Đế Tôn

Chương 1140: Danh chấn Trung Thiên (1)


Nếu nói trực nhật, thật ra thì chính là chịu trách nhiệm Thái Dương thần chức, trấn giữ ở trong Thái Dương, giám thị Thái Dương vận hành. Thi gia luyện hóa một vòng Thái Dương đeo trên không trung, có quỹ tích vận hành của mình, vì vậy phải phái ra Thần Minh đi trực nhật giám sát, hơn nữa trong Thái Dương cũng có Thánh Địa tu luyện, nhiều Thi gia đệ tử ở trong đó tu luyện.

Trong thành, tùy ý có thể thấy được thanh niên nam nữ Thi gia, nam nhân vóc người khôi ngô hùng tráng, nữ nhân lấy mỹ nữ chiếm đa số, vẻ thùy mị bình thường rất ít, xấu nữ thì một cũng không có.

Những cô gái này thích ăn diện, cũng hiểu ăn diện, cộng thêm vóc người ngạo nhân, vì vậy nói Thi gia là mỹ nhân hương, đúng là nói không uổng!

Bất quá, những cô gái này tuy thích đẹp, nhưng Giang Nam không có một chút ý tứ khinh thường, bởi vì nữ nhân của Bắc Mạc Thi gia địa vị cực cao, thậm chí là chủ lực gia tộc, xuất hiện qua rất nhiều nữ nhân mạnh mẽ tu thành Thần Ma, thậm chí thân ở chức vị quan trọng, địa vị phi phàm.

Đến Chủ phủ, Lâm Đoan Tôn Giả đi vào thông báo, cũng không lâu lắm, Ngọc phu nhân tới trước, nữ nhân này phong hoa tuyệt đại, có nhiều thiếu nữ nương theo, đem Giang Nam đón đi vào, cười nói:

- Tiểu Giang giáo chủ, đều nói ngươi chết ở La Thiên tuyệt cảnh, làm con gái của ta buồn được trà không nhớ cơm không nghĩ, cả người gầy gò. May là ngươi còn sống trở về, nếu không ta đây làm mẹ ôi, buồn cũng muốn buồn chết. Ăn gì không?

- Ăn.

Giang Nam đàng hoàng nói:

- Ta mới vừa trở về, cùng mấy vị lão hữu uống chút rượu, lại gặp phải mấy tiểu mao tặc khiêu khích, phải đánh đấm một trận. Phu nhân, lần này vãn bối từ La Thiên tuyệt cảnh đi ra ngoài, không có mang lễ vật gì, cũng may tìm được một cây ngọc trâm, nhìn rất khác biệt, dùng nó hiến tặng cho phu nhân.

Hắn lấy ra một cây ngọc trâm, ngọc trâm này vừa xuất hiện, lập tức tràn ngập thần uy hừng hực, thần uy bao phủ mấy vạn dặm, để cho cả tòa thành trên không cũng bao phủ ở dưới thần uy, thậm chí làm những nữ nhân đi theo Ngọc phu nhân mà đến kia không ngừng lui về phía sau, từng ngọn Thiên Cung hiện ra, cùng ngọc trâm này chống lại!

- Ngươi đến là vui rồi, còn mang lễ vật làm gì?

Ngọc phu nhân lườm hắn một cái, tâm hoa nộ phóng, nhận lấy ngọc trâm tinh tế đánh giá, chỉ thấy ngọc trâm kia tạo hình vô cùng tinh tế, là một Phượng trâm, hai mắt Phượng cực kỳ tinh xảo, sáng ngời linh động.

Ngọc phu nhân tinh tế đánh giá, không khỏi lấy làm kinh hãi, chỉ thấy hai mắt Phượng trâm, rõ ràng là hai Thái Dương bị luyện hóa khảm vào trong ngọc trâm, mà ngọc trâm dùng tài liệu lại càng vô cùng quý giá, phía trên vây quanh thành từng mảnh bảo thạch, là một pháp bảo trải qua Chân Thần gia trì, tinh điêu tế trác!

Ngọc trâm nhìn như một vật trang sức, trên thực tế là một bộ pháp bảo, hơn nữa còn là một bộ Chân Thần chi bảo, có thể đem một bộ Chân Thần chi bảo chế tạo tinh xảo khác biệt như thế, giá trị thật sự không thể lường được, so sánh với Thần Chủ chi bảo còn muốn thắng được rất nhiều!

Giang Nam cười nói:

- Ngọc trâm này là viễn cổ Chân Thần hiến tặng cho viễn cổ Thần Đế, hồng phấn tặng giai nhân, phu nhân trời sanh đoan trang, cùng ngọc trâm này hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh.

Ngọc phu nhân có một loại cảm giác trượng mẫu nương nhìn con rể, càng xem hắn càng thuận mắt, nhận lấy Phượng trâm, cười dài nói:

- Lão gia đang chờ, không làm cho hắn đợi lâu.

Giang Nam đi theo nàng vào chánh đường, chỉ thấy một trung niên đại hán đứng ở trước Sơn Thủy Đồ trong phòng khách, trung niên đại hán kia nghe được tiếng bước chân, quay đầu xem ra, kỳ nhân khổng vũ hùng tráng, giống như những nam tử Bắc Mạc khác, rất là khôi ngô, làm cho người ta cảm giác bị áp bách vô cùng lớn.

