Đế Tôn

Chương 1011: Chỉ sống ở kiếp này (2)


Hắn cũng không muốn phân rõ, chỉ muốn tiếp tục sống ở bên người cha mẹ mình, sống ở bên người huynh đệ tỷ muội, cái gì Trường Sinh, cái gì kế hoạch, sự thống trị vĩ đại, cái gì tiên đạo thần đạo, hết thảy vứt ra khỏi óc, quý trọng sinh hoạt bình thản không lo của mình.

Hắn đối với tu luyện đã không có bao nhiêu hứng thú, đem tu vi của mình hoang phế xuống, chỉ là thần thông cấp tu sĩ, tu vi liền ngừng chân không tiến.

Hắn tới tham gia khoa cử, đứng đầu tam bảng, lấy vợ sinh con, vị cực nhân thần, làm rạng rỡ tổ tông, các huynh đệ tỷ muội cũng từng người thành gia lập nghiệp.

Thẳng đến khi cha mẹ chết đi, thẳng đến huynh đệ tỷ muội nguyên một đám già đi, thẳng đến vợ của hắn chết đi, hắn còn có được mấy trăm năm thọ nguyên, còn lộ ra tuổi trẻ.

Thẳng đến con gái của hắn chết già, thẳng đến hoàng đế thay đổi mấy đời, Giang Nam rốt cục già rồi, hắn làm nguyên lão chín triều, tân hoàng đế ở trước khi hắn chết tự mình hàng lâm, hỏi hắn còn có tâm nguyện gì.

- Tâm nguyện...

Giang Nam dần dần già đi đột nhiên mở mắt, từng tràng hình ảnh bị thân tình chôn vùi, thân ảnh Giang Tuyết tỷ tỷ, Thánh tông thăng trầm, hết thảy trở lại trong đầu của hắn, trong mắt của hắn bắn ra vô số Thần Quang, từ trên giường bệnh đứng dậy, lẩm bẩm nói:

- Tâm nguyện...

Hắn lên tiếng ngâm nga, trước mắt đình đài lâu tạ, cung điện trùng trùng điệp điệp, hết thảy hậu thế như là ảo ảnh trong mơ nhao nhao tan vỡ, Giang Nam phảng phất ở trong một sát na khôi phục thanh xuân, khôi phục đến nguyên lai chính là Giang Nam kia, là Huyền Thiên giáo chủ.

Hắn đi ra tiên quang, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên trong tiên quang có một mình già nua, nhổ ra một hơi cuối cùng, thi thể từ trong tiên quang ngã xuống, rơi vào Thi Hải.

- Ta đã chết một lần...

Trong mắt Giang Nam có nước mắt, nước mắt theo hai bên má lướt qua, trong nội tâm trăm vị tạp trần, hắn suýt nữa mất phương hướng, suýt nữa đã mất đi động lực tiếp tục đi tới. Nhưng mà cha mẹ, huynh đệ tỷ muội ở bên người, con cháu làm bạn, cái loại thân tình này hắn lại không muốn dứt bỏ, cái loại kinh nghiệm này để cho hắn rốt cục minh bạch vì sao lúc Mục Sơn rời đi tiên quang sẽ ngấn lệ.

Hắn đi đến bậc thang thứ hai, tiên quang lần nữa nuốt hết hắn, hắn ở trong tiên quang của bậc thang thứ hai lại sống cả đời. Ở kiếp này hắn không có can thiệp quỹ tích người nhà, tùy ý hết thảy dựa theo quỹ tích bình thường phát triển.

Hắn nhịn xuống thân tình trong lòng, không có ở trong Thiên thần đại chiến cứu hộ thân nhân cha mẹ của mình, ngồi xem Giang gia bị diệt. Hắn như một ngoại nhân, không có chút cảm tình nào, hắn phảng phất là Thái Hoàng lão tổ khác, đối xử lạnh nhạt xem hết thảy thảm kịch phát sinh, cuối cùng để cho nhân sinh của mình đi đến quỹ đạo nguyên lai.

Ở kiếp này, hắn cũng đã chết, hắn tính toán hết thảy, không có bất kỳ tình cảm, vì mình tranh đoạt số mệnh, nhưng mà bạn bè hắn từ bỏ hắn, Giang Tuyết, Lạc Hoa Âm, Tịch Ứng Tình,... mỗi người đều bỏ hắn mà đi.

Cuối cùng nhất, hắn ở trong cuộc chiến đoạt đế chết ở trong tay Thái Hoàng lão tổ.

Hắn vong tình, Thái Hoàng cũng vong tình, Thái Hoàng trước hắn một bước, chiếm cứ ưu thế tu luyện sớm, cuối cùng nhất đánh bại hắn.

Ánh mắt Giang Nam càng thêm tang thương, bất tri bất giác hắn ở trong tiên quang sống hơn mười vạn năm, lại một cỗ thi thể từ trên đường Vọng Tiên Đài ngã vào Thi Hải.

- Tiên đạo khó cầu...

Hắn đem trí nhớ cả đời mình chém sạch, sợ mình sẽ ở trong trí nhớ mất phương hướng, bất quá trí nhớ bên trong bậc thang thứ nhất kia, hắn lại không đành lòng chém ra.

- Thái Hoàng lão tổ ở trên Vọng Tiên Đài ngộ ra Huyền Đô vong tình, luyện thành tam thế thân, kiếp trước, kiếp sau, kiếp này... Kiếp sau không thể đợi, kiếp trước không thể truy, ta chỉ cầu kiếp này, chỉ tu kiếp này!

Trong nội tâm Giang Nam hung ác, chém ra trí nhớ ở bậc thang thứ nhất, cất bước đi vào bậc thang thứ ba:

- Ta muốn dùng thân kiếp này, bước vào Vọng Tiên Đài, Vấn Đỉnh tiên đạo! Qua lại đủ loại tiếc nuối, sẽ khiến nó trở thành tro bụi, không đi đền bù, kiếp sau đủ loại chờ mong, thì khiến nó trở thành kiếp sau, không cần cường truy!

- Ta chỉ sống ở kiếp này!

- Ta muốn kiếp này thành tiên, một mạng đi đến ngọn nguồn!

Vọng Tiên Đài từng đạo thềm đá, mỗi bước vào một đạo thềm đá, liền kinh nghiệm cả đời, ở trong cả đời này, ngươi có thể có rộng lượng thời gian suy diễn, đi hoàn thiện công pháp của mình!

Cả đời tiếp theo cả đời, không ngừng thực tế, không ngừng thí nghiệm, thời gian một đời không đủ, liền dùng hai đời, tam thế, bốn thế cho tới mấy trăm thế, dùng trăm ngàn vạn năm thời gian tới thôi diễn thành tiên công pháp!

Trong Tiên quang, thời gian một đời mặc dù khá dài, nhưng ở bên ngoài, thời gian đi qua không tới nửa canh giờ, cho nên mỗi người tới chỗ nầy đều có rộng lượng thời gian đi tiêu xài, đi tìm kiếm ảo diệu thành tiên.

Mà vừa vặn là bọn hắn cần nhất!

Phải biết rằng, cho dù là Thần Đế, cũng có hạn chế thọ nguyên, đại nạn thọ nguyên vừa đến, cho dù là Thần Đế cũng tránh không được bỏ mình Đạo tiêu. Mà ở chỗ này, bọn họ có thể không ngừng sống lại, không ngừng đẩy ngã lặp lại, tận tình thôi diễn công pháp của mình, nghiệm chứng con đường thành tiên.

Bất quá, điều này cũng cực kỳ nguy hiểm, Giang Nam liền thấy có ít người bước vào trong Tiên quang liền không có đi ra nữa.

Đây là Đạo Tâm của bọn hắn không yên, Đạo Tâm tan rã, hoàn toàn bị lạc ở trong thế giới Tiên quang, đem nơi đó làm thành chân thật, mà chân thật thì bị xem thành hư ảo.

Mà hậu quả như vậy chính là, ở trong thế giới hư ảo, nếu như tử vong, vậy thì thật đã chết rồi, hoàn toàn trở thành một bộ tử thi.

Những người không có đi ra Tiên quang kia, vĩnh viễn cũng sẽ không ra Tiên quang, bởi vì bọn họ đã chết ở trong đó.

Giang Nam ở trong đạo Tiên quang thứ nhất liền suýt nữa gặp phải tình huống như thế, nếu không phải hắn ở trước mắt cuối cùng tỉnh ngộ, Đạo Tâm trở về, ảo cảnh tan biến, cũng có thể hoàn toàn bỏ mình Đạo tiêu!

Gặp gỡ trong Tiên quang, tựa như huyễn không phải là huyễn, tựa như thật không phải là thật, chân thật là bởi vì ngươi gặp gỡ cùng cảm xúc là thật sự, rõ mồn một trước mắt, có thể mang cho ngươi cảm xúc tâm hồn.

Ngươi gặp mặt đối với rất nhiều người rất nhiều chuyện, còn có thể kinh nghiệm từng tràng chiến đấu, từng tràng bi hoan ly hợp, mang đến tăng lên trên tâm cảnh, chiến đấu tích lũy cũng có để cho kinh nghiệm của ngươi đạt tới một loại tình cảnh cực kì khủng bố.

Hơn nữa ngươi còn có thể đột phá cảnh giới trước mắt mà mình chưa từng đột phá, để sau khi ngươi tiến vào thế giới chân thật đột phá cảnh giới càng thêm dễ dàng!

Nhưng mà, trừ ngươi ra, những thứ khác đều là ảo cảnh, là năng lượng trong tiên quang chế tạo ra một loại huyễn tượng. Là Tiên Nhân lưu lại một loại thủ đoạn tăng tâm cảnh, bồi dưỡng hậu nhân.

Trong Tiên quang, chỉ sợ ngươi trở thành Thần Đế, lúc đi ra ảo cảnh ngươi chính là ngươi, pháp lực không có nửa phần tăng lên. Có chẳng qua là trên tâm cảnh lắng đọng, cùng với công pháp ngươi ở trong đoạn năm tháng kia thôi diễn ra.