo đặt ở trước mặt, ngay cả mình cũng tin không nổi mình, giáo chủ rộng lượng.

Nàng vừa nói như thế, sắc mặt mọi người đều thay đổi, trong lòng âm thầm phòng bị, Ngọc Dung Tiểu Quận Vương là nổi danh hỉ nộ vô thường, hôm nay được Thất Phách Đoạt Hồn Câu, ai biết nàng có thể đột nhiên trở mặt hay không?

Nếu nàng trở mặt, chỉ sợ Thần Tôn cũng mơ tưởng chế trụ nàng!

- Linh Tuyết tỷ tỷ có sợ hay không?

Ngọc Dung Tiểu Quận Vương nhìn về phía Linh Tuyết Thần Chủ, cười khanh khách nói.

Sắc mặt Linh Tuyết Thần Chủ lạnh nhạt, mỉm cười nói:

- Ngọc Dung tỷ tỷ cần gì hù dọa tiểu muội? Giang giáo chủ hào phóng như vậy liền đem bảo vật này giao cho ngươi. Tất nhiên là có dựa vào, sẽ không tùy ý ngươi cầm lấy bảo vật này làm bậy. Ngươi nói đúng hay không Giang đại giáo chủ?

- Ta tin được Ngọc Dung Tiểu Quận Vương.

Giang Nam liếc nhìn nàng một cái, mặt không hồng tim không nhảy, mỉm cười nói:

- Dĩ nhiên, ta ở trong Thất Phách Đoạt Hồn Câu làm điểm tay chân cũng là thật sự. Thủ đoạn nho nhỏ mà thôi, Tiểu Quận Vương đừng sợ, ta thật không phải là không tin ngươi.

Ngọc Dung Tiểu Quận Vương vội vàng dò xét Thất Phách Đoạt Hồn Câu, chỉ thấy nội bộ không gian của Chứng Đế Chi Bảo tàn phiến này vô cùng bát ngát, trong đó ở lại một thần nhân đỉnh thiên lập địa, quanh thân Hỗn Độn dày đặc, Hồng Mông tràn ngập, thần nhân này đầu đội Đế quan, người mặc tử bào, Hồng Mông quay chung quanh hắn chuyển động, trong Hồng Mông có tinh thần Tinh Hà quay quanh, đỉnh đầu thanh thiên, chân mang đại địa, phía sau có Thái Âm Thái Dương hai sao, trong Hồng Mông nổi lơ lửng Tiên Thiên Bát Cảnh. Trong tay nâng một bức hoàng đồ, có khả năng bao dung thiên địa, chưởng khống hoàn vũ!

Sắc mặt nàng trở nên phờ phạc, cảm nhận được trong Hỗn Độn Nguyên Thần của Giang Nam tích chứa Đế uy, thần tính thần thức vội vàng thối lui khỏi Thất Phách Đoạt Hồn Câu, tránh cho thần tính của mình bị hao tổn.

Ngọc Dung Tiểu Quận Vương nụ cười âm tình bất định, thần tính Giang Nam vào chủ Thất Phách Đoạt Hồn Câu, liền làm cho nàng không cách nào hoàn toàn chưởng khống bảo vật này, nếu nàng trở mặt, Giang Nam bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi bảo vật này, thậm chí dùng để chém nàng.

- Ngọc Dung tỷ tỷ, ngươi còn non chút ít.

Linh Tuyết Thần Chủ cười yếu ớt nói:

- Huyền Thiên Giáo Chủ dong duổi thiên địa bát hoang, tung hoành Thần Giới, thậm chí ngay cả Thần Chủ Thần Tôn cũng cầm hắn không làm sao được, hắn yên tâm đem bảo vật này giao cho ngươi, há có thể không có lưu hậu thủ?