Đại Đường Song Long Truyện

Chương 490: Kết minh thảo nguyên


Định thần nhìn kỹ, mới biết một phen hú vía.

Đây hẳn là đoàn sứ tiết của một nước nào đó đến từ phía Tây, do hơn một trăm kỵ binh phụ trách hộ tống. Họ mặc tỏa tử giáp* dài đến đầu gối, quần dài nhét trong giầy đồng cao cổ, mặc áo cổ tròn, tay áo chỉ che một phần cánh tay. Điều khiến người ta chú ý chính là các chiến sĩ đều đội khôi giáp có phần đỉnh giống như mào gà, hộ diêm* buông xuống che kín hai tai, có cả phần bảo hộ gáy, vừa là khôi giáp vừa là mũ trùm đầu thông dụng phòng gió cát của cư dân vùng sa mạc. Trong đội có hơn mười con lạc đà, hàng hóa cột trên giá gỗ gắn ở hai bướu, ngoài ra còn có năm cỗ xe la, mỗi xe do bốn con la kéo, chậm rãi đi ngang qua mặt họ tiến về hướng Đông Bắc.

Hai người quan sát đoàn người ngựa, đối phương cũng chú ý bọn họ.

Khấu Trọng khẽ nói:

- Không biết là người của nước nào ở Tây phương nhỉ? Ăn mặc thật kỳ dị cổ quái.

Tạm thời mất đi sự chỉ điểm của người hướng đạo tốt nhất - Bạt Phong Hàn, hai người chẳng có cách nào để phán đoán.

Từ Tử Lăng nói:

- Lạc đà là loài vật chỉ có ở sa mạc, mũ của họ có tác dụng che cát che nắng, vậy những người này phải đến từ vùng sa mạc.

Một tiếng hô vang lên, toàn đội lập tức dừng lại, tạo thành một hàng ngang dài khoảng nửa dặm trước mặt bọn họ.

Thủ lĩnh là một kỵ sĩ trẻ tuổi, vỗ ngựa phi thẳng đến chỗ hai người. Thớt ngựa đầu nhỏ cổ to, hết sức cường tráng.

Thân hình kỵ sĩ vạm vỡ dũng mãnh, nước da hơi đen, gương mặt trung hậu chất phác nhưng đôi mắt rất tinh anh, biểu hiện thuộc loại người trí dũng song toàn, hông cài mã đao, lưng đeo trường cung, uy phong lẫm lẫm.

Trực giác hai người cảm thấy đối phương không hề có ác ý, vì người đó chỉ tiến đến một mình, tay phải giơ cao tựa như tỏ ý chào hỏi. Hai người cũng lật đật bắt chước đối phương giơ tay đáp lễ.

Sau khi cưỡi ngựa đến trước ba người, kỵ sĩ bất ngờ dùng Hán ngữ hỏi:

- Hán nhân huynh đệ, các vị muốn đi đâu, có người bị thương phải không?

Ánh mắt hắn dừng lại nơi Bạt Phong Hàn đang nằm trên thảm cỏ.

Hai người không ngờ đối phương biết Hán ngữ, ngạc nhiên tột bực. Hơn nữa đây là lần đầu tiên ở Tái Ngoại này được người ta gọi huynh đệ, càng có cảm giác được đối xử quá tử tế.

Khấu Trọng đáp:

- Hắn quả thực thân thụ trọng thương, cần phải nằm nghỉ. Các vị huynh đệ từ đâu đến?

Kỵ sĩ trẻ tuổi nhảy xuống ngựa, đi đến trước mặt hai người, cúi đầu xem xét Bạt Phong Hàn, trầm giọng:

- Bị người Đột Quyết đả thương phải không? Huynh đài này chắc là người Đột Quyết? Quả thực nội tạng thụ thương.

Từ Tử Lăng ngạc nhiên hỏi:

- Hắn đúng là người anh em Đột Quyết của bọn ta, huynh đệ làm sao biết được hắn bị người Đột Quyết đả thương?

Kỵ sĩ trẻ tuổi đáp:

- Ta tên là Việt Khắc Bồng, là Hộ giá tướng quân dưới trướng Xa Sư quốc vương ở Thổ Lỗ Phồn. Đêm qua có một đám người Đột Quyết đến doanh trại của bọn ta tra hỏi tung tích hai người Hán, có phải là các vị không?

Hai người nhìn nhau, thì ra đối tượng đêm qua truy binh của Triệu Đức Ngôn đuổi nhầm chính là đoàn sứ tiết đến từ Xa Sư quốc này.

Việt Khắc Bồng lộ ra nụ cười dương dương đắc ý, nói:

- Ta trả lời chúng hình như nghe thấy tiếng vó ngựa chạy về hướng Tây, chúng liền đuổi theo hướng đó, hà hà!

Khấu Trọng vui mừng nói:

- Đa tạ giúp đỡ!

Việt Khắc Bồng hừ lạnh:

- Người Đột Quyết tay tanh mùi máu, hoành hành bá đạo, không lừa chúng thì lừa ai nữa!

Từ Tử Lăng không nhịn được hỏi:

- Tướng quân sao nói được tiếng Hán chuẩn như vậy?

Việt Khắc Bồng vui vẻ đáp:

- Thời kỳ Hán Minh Đế của các vị thống trị Trung Nguyên, đại tướng Ban Siêu quý triều dẫn quân đến đuổi quân Hung Nô đang ức hiếp chúng tôi, thành lập Tây Vực đô hộ phủ. Sau đó Hán triều sụp đổ, Hán quân đồn trú ở đó quy thuận nước ta, lấy vợ sinh con, bản thân ta cũng có huyết thống người Hán nên rất hâm mộ văn hóa Trung Thổ, từ nhỏ đã học tập Hán ngữ.

Hai người thầm nghĩ thảo nào hắn gọi họ là Hán nhân huynh đệ. Trong lúc Bạt Phong Hàn thụ thương, con đường phía trước đang mờ mịt, gặp được người có huyết thống người Hán, hai gã hết sức ngạc nhiên và vui mừng. Quả đúng là tha hương ngộ cố tri.

Việt Khắc Bồng thân thiện nói:

- Tiểu đệ lần này phụng vương mệnh đưa lễ vật đến "Long Tuyền" ở vùng Đông Bắc, các vị nếu đi về hướng đó có thể nhập bọn với chúng tôi, huynh đệ Đột Quyết của các vị có thể nằm trong xe la dưỡng thương.

Khấu Trọng thoáng mừng rỡ, nhưng lại lắc đầu nói:

- Bọn ta đắc tội với người Đột Quyết, nếu đi cùng sẽ liên luỵ các vị. Hảo ý của tướng quân bọn ta xin tâm lĩnh!

Việt Khắc Bồng giơ ngón cái tán thưởng:

- Rất nhiều người nói Hán nhân giảo hoạt bất nghĩa, ta lại thấy các vị là hảo hán tử. Không cần lo lắng, người Đột Quyết sớm nhận định các vị không ở trong đoàn bọn ta, chỉ cần ba vị chịu nấp trong thùng xe, bảo đảm chúng không nghi ngờ. Đi nào! Nếu để liệp ưng của chúng phát hiện các vị, ắt đó cũng là thời khắc đại họa lâm đầu.

o0o

Bên trong chiếc xe la đậy kín, hai người nằm thoải mái giữa những súc vải trắng, loại hàng hóa duy nhất trong xe, Bạt Phong Hàn nằm yên ổn ở giữa. Ba con chiến mã của bọn họ đi theo sau xe la.

