Đế Tôn

Chương 1363: Tống tài đồng tử (2)


- Trường Nhạc Cung Trường Nhạc công tử?

Giang Nam rót rượu nâng chén, nhìn về phía Trường Nhạc công tử, nghiêng đầu nói.

Trường Nhạc công tử lộ ra nụ cười ấm áp, nhẹ nhàng gật đầu.

- Cút.

Giang Nam nụ cười chân thành nói.

Trường Nhạc công tử sắc mặt trầm xuống, dưới trướng nhiều thần ma rối rít gầm lên, từng cái từng cái đằng đằng sát khí, trong nháy mắt trong thần điện đạo tắc sôi trào, dị tượng không dứt.

Trường Nhạc công tử giơ tay lên, từ từ phun ra một ngụm trọc khí, mỉm cười nói:

- Ngươi là Thần Minh hạ giới đi lên? Ta thương ngươi là nhân tài, không tính toán với ngươi, bất quá hạ giới đến tột cùng là hạ giới, xa không biết Thần Giới ta kinh khủng. Ngươi cho rằng ngươi có chút tài cán, lại không biết ở thần giới loại nhân vật như ngươi đếm không xuể. Như vậy, Bổn vương cùng ngươi đánh cuộc một cuộc, nếu ngươi thua, liền vào môn hạ của ta, nếu ngươi thắng, Bổn vương quay đầu liền đi, ý của ngươi như thế nào?

Lộ Phong Trần đang muốn làm rõ thân phận của Giang Nam, nghe nói như thế, không khỏi lộ ra vẻ cổ quái, quyết định ngồi xuống xem cuộc vui, thầm nghĩ:

- Trường Nhạc công tử này, lại còn muốn chiêu dụ Giang đạo hữu, cái này thú vị...

Giang Nam cũng lộ ra vẻ mười phần thú vị, nói:

- Công tử muốn đánh cuộc như thế nào?

Trường Nhạc công tử khẽ mỉm cười nói:

- Dưới trướng của ta năng thần vô số, cũng là nhân trung long phượng, ta cũng không bắt nạt ngươi, ta liền từ trong Thần Minh dưới trướng của ta, lựa ra một vị cùng ngươi đánh cuộc đấu. Ngươi thua liền bái nhập Trường Nhạc Cung ta, ngươi thắng ta quay đầu liền đi.

Giang Nam tức cười, ý niệm trong đầu nhất chuyển nói:

- Đã như vậy, không bằng thêm chút tiền.

Trường Nhạc công tử cũng có chút ngạc nhiên, bật cười nói:

- Ngươi người này cũng có chút ý tứ, biết rõ Bổn vương xuất thân từ Trường Nhạc Cung, còn dám thêm tiền. Nếu là thêm chút tiền, tiểu vương chỉ sợ ngươi đánh cuộc không dậy nổi!

Giang Nam suy nghĩ một chút, nghiêng đầu nhìn về phía Lộ Phong Trần, trên mặt vẻ thẹn nói:

- Lộ huynh, nói ra thật xấu hổ, ta một thân bảo bối đều để ở nhà, chưa từng mang đến. Cùng Trường Nhạc công tử thổ hào này đổ đấu không thể không có chút tiền, chút tiền này...

Lộ Phong Trần cười ha ha, vỗ ngực một cái nói:

- Lão đệ, cứ bao ở trên người của ta! Thần Đô ta mặc dù không phải là đại thổ hào như Trường Nhạc Cung, nhưng chút tiền này vẫn còn là lấy được!

Hắn một lòng muốn kiếm tiền Trường Nhạc công tử, không hề xưng Giang Nam là giáo chủ hoặc là Huyền Thiên Giáo Chủ nữa, mà là đổi lời nói xưng lão đệ, miễn cho bị Trường Nhạc công tử nhìn ra sơ hở.

Trường Nhạc công tử liếc Lộ Phong Trần một cái, mỉm cười nói:

- Tiểu vương nơi này có một đóa Hỗn Độn dị hỏa, không bằng lấy ra làm tiền đặt cược. Lộ huynh, ngươi có bảo vật gì?

Tay hắn nhẹ nhàng một phen, chỉ thấy một đóa Hỗn Độn dị hỏa xuất hiện ở trong tay, hỏa hiện lên màu tím, cháy sạch hư không không ngừng sụp đổ, hóa thành từng sợi Hồng Mông Tử Khí nhè nhẹ, ngay sau đó ngay cả Hồng Mông Tử Khí cũng đang không ngừng thiêu đốt, rõ ràng là một dị bảo vô cùng khó được!

Loại Hỗn Độn dị hỏa này, Giang Nam từng ở trong Chiến Thần Điện biên giới trấn bia gặp qua, là dị hỏa thiêu đốt trong Tiên Ma chiến địa, trong Bỉ Ngạn thế giới, hắn đã từng gặp qua Bỉ Ngạn Thần Đế lấy Hỗn Độn dị hỏa luyện bảo, là một loại hỏa diễm của Hoàng Đạo Cực Cảnh cấp bậc thậm chí Bán Tiên, Tiên nhân mới có thể luyện chế, uy năng vượt xa Đậu Suất Thần Hỏa!

