Đế Tôn

Chương 1451: Ngục chủ Thiên Cực Ma Đế (1)


Trên người mấy Thần Chủ này có được cực kỳ nhiều linh thạch linh dịch, tuy rằng không bằng Giang Nam, nhưng nhiều Thần Chủ như vậy thêm cùng một chỗ, cũng đủ cùng Giang Nam đánh đồng.

Huống chi, mấy gia hỏa này cướp đoạt nhiều Thiên Thần chi bảo, ước chừng hàng chục vạn kiện, khủng bố vô cùng, là một bút tài phú không thể đánh giá!

Thần Chủ bị trấn áp trong này, ước chừng có hơn hai nghìn, trên người những Thần Chủ khác tuy rằng không có linh thạch linh dịch, nhưng bọn họ cất chứa pháp bảo cùng các loại vật liệu, thần vật, lại cực kỳ nhiều, thậm chí Giang Nam còn đoạt được hàng chục kiện hỗn độn kỳ vật, cùng với đủ loại vật liệu luyện khí cổ quái!

Không chỉ có như thế, hắn còn đoạt được hơn ba mươi kiện Thần Tôn chi bảo, còn có một kiện Thần Quân chi bảo tổn hại.

- Này là... Chứng Đế Chi Bảo tàn phiến!

Giang Nam hít một ngụm khí lạnh, ngơ ngác nhìn một kiện pháp bảo tàn phiến mà mình từ Ngạc Vương Thần lấy tới, chỉ thấy tàn phiến này hình dạng giống như vầng trăng khuyết. Thần Đế đạo tắc rậm rạp đan vào ở phía trên tàn phiến. Chất chứa uy năng khôn cùng, khủng bố vô cùng!

Giang Nam chạm đến tàn phiến, tâm thần không khỏi đại chấn, như trụy cửu u, chỉ cảm thấy thấu xương băng hàn, trước mắt giống như xuất hiện vô số oan hồn quấn quanh, âm phong từng trận, quỷ khí dày đặc.

- Quỷ giới Chứng Đế Chi Bảo?

Giang Nam vội vàng buông tay, miễn cho bị Chứng Đế Chi Bảo tàn phiến chất chứa uy năng xâm nhiễm, thất thanh nói.

- Không sai!

Ngạc Vương Thần cười lạnh nói:

- Này là Quỷ Đế Chứng Đế Chi Bảo, nguyên hình là một kim câu, tên là Thất Phách Đoạt Hồn Câu. Ta cũng là cơ duyên xảo hợp, trong lúc vô ý đi vào quỷ giới, đoạt được tàn phiến này. Đáng tiếc chính là, quỷ giới tu luyện pháp môn, cùng chư thiên vạn giới ta hoàn toàn bất đồng, tu chính là thần tính thần hồn, bảo vật này ta thúc dục không được. Nếu không, Thiên Ngục há có thể trấn áp được ta?

Giang Nam khẽ mỉm cười, đem Thất Phách Đoạt Hồn Câu thu hồi, thầm nghĩ:

- Quỷ giới tu luyện pháp môn, chủ tu thần tính thần hồn? Này lại không làm khó được ta, hỗn độn nguyên thần của ta đủ để cùng Thần Đế thần tính tranh đua, thúc dục Thất Phách Đoạt Hồn Câu mảnh nhỏ, chắc không nói chơi...

Bọn người Ngạc Vương Thần lao ra địa cung, chỉ thấy Thiên Ngục đệ tứ trọng sớm hỏng mất, hơn hai nghìn Thần Chủ thoát vây, lao đến ngục thủ đại khai sát giới, đại náo Thiên Ngục, giết đến thiên băng địa liệt.

Trong đó không hề thiếu tồn tại nghịch thiên, là bá chủ trong ma đạo, thậm chí bắt giữ ngục thủ, đem Thiên Ngục ngục thủ luyện hóa, đoạt đạo tắc, luyện hóa ngục thủ đạo tắc, biến thành pháp lực của mình, thực lực mạnh mẽ khôn cùng.

Thần Chủ, đã là thần giới tiểu đầu sỏ, có được khả năng nghiêng trời lệch đất, Thiên Ngục tuy rằng sâm nghiêm, nhưng tổng thể thực lực vẫn là so ra kém thần giới, bị những người này một phen đại náo, chẳng biết khi nào mới có thể trấn áp, khôi phục bình tĩnh.

Hai người Giang Nam cùng Tương Ngạn cũng đi ra địa cung, ngẩng đầu nhìn đi, chỉ thấy Thiên Ngục đệ tứ trọng ngục chủ cũng sứt đầu mẻ trán, chung quanh trấn áp phản loạn, trong lòng không khỏi khẻ nhúc nhích:

- Như thế là cơ hội đi vào Thiên Ngục đệ ngũ trọng tốt... Một là tới, không bằng đơn giản đi xem đi, cứu ra mẫu thân của Ấu Nương, liền lập tức rời đi nơi thị phi này!