Khấu Trọng than:

- Một ngày một đêm vừa qua khẳng định là khoảng thời gian thất bại và lo lắng nhất trong đời chúng ta, giờ thì cuối cùng đã trôi qua.

Từ Tử Lăng điềm đạm nói:

- Đừng nói sớm như thế, ngày nào lão Bạt chưa hồi phục, chúng ta vẫn chưa có những ngày yên ổn. Ài! Ta lần đầu tiên hối hận đã nhận lấy Ngũ Thải thạch của Mỹ Diễm phu nhân, càng sợ liên luỵ đến vị huynh đệ kiến nghĩa dũng vi Việt Khắc Bồng.

Khấu Trọng gượng cười:

- Bây giờ đi bước nào hay bước nấy, tóm lại còn hơn bị Tất Huyền giết hết cả ba.

Một chiến binh Xa Sư quốc biết Hán ngữ khác tên là Khách Chuyên - phó tướng của Việt Khắc Bồng đến bên xe nói nhỏ:

- Cẩn thận chút! Người Đột Quyết đến!

Tay Khấu Trọng sờ lên Tỉnh Trung Nguyệt đặt bên mình, hai trái tim như sắp vọt ra khỏi lồng ngực.

Nếu bị phát hiện, họ buộc lòng tận lực phản kích. Hai gã không thể bỏ lại Bạt Phong Hàn, càng không thể để mặc đối phương giết những chiến sĩ Xa Sư đã trượng nghĩa giúp họ.

Tiếng vó ngựa rầm rập nhanh chóng tiếp cận.

Thanh âm Đôn Dục Cốc dùng tiếng Đột Quyết quát:

- Có gặp hai Hán nhân đó không?

Việt Khắc Bồng đáp:

- Bọn ta chưa gặp bất kỳ ai cả.

Tiếng vó ngựa xa dần.

Hai người thả lỏng toàn thân, thầm kêu may mắn.

Đến hoàng hôn khi bọn họ cắm trại nghỉ ngơi, không thấy xuất hiện truy binh nữa.

Sau khi thu xếp ổn thỏa Bạt Phong Hàn vẫn ngủ say bất tỉnh, hai người tham gia dạ tiệc ngoài trời của nhóm người Việt Khắc Bồng. Mọi người vây tròn quanh đống lửa, trong làn gió đêm lạnh lẽo trên đại thảo nguyên, chuyền tay nhau uống Bồ đào mỹ tửu. Sau khi uống hai ngụm rượu lớn, Khấu Trọng động dung nói:

- Đây quả là loại rượu mỹ vị tinh thuần nhất mà tại hạ từng uống!

Trên bếp lửa là một nồi canh thịt cừu, mùi hương thơm phức lan tỏa khắp khu trại.

Những chiến binh Xa Sư hết sức nhiệt tình và hiếu khách, bỏ đầy thức ăn vào các chén sứ lớn đưa tới tận tay hai người.

Việt Khắc Bồng nói:

- Vẫn chưa thỉnh giáo cao tính đại danh của hai vị.

Khấu Trọng không muốn giấu hắn, thản nhiên đáp:

- Ta tên Khấu Trọng, hắn là Từ Tử Lăng.

Việt Khắc Bồng tỏ ra chưa từng nghe đến tên hai người, vui vẻ nói:

- Thì ra là Khấu huynh và Từ huynh, hai cái tên thật hay.

Khấu Trọng tò mò hỏi:

- Nếu ta muốn gọi tướng quân, trong ba chữ Việt Khắc Bồng nên dùng chữ nào làm họ?

Việt Khắc Bồng đáp:

- Tên đầy đủ của ta là Việt Khắc Bồng Tha Cổ Lỗ Na, Lỗ Na là tên bộ tộc, Tha Cổ là tổ tính, Việt Khắc Bồng là tên tiểu đệ.

Khấu Trọng cười khà khà hỏi:

- Vậy ta gọi tướng quân là Bồng huynh thì thế nào? Có mạo phạm không?

Việt Khắc Bồng cười nói:

- Gọi Bồng huynh rất dễ nghe đó.

Từ Tử Lăng nói:

- Lần này toàn nhờ Bồng huynh trượng nghĩa giúp đỡ, khiến huynh đệ bọn ta tránh được kiếp nạn, hai huynh đệ ta cả đời không quên. Sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ tự mình lên đường, hy vọng tương lai vẫn có ngày gặp lại.

Việt Khắc Bồng tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Huynh đệ Đột Quyết của các ngươi vẫn đang hôn mê bất tỉnh, sao không đợi hắn tỉnh dậy rồi hãy tính?

Khấu Trọng biết Từ Tử Lăng không muốn liên lụy đến Việt Khắc Bồng, gã nói:

- Bồng huynh yên tâm, bọn ta sẽ tự có biện pháp.

Nét mặt Việt Khắc Bồng sầm lại, không vui nói:

- Hai vị không xem ta là bằng hữu phải không?

Từ Tử Lăng vội đáp:

- Bồng huynh đừng hiểu lầm, huynh mãi mãi là huynh đệ của bọn ta.

Việt Khắc Bồng kiên quyết nói:

- Vậy đợi tiến vào mục dã của người Khiết Đan rồi mọi người mới chia tay.

Khuôn mặt đen thui của hắn chợt lộ vẻ miễn cưỡng.

Khấu Trọng cười khổ:

- Người Khiết Đan đối với chúng ta cũng chẳng tốt hơn thủ hạ của Hiệt Lợi.

Việt Khắc Bồng nhíu mày hỏi:

- Các vị rốt cuộc đã làm chuyện gì?

Khấu Trọng nói:

- Bồng huynh có biết vị huynh đệ Đột Quyết bị thương của chúng ta chính là Bạt Phong Hàn không?

Việt Khắc Bồng và Khách Chuyên đồng thời động dung. Việt Khắc Bồng chấn động nói:

- Không ngờ là Bạt Phong Hàn khắc tinh của mã tặc, ta thật có mắt không tròng. Trên đại thảo nguyên ai có thể đả thương huynh ấy?

Khấu Trọng than:

- Còn ai ngoài lão khốn kiếp Tất Huyền!

Việt Khắc Bồng và Khách Chuyên lập tức biến sắc.

Việt Khắc Bồng hít một hơi khí lạnh, gương mặt hiện ra vẻ cực kỳ kiên quyết:

- Vậy chuyện này ta càng không thể không quản. Bạt Phong Hàn từng vì bọn ta trừ khử hai đám mã tặc hoành hành khắp sáu châu Thổ Lỗ Phồn, là ân nhân của chúng ta.

Khách Chuyên xen vào hỏi:

- Tất Huyền xưa nay thủ đoạn hung tàn, giết người không nháy mắt. Bạt Phong Hàn lại là người Hiệt Lợi hận thấu xương, vì sao Tất Huyền lại tha huynh ấy một mạng?

Khấu Trọng thản nhiên đáp

- Không phải Tất Huyền hạ thủ lưu tình, mà bọn ta đã cướp lại tính mạng Bạt Phong Hàn từ trong tay lão.

Việt Khắc Bồng và Khách Chuyên trợn mắt nhìn nhau, dường như không thể tin nổi.

Khấu Trọng cười:

- May mắn chỉ một mình Tất Huyền đuổi đến, nếu không hai huynh đệ ta nhất định không còn mạng ngồi đây uống rượu Bồ đào với các vị.

