Đế Tôn

Chương 1234: Trường Nhạc Vị Ương (1)


Yêu Thần Kim Đế nhìn chằm chằm vào những Thần Ma bên trong Thiên đình của Vũ Hàm Tiên Tử, chỉ thấy những Thần Ma đạo tắc này cùng đạo tắc của nàng tương liên, đại đạo quy tắc bất đồng rõ ràng có thể kết hợp cùng một chỗ, chặt chẽ khăng khít, hiển nhiên là một môn pháp môn cực kỳ cường đại!

Người bất đồng, pháp môn bất đồng, đạo tắc cũng khác nhau rất lớn, đem pháp lực hai Thần Ma dung hợp cùng một chỗ, đạo tắc tất nhiên sẽ xung đột, rất khó làm đến dung hợp chính thức. Coi như là hai người pháp môn đồng dạng, bởi vì cảnh ngộ bất đồng, luyện ra đạo tắc cũng sẽ có bất đồng, rất khó dung hợp cùng một chỗ.

Nếu là hai Thần Ma, một người trong đó muốn thôn phệ tu vi tên còn lại, phương pháp cần xử lý là luyện hóa, đem đạo tắc của đối phương luyện hóa, sau đó đoạt tu vi của hắn.

Nhưng mặc dù là luyện hóa tu vi cũng rất khó chính thức luyện nhập vào thể nội, hoặc là chậm rãi đánh bóng, hoặc là luyện nhập bên trong thân ngoại hóa thân, hoặc là đem Thần Ma kia luyện thành pháp thân thứ hai.

Phật môn Phật Đà thường thường phục tùng Yêu Thần làm tọa kỵ, dùng chính là phương pháp pháp thân thứ hai, đem Yêu Thần luyện thành pháp thân thứ hai, không đoạt linh trí hắn, nhưng ở bên trong tâm thần của Yêu Thần như trước có ý thức của mình, chỉ cần trải qua Phật Đà thúc dục, sẽ bị ý thức của Phật Đà thay thế, biến thành công cụ chiến đấu.

Đây là phương pháp xử lý bình thường.

Đem trên trăm Thần Ma đạo tắc bất đồng liền cùng một chỗ, tụ làm một thể, vậy thì khó càng thêm khó rồi, cho nên Yêu Thần Kim Đế mới có thể nói pháp môn của Vũ Hàm Tiên Tử rất tinh diệu!

Mọi người trên đầu cầu, không một ai là kẻ yếu, tự nhiên đều có thể nhìn ra điểm này.

- Càng thêm mấu chốt chính là, mượn đến pháp lực khổng lồ như thế, rõ ràng như trước có thể thong dong khống chế, mà không có bị pháp lực khổng lồ bực này đè sập thân thể, thần tính cùng thần thức bản thân.

Lưu Ly Thần Chủ vốn là lời nói không nhiều lắm, nhưng mà giờ phút này lời của nàng so với lúc trước nhiều hơn rất nhiều lần, sắc mặt ngưng trọng nói:

- Người khai sáng ra pháp môn này, không phải chuyện đùa!

Nàng cũng không nói Vũ Hàm Tiên Tử là người khai sáng pháp môn này, nhìn ra tâm tính cùng địa vị của nàng này, không đủ để khai sáng ra pháp môn cao thâm mạt trắc bực này.

Bởi vì, người có thể khai sáng ra pháp môn bực này, tất nhiên là thân phận địa vị cực kỳ cao, quyền cao chức trọng, mới có thể có nhiều Thần Ma cấp dưới cam tâm tình nguyện cung cấp hắn khống chế, ngự sử cùng nô dịch, mới có thể không để ý những Thần Ma này chết sống liên tục thí nghiệm, nghiệm chứng pháp môn mình mở chế.

Mà Vũ Hàm Tiên Tử, xem xét liền biết là nữ nhân của một vị cường giả sủng hạnh, bản thân không có quyền thế lớn như thế, làm cho Thần Ma khác vì nàng quên mình phục vụ, không có quyền thế lớn như vậy, liền không thể nào khai sáng pháp môn cường đại bực này.

Giang Nam gật đầu nói:

- Thần giới quả nhiên là năng nhân bối xuất, Thần Hầu phải chăng nhận thức người này?

Tố Thần Hầu lắc đầu nói:

- Ta bị lưu vong rất nhiều năm, cũng không biết Thần giới còn xuất hiện qua nhân vật bậc này.

Bọn người Tử Phòng đạo nhân cùng Phàn đô thống từng người lắc đầu nói:

- Có thể khai sáng ra pháp môn bực này, tất nhiên quyền cao chức trọng, chúng ta cũng bị lưu vong, trước đó không lâu mới thoát khốn, cũng không biết Thần giới động tĩnh.

- Phúc Vân Thần Tôn, ngươi là Thần giới Thần Tôn, nên biết người này là ai a?

Giang Nam dò hỏi.