Hắn hai mắt sáng ngời, hắc bạch phân minh, tướng mạo tục tằng, hai đầu lông mày có một loại khí độ của người sống thượng vị quyền sanh sát trong tay, chính là Bắc Mạc Thi gia đương đại gia chủ, Chân Thần Thi Huyền Công. nguồn TruyệnFULL.vn

Lịch đại Thần Triều Thần Đế lên ngôi, cũng sẽ phong thưởng đối với thế gia đại phiệt Thánh Địa đại phái, phân phong những thế gia đại phiệt này thành chư hầu, lấy bày ra ân sủng cùng lung lạc.

Thi gia gia đại nghiệp đại, Quang Vũ Thần Đế lên ngôi thống ngự vạn giới, phong Thi gia làm Bắc Mạc vương công, bắc phương chúc Huyền, vì vậy gia chủ trở thành Huyền Công.

Mà Thi Hiên Vi thì cung kính đứng hầu một bên, bộ dạng rất là biết điều, chẳng qua là lặng lẽ giơ mặt lên, hướng Giang Nam nháy mắt.

- Tiểu chất Giang Nam, bái kiến Huyền Công.

Giang Nam cất bước tiến lên hạ bái, lòng bàn tay một phen, nhiều ra một thanh bảo kiếm, cung kính nói:

- Gặp gỡ Huyền Công lần đầu, không có gì hiếu kính, tiểu chất trong lúc vô tình nhận được một thanh hảo kiếm, bảo kiếm xứng anh hùng, dâng cho Huyền Công.

Thi Huyền Công ha ha cười một tiếng, nâng hắn đứng dậy nói:

- Quả nhiên là trẻ tuổi tuấn kiệt. Giáo chủ, ta và ngươi lần đầu gặp mặt, sao chịu ngươi đại lễ?

Ngọc phu nhân cười nói:

- Lão gia, ta cũng thu, ngươi cũng thu đi, chung quy là một mảnh tâm ý của Giang giáo chủ.

Thi Huyền Công tranh một tiếng rút bảo kiếm ra, đột nhiên kinh hô một tiếng, thần uy khôn cùng tràn ngập, kiếm quang bắn ra bốn phía, chỉ thấy kiếm quang có Huyền Hoàng nhị sắc, rõ ràng là lấy Huyền Hoàng Mẫu Khí luyện chế thành, những Huyền Hoàng Mẫu Khí đó bị Chân Thần rèn luyện không biết bao nhiêu lần, nhè nhẹ đan xen, sắc bén vô cùng!

- Hảo kiếm, Chân Thần chi bảo, uy năng đã đạt tới Thần Chủ chi bảo đỉnh!

Thi Huyền Công vui vô cùng, khe khẽ rung lên, kiếm quang tăng vọt, chỉ nghe xôn xao một tiếng, nóc nhà chánh đường không cánh mà bay, là bị kiếm khí phát ra một luồng uy năng chấn vỡ, hóa thành từng sợi Huyền Hoàng khí nhè nhẹ rơi xuống, thu vào trong thân kiếm.

- Hảo kiếm!

Thi Huyền Công than thở một câu, Ngọc phu nhân lườm hắn một cái, oán giận nói:

- Ngươi người này thô tay chân to, phòng ốc lại bị ngươi nạo rồi!

Thi Huyền Công lơ đễnh, cảm giác mình hẳn là cùng Giang Nam nói nhiều hai câu, chỉ là nghĩ nghĩ, không biết nên nói cái gì mới tốt, cho nên nói:

- Ăn gì chưa?

Ngọc phu nhân lườm hắn một cái nói:

- Tiểu Giang giáo chủ mới từ La Thiên tuyệt cảnh trở lại, cùng mấy vị bằng hữu uống chút rượu, lại gặp phải tiểu mao tặc khiêu khích, đánh một trận.

- Đánh nhau tốt, đánh nhau tốt. Thiếu niên huyết khí phương cương, anh dũng tinh tiến, phải đánh nhiều.

Thi Huyền Công chợt cảm thấy Giang Nam thuận mắt rất nhiều, chần chờ một chút, lại không biết nên nói cái gì mới tốt, dừng một chút nói:

- Bất quá, cùng tiểu mao tặc đánh nhau không ổn, hẳn là đi khiêu chiến cao thủ. Ta lúc tuổi còn trẻ...

Ngọc phu nhân trừng hắn một cái, Thi Huyền Công vội vàng nói:

- Hiên Vi, ngươi mang Giang giáo chủ đi xuống nghỉ ngơi, ta có việc cùng mẹ của ngươi thương lượng.

Thi Hiên Vi biết điều đồng ý, mắt nhìn thẳng, dẫn dắt Giang Nam đi ra phòng khách.

- Hiên Vi, ngươi là con ruột của cha ngươi sao?

Giang Nam thật sự không nhịn được, lặng lẽ hỏi.

- Ngươi nói gì?

Thi Hiên Vi cáu giận, trừng hắn một cái.