Việt Khắc Bồng vẫn vẻ không thể tin nổi, cất tiếng hỏi lại:

- Hai vị từng giao thủ với Tất Huyền?

Khấu Trọng nói:

- Người thực sự giao thủ là Bạt Phong Hàn, cho nên huynh ấy suýt nữa mất mạng. Bọn ta chỉ đấu hai chiêu với lão. Sau khi Tất Huyền bỏ đi, đám người Đôn Dục Cốc mới đuổi tới tìm bọn ta rửa hận, chúng ta vì chiếu cố lão Bạt nên buộc lòng phải chạy trốn.

Việt Khắc Bồng kịch chấn, hỏi tiếp:

- Đám người Đột Quyết vừa rồi có cả Đôn Dục Cốc sao?

Khấu Trọng sau khi giải thích một lượt, thành khẩn nói:

- Người hỏi các vị chính là hắn. Bồng huynh đang có nhiệm vụ trên mình, không nên rơi vào vũng nước đục này. Ân nghĩa của Bồng huynh bọn ta vô cùng cảm kích.

Việt Khắc Bồng bỗng nhiên cười ha hả, vui vẻ nói:

- Hai vị chắc chắn là người rất nổi danh tại Trung Thổ, vì vậy mới trở thành bằng hữu của Bạt Phong Hàn, hơn nữa lại có thể bức lui Tất Huyền. Thật không dám giấu, tiểu đệ lần này đến Long Tuyền ngoài việc tham gia đại điển lập quốc của Túc Mạt bộ còn có mục đích khác, đã sớm không màng chuyện sinh tử. Chi bằng chúng ta đồng tâm hiệp lực, chân thành hợp tác đôi bên cùng có lợi, thế nào?

Khấu Trọng và Từ Tử Lăng hết sức ngạc nhiên, cũng bị khơi dậy lòng hiếu kỳ. Hai gã thầm nghĩ bằng hữu có chuyện đương nhiên phải xuất thủ tương trợ, huống chi là ân nhân thì càng không thể thoái thác.

Khấu Trọng quả quyết nói:

- Bồng huynh cứ nói thẳng đừng ngại, chỉ cần lão Bạt tỉnh lại, chuyện lớn bằng trời chúng ta cũng có thể nghĩ cách.

Việt Khắc Bồng trầm ngâm giây lát rồi hỏi:

- Hai vị từng nghe qua về một người tên là Phục Nan Đà chưa?

Từ Tử Lăng hỏi lại:

- Có phải Thiên Trúc Cuồng Tăng Phục Nan Đà, người kích động Bái Tử Đình lập quốc?

Việt Khắc Bồng mắt rực sát khí, dằn từng tiếng:

- Chính là kẻ này. Bảy năm trước hắn đến Thổ Lỗ Phồn truyền giáo rồi tranh luận cùng với hai vị giáo chủ Ma Ni giáo và Cảnh giáo. Hắn trổ tài hùng biện trôi chảy, pháp lý tinh thâm, rất được các vị Quân chủ khen ngợi, còn lập ra Thiên Trúc giáo. Khi đó hắn để râu tóc bù xù che cả gương mặt, không gọi là Phục Nan Đà mà tự xưng là Khổ Tăng. Ai cũng nghĩ y là Thánh tăng đạo hạnh cao thâm, bị hắn lừa gạt cho đến nỗi nghe theo răm rắp, ngờ đâu… Ài!

Khấu Trọng hỏi:

- Bồng huynh là một trong những người bị gạt phải không?

Việt Khắc Bồng nói:

- Khi đó ta tuổi còn nhỏ, cha mẹ là giáo đồ Cảnh giáo nên không bị gạt. Nhưng Hoàng tộc các nước đều cung phụng hắn như thần minh, theo danh mục hắn lập ra mà hiến kim hiến bảo, lại cho con cái theo hắn tu pháp. Đến khi Giáo chủ Ma Ni giáo và Cảnh Giáo đột nhiên chết bất đắc kì tử mới có người hoài nghi hắn hạ độc thủ, nhưng đã trễ một bước, hắn mang theo số lớn tài bảo trốn mất không thấy bóng dáng. Sau đó còn phát hiện rất nhiều nữ tín đồ có tư sắc bị hắn mượn việc tu pháp gian dâm sát hại. Điều này đã gây ra một trường sóng to gió lớn, khiến tiên vương cũng vì từng hết lòng tiến cử mà bị mọi người trách cứ, sau đó buồn bực phẫn nộ mà chết. Thù này hận này người Xa Sư quốc bọn ta quyết không bao giờ quên.

Từ Tử Lăng hỏi:

- Thổ Lỗ Phồn có bao nhiêu nước?

Việt Khắc Bồng đáp:

- Tổng cộng có tám nước, mạnh nhất chính là Xa Sư tiền quốc bọn ta, những nước khác là Xa Sư hậu quốc và Sơn Bắc lục quốc. Hai năm trước, bọn ta có người đến Long Tuyền buôn bán vừa khéo gặp phải Phục Nan Đà, tuy hắn đã cạo râu nhưng chỉ nhìn một cái là nhận ra.

Khấu Trọng bừng tỉnh nói:

- Các vị lần này mượn tiếng tặng lễ vật, thực chất là tìm Phục Nan Đà tính sổ. Theo ta thấy Bái Tử Đình cũng chẳng phải là thiện nam tín nữ gì, mười phần đến tám, chín cấu kết Phục Nan Đà làm điều ác, gạt tài bảo của các vị dùng để khai quốc.

Từ Tử Lăng nói:

- Loại dâm tăng này người người đều muốn tru diệt, huống hồ đó lại là việc của Bồng huynh. Việc này bọn ta tuyệt không khoanh tay đứng nhìn.

Việt Khắc Bồng cười khổ nói:

- Vấn đề ở chỗ liệu chúng ta có thể vượt qua được cửa ải đầu tiên để đưa lễ vật đến Long Tuyền không, bởi vì kẻ ác danh bậc nhất Khiết Đan là thủ lĩnh mã tặc Hô Diên Kim đã thề phải chặn cướp quà mừng bọn ta đưa đến Long Tuyền. Người này lại được A Bảo Giáp, thế lực mạnh nhất Khiết Đan, toàn lực ủng hộ.

Khấu Trọng nói:

- Bồng huynh đi vòng qua Khiết Đan, chẳng phải giải quyết được vấn đề ư?

Việt Khắc Bồng than:

- Không đi qua Khiết Đan, thì phải qua Thất Vi. Nghe nói người Thất Vi vì chống đối Bái Tử Đình mà kết minh với người Khiết Đan. Thâm Mạt Hoàn của Nam Thất Vi so ra còn khó đối phó hơn Hô Diên Kim.

Khấu Trọng vui mừng nói:

- Vậy chi bằng đi vòng sang Thất Vi nhử Thâm Mạt Hoàn ra khỏi sào huyệt của hắn, vì bọn ta đang muốn tìm hắn đây.

Khách Chuyên cau mày trả lời:

- Bọn ta không quen đường bên đó.

Từ Tử Lăng không muốn vì chuyện riêng ảnh hưởng đến kế hoạch người khác, vội nói:

- Không vấn đề gì, các ngươi cứ đi theo lộ tuyến đã định!

Việt Khắc Bồng ngần ngại hỏi:

- Tiểu đệ vẫn chưa thỉnh giáo hai vị vì chuyện gì mà đến thảo nguyên?

Khấu Trọng tỏ vẻ đau đầu đáp:

- Vốn dĩ chỉ muốn thu hồi tám vạn bộ da dê bị phe nào đó cướp mất nhưng sự tình lại phát triển rắc rối phức tạp. Nay Bồng huynh đột nhiên hỏi tới, ta thực cũng không biết bắt đầu từ đâu mà nói nữa.

Việt Khắc Bồng tặc lưỡi:

- Tám vạn tấm da dê không phải con số nhỏ, là ai vậy?

Khấu Trọng nói:

- Chính là làm người trung gian, mua của người Hồi Hột cho Bái Tử Đình.**

Khách Chuyên chợt giật mình nhìn sang Việt Khắc Bồng, vẻ muốn nói gì lại thôi. Việt Khắc Bồng khẽ gật đầu nói:

- Việc tương tự từng xảy ra với bọn ta. Khoảng ba năm trước, bọn ta có mua một trăm xe gạo loại Hưởng Thủy nổi tiếng ở chỗ Bái Tử Đình, trên đường đi bị người ta cướp sạch trong đêm! Một vài người may mắn chạy thoát, những người khác bị giết hại thê thảm. Từ đó đến nay bọn ta chỉ cho rằng gặp phải mã tặc, chưa từng hoài nghi Bái Tử Đình, xem ra tuyệt không đơn giản như vậy rồi.

Hai người nghe vậy nhìn nhau, Khấu Trọng nghiến răng nói:

- Bọn ta cũng chưa hề nghi ngờ hắn. Hừ! Nếu ta tìm được chứng cứ, ta sẽ biến đại điển lập quốc của hắn thành tang lễ vong quốc.

Việt Khắc Bồng và Khách Chuyên chỉ nghĩ rằng gã quá tức giận mà nói thế, sao đoán được quan hệ mật thiết của gã với Đột Lợi, xác thật có sức mạnh lật đổ Lật Mạt Mạt Hạt.

Việt Khắc Bồng ngẩng đầu lên, lộ ra thần sắc kiên định nhất quyết phải đạt mục tiêu, nói:

- Bắt đầu từ đêm nay, chúng ta chính là huynh đệ kề vai tác chiến, đồng sanh động tử, tuyệt không chia lìa.

Khấu Trọng nắm chặt tay hắn, đáp lại:

- Bất luận có khó khăn thế nào, bọn ta nhất định tiêu diệt Phục Nan Đà để lấy lại công đạo cho quý quốc.

Từ Tử Lăng cũng đặt tay lên đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người nói:

- Trên đại thảo nguyên tuyệt không cho phép tên dâm tăng gạt người hoành hành.

Khách Chuyên cũng nhập vào nắm tay tuyên thệ, bốn người cảm thấy khí thế ngút trời.

Xa xa tiếng sói tru truyền đến, nhắc nhở bọn họ rằng tuy bề ngoài của đại thảo nguyên mỹ lệ này nhìn rất an tĩnh hòa bình, nhưng thực ra nguy cơ tiềm ẩn trùng trùng, con đường phía trước còn nhiều gian nan.

o0o

Hai người quay lại lều, Bạt Phong Hàn vẫn trong trạng thái ngủ sâu.

Khấu Trọng xem mạch Bạt Phong Hàn rồi cả mừng nói:

- Ta nói con bà nó là con gấu mà, Thiên Trúc tuy sinh ra dâm tăng thuyết pháp, nhưng cũng sinh ra Hoán Nhật Đại Pháp hàng thật giá thật. Lão Bạt chỉ còn hai đạo chủ mạch chưa được nối liền, thật khiến người ta khó mà tin nổi.

Từ Tử Lăng cũng tỏ vẻ hân hoan:

- Hai ngày này là thời khắc quan trọng, chúng ta tuyệt không cho phép lão Bạt chịu bất kì tổn thương từ bên ngoài nào.

Khấu Trọng cất tiếng:

- Sáng mai chúng ta sẽ tiến vào phạm vi thế lực của người Khiết Đan, càng không thể sơ sẩy. Cho nên bây giờ cần ngủ một giấc thật ngon. Ài! Chúng ta không ngủ bao nhiêu đêm rồi?

Từ Tử Lăng thổi tắt ngọn phong đăng làm bằng sừng dê, nói:

- Theo ngươi thấy, lang tặc có phải người của Bái Tử Đình không, thậm chí cái gã Đoạn Trữ hoặc là Quản Bình gì gì đó, cũng là tay chân đi thu thập tài bảo cho hắn?

Khấu Trọng thở hắt một hơi nói:

- Nếu ngươi đoán đúng, chắc là Đại Minh Tôn Giáo cùng một ổ với Bái Tử Đình rồi. Con mẹ nó! Chúng ta sẽ đến Long Tuyền quấy phá long trời lở đất, khiến cho Bái Tử Đình và dâm tăng kia sau này không có một ngày yên thân.

Từ Tử Lăng cười khổ:

- Ngươi dường như quên một vấn đề đau đầu khác, nước Cao Ly của mẹ đang toàn lực chống lưng cho Bái Tử Đình. Hai chúng ta nhúng tay phá hoại như thế, thù oán với sư di càng ngày càng sâu.

Khấu Trọng nhớ lại vị mỹ nhân tiểu sư di Phó Quân Tường thoáng xuất hiện rồi lại biến mất ở Sơn Hải Quan, ngửng đầu than:

- Chúng ta chỉ có thể đi bước nào hay bước nấy. Ài! Ngủ dậy rồi nói tiếp.

Nói xong gã nằm xuống ngủ luôn.

Từ Tử Lăng nằm cạnh Bạt Phong Hàn, mắt vẫn mở to nhìn vào bóng tối trong trướng, trong tâm hiện lên ngọc dung tuyệt thế của Sư Phi Huyên, thầm nghĩ có phải lúc này nàng cũng đang ở một góc nào đó trên đại thảo nguyên?

-------------------------------------------

Tạm chú thích:

Tỏa tử giáp: giáp được làm bằng các khoen/vòng sắt nhỏ lồng vào nhau, nhìn xa như tấm lưới.

Hộ diêm: vành mũ hoặc tai mũ, bộ phận được kết nối với mũ để che tai hoặc cổ nhằm mục đích chống gió rét ở vùng lạnh hoặc chống nắng, gió cát ở sa mạc, cũng có thể bằng thép để bảo vệ khi ra chiến trận.

**: chỗ này ý Khấu Trọng nói về chuyện Trác Kiều (mà coi như bọn Khấu Từ đang đại diện cho) mua da dê của người Hồi Hột để bán lại cho Bái Tử Đình.

Dịch giả: Cuồng Tăng

Biên dịch: nhatsinh, Đệ đệ của A Kiều

Biên tập: mpi

Những chiến binh phía trước hô lên một tiếng, đoàn xe liền dừng cả lại. Trong xe la Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn nhau, thầm hiểu chắc chắn đã có chuyện bất thường xảy ra.

Sớm nay, khi trời vừa hửng cả đoàn đã lên đường, tính đến giờ mới đi được vài thời thần, nếu chẳng gặp chuyện gì đặc biệt chắc sẽ không dừng lại. Hai gã không dám xuống xe xem xét, sợ rằng những kẻ chặn đường là người của Đôn Dục Cốc. Quá trình hành công của Bạt Phong Hàn đang ở đúng giai đoạn quan trọng nhất, bất kỳ một kinh động nào cũng có thể khiến y khó luyện thành đại pháp, vì thế bọn gã không dám sơ xuất.

Đến khi Việt Khắc Bồng đến sau xe, Khấu Trọng vén tấm vải bố lên, hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Vị tướng quân trẻ tuổi thần sắc nghiêm trọng nói:

- Phía trước có ba cây trường mộc côn treo ba chiếc đầu sói mới bị trảm xuống vẫn còn đẫm máu tươi, chính là tiêu ký "Huyết Lang Ấn" của Hô Diên Kim, tên mã tặc người Khiết Đan uy nhiếp đại thảo nguyên. Những người nhìn thấy “Huyết Lang Ấn” nếu không lập tức để lại hàng hoá tài vật cạnh mộc côn, chúng sẽ giết sạch không chừa một ai.

Khấu Trọng nhíu mày hỏi:

- Thông thường chúng hạ thủ lúc nào?

Việt Khắc Bồng đáp:

- Rất khó nói, lúc thì chúng lập tức động thủ, lúc thì chúng đợi cho nạn nhân lo lắng hoảng sợ vài ngày, rồi mới đột ngột ra tay sát tử.

Từ Tử Lăng xen vào:

- Bồng huynh tính sao?

Việt Khắc Bồng trả lời:

- Không ngờ chưa tới Yến Nguyên, đã chạm phải Hô Diên Kim. Bây giờ chỉ có thể đề cao cảnh giác, binh đến tướng ngăn, nước lớn đắp đê.

Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đều thầm kêu không ổn. Trên thảo nguyên này không có chỗ nào hiểm trở có thể phòng thủ, lại phải để mắt đến Bạt Phong Hàn và một lượng lớn hàng hoá lễ vật, đối phương chỉ cần một hai ngàn tên từ bốn phương tám hướng tấn công đến, bọn họ nên làm thế nào đây?

Khấu Trọng gạt phắt mọi lo lắng trong lòng, nói:

- Bọn ta ra ngoài đánh xe, nếu phát hiện ra điều gì bất thường còn dễ dàng phản kích.

Xa đội tiếp tục lên đường, Khấu Từ thay la kéo bằng ba thớt tuấn mã bảo bối, rồi trực tiếp ngồi đánh xe, theo đội hình tiến lên. Đi qua ba cây mộc côn treo mấy cái đầu sói đang nhe nanh vừa dữ tợn vừa đáng thương, hai gã dù đầy lòng can đảm nhưng trong lòng cũng có cảm giác bất an kỳ lạ.

Từ Tử Lăng lấy cây Vong Nguyệt Cung đã tặng Bạt Phong Hàn cùng toàn bộ tên mang theo bên người, chuẩn bị cho trận chiến.

---o0o---

Yến Nguyên vẫn phủ một màu xanh tươi mát đến mê người, nhưng bầu không khí trong đoàn xe đã hoàn toàn khác hẳn. Những tử sĩ từ Xa Sư quốc không quản đường xa ngàn dặm để tới Long Tuyền phục cừu đều trong trạng thái giới bị cao độ, không còn dáng vẻ ung dung thoải mái như trước.

Dòng Yến Hà uốn lượn mềm mại đã hiện ra ở phía trước. Việt Khắc Bồng hạ lệnh xa đội men theo con sông mà đi để hạn chế khả năng địch nhân tấn công từ hướng Bắc tới. Trên thảo nguyên bao la, ngoài một số động vật hoang dã thì không thấy dấu vết con người. Nhưng điều đó không thể khiến mọi người thêm yên tâm chút nào, Hô Diên Kim của Khiết Đan, Thâm Mạt Hoàn của Nam Thất Vi và Hàn Triều An người Cao Ly là ba tên thủ lĩnh ác danh nổi nhất của ba đạo mã tặc trên đại thảo nguyên. Bọn chúng đều đến và đi như gió, xuất quỷ nhập thần khiến người ta mới nghe đến đã kinh hãi, không ai biết khi nào và ở đâu chúng sẽ đột ngột xuất hiện.

Khấu Trọng cười khổ:

- Không tưởng được hai huynh đệ ta sẽ có một ngày như thế này, thật giống như một con cừu luôn phải nghe ngóng cảnh giác chờ đón đại nạn lâm đầu. Nếu có thể được cùng với Hô Diên Kim đơn đả độc đấu một trận, dẫu phải giảm thọ mười năm tiểu đệ cũng cam tâm tình nguyện.

Từ Tử Lăng ngước mắt nhìn ra xa, trầm giọng:

- Chúng ta chỉ có thể đến đâu hay đến đó thôi. Đây sẽ là trận chiến dữ dội khó khăn nhất sau sau trận Hách Liên bảo. Nếu thực sự không thể chống nổi, chỉ đành bỏ lại tài vật, cướp đường tháo chạy, chờ lão Bạt tỉnh lại rồi tìm Hô Diên Kim tính sổ.

Sau hai thời thần không gặp bất kỳ điều gì kinh hiểm nhưng trong lòng mỗi người đều lo lắng không yên, một lần nữa xa đội dừng lại.

Người đi đầu đoàn xe là Việt Khắc Bồng thúc ngựa quay lại bên hai người đang ngồi trên xa mã, nói:

- Trước mặt có rừng rậm chắn đường, chúng ta có nên hạ trại sớm ở đây hay là tiếp tục lên đường nhân lúc mặt trời còn chiếu sáng thêm hai thời thần nữa?

Phía trước là một cánh rừng rậm dọc theo bờ sông, địa thế bắt đầu nhấp nhô không bằng phẳng. Trong tình hình thảo mộc giai binh, phong thanh hạc lệ này, Việt Khắc Bồng nảy sinh úy kỵ đối với khu rừng rậm có thể có phục binh của địch nhân là điều có thể hiểu được.

Khấu Trọng khẳng định:

- Địch nhân sớm muộn gì cũng sẽ đến, hơn nữa đến sớm còn hơn đến muộn. Nếu ta là Hô Diên Kim tất sẽ không chờ đến đêm nay rồi mới tấn công, khi mà chúng ta đã có thể dựa lưng vào sông lập trận thủ thế chờ đợi sẵn sàng. Vả lại chúng ta tất phải trải qua một đêm luôn trong tình trạng giới bị cao, đề phòng cẩn mật, không được nghỉ ngơi. Đến sáng mai lại vẫn phải đối diện với tình thế khó khăn tiến thoái lưỡng nan như thế này.

Việt Khắc Bồng nói:

- Nói rất có lý! Chúng ta vòng qua khu rừng rậm này, đi suốt đêm qua vùng đồi núi, nói không chừng có thể thoát được bọn chúng.

Từ Tử Lăng lắc đầu nói:

- Hô Diên Kim đang ở trong rừng.

Việt Khắc Bồng sững sờ:

- Sao Từ huynh lại có thể khẳng định như vậy?

Khấu Trọng không muốn mất công giải thích cảm giác linh mẫn hơn người của Từ Tử Lăng, bèn nói:

- Bởi vì đó là nơi tốt nhất để phục kích bọn ta, kẻ thông thuộc vùng này như Hô Diên Kim tuyệt không thể bỏ qua.

Việt Khắc Bồng hào khí bốc cao, ha hả cười lớn:

- Đến thì phải đến! Ta phải dạy cho Hô Diên Kim biết rằng người Xa Sư chúng ta tuyệt không phải là dễ ức hiếp.

Rồi thúc ngựa chạy dọc theo xa đội, dùng tiếng Xa Sư phát lệnh, khích lệ tinh thần sĩ tốt. Khi hắn lên đến vị trí dẫn đầu, xa đội đã tách khỏi Yến Hà, đi vòng tiến về phía trước.