- Tự nhiên biết rõ. nguồn TruyệnFULL.vn

Phúc Vân Thần Tôn sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Khai sáng pháp môn này, là Trường Nhạc Cung công tử. Chỉ có Trường Nhạc Cung công tử, mới có thể có được quyền thế lớn như vậy, mới có thể có được uy nghiêm ngự sử nhiều Thần Ma lớn như thế.

- Trường Nhạc Cung?

Khuôn mặt của Tố Thần Hầu có chút động, mà Tử Phòng đạo nhân cùng Phàn đô thống hai người lại sắc mặt biến hóa, trầm ngâm không nói.

- Trường Nhạc Cung là địa phương nào?

Giang Nam hiếu kỳ nói:

- Vị công tử này là người như thế nào?

- Huyền Thiên giáo chủ, ngươi cũng quá cô lậu quả văn một tí, ngay cả Trường Nhạc Cung cũng không biết! Trường Nhạc Cung là Đông cung, Đế hậu chi cung. Quang Vũ thần đế cùng tiền triều bất đồng, tiền triều chỉ có một vị Đế hậu, Quang Vũ Thần Đế thì có hai vị Đế hậu, ngoại trừ Trường Nhạc Cung ra còn có Vị Ương Cung.

Phúc Vân Thần Tôn im lặng, cười lạnh nói:

- Quang Vũ đế chuyển thế trọng sinh, không còn là đế, Đế hậu tự nhiên không thể lại bị gọi Đế hậu, bởi vậy xưng hai Đế hậu này thành Cung Chủ. Bất quá hai vị Cung Chủ này đều là nhân vật lợi hại, các nàng nguyên là tỷ muội, cùng chung một chồng, đều là nhân vật trong Thần Tôn đạt trình độ cao nhất, có người thậm chí suy đoán các nàng đã trở thành Thần Quân! Hai vị Cung Chủ này từng người sinh ra một công tử, bị gọi Trường Nhạc công tử cùng Vị Ương công tử, đều là huyết mạch của Quang Vũ Thần Đế, huyết thống cao độ, tư chất cao độ không cách nào tưởng tượng!

- Nguyên lai là hai vị công tử kia.

Bọn người Tố Thần Hầu, Tử Phòng đạo nhân từng người giật mình, Quang Vũ Thần Đế hai vị Đế hậu cùng Quang Vũ sinh hạ nhi tử, tất nhiên tư chất cao đến dọa người, lại là Thần Đế chi gia, có hai vị Cung Chủ chỉ đạo tu hành, nội tình rất là đáng sợ!

Quang Vũ đế vừa đăng cơ xưng đế Chư Thiên vạn giới, liền để cho các lộ Thần Hầu giao ra pháp môn của bọn hắn, đưa vào trong nội cung điển tàng, thậm chí ngay cả Yêu Thần Kim Đế là Thần Chủ phụ trách trấn thủ Huyền Minh Nguyên Giới, cũng bị yêu cầu giao ra pháp môn.

Đế gia hậu cung, đã biến thành bảo khố lớn nhất đương kim trên đời ngoại trừ Huyền Hoàng học cung, vị Trường Nhạc công tử có thể mở ra pháp môn bực này, tự nhiên là đương nhiên.

- Các ngươi trò chuyện đủ có hay không?

Vũ Hàm Tiên Tử cười mỉm nói, trong lòng có chút căm tức, những người trên đầu cầu này căn bản không có nhìn thẳng vào nàng, ngược lại đối với pháp môn của nàng bình luận, lại đối với thế lực sau lưng nàng trò chuyện khí thế ngất trời.

Trái lại, bọn hắn đối với nàng đại triển uy phong, đem tất cả mọi người trên phi cầu quét ngang làm như không thấy, rõ ràng không có đem nàng để ở trong mắt!

Nàng cố nhiên là nữ nhân đạt được Trường Nhạc công tử sủng hạnh, nhưng nàng cũng có dã tâm của mình, muốn ở trước mặt người khác chứng minh mình thực sự không phải là dựa vào Trường Nhạc công tử mới có được năng lực cùng địa vị hôm nay, bọn người Giang Nam đối với nàng làm như không thấy, để cho trong nội tâm nàng tự nhiên khó chịu gấp đôi.

Vũ Hàm Tiên Tử ánh mắt từ trên thân bọn người Giang Nam đảo qua, lũng lũng áo lông trắng, hàm răng mài đến khanh khách rung động, nhẹ giọng cười nói:

- Các ngươi trò chuyện đã đủ rồi, như vậy ta liền có thể đào thải chư vị, tiễn đưa các vị ly khai chỗ này!

Mấy người trên đầu cầu đối với lời của nàng mắt điếc tai ngơ, Phàn đô thống hỏi:

- Lúc ta còn chưa bị lưu vong, Trường Nhạc công tử vẫn là một Thần minh, hôm nay hắn là cảnh giới gì?