Đế Tôn

Chương 1045: Viện quân không đáng tin cậy (1)


- Giang giáo chủ, tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, coi như là Ứng cô nương đã tu thành Long Thần, cũng không thể nào là địch thủ của Địa ngục!

Đứng đầu Thiên Phủ cau mày nói:

- Bọn họ người nhiều lắm, tấm bia đá kia cũng không cách nào hoàn toàn ngăn trở bọn họ! Nếu như bọn hắn triệu hoán tồn tại cường đại trong Địa ngục, chúng ta không cách nào ngăn cản! Tiếp tục lưu lại nơi này, chỉ biết bị bọn họ tiêu diệt!

Cường giả những môn phái Thánh Địa khác liếc mắt nhìn nhau, rối rít gật đầu, bọn họ cần không ngừng thúc dục Thánh Quân thần thụ mới có thể ở dưới lâu thuyền chiến hạm Địa ngục oanh kích sống sót, nhưng tu vi không ngừng lưu thất, cũng khó duy trì bao lâu.

Thời gian kéo càng dài, nhất phương Địa ngục có thể liên tục không ngừng triệu hoán Ma Thần tới, đối với bọn họ càng là bất lợi!

Giang Nam thản nhiên nói:

- Yên tâm, ta có viện binh, kiên trì một thời gian ngắn nữa sẽ chạy tới.

Khương Duy thúc dục thân thể Thần Chủ kiếp trước cùng Lưu Ly Tháp, công kích một lớp đón lấy một lớp, liên tục không ngừng oanh kích ở phía trên Thánh Quân thần thụ hình thành bình chướng, đánh cho mọi người bên trong hùng quan khí huyết di động, âm thầm kêu khổ.

Nếu tùy ý hắn không ngừng tấn công, tất cả mọi người bọn hắn tu vi pháp lực thế tất sẽ hao hết, vô lực thúc dục Thánh Quân thần thụ.

Mà Khương Duy thì dù bận vẫn ung dung, ngoại trừ công kích của hắn ra, còn có vài chục chiếc lâu thuyền chiến hạm hỏa lực đầy trời, không ngừng oanh kích, muốn tu vi của bọn người Giang Nam hết thảy tiêu hao sạch sẽ!

- Giang giáo chủ, ngươi có thể nói là ngu dốt!

Khương Duy cười vang nói, thanh âm vô cùng rõ ràng xuyên qua bình chướng hào quang thần thụ, truyền vào trong tai mọi người:

- Dùng thực lực Huyền Minh Nguyên Giới, không nói ở trong Chư Thiên vạn giới xếp hạng hàng cuối, coi như là đặt ở trong Địa ngục ta, Huyền Minh Nguyên Giới cũng sắp xếp không lên mặt bàn. Ngươi dẫn một đám người già yếu như vậy liền muốn ngăn cản gót sắt của Địa ngục đại quân ta, không khỏi có chút ngu xuẩn đi...

Hắn lời còn chưa dứt, đột nhiên trong nội tâm rùng mình, vội vàng đưa tay hướng bên cạnh thân chộp tới, chỉ nghe Xùy~~ một tiếng, bàn tay của hắn đột nhiên gảy lìa, sau đó trên cổ xuất hiện một vết máu.

Nhưng mà, tất cả mọi người ở đây lại không có chứng kiến bất luận thần thông gì, bất luận pháp bảo gì, Khương Duy cứ như vậy bị người sinh sinh chém rụng một bàn tay!

- Người nào?

Thân hình hắn bạo lui, thân thể kiếp trước ở sau lưng đột nhiên tế lên Lưu Ly Tháp, một tháp trấn áp ở trên hư không, ép tới đại địa chìm xuống.

Boong boong loong coong giòn vang không ngừng, phía trên Lưu Ly Tháp toát ra từng chuỗi ánh lửa, rõ ràng là cùng một kiện pháp bảo vô hình va chạm hơn mười lần!

- Ứng Vô Song đã đến.

Giang Nam nhẹ nhàng thở ra, trảm tổn thương Khương Duy, đúng là vô ảnh kiếm khí Tru Ma Kiếm mà hắn đưa cho Ứng Vô Song, một trong ba thanh Thần Kiếm của Trấn Ma Điện.

Đãng Ma Kiếm uy lực mạnh nhất, ở trong tay của Giang Nam, Tru Ma Kiếm qua lại vô tung, mắt thường không cách nào bắt, vô cùng quỷ dị nhất, bị Giang Nam đưa cho Ứng Vô Song, mà Trấn Ma Kiếm thì trầm trọng nhất, trấn áp hết thảy, vốn là Giang Nam đem kiếm này giao cho Lạc Hoa Âm, tu vi thực lực của Lạc Hoa Âm dần dần thâm hậu, cảm thấy kiếm này đối với nàng tác dụng không lớn, có hay không có cũng không bao nhiêu quan hệ, bởi vậy liền đem Trấn Ma Kiếm giao cho Ngũ Ma Lâm Tá Minh.

