Đế Tôn

Chương 1275: Ngũ linh thạch thủy quân (1)


Thi Mạc Sơn gật đầu, cũng cảm khái nói:

- Đây chính là người thượng đẳng cùng người hạ đẳng không cùng thế giới. Chư hầu cắt cứ, đối với Thần Giới chư hầu mà nói bây giờ còn là phồn hoa thịnh thế, về phần chúng sanh khó khăn, ở trong mắt những Thần Ma này, cũng bất quá là thời gian một cái chớp mắt.

Bọn họ đi vào Thần Thành lớn nhất Cẩm Tú Thiên, Thần Thành rộng lớn gần ức dặm, tuy nói cực kỳ phồn hoa, nhưng Giang Nam vẫn còn thấy được nhiều loạn tượng, có chút Thần Ma chế tạo pháp đàn, cao ở trên pháp đàn truyền pháp, đầu độc chúng sanh.

-... Thần Đế coi là cái gì? Trời đất bao la, không hơn được chúng sanh sao!

Đột nhiên, một thanh âm dõng dạc truyền đến, lay động nhân tâm, Giang Nam không nhịn được nghỉ chân, chỉ thấy một Thiên Thần vĩ ngạn ngồi ở trên một tòa pháp đàn cao cao, phía sau Thần Luân nặng nề chuyển động, xuống phía dưới nhiều Thần Ma cùng tu sĩ dõng dạc nói:

- Chúng sanh là gì? Chúng sanh chính là Đế Tôn tạo hóa sinh linh, vừa ra đời chính là chủ nhân thiên địa, không có cao thấp sang hèn, không có ai là trời sanh quý tộc, không có ai là trời sanh Đế Hoàng! Vì vậy ta cho là, chúng sanh người người ngang hàng!

Giang Nam nghe vậy, âm thầm gật đầu, thầm nghĩ:

- Những Thần Ma này tuyên dương giáo nghĩa, thật cũng không hoàn toàn là mê hoặc lòng người, Thiên Thần này cũng có chút ít kiến giải.

Mặc dù Thi Mạc Sơn lão gia tử kiến thức rộng rãi, nhưng nghe đến Thiên Thần này tuyên dương giáo nghĩa, cũng không khỏi nghỉ chân lắng nghe, âm thầm gật đầu.

Thiên Thần vĩ ngạn kia thấy đám người càng tụ càng nhiều, vẻ mặt dũ phát phấn khởi, thanh âm tuyên truyền giác ngộ:

- Nếu là ngang hàng, vì sao Thần Đế bao trùm ở trên chúng ta, chư hầu bao trùm ở trên chúng ta? Chúng ta là chủ nhân thiên địa, Thần Đế cùng chư hầu làm sao lại thành chủ nhân của chúng ta? Vì sao mỗi lần Thần Đế băng hà, vì sao mỗi lần thay đổi triều đại, thiên hạ phải loạn, máu chảy thành sông? Ta cho này là không hợp lý, không hợp Thiên Đạo!

Hắn vung cánh tay lên, lớn tiếng kêu gọi:

- Chúng ta phải phản kháng, mình đương gia làm chủ, mình chọn ra Thần Đế bản thân! Cho nên ta đề nghị, chư thiên vạn giới, từng cái sinh linh, đều có quyền lực lựa chọn Thần Đế, một người một cuộc, chọn ra Thần Đế bản thân, mà không phải chảy máu mới có thể thay đổi triều đại! Loại lý niệm này, ta xưng là Linh Chủ, vạn linh tự mình đương gia làm chủ!

Thiên Thần kia khàn cả giọng hô to nói:

- Một người một cuộc, chọn lựa Thần Đế, mình làm chủ nhân chư thiên vạn giới! Chư hầu không quan tâm vạn linh khó khăn, phế truất, Thần Đế không quan tâm vạn linh khó khăn, phế truất! Chúng ta muốn đi theo Kiến Vũ Thần Tôn, chúng ta muốn Linh Chủ, không nên chảy máu! Đi theo Kiến Vũ Thần Tôn, người người đều có cơ hội làm Thần Đế!

Tràng diện nhất thời an tĩnh lại, đột nhiên có người giơ lên hai cánh tay, cao giọng thiên hô:

- Chân Ngôn Thiên Thần nói không sai! Vạn giới khó khăn, vì sao có người trời sanh cao quý, có người trời sanh nghèo hèn? Thiên Thần nói đúng, chúng ta sinh ra ngang hàng, Thần Đế cũng muốn tự chúng ta chọn!

- Chính xác!

- Một người một cuộc, chọn lựa Thần Đế, mình làm chủ nhân chư thiên vạn giới!

- Chư hầu không quan tâm vạn linh khó khăn phế truất, Thần Đế không quan tâm vạn linh khó khăn, phế truất!

- Đi theo Kiến Vũ Thần Tôn, muốn Linh Chủ, không nên chảy máu! Muốn Linh Chủ!

- Đi theo Kiến Vũ Thần Tôn, người người đều có thể làm Thần Đế!

