Đế Tôn

Chương 1365: Một ngón tay bóp chết (2)


- Nếu Trường Nhạc công tử phái ba người này xuất chiến, vậy thì thật sự là bắt nạt người.

...

Mà ở phía xa, một chiếc thuyền hoa bay tới, bỏ neo ở bầu trời một tòa Thần Thành, Linh Tuyết Thần Chủ đứng ở mũi thuyền hoa, tinh tế đánh giá tòa Thần Điện Vọng Nguyệt Lâu kia, lắng nghe thuộc hạ Thần Ma dò thăm tới tin tức, phốc cười nói:

- Bại hoại...

- Huynh trưởng ta cùng Lộ Thần Hầu đối đổ?

Quanh thân Vị Ương công tử bầy Thần vờn quanh, nghe được thuộc hạ Thần Ma truyền đến tin tức, đột nhiên cau mày nói:

- Đợi một chút! Ngươi nói bởi vì một dế nhũi hạ giới đi lên Thần Minh? Thần Minh kia còn cùng Lộ Thần Hầu xưng huynh gọi đệ?

Hắn tới hăng hái, đáp mắt hướng Vọng Nguyệt Lâu nhìn lại, đột nhiên cười lạnh nói:

- Trường Nhạc huynh trưởng lần này cần ăn thiệt thòi! Bản thân dế nhũi kia, nguyên lai là Huyền Thiên Giáo Chủ! Ta lần trước phái người đi giết hắn, kết quả chỉ có Điền Phong chúng Thần Chủ còn sống trở về, người này chưa thành Thần Ma liền thực lực kinh người, giờ phút này thành tựu Thần Minh, chỉ sợ lại càng cao! Ta đang muốn giết hắn, không nghĩ tới chính hắn lại chạy đến Thần Đô!

Một Thần Chủ cẩn thận từng li từng tí nói:

- Có muốn báo cho Trường Nhạc công tử hay không?

- Tại sao muốn nói cho Trường Nhạc?

Vị Ương công tử cười mà như không cười nói:

- Mặc dù Huyền Thiên Giáo Chủ này là tất người chết, bất quá xem hắn trêu cợt huynh trưởng ta, đả kích nhuệ khí của hắn, đó cũng là tốt.

Trong Vọng Nguyệt lâu, Vọng Nguyệt phu nhân nắm một mớ hạt dưa, xoạch xoạch hạp, cười dài nhìn tòa Thần Điện đối diện ngoài cửa sổ kia, một cung nữ cẩn thận từng li từng tí nói:

- Phu nhân mới vừa rồi còn rất tức giận, làm sao hôm nay liền nhã trí như vậy rồi? Chẳng lẽ liền không lo lắng lão gia thua sạch sao?

- Ta nên lo lắng sao, lão gia kiếm được quá nhiều, có chút vui mừng điên rồi.

Vọng Nguyệt phu nhân cười dài nói.

Trong thần điện, Lộ Phong Trần cùng đám người Trường Nhạc công tử riêng phần mình hạ tốt tiền đánh cuộc, da thịt khóe mắt Lộ Phong Trần nhảy lên nói:

- Trường Nhạc công tử, ngươi phái người nào xuất chiến?

Trường Nhạc công tử khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói:

- Thứ Xương, ngươi đi xuống chỉ điểm hắn mấy chiêu. Không nên đem người đánh chết, Bổn vương muốn sống.

Một thiếu niên Thần Ma cất bước đi tới trong thần điện, khom người hướng Trường Nhạc công tử cùng Lộ Phong Trần thi lễ, vẻ mặt lãnh đạm, vừa nhìn chính là nhân vật hung ác kinh nghiệm chiến đấu sát phạt.

Lộ Phong Trần sắc mặt biến hóa:

- Thứ Xương? Ung Diệu Thiên tân tấn Thần Minh, cùng Thiếu Soái Bồ Chiêu, Ma Soái Yến Công Tiển nổi danh Phan Soái, Phan Thứ Xương? Trường Nhạc công tử, người này khi nào bái nhập môn hạ của ngươi?

Giang Nam vẻ mặt khẽ nhúc nhích, ngay cả Lộ Phong Trần là Thần Hầu cũng nghe qua tên Phan Thứ Xương, có thể thấy được Phan Thứ Xương này nhất định rất nổi danh khí, hơn phân nửa là Thần Giới tuổi trẻ tuấn kiệt!

- Cùng Thiếu Soái cùng Ma Soái nổi danh, cũng coi là có chút bản lãnh.

Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Trường Nhạc công tử ánh mắt chớp động, lại cười nói:

- Thứ Xương xưa nay có hùng tâm tráng chí, ở Ung Diệu Thiên chẳng qua là nhân tài không được trọng dụng, hắn bái ta làm thầy, Trường Nhạc Cung ta hết thảy điển tàng, tùy ý hắn lật xem. Hôm nay nếu hắn cùng Thiếu Soái Ma Soái giao thủ, chỉ sợ Thiếu Soái cùng Ma Soái, không cách nào ở dưới tay hắn sống qua trăm chiêu.