Khấu Trọng nhìn Từ Tử Lăng nói:

- Bồng huynh đúng là một nhân tài, tâm địa lại rất tốt, chúng ta dù thế nào cũng phải gắng giữ được tính mạng của hắn.

Từ Tử Lăng thở dài:

- Ngươi có giữ được tính mệnh của hắn cũng vô dụng. Nếu như người và hàng đều mất, hắn sao có thể về giao phó với Xa Sư Quốc vương được? Chẳng bằng hắn tử chiến quang vinh trên sa trường trong khi thi hành nhiệm vụ.

Khấu Trọng nhíu mày nói:

- Làm gì có cách nào lưỡng toàn kỳ mỹ, vừa giữ được người lại không tổn thất tài vật cơ chứ?

Từ Tử Lăng gượng cười:

- Hy vọng chúng chỉ có vài trăm tên, chúng ta xông lên tấn công, chặt cái đầu chó của Hô Diên Kim xuống là xong.

---o0o---

Mặt trời đã xuống đến đường chân trời phía Tây, những tia sáng phủ một màu hồng nhạt lên đại thảo nguyên xanh tươi, gió mát hiu hiu thổi, phong cảnh tựa như một bức tranh thêu tuyệt đẹp trên lụa trắng, nhưng ẩn tàng trong đó là nguy hiểm bốn bề.

Cả một vùng trời đất bao la tĩnh lặng trải dài trước mắt, bên trái là rừng xanh trải dài vô tận, con đường phía trước kéo dài uốn lượn qua những ngọn đồi nhấp nhô, lác đác đây đó là một vài cây đại thụ vươn cao trong không gian.

Trong lúc hai người đang đau đầu suy nghĩ biện pháp, bỗng nhiên tiếng vó ngựa vang lên. Từ trong cánh rừng bên trái, địch nhân trùng trùng xuất hiện liên tu bất tận, đầu quấn khăn đen, thân mang chiến giáp, đích thị là mã tặc Khiết Đan. Đầy núi khắp đồng toàn là địch nhân đang lao tới từ ngoài nửa dặm, tiếng hò reo chém giết vang trời. May là bọn Việt Khắc Bồng sớm đã có chuẩn bị, lập tức kết đoàn xe thành hình bán nguyệt, các chiến binh nấp sau xe giương cung bắn tên, lạc đà được bảo vệ phía sau.

Đột nhiên phía trước cũng có tiếng hò hét vang lên, một đội mã tặc từ sau đồi hiện ra. Bọn chúng chia thành hai đạo, một đạo tấn công thẳng tới phía trước, một đạo vòng sang tấn công từ bên phải. Xa đội lập tức bị hãm trong cục diện nguy khốn, ba mặt thụ địch.

Khấu Trọng hít một hơi khí lạnh nói:

- Mẹ ơi! Ít nhất chúng phải có tới ba ngàn tên.

Trận chiến này làm sao có thể đánh được đây?

Dù Khấu Trọng và Từ Tử Lăng có thể đánh giết mở được đường máu đột vây, nhưng còn Bạt Phong Hàn, Việt Khắc Bồng và tất cả mọi người khác đều coi như xong.

Nhìn thế tấn công kinh thiên động địa của quân địch, đám người Việt Khắc Bồng mặt cắt không còn hột máu. Thứ mà bọn họ đang đối diện không phải chỉ là một toán mã tặc hung tàn mà là mà một đội quân có thể khuynh quốc diệt tộc. Vẻn vẹn trăm người bọn họ thực sự chỉ như châu chấu đá xe.

Đám mã tặc Khiết Đan vẫn ào ạt tiến sát.

Khấu Trọng đột nhiên hét lớn:

- Bồng huynh! Lập tức triệt thoái, gặp lại ở Long Tuyền.

Gã quất mạnh một roi, ba con tuấn mã lồng lên kéo chiếc xe xông ra khỏi xa trận, lao xéo về góc Đông Bắc là nơi quân địch yếu nhất, chính là khoảng giữa của hai toán địch quân từ cánh rừng mà từ sau khu đồi.

Khi mà cả Từ Tử Lăng và Việt Khắc Bồng đều nghĩ rằng Khấu Trọng không nghĩ đến nghĩa khí, tự ý bỏ chạy, thì gã hét lớn:

- Lăng thiếu gia! Ngũ Thải thạch.

Từ Tử Lăng lập tức tỉnh ngộ, tung người lên nóc xe, kêu lên:

- Bỏ hết hàng hóa ra đi!

Khấu Trọng đáp:

- Không kịp đâu!

Nói đoạn gã hai tay cầm hai ống tên đeo lên lưng, nhảy về phía trước, hạ thân trên con tuấn mã Thiên Lý Mộng đang dẫn đầu ba thớt tuấn mã. Sau đó một tay giương cung một tay lấy tên, gã dùng thủ pháp liên châu bắn vào địch nhân hai bên.

Từ Tử Lăng đứng thẳng trầm ổn vững vàng như Thái Sơn trên chiếc xe ngựa đang chạy như điên, hai ngón tay kẹp chặt Ngũ Thải Thạch đưa lên quá đầu, ngầm vận Bất Động Căn Bổn ấn, phổ chân ngôn hét lớn bằng tiếng Đột Quyết:

- Khấu Trọng và Từ Tử Lăng ở đây, kẻ nào dám tới đoạt Ngũ Thải thạch của bọn ta?

Diệu kế mà Khấu Trọng nghĩ ra trong lúc nguy cấp khiến hai gã thực sự không còn lo Hô Diên Kim không đến

Đầu tiên phải nói đến việc gã ở Trung Nguyên đã từng đánh bại Quật Ca, con trai đại tù trưởng Đa Ma hội của Khiết Đan, giết chết hàng trăm thủ hạ của y, do đó đã gây thù kết oán sâu nặng với người Khiết Đan. Thứ hai, Ngũ Thải Thạch là vật mà người Khiết Đan cướp được từ tay người Mạt Hạt, đã cất giữ nhiều năm, trở thành một vật biểu tượng cho sự thắng lợi vinh nhục, có ý nghĩa trọng đại. Vì thế người Khiết Đan tuyệt không thể để Ngũ Thải thạch rơi lại vào tay Mạt Hạt tộc. Hơn nữa nếu Bái Tử Đình lấy được Ngũ Thải thạch, y sẽ dễ dàng danh chính ngôn thuận trở thành quân chủ của các tộc người Mạt Hạt.

So với việc này, lễ vật của một nước vùng Thổ Lỗ Phồn chỉ là chuyện nhỏ.

Cái này gọi là sự việc phải được chia ra hoãn cấp khinh trọng. Hô Diên Kim không hề biết được trong xe còn có một Bạt Phong Hàn không thể cử động, chỉ biết rằng nếu để hai người đột vây về phía rừng hoang, muốn chặn bọn lại được như thế này thật khó như lên trời. Hơn nữa trời lại sắp tối.

Quả nhiên, trong trận địch quân có tiếng quát lớn, Hô Diên Kim đã phát xuất mệnh lệnh. Hai người tuy không hiểu tiếng Khiết Đan, nhưng cũng nhìn thấy tất cả quân địch đều chuyển hướng nhằm mình truy đuổi. Bọn gã liền hiểu rằng đã thành công được một nửa, còn lại là làm thế nào đột vây chạy thoát.

Điều này gần như không thể thực hiện được.