Đột nhiên, vô ảnh kiếm quang kia vượt qua Lưu Ly Tháp, lần nữa hướng Khương Duy chém tới, quay chung quanh hắn cao thấp tung bay, trong chớp mắt cắt đến hắn toàn thân máu tươi đầm đìa.

Khương Duy gào thét, Lưu Ly Tháp cao cao bay lên, rơi trên đỉnh đầu rủ xuống một mảnh màn sáng, bảo vệ quanh thân.

Tuy Tru Ma Kiếm vô hình vô tung, nhưng mà ở trong ba thanh Thần Kiếm uy lực yếu nhất, liên tục va chạm mấy trăm lần, thủy chung không cách nào phá vỡ Lưu Ly Tháp.

- Nhị ca Tam ca, các ngươi trợ giúp Ngũ Ca một tay.

Bên trong hùng quan, Giang Nam thấy một màn như vậy, đột nhiên lên tiếng nói.

Lâm Tá Minh đứng ở trên đầu thành hùng quan, tâm niệm vừa động, trong mi tâm có một khỏa kiếm hoàn màu nâu quay tròn bay ra, bọn người Thạch Cảm Đương, Thiên Cơ tú sĩ, Vô Tướng hòa thượng cùng Cáp Lan Sinh ngay ngắn gầm lên, Thiên Cung chồng chất, vô số đạo vân dũng mãnh vào bên trong khỏa kiếm hoàn này!

Năm người bọn hắn trải qua những năm này tu luyện, pháp lực sớm đã tăng lên tới cảnh giới cực cao, pháp lực năm người thêm cùng một chỗ, so với Thần Ma bình thường còn muốn hùng hồn khủng bố, những pháp lực này rót vào bên trong kiếm hoàn Trấn Ma Kiếm, là kinh người bực nào?

Chỉ nghe Xùy~~ một tiếng chói tai truyền đến, một đạo kiếm trụ vừa thô vừa to gần dặm, dài không biết bao nhiêu xuyên qua thần hà trùng trùng điệp điệp, oanh một tiếng nổ mạnh đâm vào phía trên Lưu Ly Tháp hình thành màn sáng!

Đạo màn sáng kia lập tức bị Trấn Ma Kiếm phá vỡ một lổ hổng cự đại, vô ảnh kiếm khí lập tức từ trong lổ hổng chui vào, Khương Duy nổi giận gầm lên một tiếng, đầu lâu bị chặt đứt!

Hắn xem thời cơ cực nhanh, Lưu Ly Tháp nhô lên cao một cuốn, đem hai đoạn thân hình của mình thu nhập trong tháp, thân thể kiếp trước của mình lập tức thu hồi Lưu Ly Tháp, lui về đại doanh Địa ngục, không dám ra chiến.

Mà cùng lúc đó, đột nhiên trên mấy chục chiếc lâu thuyền chiến hạm một mảnh đại loạn, từng chiếc từng chiếc lâu thuyền chiến hạm bị vô hình kiếm khí thường thường mở ra, từ giữa không trung trụy lạc, pháo quang loạn oanh mọi nơi, ngược lại đem người một nhà oanh chết vô số kể!

Trong chớp mắt, mấy chục chiếc lâu thuyền liền bị phá hủy hơn phân nửa, đại doanh phía sau hùng quan loạn thành một đoàn.

Đột nhiên, một tiếng hừ tức giận truyền đến, một đại thủ ở trong hùng quan từ từ bay lên, lấy tay một trảo, chỉ thấy một đạo kiếm quang ở trong bàn tay lớn kia nhảy động không ngớt, liên tục va chạm, muốn chạy ra bàn tay này khống chế.

Bàn tay này muốn cầm xuống Thần Kiếm, lại vào lúc này, một đầu thiên dực Thần Long bay ra, há miệng hung hăng cắn xuống, đem bàn tay kia cắn mất một đầu ngón tay.

Thủ chưởng kia lật tay chấn động, đánh bay thiên dực Thần Long, bất quá Tru Ma Kiếm cũng thừa cơ đào thoát đi ra ngoài.

Tốc độ của Thiên dực Thần Long cực nhanh, mọi người chỉ thấy một đạo lưu quang bay tới, đầu thiên dực Thần Long kia vùi vào bên trong thần hà, sau đó trong thần hà có một vị thiếu nữ tư thế hiên ngang cất bước đi tới, khí khái hào hùng bừng bừng phấn chấn, chỉ là khóe miệng mang theo một vết máu.

- Đa tạ Vô Song tương trợ.

Giang Nam đứng dậy cười nói.

Ứng Vô Song xóa đi vết máu ở khóe miệng, cười nói:

- Ngươi đây là khách sáo, lần trước ngươi tặng ta thanh Tru Ma Kiếm này, ta nghĩ đến tình bạn giữa chúng ta sâu như vậy, nói tạ ơn ngươi chỉ sợ có chút khách khí, cho nên ta ngay cả một câu khách sáo cũng không nói. Ta đến đây tương trợ, ngươi lại cám ơn ta, chẳng phải là khách khí rồi sao.