Đệ tứ trọng ngục chủ không rảnh trấn thủ cửa ngục, rất nhanh liền bị Giang Nam cùng Tương Ngạn tới bên cửa ngục, Tương Ngạn nhíu mày nói:

- Huyền Thiên Giáo Chủ, ngươi muốn xâm nhập ngũ trọng? Trọng thứ năm chính là nơi trấn áp Thần Tôn, Thiên Ngục đứng đầu đối với nơi đây nắm trong tay càng mạnh, ngươi ta ở Thiên Ngục đệ tứ trọng cũng tự thân khó bảo toàn...

Giang Nam trầm giọng nói:

- Đạo huynh nếu muốn nuốt lời, ta cũng sẽ không trách ngươi.

Tương Ngạn cười ha ha, lắc đầu nói:

- Ta đáp ứng ngươi ở trong Thiên Ngục làm bảo tiêu của ngươi, há có thể đổi ý? Ngũ trọng cho dù là đầm rồng hang hổ, ta cũng muốn cùng ngươi xông vào một lần!

Hai người nhảy vào bên trong cửa ngục, đi vào Thiên Ngục đệ ngũ trọng, mọi nơi nhìn lại, chỉ thấy Thiên Ngục đệ ngũ trọng cùng đệ tứ trọng có khác biệt rất lớn, đệ tứ trọng là một mảnh thiên địa rộng rãi, địa cung chôn sâu dưới nền đất, mà ở trọng thứ năm chính là tráng lệ, một tòa lại một tòa Thần Điện tương liên, cung điện chồng chất, tựa như thần cảnh.

Đạo tắc tràn ngập hư không, vờn quanh Thần Điện, làm mấy cái Thần Điện này thoạt nhìn vô cùng thần thánh, trong này nhìn không ra là một tòa lao ngục làm cho người nghe tin đã sợ mất mật chút nào.

- Trong này... Là các đời lịch đại Thần Đế, tự mình thiết hạ thần cấm!

Tương Ngạn dò xét mọi nơi, chứng kiến đạo tắc trôi nổi run run này, không khỏi hít một ngụm khí lạnh, chỉ vào một tòa Thần Điện xa xa, thất thanh nói:

- Đạo tắc giống như tinh quang kia, chắc là Tinh Quang Thần Đế thiết hạ thần cấm? Còn có bên kia, là Địa Hoàng Thần Đế thiết hạ thần cấm! Kia là Tư Mã Thánh Đế Thần Đế đạo tắc...

Giang Nam nhìn lại mọi nơi, tâm thần cũng không khỏi chấn động, từ viễn cổ đến nay hai mươi tám triều Thần Đế, cũng từng ở nơi này thiết hạ thần cấm, dùng để trấn áp Thần Tôn làm nhiều việc ác, trong đó thậm chí còn có Bỉ Ngạn Thần Đế đạo tắc!

Thần Tôn là đầu sỏ chân chính của chư thiên vạn giới, mặc dù là bị giam giữ ở bên trong Thiên Ngục, Thần Đế cũng sẽ không yên tâm, phải muốn đích thân thiết hạ thần cấm, miễn cho bị bọn họ chạy ra.

- Thần Tôn trong tòa Thần Điện này đã chết...

Bọn họ đi vào một tòa Thần Điện, chỉ thấy trong Thần Điện kia có một khối cốt cách vô cùng khổng lồ, mặc dù cách thần cấm, khối cốt cách này vẫn tràn ngập sát khí cùng lệ khí, làm hai người trong lòng đều run lên, cảm giác được khó có thể thở dốc.

Tương Ngạn thở dài nói:

- Thần Tôn vô cùng cường đại, bị trấn áp ở trong này, vẫn khó tránh khỏi cái chết.

Bọn họ đi qua tòa tòa Thần Điện, chỉ thấy Thần Tôn trong tuyệt đại đa số Thần Điện đã chết già ở chỗ này, dù sao, mấy Thần Tôn này bị trấn áp thời gian quá dài, cho dù Thần Tôn đạt được thọ nguyên rất dài, cũng sống không qua một triều Thần Đế, Thần Đế trấn áp bọn họ cũng đã tan thành mây khói, mấy Thần Tôn bọn họ tự nhiên cũng khó tránh khỏi cái chết.

- Giáo chủ, ngươi có nắm chắc phá vỡ mấy thần cấm này hay không?

Tương Ngạn ánh mắt chớp động, thấp giọng nói:

- Nếu có thể đem mấy Thần Tôn chết đi này lục soát đi ra, tất nhiên là tài phú kinh thiên động địa. So với Thần Chủ tài phú cũng phải cao hơn chẳng biết bao nhiêu lần! Thậm chí nói không chừng có thể tìm được Thần Quân chi bảo hoàn chỉnh!

Giang Nam lắc đầu:

- Phá vỡ Thần Đế thần cấm, thật sự quá khó khăn, không tinh thông thần cấm ảo diệu, căn bản không có khả năng phá vỡ. Hơn nữa, ngươi xem trong Thần Điện này, ở đâu có pháp bảo gì? Đã sớm bị người cướp đoạt đi.

Lúc này Tương Ngạn mới nhớ tới, bọn họ một đường đi tới, trong chút Thần Điện kia không có chứng kiến pháp bảo gì. Hiển nhiên bảo vật của Thần Tôn này sớm bị người cướp đoạt đi.