Sau một ngày đường, lại kéo đằng sau đến nửa xe vải trắng, cho dù ba con ngựa thần tuấn như thế nào bọn gã cũng không thể bỏ rơi được những tên mã tặc Khiết Đan vốn sinh ra và lớn lên trên mình ngựa.

Nhưng hai người không còn cách lựa chọn nào khác.

Từ Tử Lăng lộn mình một cái, linh hoạt như viên hầu chui vào trong xe. Bạt Phong Hàn vẫn chìm trong giấc ngủ yên lành, không hề biết hai gã đang trong khoảnh khắc sinh tử quan đầu.

Tử Tử Lăng vớ lấy một cuộn vải định ném đi để giảm trọng lượng, bỗng trong đầu nảy ra một ý, gã lấy hai tay mở cuộn vải bố ra dài khoảng hai trượng

Mã xa đang chạy ngược gió, hai trượng vải bay ra đằng sau, chiếc xe tự nhiên có một chiếc đuôi lớn, bị gió thổi tung ra giũ phần phật.

Lúc này địch kỵ từ phía trái tiến tới ào ạt như thủy triều, Từ Tử Lăng vận kình ném ra, tấm vải trắng căng ra như một bức tường quét ngang thảo nguyên, vừa đúng phủ lên cả người lần ngựa của năm tên kỵ binh đi đầu đang xông đến, lập tức khiến cho người ngựa ngã xuống hỗn loạn. Tốp địch kỵ đằng sau không tránh kịp xô lại ngã nhào thành một đống.

Từ Tử Lăng nảy sinh hy vọng, thầm nghĩ chiến thuật này không phải là nhất cử lưỡng tiện hay sao, vừa giảm được trọng lượng xe vừa cản được địch. Gã lập tức tiếp tục y như thế triển khai "ma bố" chiến thuật.

Trong lúc đó, Khấu Trọng vừa đánh xe vừa dùng cung tiễn sát địch, quả thật bận rộn vô cùng.

Hai bên rõ ràng đang chạy đua với thời gian, để xem rốt cuộc hai toán mã tặc Khiết Đan có thể nhanh hơn một bước, hợp lại chặn được đường chạy bọn gã, hay là mã xa kịp chạy thoát trước khi hai cánh mã tặc kịp khép kín vòng vây?

Nếu như trên tay Khấu Trọng không phải là cây Diệt Nhật cung uy lực mạnh mẽ, địch nhân chắc chắn có thể thu hẹp khoảng cách, chỉ cần bắn hạ được ba thớt tuấn mã là đạt được mục đích.

Khấu Trọng cười lên ha hả, xe ngựa đã tách xa được đám địch nhân ở phía trái, gã điều khiển Thiên Lý Mộng chạy men theo quả đồi. Rõ ràng sự thay đổi này là do là do đám mã tặc khá mỏng bên phải phía trước đang dần áp sát. Kình tiễn liên tục được bắn ra, gã lại hạ quyết tâm bắn ngựa chứ không bắn người, chiến mã thay nhau ngã xuống, những kỵ binh phía sau không kịp né tránh cũng bị vấp ngã liên tiếp. Một loạt các hành động của gã đã làm cho trận thế địch kỵ trở nên hỗn loạn, rất khó để có thể chạy với tốc độ tối đa đuổi theo chặn được xa mã.

Trong nháy mắt, xe ngựa do Khấu Trọng điều khiển đã đột vây chạy thoát, tình hình chuyển sang thế địch nhân đuổi theo phía sau.

Từ Tử Lăng hét lớn:

- Ngươi phụ trách đánh xe, chỉ cần đừng để xe lật là chúng ta thành công rồi!

Nói đoạn vận công truyền vào súc vải, khéo léo ném ra. Súc vải quấn lấy chân ngựa của gần mười kỵ binh, những con ngựa ngã lăn ra hất bọn mã tặc văng xuống đất, không một tên nào may mắn tránh thoát.

Mã xa bắt đầu chạy lên sườn đồi.

Lúc bọn họ vượt qua đỉnh đồi rồi lao nhanh xuống dốc, mặt trời vẫn chưa tắt hẳn

---o0o---

Đem mã xa giấu tại một nơi kín đáo nằm sâu trong rừng rậm của khu đồi núi, cùng bọn gã cũng tạm thời bỏ rơi được truy binh, nhưng vẫn chưa thoát được hiểm cảnh.

Ba thớt tuấn mã sùi bọt mép thở dốc, nếu lại bắt chúng chạy tiếp chắc sẽ ngã lăn ra chết.

Một toán địch nhân đã vượt qua bọn họ, tình cảnh hiện giờ đúng là bốn phương tám hướng đều có địch. Nếu không phải khu rừng rậm này rất lớn, lại vào ban đêm, hơn nữa bọn họ lại cố ý chạy vòng vèo ngoắt ngoéo, e rằng sớm đã bị địch nhân theo dấu xe tìm đến.

Đến khi trời sáng, ưu thế này của họ sẽ mất.

Ánh đuốc và tiếng người kêu ngựa hý từ bên kia khu đồi vọng lại, hai gã cùng thở ra một hơi, trong lòng hiểu rõ sự may mắn vừa rồi có thể sẽ không lặp lại.

Khấu Trọng nói:

- Nếu ngươi là Hô Diên Kim, đến đây chỉ thấy có cỗ xe không và ba con ngựa, ngươi sẽ nghĩ gì?

Từ Tử Lăng đương nhiên hiểu rõ ý tứ của Khấu Trọng, đây là kế nghi binh lừa địch, khiến cho Hô Diên Kim tưởng rằng hai người đã bỏ xe chạy trốn. Gã lắc đầu nói:

- Dù cho có phải đánh đến chết thì ta cũng không bỏ lại ngựa.

Khấu Trọng nói:

- Những con ngựa của chúng ta đều là tuấn mã nhất đẳng, Hô Diên Kim thấy chúng chắc chắn sẽ chiếm lấy. Vậy chúng ta có thể chờ đến khi lão Bạt tỉnh lại rồi sẽ đi tìm chúng về, tiện thể lấy cái đầu chó của Hô Diên Kim về báo công với Đại tiểu thư.

Tiếng người và ánh đuốc từ đằng xa đang đến gần, từ từ tiến thẳng đến chỗ rừng rậm bọn họ đang ẩn náu, lần này xem ra muốn tránh cũng không được.

Từ Tử Lăng thở dài:

- Nếu như Hô Diên Kim thẹn quá hóa giận, giết chết ba con ngựa của chúng ta để tiết hận, chẳng phải bọn ta có hối cũng không kịp?

Khấu Trọng nắm vai hắn nói:

- Lăng thiếu gia trước tiên hãy trả lời ta điều này, nếu như chúng ta liều mạng xuất thủ, thì có bao nhiêu phần thành công?

Từ Tử Lăng cáu kỉnh đáp:

- Đương nhiên kết quả là đánh đến chết thôi.

Khấu Trọng nói:

- Đúng vậy! Ta lấy cái tên Khấu Trọng đảm bảo rằng nếu như Hô Diên Kim hạ độc thủ sát hại ái mã bảo bối của chúng ta, bọn ta sẽ lập tức phản kích, giết chết Hô Diên Kim báo cừu cho lũ ngựa rồi tìm đường đào tẩu. Bất kể thành công hay thất bại, cũng có được một câu trả lời cho lão Bạt. Dù cho bất hạnh chiến tử thì vì Hô Diên Kim không hề biết được sự tồn tại của lão Bạt nên nói không chừng y sẽ qua được kiếp nạn này, ngày sau sẽ báo cừu rửa hận cho bọn ta.

