Đại Đường Song Long Truyện

Chương 265: Trận chiến chương thủy


Toán đi qua đầu tiên là kỵ binh tiên phong của lũ tặc khấu. Chỉ có ba ngàybốn đêm, tặc quân của tam đại khấu đã từ đội hình không chỉnh tề biến thành toàn quân hỗn loạn, nhất thời cả bình nguyên rộng lớn toàn là những ánh đuốc tán loạn.

Không biết có phải vì chỉ còn cách Chương Thủy hai đêm hành trình, nên kẻnào kẻ đó đều nôn nóng như chó nhà có tang, cho rằng chỉ cần qua sông là sẽ có thể ngủ yên một giấc, có điều cũng không thể trách chúng có suy nghĩ đó được.

Đối với phục kích chiến, Khấu Trọng đã trở thành đại hành gia, yếu quyếtchính là lấy chuyên thắng loạn, lấy chỉnh tề để thắng phân tán.

Thương Tú Tuần ghé miệng bên tai gã thì thầm: “Hiện giờ tuy chúng ta chỉcó một nghìn người, nhưng ta đủ tự tin có thể đánh thắng được bọn chúng”.

Khấu Trọng lắc đầu đáp: “Lần này chúng ta không cần đánh thắng một trận,mà là phải triệt để tiêu diệt đám tặc khấu di hại nhân gian này đi, đồng thời còn phải giảm số thương vong của quân ta tới mức thấp nhất, như vậy mới thể hiện được bản lĩnh của ta”.

Đột nhiên nhớ lại chuyện cũ, gã liền thuận miệng hỏi: “Đào Thúc Thịnh làmsao lại bị đám lưu khấu này mua chuộc đến nỗi phản bội mục trường vậy?”.

Song mục Thương Tú Tuần lấp lánh hàn quang, lạnh lùng nói: “Tào ỨngLong làm sao mua chuộc được hắn chứ, kẻ mua chuộc hắn chính là Lý Mật”.

Nghi vấn của Khấu Trọng cuối cùng cũng được giải thích.

Bạch Văn Nguyên nấp sau tán cây, nhìn quân địch đi qua, thấp giọng nói:“Đội kỵ binh đi đầu và đội xe lương đi sau cùng cách nhau tới ba dặm, chỉ cần chúng ta động thủ thật nhanh, thì có thể triệt thoái trước khi kỵ đội của địch nhân quay lại cứu viện”.

Khấu Trọng hét lớn: “Lên ngựa!”.

Thương Tú Tuần vội vàng phát lệnh, nhanh chóng truyền đi.

Một ngàn chiến sĩ của mục trường, liền lập tức tung mình nhảy lên ngựa.

Mấy trăm người tay cầm đuốc sáng rực, chuẩn bị đốt xe lương của địch nhân.

Hơn trăm cỗ xe lương của địch nhân cuối cùng cũng đã xuất hiện trước mắt,hơn hai ngàn tặc binh bảo vệ xe lương đa phần đều là bộ binh, kỵ binh chỉ chưa đầy năm trăm người.

Khấu Trọng nhắm chuẩn thời cơ, bất ngờ gầm lên một tiếng, phóng ra từtrong khu rừng rậm trên đỉnh đồi, một mình một ngựa lao thẳng vào giữa đám xe lương của địch nhân.

Tỉnh Trung Nguyệt giơ cao quá đầu.

Thương Tú Tuần, Bạch Văn Nguyên, Lạc Phương và Hứa Dương theo sátphía sau gã, kế đó là một ngàn kỵ binh tinh nhuệ của mục trường, dùng thế trận hình quạt bao vây lấy đội xe lương của địch.

Đuốc cháy phừng phừng, chiếu sáng cả bầu trời đêm, càng làm thanh thếtăng lên gấp bội.

Đội ngũ của địch nhân lập tức rối loạn, những kẻ phản ứng tương đối nhanhđang định giương cung đáp tiễn thì cả trăm mũi tên đã rải xuống như mưa, nhất thời người rơi ngựa ngã, tán loạn như bầy kiến vỡ tổ.

Sự hỗn loạn mau chóng lan tràn như nước triều dâng, lan từ hậu quân đếntrung quân rồi tiền quân của địch nhân. Đội tặc binh tung hoành khắp một dải Giang Bắc của Tào Ứng Long lập tức người ngựa dẫm đạp lên nhau mà tháo chạy.

