Đế Tôn

Chương 1209: Tiềm Long Đạo Nhân


Oanh!

Trong Tiên các, cơ hồ tất cả Thần Ma vào giờ khắc này động thủ, điên cuồng hướng hai cuốn sách cổ kia cướp đi, chỉ ở trong nháy mắt, liền có vài chục Thần Ma chết thảm, bị sinh sôi đánh nổ tung!

Bên trong Tiên các không gian rung chuyển không nghỉ, các loại Thần Thông cùng pháp bảo kích động, lẫn nhau va chạm, mà ở trong đó tựa hồ có quy tắc kỳ dị tồn tại, cho dù là Chân Thần, Thần Chủ, cũng đánh không xấu không gian nơi này, mơ tưởng phá hủy bất kỳ một kiện đồ vật!

Giang Nam đang muốn xông qua Yêu Thần Kim Đế, nhanh chóng thối lui khỏi Tiên các, cũng có không ít Thần Ma vào giờ khắc này cảm giác được nguy hiểm, vội vàng thối lui, không dám cùng những cường giả kia tranh phong.

Càng ngày càng nhiều Thần Ma vẫn lạc, lại có nhiều Thần Ma, Thiên Thần thối lui, tiếp theo Chân Thần bại lui, chật vật không chịu nổi trốn thoát, chỉ còn lại có mấy Thần Chủ cùng Thần Giới Thần Tôn kia còn đang tranh đấu chém giết!

Thực lực Thần Chủ, Thần Tôn thật sự cường đại, vừa ra tay Thiên Địa biến sắc, làm hỏng Tinh Không, nhưng ở chỗ này, bọn họ chiến đấu cũng trở nên không có uy thế to lớn như vậy, uy năng không hiện.

Mấy Thần Chủ tiến vào trong Bỉ Ngạn Thần Chu này cực kỳ cường đại, nhất là bạch y nữ Thần Chủ kia, thực lực lại càng kinh người, đến gần Thần Tôn, đem Thần Giới Thần Tôn kia ngăn trở, mà Tố Thần Hầu cùng hai Thần Chủ dưới trướng thực lực cũng kinh người chí cực, thực lực so với Thần Tôn kia không kém, Thần Thông bộc phát, rất là kinh người.

Hơn nữa, tại chỗ rất nhiều người nhãn lực không kém, có thể nhìn ra được vị Tố Thần Hầu có chút anh tuấn này cũng không vận dụng toàn lực! Nguồn tại https://TruyệnFULL.vn

Vài bóng người động tác mau lẹ, mà những người khác chỉ có thể ở ngoài quan chiến, nếu không cẩn thận bị Thần Thông của bọn họ quét trúng, coi như là Thiên Thần, cũng tránh không được kết quả vẫn lạc!

- Mấy ngu ngốc, tranh đoạt sách cổ kia có ích lợi gì?

Đột nhiên, Giang Nam nghe được bên cạnh truyền tới một thanh âm như có như không, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một trung niên nam tử đứng ở cách đó không xa, áo mộc mạc, nhưng tướng mạo đường đường, chợt nhìn như một người bình thường, nhưng nhìn kỹ xuống, càng xem liền càng cảm thấy người này sâu không lường được.

Ánh mắt của hắn thâm thúy, tích chứa tia sáng trí khôn, nhưng trên mặt mang theo nụ cười bất cần đời, đặt ở trong Thần Ma tuyệt đối không chọc người chú ý, nhưng chỉ cần cẩn thận nhìn lên, liền có thể thấy được người này bất phàm.

Mới vừa rồi rất nhiều Thần Ma đều ở trong lúc giao thủ bị thương, mà người này lông tóc không thương tích gì.

Hơn nữa Giang Nam đột nhiên nghĩ đến, mới vừa rồi mình thối lui khỏi Tiên các, vị trung niên nam tử này thật giống như đã lui về phía sau, tựa hồ đã sớm nhận định hai cuốn sách cổ trên giường ngọc không có chỗ lợi gì.

Giang Nam tiến lên, rất khách khí nói:

- Vị đạo huynh này, hai cuốn sách cổ kia là Bỉ Ngạn Thần Đế lưu lại, trong đó có thể ghi lại công pháp của Bỉ Ngạn Thần Đế, vì sao đạo huynh nói không chỗ hữu dụng?

Trung niên nam tử kia liếc hắn một cái, cười nói:

- Giang giáo chủ, chẳng lẽ ngươi nhìn chưa ra?

- Ngươi nhận được ta?

Giang Nam trên dưới đánh giá trung niên nam tử, trong lòng kinh nghi bất định, không nhớ rõ mình từng ở nơi nào gặp qua người này. Hắn gặp phải Thần Ma mặc dù số lượng không ít, nhưng so sánh với Thần Ma của chư thiên vạn giới mà nói, vẫn còn là quá ít.

- Danh chấn vạn giới, trẻ tuổi đệ nhất nhân Giang giáo chủ, ta làm sao không nhận ra?