Sắc mặt Lộ Phong Trần biến hóa, trầm ngâm chốc lát, chỉ cảm thấy bảo vật của mình ở trước mặt đóa Hỗn Độn dị hỏa này, có chút khó có thể lấy ra được.

- Lộ Thần Hầu đánh cuộc không dậy nổi sao?

Thần quan dưới trướng Trường Nhạc công tử cười lạnh nói.

Lộ Phong Trần cắn răng, đột nhiên gọi một Thần Minh dưới trướng, cúi đầu phân phó một tiếng, Thần Minh kia khom người rời đi, cũng không lâu lắm, Thần Minh kia trở về, tay cầm một chiếc Thần Đăng dập tắt nói:

- Hầu gia, Thần Đăng đã mang tới.

Lộ Phong Trần gở xuống Thần Đăng, chỉ thấy trên Thần Đăng hiện ra đủ loại hoa văn huyền diệu, phức tạp chí cực, Thần Đăng tràn ngập Đế Uy thâm trầm, kinh khủng chí cực.

Lộ Phong Trần gở xuống chụp đèn, tâm niệm vừa động, chụp đèn bay lên, bá một tiếng chụp đèn càng lúc càng lớn, giống như tím tán mở ra, từng sợi Hồng Mông Tử Khí nhè nhẹ rũ xuống, tự động kết xuất Đại Đạo ký hiệu, kinh người chí cực, lập tức liền đem mui xe của Trường Nhạc công tử so đi xuống!

- Chụp đèn này chính là lão tử ta ngao du Hỗn Độn giới, ở trong một Tiên Thiên Thần Đế chi mộ được đến bảo vật, là Tiên Thiên Thần Đế kia luyện thành Thần Đăng.

Lộ Phong Trần nhận lấy chụp đèn, đỉnh đạc nói:

- Đèn này mặc dù không phải là Chứng Đế chi bảo, hơn nữa đèn dầu đã dập tắt, nhưng nếu cộng thêm Hỗn Độn dị hỏa, là có thể đem bảo vật này tỉnh lại. Bất quá giá trị chụp đèn này của ta, so với Hỗn Độn dị hỏa của ngươi cao hơn một bậc, nếu ngươi cùng ta đánh cuộc mà nói, ta chỉ cho đánh cuộc chụp đèn.

- Hỗn Độn giới Tiên Thiên Thần Đế luyện thành Tiên Thiên Thần Đăng?

Trường Nhạc công tử động dung, cười nói:

- Loại bảo vật này, cho dù là Trường Nhạc Cung ta cũng không có vài món. Bất quá nếu ta chỉ lấy chụp đèn, cũng vô dụng, vậy liền thêm một bộ.

Hắn tâm niệm vừa động, một cái Bảo Hạp bay ra, Trường Nhạc công tử nhẹ nhàng vén lên Bảo Hạp một đường, nhất thời Đế Uy tràn ngập, vô số kim quang từ trong sách phóng lên cao, xông thẳng lên thiên ngoại, đem Câu Trần Thiên chiếu rọi thông thấu, Đế Uy ngập trời cuồn cuộn bay ra, trấn áp chư thiên vạn giới, kinh khủng vô cùng!

Ngay sau đó hắn che kim sách, mỉm cười nói:

- Trong Bảo Hạp này là Ngọc Hoàng Kim Thư, là Thiên Giới đương đại Ngọc Hoàng sai người đưa tới cho phụ hoàng ta, để cho phụ hoàng ta thưởng thức thư pháp của hắn, trên danh nghĩa là Ngọc Hoàng thư pháp, thật ra thì là một tờ chiến thiếp, bên trong tích chứa một kích của Ngọc Hoàng Thần Đế, suy đoán phụ hoàng ta sâu cạn. Phụ hoàng ta dễ dàng liền hóa giải một kích kia, ngay sau đó tự viết một phong thư lệnh người đưa cho Ngọc Hoàng, kinh sợ hắn. Tuy nói Ngọc Hoàng Kim Thư này uy năng đã hao tổn, nhưng còn có vài tia Ngọc Hoàng nhất kích còn sót lại, dùng để giết hết một vị Thần Tôn cũng vậy là đủ rồi. Ngọc Hoàng Kim Thư, có thể cùng bộ phận khác của Tiên Thiên Thần Đăng đánh đồng đi?

Giang Nam cũng rút ra một ngụm lãnh khí, hai người này lấy ra pháp bảo, mỗi một vật cũng làm cho hai mắt hắn đăm đăm, hận không thể đem hai thổ hào này hết thảy cướp sạch.

- Đánh cuộc!

Lộ Phong Trần cắn răng, đem Tiên Thiên Thần Đăng áp lên, hung ác nói.

- Lộ huynh, trận đánh cuộc này, tiểu đệ thật sự có chút thấp thỏm, vạn nhất thua, chẳng phải là làm liên lụy tới ngươi? Không bằng...

Giang Nam một bộ lo sợ bất an, lúng ta lúng túng nói:

- Không bằng... ba trận thắng hai a.