Đảo Mộng Mơ

Chương 7


TRÊN HÒN ĐẢO ROBINSON ĐÓ, LÚC NÀY có ba đứa nhóc đang chụm đầu dưới tán dù, trên đầu gối mỗi đứa là một cuốn tập và cả ba đang hí hoáy ghi chép.

Ba đứa nhóc là chúng ta gọi thế, vì rõ ràng chúng là ba đứa nhóc thật, nhưng tự bọn chúng thì không thấy như vậy.

Bọn chúng thấy như thế này:

- Phó chúa đảo Thứ Bảy là một chàng trai tráng kiện, da rám nắng, bắp thịt cuồn cuộn, đó là kết quả tôi luyện qua những ngày tháng lênh đênh trên biển.

- Chúa đảo Tin còn vạm vỡ hơn nữa, bắp tay như dây chão, gương mặt dứt khoát là chữ điền và trên người thế nào cũng chằng chịt hằng trăm vết sẹo vì thành tích đánh nhau với hải tặc - lần nào cũng trọng thương suýt chết nhưng luôn luôn vượt qua được vào phút chót.

- Chúa đảo dĩ nhiên có chúa đảo phu nhân và dứt khoát là họ cưới nhau đã được ba năm. Chúa đảo phu nhân ngoài nhan sắc mặn mà còn là một phụ nữ quả cảm, can trường hiếm có.

Bây giờ thì ba con người dũng cảm đó đang tranh thủ thời gian rảnh rỗi không phải chống chọi với mưa bão để ngồi viết nhật ký về cuộc sống trên đảo hoang.

Về chuyện này, thằngTin phải nói khô nước bọt, Bảy và con Thắm mới nghe theo.

Lúc đầu, Bảy lắc đầu quầy quậy:

- Tao tưởng đã lạc vào đảo hoang thì chỉ toàn chơi, khỏi phải chép bài làm bài gì hết chứ. Biết thế này tao chả thèm đặt chân lên hòn đảo Robinson này làm gì.

- Ừ, mình cũng thích lên đây ngồi chơi thôi.

Con Thắm hùa theo làm Tin tức điên. Nó giận dỗi nhìn hai đứa bạn:

- Tụi mày ngốc bỏ xừ. Xưa nay những nhà thám hiểm hoặc những kẻ đi lạc như bọn mình người nào cũng viết nhật ký hết á.

- Viết chi vậy?

- Viết để giết thì giờ. Thời gian trên đảo hoang bao giờ cũng dài lê thê…

Cảm thấy lý do này chưa thuyết phục lắm, Tin tặc lưỡi nói thêm:

- Hơn nữa, nếu mai mốt bọn mình bỏ xác trên hòn đảo này, những người đến sau sẽ đọc được nhật ký của tụi mình, sẽ biết là trên hoang đảo xa xôi này từng có ba con người sinh sống…

Hình ảnh thằng Tin vẽ ra ảm đạm đến mức con Thắm rụt cổ:

- Eo ôi, Tin nói gì ghê quá!

- Đó là tao ví dụ thôi. - Tin cười hì hì - Còn nếu như tụi mình quay về đất liền được, tụi mình sẽ in cuốn nhật ký thành sách. Chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi. Chẳng mấy chốc tụi mình sẽ trở thành tỉ phú.

Lần này gam màu Tin vẽ ra thiệt là tươi sáng, dĩ nhiên thằng Bảy và con Thắm nhận thấy chẳng có lý do gì để phản đối cả.

VỀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, HIỂN NHIÊN CHÚA đảo phu nhân và phó chúa đảo không thể sánh bằng chúa đảo.

Cho nên sau khi mở tập ra trên đầu gối, thằng Bảy và con Thắm cứ cắn viết nhìn thằng Tin.

Tin viết xong câu thứ nhất, ngoác miệng đọc thật to:

- Chúng tôi lạc vào hòn đảo này đã tròn một tháng.

Chỗ này, con Thắm bắt bẻ ngay:

- Có nửa tháng à.

- Một tháng.

- Trên cây cọ chỉ có mười bảy vết khắc à.

- Lát nữa tao khắc thêm mười ba vết nữa, khó gì!

Mười bảy vết khắc kia, Tin đã có gian lận trong đó rồi. Những vết khắc đó rõ ràng nhiều hơn số tuổi của hòn đảo Robinson. Thằng Bảy biết tỏng, nhưng không nói ra. Không ngờ bữa nay thằng Tin huỵch toẹt luôn. Nó nói chuyện ăn gian bằng vẻ mặt nghênh ngang khiến hai đứa bạn nó ngớ ra mất một lúc.

- Nhìn cái gì! - Tin hừ giọng - Tụi mày viết đi!

Thế là Bảy và Thắm cúi đầu hí hoáy “Chúng tôi lạc vào hòn đảo này đã tròn một tháng”.

Nhật ký của bọn nhóc từ từ dài ra, dĩ nhiên là hoàn toàn giống nhau. Biết làm thế nào được, chúng ta cần phải thông cảm, vì chúa đảo, chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo đều lạc vào cùng một chỗ, chứng kiến cùng một sự kiện và trải qua cùng một tâm trạng.

Cho nên chúng ta đừng ngạc nhiên nếu câu thứ hai của bọn nhóc cũng giống nhau đến từng dấu phẩy: “Đảo thoai thoải, rất nhiều cát, những cây cọ mọc rải rác giúp hòn đảo bớt hiu quạnh. Đảo Robinson lọt trong một vùng khí hậu đặc biệt, năm nào cũng có bốn trận bão lớn tràn qua đây…”

THẰNG TIN CỨ VIẾT MỘT CÂU, LẠI CẤT cao giọng đọc, y như thầy giáo đọc chính tả cho học trò chép.

Nhưng Bảy và Thắm chẳng lấy thế làm tự ái.

Tụi nó còn cảm thấy thích thú khi Tin hào hứng tả cảnh:

“Thỉnh thoảng gió giật rất mạnh, mái lều lợp bằng lá dừa của chúng tôi bị nhồi liên tục và cuối cùng kông chịu nổi đã đổ sập xuống, may mà chúng tôi đã nhanh chân thoát ra ngoài. Những lúc đó, mặt biển trông thật dữ dội, sóng trào lên như bắn ra từ một cái máy phun đặt dưới đáy biển, bọt tung trắng xóa khi quật mạnh vào mỏm đá san hô ở phía Tây hòn đảo”.

- Hay quá, Tin! - Con Thắm vừa chép vừa nức nở khen.

Bảy cũng gật gù:

- Mày tả giống thật ghê. Y như cảnh trời mưa hôm nọ.

Con Thắm đề nghị:

- Tin tả cảnh biển đi, Tin. Biển lúc hoàng hôn ấy.

Tin đưa mắt nhìn ra xa, trông mặt nó rất mơ màng. Nó đang ngắm cảnh biển lúc hoàng hôn đó mà.

“Chúng tôi thích nhất lúc ngồi trên đảo Robinson ngắm hoàng hôn trên biển. Mặt trời như hòn lửa ai ở trên trời vô ý đánh rơi xuống đại dương…”

Bảy cười hì hì:

- Ai đó ở trên trời đang hút thuốc lá.

Tin như không nghe thấy Bảy, tiếp tục:

“Mặt biển lúc đó trông phẳng lì, êm đềm như một miếng xu xoa khổng lồ và màu sắc của miếng xu xoa thay đổi không ngừng…”.

Bảy lại phá ngang:

- Mày tả biển làm tao thấy đói bụng quá!

Con Thắm phụ họa:

- Mình cũng đói bụng nữa.

Thằng Tin xếp cuốn tập lại, thở hắt một cái:

- Ờ, tao cũng đói bụng luôn. Nhật ký hôm nay viết thế đủ rồi. Mai viết tiếp.

NGÀY HÔM SAU CON THẮM DẮT THEO con Pig lên đảo.

Pig không phải là con heo.

Pig là tên con cún của nhà con Thắm.

Con Pig màu vàng, tai vểnh tai cụp, trông rất tức cười. Nó có vẻ nhút nhát. Từ khi đặt chân qua cổng nhà thằng Tin, nó rụt rè đánh hơi khắp nơi bằng cái mũi màu hồng. Chắc tại cái mũi có màu đặc biệt này mà cậu con Thắm đặt tên nó là Pig.

- Pig! Pig! Lại đây nào!

Thằng Bảy ngoắt con Pig, vui vẻ gọi. Nó ở cạnh nhà con Thắm nên quen biết với Pig từ trước.

Con Pig hơi phân vân một chút rồi lao về phía Bảy, đuôi ngoáy tít thay cho lời chào hỏi.

Thằng Tin tươi cười nhận xét:

- Con cún này tên hay ghê!

- Nó không phải là con cún. - Con Thắm nghiêm trang - Nó là con sư tử.

- Sư tử á?

- Ờ, sư tử. - Con Thắm chỉ tay về phía cây cọ - Hòn đảo này lắm rừng rậm thế kia, phải có thú dữ chứ.

Tin sung sướng:

- Đúng rồi. Đảo hoang thì phải có thú dữ. Nếu không thì buồn tẻ lắm!

Bảy kêu lên:

- Ê, con sư tử của mày ị lên chỗ ngủ của tụi mình rồi, Thắm.

Vợ chồng chúa đảo quay phắt về phía con Pig. Quả thực, nhân lúc mọi người bàn tán và cất nhắn nó lên chức “sư tử”, con Pig phản đối bằng cách kiên quyết chứng minh mình là cún.

Chỉ có một con cún mới ị bậy thế thôi.

NHƯ CHÚNG TA ĐÃ BIẾT, CHÚA ĐẢO THỈNH thoảng vẫn vào đất liền thăm ba chúa đảo, mẹ chúa đảo và chị Hai chúa đảo.

Có vẻ như ba của chúa đảo đã thuyết phục được mẹ chúa đảo và chị Hai chúa đảo tin rằng chúa đảo quả thực đang sinh sống trên một hòn đảo nên thời gian gần đây chúa đảo không bị mẹ và chị mắng về đủ thứ tội liên quan đến chuyện nghịch cát nữa.

Mẹ chúa đảo và chị chúa đảo cũng không còn giữ vẻ thờ ơ trước những tin tức về hòn đảo.

Chúa đảo nói, trong bữa ăn:

- Tụi con đặt tên cho hòn đảo rồi.

- Tên gì thế con? - Mẹ chúa đảo hỏi, cái cách bà biểu lộ qua ánh mắt cho thấy bà muốn người nghe biết bà đang rất tò mò.

Chúa đảo kiêu hãnh đáp, ngực ưỡn về phía trước một cách không tự chủ:

- Tụi con đặt tên cho nó là đảo Robinson.

Chúa đảo khoe, trong bữa ăn tiếp theo:

- Hôm nay con nhìn thấy một con sư tử trên đảo.

Chị chúa đảo rụt cổ:

- Eo ôi, sư tử cơ à?

- Vâng.

- Thế em có bắn nó không?

- Không. Tụi em thuần hóa nó.

Chị chúa đảo tủm tỉm:

- Tức là bây giờ nó đã ngoan ngoãn như một con cún.

- Đúng là bây giờ nó ngoan ngoãn như một con cún.

Chúa đảo hân hoan đáp, không nghĩ chị chúa đảo đang trêu chúa đảo.

BA NÓI VỚI TIN BẰNG GIỌNG HỒ HỞI:

- Ba đã nhìn thấy con sư tử đó.

Tin hỏi lại bằng giọng hồ hởi không kém:

- Ba nhìn bằng ống dòm hả ba?

- Dĩ nhiên là ba nhìn bằng ống dòm.

Nói xong ba đứng lên, đi vào phòng.

Rất nhanh, ông quay trở ra. Trên tay ông là một chiếc ống dòm thật.

Ông đặt chiếc ống dòm màu đen vào tay Tin:

- Ba tặng con đó. Ba nghĩ con cần đến nó hơn ba.

Ba mỉm cười:

- Con đang sống trên đảo hoang mà. Lại có cả sư tử nữa.

Tin nhắc:

- Nhưng tụi con đã thuần hóa nó rồi.

Ba tặc lưỡi:

- Biết đâu còn những con khác.

Chiếc ống dòm có cả dây đeo. Tin đeo vào cổ rồi đưa ống dòm lên mắt.

- Con điều chỉnh tầm nhìn bằng cái vòng xoay ở giữa. - Ba hướng dẫn Tin.

Hai cha con loay hoay một lúc với chiếc ống dòm.

Khi Tin qua trở ra ngoài sân với chiếc ống dòm lủng lẳng trước ngực, không còn nghi ngời gì nữa, trông nó đã giống chúa đảo lắm rồi.

Bình luận