Đế Tôn

Chương 1009: Năm trăm vị Thái Hoàng Lão Tổ (2)


Sắc mặt đám người Tử Ngọc Đạo Nhân rốt cục thay đổi, nhân số bên Giang Nam đã vượt qua bọn họ, hơn nữa từng cái cũng là cao thủ, trong đó Ma La Thập, Lạc Hoa Âm, Vi Tuyết Chủ, Ngọc Chân Thượng Nhân, Tam Khuyết Đạo Nhân cùng Liên Nguyệt Thánh Nữ, mỗi một mọi người đủ để cùng bọn họ chạy song song, mặc dù kém hơn một chút, cũng thua kém không xa!

Mà bốn người Hoa Trấn Nguyên, Thi Hiên Vi, Âu Tùy Tĩnh cùng Thiệu Thiên Nhai tu vi mặc dù hơi yếu, nhưng mà thực lực cũng không phải chuyện đùa, cộng thêm Giang Nam, trận chiến này đã không thể lạc quan!

Đột nhiên, Mục Sơn thần thái đờ đẫn, cất bước đi tới, từ bên cạnh mọi người xuyên qua.

- Mục Sơn sư huynh dừng bước!

Thiếu niên áo xanh Tử Ngọc Đạo Nhân kia vội vàng cao giọng nói:

- Mục Sơn sư huynh, người này nhận được truyền thừa chí cao của học cung các ngươi, trộm lấy Trấn Tiên Đỉnh áo nghĩa...

- Sư tôn ta sớm đã biết.

Mục Sơn đi thẳng về phía trước, trong khoảnh khắc liền tới đến trước tiên môn, lạnh lùng nói:

- Mấy vị sư huynh, sư phó của các ngươi hơn phân nửa cũng biết.

Đám người Tử Ngọc Đạo Nhân hơi ngẩn ra, lại thấy Mục Sơn thẳng bước vào bên trong Tiên Môn, hắn một bước này lập tức kinh động những người khác, Hạo Thiếu Quân không khỏi phân trần, hóa thành một đạo lưu quang xuyên qua tiên môn, sau đó chính là nhiều cao thủ, một loạt mà vào.

Ma La Thập nhìn về phía tiên môn, xuẩn xuẩn dục động, vội vàng hướng Giang Nam nói:

- Muốn tiếp tục đánh những thằng oắt con này sao? Nếu như giết chết bọn hắn mà nói, chỉ sợ thứ tốt trên Vọng Tiên Đài liền không có phần của chúng ta...

Giang Nam quyết định thật nhanh nói:

- Vọng Tiên Đài quan trọng hơn! Mấy tên này cũng không phải chuyện đùa, hiện tại trước thả bọn họ một lần, sau này lại thu thập bọn họ! Chúng ta đi!

Oanh...

Đám người Giang Nam gào thét đầu nhập bên trong Tiên Môn, bên tai truyền đến một tiếng vang thật lớn, sau đó trước mắt đột nhiên trở nên trống trải, Tiên quang ở trước mắt bốc hơi, sáng lạng vạn phần, giống như thành từng mảnh Vân Hải, tiếng nói khó có thể hình dung.

Từng đạo Tiên chỉ từ Vọng Tiên Đài bay ra, vỗ vào thềm đá, phát ra trận trận tiên nhạc, dễ nghe chí cực, khiến người Ngộ Đạo.

Lại tới đây, mỗi người cũng đột nhiên phát hiện, mình cùng đồng bạn tách ra, khoảng cách không biết xa bao nhiêu.

Đột nhiên, một cổ khí tức rữa nát truyền đến, Giang Nam khẽ cau mày, vẹt ra một tầng Tiên quang men theo mùi rữa nát nhìn lại, đột nhiên thân thể chấn động, chỉ thấy ở dưới Tiên quang, hai bên thềm đá của Vọng Tiên Đài, là một mảnh vực sâu vô tận!

Trong vực sâu khắp nơi hài cốt, còn có cụ cụ thi thể chưa rữa nát, mà giờ khắc này vực sâu lại bị vô số cỗ thi thể nhồi, biến thành một mảnh thi hải giống như đại dương mênh mông!

Thi hải!

Cô Lỗ...

Trong Thi hải ba đào cổn động, nhấc lên thi sóng nặng nề, một đầu quái vật tam nhãn bốn chân đuôi rắn nhân thân du tẩu ở trong Thi hải, cầm trong tay tam xoa kích, vén lên một cỗ thi thể đưa vào trong miệng, nhai sàn sạt.

- Nơi nào đến nhiều thi thể như vậy?

Trong lòng Giang Nam vạn phần rung động, thi thể nơi này thật sự nhiều lắm, cho dù là mọi người ở mấy ngàn vạn năm qua tiến vào Vọng Tiên Đài cộng chung một chỗ, cũng không có thể lấy ra một mảnh Thi hải khổng lồ như vậy!

Hơn nữa, nhìn trang phục những thi thể này, có ít người rõ ràng là đến từ niên đại cực kỳ Cổ lão!