- Ngươi xuống đi!

Phan Soái Phan Thứ Xương nhìn về phía Giang Nam, lạnh lùng nói:

- Nơi này sân quá nhỏ, cùng ta đi ra bên ngoài giao thủ!

Giang Nam như cũ khoanh chân ngồi ở bên án, không có đứng dậy, lắc đầu nói:

- Không cần, nơi này đối với ta mà nói đã đầy đủ dùng, nếu Phan Soái có thể đón lấy một ngón tay của ta, liền coi như ta thua.

Hắn giơ tay lên một ngón tay điểm ra, không gian trong thần điện vào giờ khắc này phảng phất đọng lại, trong mắt Phan Thứ Xương, Trường Nhạc công tử, Lộ Thần Hầu cùng nhiều thần quan thần tướng hết thảy biến mất, chỉ còn lại có một ngón tay!

Đầu ngón tay kia nhét đầy thiên địa, cường đại vô cùng, toàn thân mượt mà như ngọc, chỉ tay biến thành một mảnh đạo tắc dài hẹp vô cùng thô to, tích chứa uy năng khó có thể tưởng tượng!

Mà ở trong chỉ tay kia, mơ hồ có thể thấy vô số thần thông hỗn hợp ở trong máu tươi bôn lưu, sôi trào, ở trong mắt của hắn, đầu ngón tay này trở nên kinh khủng vô cùng, đầu ngón tay từng cái chi tiết cũng rõ ràng ở trước mắt, thậm chí ngay cả phía trước đầu ngón tay ở lúc xuyên thấu trọng trọng không gian, hư không ở đầu ngón tay từng mãnh nứt vỡ cũng thấy rõ ràng!

Trong lòng Phan Thứ Xương sinh ra kinh khủng khôn cùng, nhanh chóng lui về phía sau, oanh một tiếng đem tòa Thần Điện này đụng vỡ một cái lỗ thủng to, đi tới ngoài Vọng Nguyệt Lâu.

Hắn phấn thanh rống giận, phía sau trọng trọng Thiên Cung ầm ầm bay ra, hóa thành kiến trúc vô biên vô hạn tráng quan, Thiên Đình của hắn hiện lên, vô số Thần Ma ở trong Thiên Đình chấn động việc binh đao, quanh thân hắn thần quang trán phóng, chiếu rọi Thần Đô, giờ khắc này Thần Đô cũng bị chiếu lên sáng sủa một mảnh!

Hắn Thần Thông bộc phát, vô số Thần Thông bay múa đầy trời, uy năng kinh khủng cuồn cuộn kích động, để cho tất cả mọi người không nhịn được lên tiếng than thở, than thở một kích kia của hắn cường đại.

Ầm!

Một đầu ngón tay giống như thiên trụ đâm thủng vô số đạo Thần Thông, từ trên trời đè xuống, ba ba ba đục lỗ Thiên Đình cùng trọng trọng Thiên Cung, xuống phía dưới nhẹ nhàng nghiền một cái, đem Phan Thứ Xương vô cùng cường đại nghiền nát.

Ngay sau đó, đầu ngón tay nhẹ nhàng thu hồi đến trong thần điện, mà trong Thần Điện, Giang Nam thu tay lại, phong khinh vân đạm nói:

- Người tiếp theo.

Trong thần điện, một mảnh im ắng, chỉ có tiếng thở dốc ồ ồ, ánh mắt của mọi người rơi vào trên đầu ngón tay của Giang Nam, mới vừa rồi chính là ngón trỏ này, một ngón tay điểm ra, đem Phan Soái Phan Thứ Xương mạt sát!

Là mạt sát, không phải là đánh bại!

Phan Thứ Xương bị một ngón tay này của Giang Nam nghiền nát, ngay cả thần tính cũng không có chạy trốn, bị đầu ngón tay truyền tới lực lượng chấn vỡ, hồn phi phách tán!

Không chỉ có mọi người trong điện, cho dù là mọi người ở ngoài điện chuẩn bị xem chiến, giờ phút này cũng ngừng lại hô hấp, ngơ ngác nhìn ngón tay kia.

- Ha ha ha, những bảo bối này là của ta!

Lộ Phong Trần đột nhiên cười to, đánh vỡ trầm mặc, gọi mấy Thần Đô thần tướng, đem tất cả pháp bảo lớn nhỏ hướng trong bảo khố của mình lấp đầy, Trường Nhạc công tử khóe mắt da thịt nhảy loạn, thần quan thần tướng dưới trướng hắn khóe mắt da thịt cũng nhảy loạn.

Quân Sơn Thần Chủ thăm dò bàn tay to, quát lên:

- Thần Hầu chậm! Ba trận thắng hai, hôm nay mới qua một ván, Thần Hầu sẽ không cho là mình thắng định rồi, hiện tại liền muốn đem tất cả tiền đánh cuộc lấy đi sao?

Lộ Phong Trần liếc nhìn hắn một cái, ngay sau đó ánh mắt rơi vào trên người Trường Nhạc công tử, lười biếng nói: