Đế Tôn

Chương 1266: Che đậy thiên cơ (1)


Chung Thiên Quân đối với Hồng Hoang Thần Ma mấy này làm như không thấy, mọi nơi nhìn thoáng qua, đột nhiên hừ lạnh một tiếng, cất bước đi vào hư không.

Ầm!

Hư không đột nhiên nổ tung, sau một khắc hắn đi tới trên một tòa thế giới kiều, chính là nơi Giang Nam đã từng đứng.

- Ở chỗ này thi triển Thần Thông, giết Ngỗi Giới sư đệ ta, bản thân ta muốn nhìn là ai lớn gan như vậy!

Sắc mặt Chung Thiên Quân dũ phát âm trầm, đột nhiên chợt quát lên:

- Kính xin Thiên Đao chiếu rọi thời không, tái diễn trụ quang, phản quang tố lưu, tái hiện chuyện lúc trước!

Hư không chấn động không dứt, hàng tỉ đạo sáng mờ xuất hiện, chỉ thấy nơi hư không hé ra, một ngụm Thiên Đao vô cùng khổng lồ hiện ra một góc, một góc này có khoảng mấy vạn dặm, kinh người chí cực, để cho vòm trời sáng như tuyết một mảnh!

Thiên Đao!

Thiên Đao trong chín đại Thiên Đạo chí bảo!

Thiên Đao này chẳng qua là hiện ra một góc, liền ép tới Hồng Hoang thế giới tựa hồ không chịu nổi, đại địa thành tấm thành tấm sụp đổ, hư không thành tấm thành tấm hủy diệt!

Hồng Hoang thế giới vạn linh quỳ sát, run rẩy cúng bái, cho dù là nhiều Thần Ma sinh tồn ở Đại Thế Giới này cũng không chịu nổi tâm hồn áp bách bực này, rối rít quỳ sát xuống.

Chỉ thấy Thiên Đao trong như gương, xuống phía dưới chiếu rọi mà đến.

Chung Thiên Quân ngẩng đầu nhìn lên, nhưng thấy trong Thiên Đao thời gian đảo lưu, ánh ra nơi đây phát sinh đủ loại chuyện, bất cứ chuyện gì đều không thể chạy trốn trụ quang tái diễn!

- Đây là...

Chung Thiên Quân thân thể chấn động, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trong Thiên Đao.

Chỉ thấy trong Thiên Đao đột nhiên hiện ra một bức cảnh tượng kinh khủng, một thân thể như Thần như Ma loại đứng ở trên thế giới cầu, quanh thân có năm tòa kiếm sơn cao cao đứng vững, hóa thành thiên địa Ngũ Hành, Ngũ Hành tan biến, để cho trong kiếm trận không gian Hồng Mông dày đặc!

Trong năm tòa kiếm sơn, lại là bốn thông thiên trụ lớn đỉnh thiên lập địa, diễn biến vũ trụ Tứ Cực Tứ Tượng, che đậy thiên cơ, càng làm cho người trong trận thấy không rõ diện mục.

- Muốn che đậy thiên cơ, để cho ta không biết ngươi đến tột cùng là người nào?

Chung Thiên Quân cười lạnh, há mồm phun ra một đạo tinh khí tràn vào trong Thiên Đao, chỉ thấy Thiên Đao giống như dần dần rõ ràng, Đại Ngũ Hành Phá Diệt cùng Tứ Tượng Tứ Cực hai đại thần thông này, cũng không cách nào ngăn trở Thiên Đao chiếu rọi.

- Còn có một đạo Thần Thông che đậy thiên cơ?

Chung Thiên Quân lấy làm kinh hãi, chỉ thấy thân ảnh như Thần như Ma trong Thiên Đao kia lại như cũ bao phủ ở trong Hồng Mông, Huyền Hoàng khí Âm Dương lực bắt đầu khởi động, Địa Thủy Phong Hỏa quay cuồng, chỉ có thể nhìn người nọ áo phần phật, không cách nào thấy khuôn mặt.

- Phá cho ta!

Chung Thiên Quân đỉnh đầu Thiên Đình phóng lên cao, bay vào trong Thiên Đao, phá mở thiên địa giao hòa đại thần thông, chỉ thấy thân ảnh kia dũ phát rõ ràng, chẳng qua là diện mục như cũ là một mảnh Hỗn Độn, phảng phất là trên Thiên Đao có một điểm nhơ nho nhỏ, làm sao cũng không rõ rệt.

Chung Thiên Quân liên tục thúc dục Thiên Đao, phản quang tố lưu, nhưng thủy chung không thể phá Hỗn Độn Hồng Mông trên mặt người này, thật giống như người này không có mặt mũi.

Cuối cùng, hắn đem uy năng Thiên Đao thôi phát đến lớn nhất, chỉ thấy Thiên Đao chiếu rọi tình hình rõ ràng rành mạch, nhưng vẫn không cách nào thấy rõ người nọ rốt cuộc là người nào.

- Không phải là pháp lực của ta không được, cũng không phải là người nọ thần thông quảng đại, cao minh chí cực, mà là trên Thiên Đao có vết rách...

Chung Thiên Quân thở dài, nhìn cảnh tượng trong Thiên Đao, hắn nhìn qua không phải là thân ảnh Giang Nam, mà là vết rách trên Thiên Đao.

Một vết rách từ trên Thiên Đao hiện ra, vừa vặn là vết rách này, chặn lại hắn tái diễn trụ quang, phá vỡ Hỗn Độn Hồng Mông trên mặt Giang Nam, nếu Thiên Đao không có vết rách, hắn tất nhiên có thể thấy chân diện mục của Giang Nam!

Bởi vì lão tổ rèn Thiên Đạo chí bảo Thiên Đao này, tâm của hắn không tinh khiết bằng trước, cho nên Thiên Đao có thiếu, cho dù là Thiên Đao lão tổ tự mình phủ xuống, tự mình thôi diễn, lấy được kết quả cũng là như thế!

Chung Thiên Quân buông tha cho triệu hoán Thiên Đao, ngay sau đó phóng người lên chạy tới Hồng Hoang thánh cung, bái kiến Thiên Đao lão tổ, nói chuyện này, nói:

- Đệ tử vô năng, người nọ thật sự giảo hoạt, không có để lại dấu vết nào!

Hồng Hoang thánh cung, vị Cổ lão thần nhân kia quanh thân Thần Quang đung đưa, sau một lúc lâu, một thanh âm Cổ lão vang lên nói:

- Thiên Quân, ngươi mang theo pháp thiếp của ta, đi gặp Tạo Hóa lão gia, mời Tạo Hóa lão gia sống lại Ngỗi Giới, tự nhiên sẽ hiểu tiền căn hậu quả.

Chung Thiên Quân lĩnh mệnh, nhận lấy pháp thiếp bay ra Hồng Hoang Đại Thế Giới, đi tới Tạo Hóa Đại Thế Giới cầu kiến Tạo Hóa Lão Tổ.

- Bùi sư muội, kính xin thông báo một tiếng.

Tạo Hóa Lão Tổ truyền nhân Bùi Tử Y nhận lấy pháp thiếp, đi vào trong cung thông báo, trở lại nói:

- Lão gia nói mời Chung sư huynh đi vào.

Chung Thiên Quân một mực cung kính, đi vào trong cung, bái kiến thần nhân ngồi cao Cửu Trọng Thiên, nói rõ lai ý, phủ thân nói:

- Khẩn cầu Tạo Hóa lão gia thi triển tạo hóa Thần Thông, đem Ngỗi Giới sư đệ sống lại.

Thần nhân trên Cửu Trọng Thiên gật đầu, Thần Quang đung đưa, thanh âm từ trong Thần Quang truyền đến nói:

- Cái chuyện nhỏ này ta vui lòng giúp. Thiên Quân, ngươi có mang đến một luồng tinh khí hoặc là tàn hồn của Ngỗi Giới không?

Chung Thiên Quân ngẩn ngơ, lắc đầu nói:

- Hung thủ kia ác độc, đem Ngỗi Giới sư đệ hình thần câu diệt, thần tính cũng cắn nuốt hóa thành Hồng Mông Tử Khí, đệ tử vô lực vì Ngỗi Giới sư đệ đoàn tụ tàn hồn.

Tạo Hóa Lão Tổ thở dài nói:

- Thần hồn tinh khí là tạo hóa chi nguyên, không có thần hồn tinh khí của Ngỗi Giới, mặc dù ta chưởng khống Tạo Hóa Thần Lâu cũng không thể ra sức. Ta có thể một lần nữa đắp nặn một Ngỗi Giới Đạo Nhân, nhưng tạo hóa ra Ngỗi Giới Đạo Nhân liền không phải là hắn, mà là sinh linh khác. Ngươi trở về đi thôi, nói cho lão gia nhà ngươi, ta không giúp được hắn.

Chung Thiên Quân khom người đồng ý, đang muốn thối lui khỏi, đột nhiên Tạo Hóa Lão Tổ hỏi:

- Lão gia nhà ngươi lại đón dâu?

Chung Thiên Quân vội vàng dừng bước nói:

- Phải, lần này cưới chính là Hồng Hoang thế giới ta Đằng Long Đại Tôn nữ nhi, Thiên Nguyệt Thần Chủ.

Tạo Hóa Lão Tổ gật đầu, thở dài nói:

- Nghiệt duyên, nghiệt duyên. Thiên Quân, ngươi trở về nói cho lão gia nhà ngươi, nói là ta nói, nên ngừng thì ngừng, không ngừng sẽ bị loạn, ngươi có Thiên Đao, sao không nhất đao lưỡng đoạn? Ngươi đi đi.

Chung Thiên Quân không dám thay Thiên Đao lão tổ cãi cọ, khom người thối lui đến ngoài cung, lúc này mới trở về Hồng Hoang Đại Thế Giới, đi tới Hồng Hoang thánh cung, hướng Thiên Đao lão tổ bẩm báo một phen, lại đem lời của Tạo Hóa Lão Tổ y nguyên nói ra.

Thiên Đao lão tổ trong Thần Quang trầm mặc chốc lát nói:

- Ta biết rồi, ngươi lui ra đi.

Chung Thiên Quân rời đi Hồng Hoang thánh cung, trong thánh cung một thanh âm sâu xa nói:

- Đoạn không được a... Thiên Đao, ngươi chém không đứt tơ ngọc của ta...