- Đó là... thi thể của Thái Hoàng Lão Tổ!

Đột nhiên Giang Nam thấy tam xoa kích của quái vật kia đâm trúng một cỗ thi thể, dung mạo cỗ thi thể kia rõ ràng cùng Thái Hoàng Lão Tổ giống nhau như đúc, trong lòng không khỏi sởn gai ốc, thất thanh nói:

- Thi thể Thái Hoàng ở chỗ này, như vậy vị Thái Hoàng Lão Tổ Thái Huyền Thánh Tông kia, rốt cuộc là người nào?

Đột nhiên, hắn lại thấy cỗ thi thể thứ hai của Thái Hoàng Lão Tổ trong Thi hải, sau đó là thứ ba, thứ tư...

Thi hải nảy sinh gợn sóng, vô số cổ thi khua tay múa chân bị sóng lớn phách lên, ở ngắn ngủn chốc lát thời gian, Giang Nam liền thấy hơn bốn năm trăm thi thể Thái Hoàng Lão Tổ!

- Chẳng lẽ nói, Thái Hoàng lão tổ chết bốn năm trăm lần?

Trong nội tâm Giang Nam hồ nghi, thấp giọng nói:

- Không có khả năng, tuyệt đối không có thể! Bất luận kẻ nào, cho dù là Thần Đế cũng chỉ có thể chuyển thế chín lần, thần tính sẽ triệt để tiêu tán, tuyệt không ai có thể chuyển thế bốn năm trăm lần! Bốn năm trăm thi thể Thái Hoàng, nhất định có nguyên do khác!

Ánh mắt của hắn nhìn về phía xa hơn, chỉ thấy trong Thi hải còn có rất nhiều gương mặt giống nhau, vô số cỗ thi thể trang phục đồng dạng, tướng mạo đồng dạng, rõ ràng cùng là một người!

- Những người khác cũng đã chết không biết bao nhiêu lần...

Giang Nam chú ý tới điểm này, mày nhíu lại càng sâu, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ nói tất cả người đến chỗ này, sau khi leo lên Vọng Tiên Đài, đều chết mấy trăm hơn một ngàn lần? Vọng Tiên Đài này, đến cùng có cổ quái gì?

Lúc này cũng có rất nhiều người phát hiện tình hình dưới Vọng Tiên Đài, nguyên một đám đẩy ra tiên quang, tinh tế xem xét.

- Đó là cha ta! Con mẹ nó, cha ta chết ở Vọng Tiên Đài, vậy lão già trong nhà của ta kia là ai?

Có người nổi giận mắng:

- Không có thiên lý, như thế nào bên trong Thi hải có mấy trăm thi thể cha ta?

- Di thể của Sư phụ ta như thế nào sẽ xuất hiện ở chỗ này?

- Không có khả năng! Đây không phải là Hoang tổ, Hoang tổ tuyệt đối không có thể chết ở chỗ này, càng không có khả năng chết vài lần!

Hoang Cảnh Thiếu Tôn truyền đến tiếng rống giận dữ.

Tư Mã Đoan Minh nhìn về phía Thi Hải trong vực sâu kia, thân hình run rẩy:

- Mấy trăm di thể của Tư Mã Thánh đế...

Trừ lần đó ra, rất nhiều người còn phát hiện di thể mấy vị Thần Đế khác, những Thần Đế này cũng cùng những người khác đồng dạng, hiển nhiên lúc ở thiếu niên đã từng tới Vọng Tiên Đài!

Ngoại trừ thi thể Thần Đế, di thể rất nhiều Cự Đầu của đương kim Thần giới đã ở trong Thi Hải bị người phát hiện đi ra, bọn hắn có rất nhiều Thần Chủ, có rất nhiều Thần Tôn, cũng có Thần Quân Cự Đầu như Hoang tổ!

Nhiều thi thể Cự Đầu như vậy chất đầy ở dưới vực sâu Vọng Tiên Đài, xếp thành Thi Hải. Trong Thi Hải còn nuôi một đầu quái vật tam nhãn, như là công nhân vệ sinh đang không ngừng ăn tươi tử thi, loại tràng diện này để cho người không có bất kỳ vui sướng, ngược lại cảm giác được sợ hãi thật sâu!

- Còn phải lên trên Vọng Tiên Đài sao?

Có người thấp giọng nói.

Tuy Vọng Tiên Đài tiên quang lượn lờ, tiên âm dễ nghe, tiên khí tràn ngập, nhưng mà giờ phút này lại cho người cảm giác quỷ dị, phảng phất không còn là thánh địa mỗi người hướng tới, địa phương tiên nhân đặt chân. Mà là một Địa Ngục tràn ngập lực lượng quỷ bí!

Mục Sơn đến từ Huyền Hoàng Học cung là cái thứ nhất đi lên thềm đá, hướng Vọng Tiên Đài đi đến, những thềm đá này cực kỳ rộng lớn, như một cái lục địa nho nhỏ, trên thềm đá tràn ngập tiên quang.