Tràng diện trong lúc nhất thời bốc lửa tới cực điểm, không biết bao nhiêu người nhiệt huyết nảy lên đại não, vung cánh tay hô to. Chẳng qua là có thật nhiều Thần Ma dưới đài nghe yên lặng lắc đầu, thối lui khỏi đám người.

Giang Nam ngạc nhiên, hắn vốn cho là Chân Ngôn Thiên Thần này nói ra giáo nghĩa tính kiến thiết gì, lại không nghĩ rằng cũng là một phen cổ mê hoặc lòng người, vì nhất phương thế lực mình mượn hơi tiền vốn tranh đoạt thiên hạ.

- Thì ra là một khua môi múa mép vì mình mò chỗ tốt.

Thi Mạc Sơn lão gia tử cũng lắc đầu, hướng Giang Nam nói:

- Kiến Vũ Thần Tôn này luyện một Thần Tôn chi bảo hình dáng đăng tháp, thường xuyên đại phóng quang minh, nói có thể chiếu rọi khôn cùng bóng tối, làm cho người ta lấy quang minh tự do, nhưng cũng là một cái họa loạn căn nguyên chúng ta đi thôi.

Giang Nam gật đầu, cười nói:

- Kiến Vũ Thần Tôn vì mình kéo vốn tiền, loại thủ đoạn đầu độc này đúng là có thể lừa gạt nhất thời, nhưng có thể tạo thành xung đột lớn hơn nữa.

Hai người đang muốn nặn ra đám người, đột nhiên Chân Ngôn Thiên Thần trên pháp đàn lỗ tai giật giật, cười lạnh nói:

- Hai vị đạo hữu dừng bước! Mới vừa rồi hai vị nói Kiến Vũ Thần Tôn mê hoặc lòng người, chẳng lẽ không muốn Linh Chủ, không muốn vạn linh đương gia làm chủ, mình làm chủ nhân của mình? Chẳng lẽ hai vị chính là người chỉ vì lợi ích trong truyền thuyết?

Giang Nam tức cười quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới pháp đàn nhiều Thần Ma cùng tu sĩ ánh mắt đồng loạt hướng mình và Thi Mạc Sơn nhìn lại, ánh mắt tia máu, không khí có chút không đúng lắm.

Thi Mạc Sơn dắt hắn đi ra ngoài nói:

- Nói nhiều tất có mất, không nên để ý tới hắn, sau lưng của hắn là Kiến Vũ Thần Tôn, cũng là một đầu sỏ, chúng ta đi!

Phần phật!

Nhiều Thần Ma cùng tu sĩ làm thành một cái vòng tròn lớn, đem hai người ngăn cản, ánh mắt bất thiện, đem ánh mắt kia chớp động, đột nhiên cao giọng cười nói:

- Chân Ngôn Thiên Thần, nếu là Linh Chủ, có phải tại hạ cũng có quyền lực nói chuyện hay không?

- Đây là tự nhiên.

Chân Ngôn Thiên Thần trên pháp đàn cười ha ha, cao giọng nói:

- Vạn linh chính là Đế Tôn sở tạo, sinh ra ngang hàng, ngươi có quyền lực nói, ta cũng có quyền lực nói, vạn linh chúng sanh đều có quyền lực nói chuyện! Kiến Vũ Thần Tôn đã nói, ta không đồng ý ngươi nói từng chữ, nhưng ta thề bảo vệ quyền lực nói chuyện với ngươi!

- Nói thật hay!

Có người cuồng nhiệt tán dương:

- Kiến Vũ Thần Tôn thật là đăng tháp trong bóng tối, chỉ dẫn bọn ta ở trong bóng tối đi về phía trước! Ta muốn chọn hắn làm Thần Đế!

Giang Nam nhẹ nhàng gật đầu, cười nói:

- Đã như vậy, đạo lý càng biện càng minh, tại hạ muốn cùng Chân Ngôn Thiên Thần biện pháp luận đạo.

- Không nên gây chuyện!

Thi Mạc Sơn vội vàng thấp giọng quát nói:

- Sau lưng người này là Kiến Vũ Thần Tôn, ta và ngươi trêu chọc không nổi!

- Hôm nay không phải là vấn đề chọc nổi hay không, mà là vấn đề người ta không tha chúng ta đi! Thời điểm quả đấm đánh không phục người khác, ta cuối cùng kịp thời nhớ tới ta là người đọc sách, muốn lấy lý phục người.

Giang Nam cất bước đi lên pháp đàn, hướng Chân Ngôn Thiên Thần chắp tay thi lễ, Chân Ngôn Thiên Thần chắp tay hoàn lễ, hai người riêng phần mình ngồi xuống, lẫn nhau đối lập.

Giang Nam khẽ mỉm cười, hắn vẫn là lần đầu trịnh trọng cùng người như vậy, không khỏi có chút thấp thỏm. Bất quá, Đạo tâm của hắn là cường đại bực nào, dễ dàng trong lúc liền đem một ít ti thấp thỏm trong lòng mạt sát, bình tĩnh.

- Đạo hữu gọi như thế nào?

Chân Ngôn Thiên Thần khom người nói.