Khấu Trọng dẫn đầu toàn quân xông thẳng vào trận địch, Tỉnh TrungNguyệt hóa thành một đạo ánh sáng vàng chói lọi, vừa xuất đao đã chém bay bốn tên tặc binh thúc ngựa xông tới chặn đầu, rồi lao vào giữa địch quân, kẻ nào chặn đường lập tức ngã nhào. Lợi hại nhất là không cần chém trúng đối phương, mà chỉ riêng đao khí đã đủ khiến địch nhân thất khiếu chảy máu mà chết rồi.

Kỵ binh tinh nhuệ của Phi Mã Mục Trường như thiên binh bất ngờ lao xuống,cắt rời đoàn xe lương của địch nhân với trung quân, đẩy chúng rơi vào thế bị động tuyệt đối.

Hai cỗ xe đầu tiên đã bốc lửa, khói bay mù mịt khắp trời.

Thương Tú Tuần dùng một cây trường thương, xung quanh lại có một đámtướng lĩnh hộ vệ hai bên tả hữu, nên khí thế càng tăng lên bội phần, người đi đến đâu là địch nhân kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống đến đấy.

Chỉ trong chốc lát, cả đội xe lương thảo của địch nhân đã bị bọn Khấu Trọngchia cắt làm mấy đoạn, tặc binh chạy tán loạn khắp nơi, đến cả những tên đánh xe cũng bỏ xe để giữ lấy mạng sống.

Xe lương đổ vật sang một bên, rồi lần lượt đều bị đốt cháy, cả vùng bìnhnguyên rộng lớn liền biến thành một biển lửa hừng hực.

Sát khí của Khấu Trọng mỗi lúc một lên cao, dẫn đầu hơn trăm người liêntiếp bức lui đám tặc binh quay lại cứu viện, đến khi thấy kỵ đội tiên phong do Tào Ứng Long dẫn đầu từ hai bên ép tới, gã mới hạ lệnh thu quân.

Cuộc tập kích đã kết thúc một cách viên mãn.

o0o

Từ Tử Lăng bẻ một cành cây lựu chắc chắn, to xù xì xuống, tốn nửa ngàythời gian dùng trủy thủ đẽo thành một cây trường côn dài gần trượng, nặng mà vừa tay, rất hợp tâm ý của gã. Giao đấu trên chiến trường không giống như tỷ đấu với cao thủ trên giang hồ, trường binh khí dù sao cũng chiếm được nhiều tiện nghi hơn một chút.

Lúc đẽo cây mộc côn này, lòng gã phẳng lặng như gương, tinh thần toàn bộchuyên chú vào những chi tiết hết sức vi diệu trên thân côn, nơi nào cần thêm một đao, góc độ hạ đao thế nào, tất cả đều theo một đạo lý huyền diệu mà chính bản thân gã cũng không thể nào giải thích được, không hề có một chút sai sót nào, dù chỉ là rất nhỏ.

Sau khi hoàn thành, không hiểu sao gã lại có cảm giác huyết nhục tươngliên với cây trường côn trong tay mình. Nhìn những vết cắt gọt thẳng tắp như có bàn tay quỷ thần trợ giúp, gã thấy giống mình vừa học được một bài học quý giá. Ít nhất thì từ sau khi Tố Tố qua đời, tinh thần gã chưa có lúc nào cảm thấy thỏa mãn như lúc này.

Khi mặt trời đã lên tới đỉnh đầu và đang dịch dần về phía Tây, thì TuyênVĩnh chạy đến báo cáo đã phát hiện hình bóng địch nhân.

Từ Tử Lăng đột nhiên đứng bật dậy khỏi tảng đá lớn đã ngồi cả nửa ngàytrời, một tay thu trường côn lại sau lưng, hân hoan nói: “Khấu Trọng đã thành công rồi, nếu không bọn Tào Ứng Long làm sao chịu hành quân ban ngày như vậy chứ”.

Tuyên Vĩnh gật đầu nói: “Thám tử hồi báo, đội hình của địch nhân hết sức hỗn loạn, hoàn toàn giống như lũ chuột đang tháo chạy, lần này thì Tào Ứng Longcùng đường mạt lộ rồi”.

Án mắt y chợt dừng lại trên cây trường côn ló ra sau lưng Từ Tử Lăng.

Từ Tử Lăng mỉm cười đưa trường côn cho y xem, song mục thoáng hiện sátcơ, nhưng ngữ khí thì thập phần bình tĩnh: “Đêm nay ta sẽ dùng cây trường côn này lấy mạng chó của Tào Ứng Long”.

o0o

Đại quân do Thương Chấn dẫn đầu tràn lên như một đám mây lửa, sau khihội sư với quân tiên phong của Khấu Trọng và Thương Tú Tuần thì lập tức tiến về Chương Thủy.

Sau khi biết tin quân ta đã đốt được lương thảo của Tào Ứng Long, sĩ khídâng cao ngút trời, chúng tướng sĩ đều ngùn ngụt chiến ý.

Khấu Trọng quyết định thay đổi phương thức hành quân, chia quân tiênphong ra làm hai đội, mỗi đội hai ngàn người do Khấu Trọng và Liễu Tông Đạo soái lĩnh, Lạc Phương và Bạch Văn Nguyên làm phó tướng.

Thương Tú Tuần thì phụ trách trung quân, còn Thương Chấn đoạn hậu.

Khấu Trọng không hy vọng đuổi kịp bọn Tào Ứng Long trước khi chúng quasông, bởi như vậy chỉ bức hắn làm con thú cùng đường quay ngược trở lại cắn người mà thôi.

Quá buổi hoàng hôn, đội quân tiên phong của Khấu Trọng và Lạc Phươnglên tới một đỉnh núi có thể nhìn thấy được Chương Thủy thấp thoáng ở phía xa xa, chỉ thấy bên bờ Đông khắp nơi đều là bóng địch nhân kết thành trận thế, có vẻ như muốn liều mình quyết chiến một trận vậy.

Khấu Trọng cười ha hả nói: “Tào Ứng Long quả nhiên cũng có một hai chiêu,có điều lại phạm phải hai sai lầm vô cùng lớn”.

Lạc Phương ngạc nhiên nói: “Ta lại cảm thấy chiến lược hắn đang dùng vôcùng cao minh, nếu chúng ta cứ mạo hiểm tấn công, tất sẽ thương vong trầm trọng chứ chẳng nghi”.

Khấu Trọng phì cười đáp: “Hắn chỉ ra vẻ vậy thôi, đầu tiên là lương thảo củachúng đã bị chúng ta đốt sạch, thử hỏi bụng đói thì chiến đấu được bao lâu, chúng ta chỉ cần bao vây ở đây, thì cũng coi như dồn hắn vào chỗ chết rồi, đó là sai lầm thứ nhất”. Ngưng lại một chút rồi gã nói tiếp: “Sai lầm thứ hai, chính là hắn tưởng rằng ta không biết hắn đang đợi trời tối để lắp cầu nổi rồi lén lút qua sông, kế này vốn là rất tuyệt diệu, có điều là hắn không biết rằng ở bờ bên kia đã có sẵn phục binh để cung hầu tặc giá”.

Những người ở xung quanh nghe gã nói vậy đều phấn chấn tinh thần, đốivới đám tặc khấu đã từng sát hại thân tộc bằng hữu của họ, không ai là không thống hận đến tận xương tủy, thề quyết tâm phải tiêu diệt bọn chúng cho bằng được.

Giờ khắc báo cừu cuối cùng đã tới.

Lạc Phương hưng phần hỏi: “Chúng ta nên tiến công vào lúc nào?”.

Khấu Trọng mỉm cười đáp: “Chuyện này để cho Từ Tử Lăng quyết định, khingười của chúng ta ở bờ bên kia đốt pháo hoa báo hiệu thì chính là lúc Tào tặc lấy máu ra để trả tất cả những món nợ trước đây của hắn”.

“Keng!”.

Khấu Trọng rút Tỉnh Trung Nguyệt ra, chỉ lên trời cao, hào tình bốc lên vạntrạượng: “Đốt đuốc lên, cho người lên các đỉnh đồi canh giữ, chuẩn bị đào chiến hào, ta sẽ không cho một tên nào lọt lưới hết! Mục trường tất thắng, tặc binh tất bại!”.

Trong nháy mắt, cảnh tượng năm xưa ở Cảnh Lăng lại trùng hiện, chỉ khácbiệt ở chỗ chuyển dịch từ thủ thành công mà thôi.

Chúng nhân hò reo vang dội.

Màn đêm buông xuống, Từ Tử Lăng treo mộc côn lên yên ngựa, đứng trong rừng cùng Tuyên Vĩnh giám thị nhất cử nhất động của địch nhân.

