Đế Tôn

Chương 1369: Chính là bổn giáo (2)


Lộ Phong Trần sắc mặt trầm xuống:

- Cái này cũng chưa tính thua? Chẳng lẽ lão đệ nhà ta nhất định phải đem Trưởng Tôn Thúc Vinh đánh chết mới được sao?

Trường Nhạc công tử dưới trướng nhiều thần quan thần tướng từ một kích tươi đẹp kia của Giang Nam cho bọn hắn rung động tỉnh táo lại, rối rít nói:

- Lộ Thần Hầu, Quân Sơn Thần Chủ nói không sai, trận chiến này không có đến thời điểm phân sinh tử, há có thể coi là thua?

- Thần Hầu, nếu là ngươi ta giao thủ, ngươi bị ta nhẹ nhàng đánh một chiêu, ngươi có thể nhận thua hay không?

Có một thần quan nhảy ra, nhẹ nhàng một chưởng khắc ở bộ ngực Quân Sơn Thần Chủ, cười tủm tỉm nói:

- Quân Sơn đạo huynh, ta đánh ngươi một cái, có phải ta chính là thắng được ngươi hay không?

Dưới trướng Trường Nhạc công tử nhiều thần quan thần tướng lẫn nhau đùa giỡn, rối rít kêu lên:

- Ta đánh trúng ngươi, ta thắng!

- Oanh! Cho ta mượn một chiêu tập ngực!

Trên Thần Điện di chỉ, ô yên chướng khí, nhiều Thần Ma đùa giỡn không nghỉ, Lộ Phong Trần bị tức đến sắc mặt xanh mét, quay đầu nhìn về phía Giang Nam, chỉ thấy Giang Nam như cũ lão thần khắp nơi ngồi ở bên cạnh án, vì mình châm một chén rượu, từ từ thưởng thức, tựa hồ hết thảy trước mắt không có quan hệ gì tới hắn.

- Giang giáo chủ tên khốn này, so với ta bình tĩnh nhiều hơn!

Lộ Phong Trần quay đầu nhìn về phía Trường Nhạc công tử, cười lạnh nói:

- Trường Nhạc công tử, ngươi nói làm sao?

Nhiều thần quan thần tướng như cũ ồn ào, Trường Nhạc công tử đột nhiên sắc mặt run lên, lạnh lùng nói:

- Đều câm mồm! Trận chiến này, là chúng ta thua! Thua trận không thua người, Bổn vương nhìn sai rồi, bị tính toán một lần, nếu như các ngươi ồn ào mất mặt nữa, để cho thể diện của Bổn vương đặt ở đâu?

Nhiều thần quan thần tướng lúc này mới thu nhỏ miệng lại, Trường Nhạc công tử quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người Giang Nam cùng Lộ Phong Trần, cười mà như không cười nói:

- Hai vị thật là thủ đoạn, lần này liền coi là tiểu vương thua, phong thủy luân chuyển, sau này hai vị đi đường ban đêm nhất định phải tiểu tâm cẩn thận. Chúng ta đi!

Hắn tự biết đệ tử khác của mình cũng tuyệt không thể nào là đối thủ của Giang Nam, vì vậy ra vẻ hào phóng, chủ động nhận thua, nếu không cho dù trận này coi là làm thế hòa, trận tiếp theo Đái Chấn đánh với Giang Nam, cũng là phải thua không thể nghi ngờ.

Nhiều thần quan thần tướng tàn bạo quét Giang Nam cùng Lộ Phong Trần một cái, ôm lấy Trường Nhạc công tử đang muốn rời đi, Trường Nhạc công tử liếc Trưởng Tôn Thúc Vinh còn đang hai tay cầm thuẫn, khom người đứng ở nơi đó một cái, khẽ cau mày, thấp giọng quát nói:

- Thúc Vinh, còn ngại mất mặt ném không đủ sao? Quay lại đây!

Trưởng Tôn Thúc Vinh như cũ khom người đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

- Đái Chấn, các ngươi đi, đem hắn xiên tới đây!

Trường Nhạc công tử cau mày, hướng Đái Chấn quát lên.

Đái Chấn cùng hai Thần Minh lúc này tiến lên, đi đỡ vịn Trưởng Tôn Thúc Vinh, vậy mà thủ chưởng ba người này mới vừa va chạm vào thân thể Trưởng Tôn Thúc Vinh, đột nhiên chỉ thấy Thiên thần trẻ tuổi này giống như bay hơi, quắt xuống.

Bàn tay ba người run lên, vội vàng đem Trưởng Tôn Thúc Vinh đỡ đi ra ngoài.

Chỉ thấy Trưởng Tôn Thúc Vinh hóa thành một tấm da người, ở giữa không trung từ từ bay xuống.

Leng keng.

Ngũ sắc đại thuẫn rơi trên mặt đất, cổn động một hồi lâu, lúc này mới an tĩnh lại.

Bốn phía yên lặng như tờ, vô số ánh mắt ngơ ngác nhìn tấm da người này, da người của Trưởng Tôn Thúc Vinh.