Trung niên nam tử kia ha hả cười nói:

- Ngươi nhìn, Tiên các này bố trí, rõ ràng chính là một khuê phòng nữ tử, ngươi nói Bỉ Ngạn Thần Đế sẽ đem công pháp của mình đặt ở trong khuê phòng sao?

- Khuê phòng?

Giang Nam hướng Tiên các trông đi, chỉ thấy ngọc giường bức rèm che đậy, mà nóc Tiên các bố trí có chút nhã trí, có ngọc thai, trang thai, tranh chữ cùng giấy và bút mực, đột nhiên nhìn lại, đúng là cùng bố trí của khuê phòng có chút tương tự.

- Chẳng lẽ là khuê phòng phi tử của Bỉ Ngạn Thần Đế?

Hắn buồn bực nói.

Trung niên nam tử kia cười mà như không cười nói:

- Cái này không biết được. Nơi này có thể là khuê phòng phi tử. Nhưng nói không chừng vị Bỉ Ngạn Thần Đế này cũng là nữ.

Giang Nam trên dưới đánh giá hắn, trong lòng hiếu kỳ, cười nói:

- Đạo huynh biết ta, ta còn không biết huynh cao tính đại danh, dám hỏi huynh gọi như thế nào?

- Giang giáo chủ không cần khách khí, đạo hiệu của ta là Tiềm Long, đã nhiều năm chưa từng dùng qua, chỉ sợ ngươi chưa từng nghe.

Trung niên nam tử kia cười nói:

- Ngươi không nhận biết ta. Ta lại nhận được ngươi, bởi vì ngươi đã từng đánh qua đệ tử của ta, đoạt lấy bảo bối của đệ tử ta.

Giang Nam thẹn thùng, ý không tốt nói:

- Ta đánh qua quá nhiều người, cũng không biết lệnh đồ là người nào, Tiềm Long đạo huynh chớ trách. Nếu đạo huynh để ý mà nói, ta đem pháp bảo của đệ tử ngươi trả lại.

Sau khi hắn đem Hóa Tiên Ngọc Bình thu vào tay, đích xác là đoạt không biết bao nhiêu pháp bảo, cũng đánh qua không biết bao nhiêu người, những người này cũng có sư tôn, cũng có thân bằng, hôm nay bị sư trưởng tìm tới cửa. Để cho Giang đại giáo chủ cũng có chút mặt mũi không nhịn được.

- Chỉ là một kiện pháp bảo, cần gì nói đến?

Trung niên nam tử Tiềm Long Đạo Nhân kia cười nói:

- Mỗi người đều có cơ duyên mỗi người, đương kim lại càng loạn thế, Thiên Đạo cương thường cũng muốn không còn tồn tại, cũng có rất nhiều hạng người kinh thái tuyệt diễm ứng kiếp đản sinh ra, nhận được Thiên Đạo chiếu cố, trăm hoa khoe sắc. Ta là người tranh sắc, đệ tử của ta cũng là người tranh sắc, giáo chủ cũng vậy, sinh tử thắng bại, không cần để ở trong lòng.

Hắn nói năng nhã trí, làm Giang Nam bất giác sinh ra hảo cảm.

- Tiềm Long đạo huynh, mới vừa rồi ngươi nói hai cuốn sách cổ kia vô dụng, trong mắt của ta có chút kém.

Giang Nam cười nói:

- Thần Đế ghi lại, hơn phân nửa bao hàm nhiều bí mật, nếu có Bỉ Ngạn Thần Đế lĩnh ngộ, kia tự nhiên là bảo vật vô giá, đáng giá xuất thủ tranh đoạt.

- Như vậy a.

Tiềm Long Đạo Nhân thừa nhận hắn nói không sai, cười nói:

- Bất quá ngươi không ngờ một điểm rằng, nơi này hết thảy bố trí, là một phần của Bỉ Ngạn Thần Chu, đã cùng Bỉ Ngạn Thần Chu dung làm một thể, tranh đoạt những đồ này thật không có nửa phần chỗ dùng, bởi vì cho dù ngươi lấy đến tay, cũng cầm không đi.

Giang Nam buồn bực, không giải thích được ý nghĩa, mà vào lúc này, mấy Thần Chủ Thần Tôn chiến đấu đã kết thúc, Tố Thần Hầu không muốn bại lộ tất cả thực lực của mình, lui về phía sau mà vị bạch y nữ Thần Chủ kia là bởi vì sắp đột phá, không muốn liều mạng, mấy Thần Chủ khác thực lực thì có chút thua kém, cuối cùng để cho Thần Tôn kia giỏi hơn một chút, đi trước cướp được hai cuốn sách cổ kia.

Không ngờ, Thần Tôn này mới vừa cầm lấy sách cổ, liền thấy hoa quang chợt lóe, sách cổ từ trong tay của hắn biến mất, sau một khắc trên giường ngọc lại ra hai cuốn sách cổ, thậm chí vị trí bầy đặt giống nhau như đúc!