Đế Tôn

Chương 1213: Dưới ánh trăng lưu ly, phỉ thúy sinh quang (2)


Giang Nam yên lặng gật đầu, khom người thi lễ nói:

- Đa tạ đạo huynh chỉ điểm.

- Ta chỉ điểm ngươi cái gì?

Tiềm Long Đạo Nhân ngạc nhiên, mơ hồ nói: Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

- Thật ra thì loại địa phương này, một mình ngươi đi một vòng cũng hiểu, ta chỉ bất quá càm ràm nhiều hai câu mà thôi.

Giang Nam không nói thêm lời, cất bước đi, cũng không lâu lắm liền đến một Tiên các. Chỗ Tiên các này chính là nơi Bỉ Ngạn Thần Đế Ngộ Đạo, trong Tiên các trống rỗng, chỉ có một bồ đoàn, không có bất kỳ vật gì khác, nhưng nơi này ẩn chứa một loại luật động to lớn mà rung động, trong hoảng hốt làm cho người ta cảm giác được một tồn tại vĩ đại từng ở nơi này tĩnh tọa, lĩnh ngộ đủ loại pháp môn huyền diệu.

Trong nơi Ngộ Đạo, có không ít Thần Ma ngồi đó, cố gắng từ trong khí cơ mà Bỉ Ngạn Thần Đế lưu lại tìm được Thần Đế lĩnh ngộ, tăng lên tu vi, tăng cường tâm linh của mình.

Trên bồ đoàn, bạch y nữ Thần Chủ khoanh chân ngồi ở chỗ đó, lãnh diễm băng sương, không người nào dám can đảm đến gần.

Bất quá, hiển nhiên nữ Thần Chủ này cũng không có thu hoạch gì, mày ngài dần dần chau lên.

- Huyền Thiên Giáo Chủ?

Nàng mở mắt, tròng mắt lãnh lãnh thanh thanh rơi vào trên người Giang Nam, sau đó bàn tay mở ra, thanh âm giống như chuông bạc trong băng thiên tuyết địa:

- Trả ta.

Giang Nam khẽ mỉm cười, từ trong Tử Phủ lấy ra một mảnh nhỏ Thiên Đạo, thẳng trả lại cho nàng nói:

- Cô nương xưng hô như thế nào?

Bạch y nữ Thần Chủ kia hơi ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ dễ dàng liền đem mảnh nhỏ Thiên Đạo đòi trở về như thế, nàng vốn là nghĩ nếu như Giang Nam không trả, liền mạnh mẽ giết người đoạt bảo, giết chết Giang Nam, thu hồi mảnh nhỏ Thiên Đạo của mình.

Nàng lâu không cùng người tiếp xúc, Giang Nam sảng khoái đem Thiên Đạo mảnh nhỏ trả lại cho nàng như thế, còn ý cười đầy mặt hỏi tên họ của nàng, một bộ dạng lão bằng hữu, hồn nhiên không giống như là người xấu cướp đoạt bảo vật của mình, cũng làm cho nàng có chút không biết làm sao.

Vị nữ Thần Chủ này lông mày nhẹ nhàng loan loan, chiến ý trong mắt bất giác rơi xuống, không có chút sát ý nào, nhẹ giọng nói:

- Nguyệt Lưu Ly.

- Dưới ánh trăng lưu ly, phỉ thúy sinh quang. Nguyên lai là Lưu Ly Thần Chủ.

Giang Nam tán thán nói:

- Qua không lâu nữa, Giang mỗ liền phải xưng cô nương là Lưu Ly Thần Tôn rồi.

Lông mày tinh tế của Lưu Ly Thần Chủ nhẹ nhàng khẽ cong, giữa lông mày bất giác lộ ra vẻ vui mừng, vuốt cằm nói:

- Nhanh thôi, chẳng qua là còn cần có cơ duyên.

- Xin hỏi Lưu Ly Thần Chủ, có chiếm được một cây đại thương cùng một mặt đại kỳ trong Minh Thổ hay không?

Ánh mắt Giang Nam vạn phần thành khẩn nói:

- Ta hôm nay được bốn thanh Ngưu Đấu đại thương cùng bốn Ngũ Hành đại kỳ, nhưng một cây Ngưu Đấu thương cùng Mộc hành kỳ cuối cùng không thấy tung tích, hôm nay không cách nào thành tựu một bộ pháp bảo, tạo thành Khí Thôn Ngưu Đấu chi trận.

- Ngươi nói là Ngưu Đấu Cú Mang Thương cùng Thịnh Đức Mộc Sư Kỳ?

Lưu Ly Thần Chủ suy nghĩ một chút, lấy ra một cây Ngưu Đấu đại thương cùng Ngũ Hành đại kỳ, có sinh cơ bừng bừng ở giữa kỳ thương di chuyển, rất là kinh người, đây là hai kiện Thần Chủ chi bảo, Mộc hành bộ binh dưới trướng Minh Thổ Thần Đế luyện chế soái kỳ cùng công kích lợi khí!

- Ta sắp thành tựu Thần Chủ, cây thương kỳ này đối với ta mà nói chỗ dùng không lớn, nếu ngươi trả Thiên Đạo mảnh nhỏ cho ta, tặng cho ngươi là được.