Địch nhân đã tiến đến bìa khu rừng rậm. Từ Tử Lăng cuối cùng cũng bị thuyết phục, nói:

- Được rồi! Vậy cứ như ngươi nói đi.

Hai người theo đó hành động. Họ chọn một cây đại thụ cành lá rập rạp, dùng vải bố trên xe gấp rút làm một cái võng buộc vào những cành cây xung quanh, rồi lại dùng một tấm vải khác để chuyển Bạt Phong Hàn lên đó. Hai gã vừa ẩn mình xong thì có tiếng địch nhân kêu lên báo động đã phát hiện xe ngựa.

Trong chốc lát đã thấy ánh đuốc dày đặc quanh gốc cây, địch nhân lố nhố không đếm được là có bao nhiêu tên.

Hai người cảm thấy lạnh toát. Nếu không có Bạt Phong Hàn, đột vây đào tẩu cũng là một việc quá sức đối với họ, nếu liều mạng chắc chắn chỉ có chết, cùng lắm là chỉ hy vọng hai người có thể sát tử được Hô Diên Kim để bồi táng. Tuy nhiên kẻ này có thể hoành hành được trên thảo nguyên, làm nhiều điều thương thiên hại lý mà vẫn không bị tiêu diệt, bản thân đương nhiên phải có võ công không tệ, trong thủ hạ cũng có không ít cao thủ.

Tiếng ồn ào bỗng nhiên giảm hẳn.

Hơn mười kỵ mã nhanh chóng tiến đến dừng lại bên chiếc xe ngựa.

Sau một tràng âm thanh the thé khó nghe bằng tiếng Khiết Đan, thứ tiếng mà hai gã không hiểu, điều mà hai gã hoàn toàn bất ngờ là một giọng nói bằng tiếng Hán cất lên:

- Lương công tử! Ngươi nói việc này kỳ quái không? Đây là ba con chiến mã thượng đẳng, hai gã tiểu tử này sao lại bỏ ngựa chạy trốn nhỉ? Theo như ta thấy, lũ ngựa này còn chạy được hơn trăm dặm nữa.

Một giọng nam còn trẻ có đôi chút quen thuộc với hai người vang lên:

- Hai tên này ở Trung Nguyên từng nhiều lần bị vây công, đều ỷ khinh công chạy thoát. Ta đoán chúng sợ lưu lại dấu chân ngựa, nên bỏ lại không dùng. Hô Diên đại soái nghĩ sao?

Hô Diên Kim nghiến răng ken két:

- Ta chấp mười tám đời tổ tông nhà chúng, dù hai tên tiểu tử này chạy đến chân trời góc bể ta cũng sẽ băm xác chúng ra làm vạn mảnh.

Khấu Trọng nắm chặt cán Tỉnh Trung Nguyệt, chỉ cần Hô Diên Kim hạ lệnh giết ngựa, gã sẽ lập tức nhảy xuống quyết cùng y sống mái một phen.

Tên Lương công tử đó cười lạnh:

- Bọn chúng không thông thuộc đường lối ở Tái Ngoại, có thể thoát đi đâu được chứ? Cứ cho là tướng quân bỏ qua đi, phu phụ Thâm Mạt Hoàn và Biệt Lặc Cổ Nạp Thai cũng quyết không để chúng đem Ngũ Thải Thạch tới cho Bái Tử Đình. Huống hồ những dũng sĩ đã từng chinh chiến khắp nơi của Quật Ca cũng không để bọn chúng còn sống mà về tới Trung Nguyên được. Chúng ta chỉ cần lập tức toàn lực truy quét trên vùng thảo nguyên này. Dù chân bọn chúng có chạy nhanh cỡ nào đi nữa thì đường trường cũng phải thua chân ngựa.

Khấu Trọng hổ khẩu nhất chấn, ghé sát tai Từ Tử Lăng nói:

- Là tên khuyển tử Lương Thuấn Minh của Lương Sư Đô.

Từ Tử Lăng hơi ngỡ ngàng.

Bọn họ và Lương Thuấn Minh chỉ có duyên gặp nhau có một lần, tuy cũng qua lại ồn ào nhưng không vui vẻ gì. Khi ấy hai gã mới chỉ là những kẻ vô danh tiểu tốt mới bước chân vào võ đạo, trong lúc bị Đỗ Phục Uy bắt đi thì gặp được Lương Thuấn Minh và Lô Lăng của Trầm gia đang kết bạn đồng hành.

Theo lý thì Lương Sư Đô là chó săn của Hiệt Lợi, Khiết Đan lại đang hy vọng mở rộng thế lực, vậy nên Lương Thuấn Minh và Hô Diên Kim không thể kết thành một hội. Vậy mà sự thật lại như thế này, bên trong chắc là lý do nào đó mà bọn gã không biết được.

Hô Diên Kim cất một tiếng cười kiêu ngạo đầy vẻ lãnh khốc tàn nhẫn rồi nói:

- Được! Chúng ta thử xem hai tên tiểu tử giảo hoạt hèn nhát này có thể chạy xa được đến đâu.

Rồi hắn lại tiếp:

- Ba con ngựa chiến lợi phẩm này, công tử hãy nhận lấy một con. Thế nào?

Lương Thuấn Minh vội vàng cảm tạ.

Hai người thầm thở phào, hiểu rằng Hô Diên Kim sẽ không giết mấy con tuấn mã để tiết hận.

Tên thủ lĩnh mã tặc sau đó liên tục ra lệnh bằng tiếng Khiết Đan, tiếng tù và vang lên, địch nhân lập tức rời đi.

Hai người không hẹn mà cùng đưa ánh mắt quan tâm nhìn sang Bạt Phong Hàn đang nằm trên võng, đồng thời vui mừng khôn xiết.

Bạt Phong Hàn hai mắt mở to, phóng ra những tia dị quang trước nay chưa hề từng thấy, khóe môi khẽ hé một nụ cười đầy sát cơ lãnh khốc.

Hoán Nhật Đại Pháp cuối cùng cũng có khả năng thâu thiên hoán nhật, không những giành lại một mạng y từ tay tử thần, mà công lực còn đại tiến hơn xưa.

--------------------------------------

Tạm chú thích:

THẢO MỘC GIAI BINH (hay "thảo mộc giai binh, phong thanh lệ hạc", cũng có thế gặp là "phong thanh lệ hạc, thảo mộc giai binh")

Nghĩa:

Trông cỏ cây đều cho là địch

Thần hồn nát thần tính

Thành ngữ này dùng để chỉ người ta khi sợ hãi đến cực độ thì sinh ra tâm lý nghi ngờ mọi thứ, chỉ làm hại cho chính mình.

Xuất xứ: Năm 383 sau công nguyên, quốc vương Tiền Tần là Phù Kiên đem 80 vạn quân đánh Đông Tấn, bị đội quân tiên phong của đại tướng Tạ Huyền đánh bại ở vùng Phì Thủy. Phù Kiên bước lên thành Thọ Dương, thấy thế trận của quân Tấn rất nghiêm chỉnh đâm hỏang sợ. Rồi lại nhìn những cây mọc ở trên núi Bát Công xa xa, cũng cứ ngỡ là binh lính của quân Tấn lại càng kinh hồn khiếp đảm. Thế là đội quân của Phù Kiên bị đại bại, chỉ còn một số ít tàn binh tháo chạy về được. (đa tạ các bạn herobk13, bizikata, mkn đã giúp).

Bình luận