Giang Nam ngồi ở bên án, uống rượu trong chén, không nói một lời.

Mới vừa rồi một kích kia của hắn, người khác chỉ thấy trong một kích kia tích chứa Thiên Đạo cùng đủ loại Đế cấp Thần Thông, nhưng không có thấy hắn đem Luyện Thiên đại trận cũng dung nhập vào trong một quyền kia. Mặc dù Giang Nam đến nay như cũ không thể hoàn toàn lĩnh ngộ Luyện Thiên đại trận tinh diệu, nhưng mà một quyền kia của hắn đem huyết nhục cùng đạo tắc của Trưởng Tôn Thúc Vinh đánh cho nát bấy, lấy Luyện Thiên đại trận hóa đi huyết nhục, tu vi cùng thần tính của Trưởng Tôn Thúc Vinh dễ dàng.

Ánh mắt của Trường Nhạc công tử lần nữa rơi vào trên người Giang Nam, trong mắt sát cơ mơ hồ hiện lên, nhẹ giọng nói:

- Tiểu đạo hữu, vì sao phải đau hạ sát thủ?

- Chúng ta có cừu oán.

Giang Nam thưởng thức chén rượu, ngay sau đó đem chén rượu để xuống, mỉm cười nói:

- Phong Linh tiên tử cùng Vũ Hàm tiên tử cũng đã từng muốn giết qua ta.

Trường Nhạc công tử hai mắt híp thành kim, khóe mắt da thịt run lên:

- Huyền Thiên Giáo Chủ?

- Chính là bổn giáo. Công tử vẫn chưa từng hỏi lai lịch ta, không thể trách bổn giáo không tự giới thiệu mình một phen!

Giang Nam vươn người đứng dậy, vung tay áo, trường thanh cười nói:

- Huyền Thiên Giáo Chủ, gặp qua Trường Nhạc công tử!

Huyền Thiên Giáo Chủ!

Phía sau Trường Nhạc công tử, từng tôn thần quan thần tướng hơi ngẩn ra, ngay sau đó giận tím mặt, từng cái từng cái đằng đằng sát khí, đồng loạt tiến lên trước một bước!

Lộ Phong Trần đánh ngáp, thân thể mở ra, cũng tiến lên trước một bước, rầm, phía sau hắn nhiều Thần Đô thần tướng cũng nhất tề cất bước tiến lên, cùng thần quan thần tướng dưới trướng Trường Nhạc công tử đối chọi.

Hai bên đằng đằng sát khí, riêng phần mình gắt gao nhìn thẳng đối phương.

Trường Nhạc công tử sắc mặt âm trầm, ánh mắt như cũ rơi vào trên người Giang Nam, không có dời đi nửa phần, đột nhiên nhẹ giọng cười nói:

- Huyền Thiên Giáo Chủ, lá gan của ngươi rất lớn, ngay cả người của Bổn vương cũng nói giết liền giết, lá gan của ngươi đã lớn như vậy, sao không đứng ra cùng Bổn vương đối trận?

- Không vội.

Giang Nam mỉm cười nói:

- Có thời gian mà nói, ta nhất định sẽ tự mình cùng Trường Nhạc công tử khoa tay múa chân. Chẳng qua hiện nay, ta còn không phải là đối thủ của công tử, đợi ta tu thành Chân Thần, nếu như công tử vẫn còn là Thần Chủ cảnh giới, Giang mỗ tất nhiên tới cửa thỉnh giáo.

Trường Nhạc công tử hé mắt, cười lạnh một tiếng, lắc đầu nói:

- Ngươi sống không được lâu như vậy. Chúng ta đi!

Nhiều thần quan thần tướng ôm lấy hắn rời đi, Lộ Phong Trần cũng thở phào nhẹ nhỏm, cười nói:

- Lão đệ, Trường Nhạc này chết liên tục hai vị đệ tử, lại thua cho chúng ta một nhóm lớn bảo bối, nhất định sẽ giận điên lên.

Giang Nam lắc đầu cười nói:

- Lấy thân gia của hắn, những tài phú này cùng hai người đệ tử, đối với hắn mà nói cũng là không đến nơi đến chốn, không coi là cái gì.

- Hỗn Độn Dị Hỏa loại thần vật này cũng là hiếm thấy vô cùng, cho dù Trường Nhạc Cung phú giáp thiên hạ, không có thần vật này, cũng đủ làm cho Trường Nhạc công tử thịt đau một trận.

Lộ Phong Trần cười nói:

- Huống chi, hai đệ tử của hắn, cũng là từ trong Thần Giới Chư Thiên tuyển ra tinh anh trong tinh anh, cùng loại nhân vật như Thiếu Soái Ma Soái nổi danh, thậm chí mạnh hơn. Đã chết hai đệ tử, hắn có thể không thịt đau sao? Huống chi, hắn coi trọng nhất chính là thể diện, lần này bị ngươi ở trước mặt mọi người quét mặt, mới là chuyện tình hắn không cách nào nhịn được nhất.