Giang Nam vui mừng quá đỗi, vội vàng thu Ngưu Đấu Cú Mang Thương cùng Thịnh Đức Mộc Sư Kỳ, trong lòng lại cảm thấy có chút ít băn khoăn, dù sao mình đoạt Thiên Đạo mảnh nhỏ của người ta, hôm nay Thiên Đạo mảnh nhỏ đã bị hắn nghiên cứu thất thất bát bát, trả lại cũng là vật thuộc về nguyên chủ.

Chẳng qua là không nghĩ tới nữ Thần Chủ này đơn thuần, cảm thấy thiếu hắn một cái nhân tình, yêu cầu gì cũng không có liền đem kỳ thương đưa cho hắn.

- Lưu Ly Thần Chủ, ta không còn gì nữa, liền đưa ngươi mấy khối Huyền Hoàng Thánh Kim đi.

Giang Nam trầm ngâm chốc lát, lấy ra một chút Huyền Hoàng Thánh Kim nói:

- Ngươi không có trách tội ta lấy đi Thiên Đạo mảnh nhỏ, đã là khoan hồng độ lượng, lại tặng ta pháp bảo, ta cũng không thể không có hồi báo. Những Huyền Hoàng Thánh Kim này là ta được từ Vọng Tiên Đài, Thần Chủ tấn chức Thần Tôn, có thể dùng luyện chế Thần Tôn chi bảo.

Lưu Ly Thần Chủ không có khách khí, đem Huyền Hoàng Thánh Kim thu hồi, Huyền Hoàng Thánh Kim chính là Thần Đế luyện bảo, trầm trọng vô cùng, mặc dù Giang Nam lấy ra mấy khối thánh kim, nhưng sức nặng đã đạt tới trình độ kinh người, mỗi một khối cũng nặng trên trăm nghìn cân, giá trị cũng cao đến dọa người!

- Lưu Ly Thần Chủ, bồ đoàn này, có thể để cho ta ngồi một lát hay không?

Giang Nam nhìn về phía bồ đoàn mà nữ Thần Chủ ngồi xuống, lộ ra nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời nói.

Bạch y nữ Thần Chủ đứng dậy, đem bồ đoàn nhường cho hắn, Giang Nam mừng rỡ, đặt mông ngồi lên, nhất thời nhiều Thần Ma trong nơi Ngộ Đạo tràn đầy hâm mộ, ánh mắt bá bá bá rơi vào trên người Giang Nam.

Lưu Ly Thần Chủ hừ nhẹ một tiếng, tròng mắt vắng lạnh chuyển động, ánh mắt từ trên người những người này quét một lần, tất cả mọi người cảm giác được một cỗ lạnh lẽo um tùm, vội vàng nghiêng đầu đi, không dám cùng nàng nhìn nhau.

Cùng Thần Giới Thần Tôn đánh một trận, đã làm cho người ta thấy nữ Thần Chủ này cường đại, thực lực của nàng ở trong Thần Ma tiến vào Bỉ Ngạn Thần Chu lần này, tuyệt đối có thể đứng hàng tam giáp!

Có Nguyệt Lưu Ly Thần Chủ ở một bên trấn thủ, Giang Nam không lo mình bị người đánh lén, có thể yên tâm tu luyện.

Trên bồ đoàn, hắn vừa ngồi xuống, lập tức cảm giác được trong tối tăm khí cơ dẫn động, để cho đạo văn quanh thân hắn cộng minh, chấn động, tạp chất trong thân thể, pháp lực, thần thức cùng Hỗn Độn nguyên anh không ngừng rèn luyện, luyện hóa, bỏ vu còn tinh!

Kể từ khi Đậu Suất Thần Hỏa bị hủy bởi Vãng Sinh Đế lăng, lúc Giang Nam luyện thể liền thiếu hụt một đại lợi khí, chỉ có lấy thần thủy trong Bạch Ngọc Bình rửa thân thể cùng pháp lực, nhưng trong cơ thể vẫn còn tích súc rất nhiều tạp chất không cách nào luyện hóa bài xuất.

Mà hiện tại, Tiên quang trong cơ thể hắn cảm ứng, cùng Nữ Đế khí cơ chấn động, so sánh với pháp môn thủy hỏa rèn luyện còn muốn tốt hơn rất nhiều, để cho nhục thể, pháp lực, thần thức, Nguyên Anh của hắn trở nên càng thêm thuần túy tinh khiết!

Trong cơ thể hắn Tiên quang đang cùng cổ khí cơ này cộng minh, cộng hưởng, để cho hắn đối với khí cơ của Bỉ Ngạn Thần Đế nắm chặc càng ngày càng rõ ràng, bên tai phảng phất truyền đến đủ loại Tiên hay luật động, huyền diệu khó giải thích, để cho hắn như ở trong một loại trạng thái mưa lất phất mát mẻ, tựa như ngộ mà phi ngộ.

Bên tai hắn nghe được thanh âm, không phải là người ở giữa thanh âm, cảm ứng được đạo luật, không phải là đạo luật của người, hắn phảng phất thấy trong mây mù mờ ảo, một cao Nữ Đế búi tóc tú bào ngồi cao, không mở miệng, nhưng có âm luật ba động, trình bày Tiên Đạo, cao xa mà ý nhị.