Tào quân ở bên bờ đối diện đã đốt mấy trăm cây đuốc, kết thành trận thế,đồng thời phái người ngầm qua sông kết cầu nổi.

Tuyên Vĩnh hơi lo lắng nói: “Nếu Tào Ứng Long cũng ra lệnh cho những kẻqua sông kết thành trận thế ở bên này trước, vậy thì với binh lực của chúng ta hiện giờ e rằng không làm gì nổi hắn”.

Lúc này tám chiếc cầu nổi đã có năm chiếc hoàn thành, kỵ binh của đốiphương cũng bắt đầu dắt ngựa qua sông, tình hình vô cùng khẩn bách.

Từ Tử Lăng mỉm cười nói: “Nếu là lúc bình thường, đích thực chúng ta khônglàm gì nổi hắn. Nhưng huynh thử nhìn kỹ bọn chúng mà xem, tên nào tên nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi và đói khát, chỉ cần tám chiếc máy bắn đá kia của huynh có thể gây chút hỗn loạn, tỷ như bắn gãy một chiếc cầu nổi chẳng hạn, thì đảm bảo địch nhân sẽ không chiến mà tự bại, bất luận là có kết thành trận thế gì cũng chẳng có tác dụng”.

Tuyên Vĩnh nghe gã nói vậy thì tự tin trở lại, gật đầu nói: “Tại hạ đúng là cóchút lo được lo mất. Chúng ta dưỡng sức chờ đợi, lại công kỳ vô bị, ta biết địch mà địch không biết ta, quả thực đã đứng ở thế bất bại. Hắc, trong giờ khắc đại chiến bất cứ lúc nào cũng có thể phát động mà Từ gia sao vẫn có thể thần định khí nhàn như vậy chứ?”.

Từ Tử Lăng điềm đạm nói: “Chỉ cần huynh có thể bỏ hết chuyện sinh tửthành bại sang một bên, thì tự nhiên sẽ làm được, cũng chỉ có như vậy, mới có thể phát huy được hết năng lực của mình”.

Tuyên Vĩnh lộ thần sắc kính phục, thấp giọng nói: “Tuyên Vĩnh đa tạ từ giachỉ giáo”.

Tám chiếc cầu treo đã hoàn thành, trước sau chưa đến nửa canh giờ, sốđịch nhân qua sông đã tăng lên gấp bội, tràn cả ra thảo nguyên bên bờ phía Tây sông Chương Thủy.

Tuyệt đại đa số nhân mã đã không thể gắng gượng được, sau khi qua sôngthì liền ngồi phịch xuống đất thở hồng hộc, chẳng hề có chút chiến ý.

Tuyên Vĩnh nói: “Chúng ta chuẩn bị tấn công được chưa?”.

Đôi mắt hổ của Từ Tử Lăng sáng rực lên: “Tào Ứng Long và Phòng KiếnĐỉnh đã qua sông rồi! Hướng Bá Tiên để dành cho Khấu Trọng vậy!”.

Kế đó gã liền quát lớn: “Đốt đuốc lên!”.

Tiếng trống trận và tù và cùng lúc vang lên.

Tiếng hò hét và tiếng những tảng đá lớn phá không rơi xuống ầm ầm bênbờ phía Đông, từ góc độ Khấu Trọng nhìn qua, chỉ thấy bên bờ tây có tới mấy ngàn ngọn đuốc, chiếu đỏ cả một góc trời, làm cho tám chiếc cầu nổi ở trong bóng tối đều hiện ra lồ lộ, khắp nơi nhân ảnh trùng trùng, tựa hồ như có thiên quân vạn mã vậy.

Thương Tú Tuần lấy làm ngạc nhiên hỏi: “Tại sao có nhiều người như vậy?”.

Khấu Trọng phì cười nói: “Hảo tiểu tử, không ngờ cũng biết hư trương thanhthế, cả ta cũng bị ngươi làm cho giật mình rồi!”. “Ầm!”.

Một tảng đá lớn rơi trúng cầu nổi, hơn trăm người bên trên lập tức lộn nhàoxuống sông, dáng vẻ thảm hại vô cùng.

Cách đó không xa ở thượng du và hạ du cùng lúc xuất hiện hơn trăm cungtiễn thủ, vô tình rải những trận mưa tên dày đặc xuống đầu địch nhân.

Đám tặc binh ở hai bên bờ và trên cầu nổi trở nên tán loạn, liều mạng bỏtrốn, thế trận hầu như đã tan rã hoàn toàn.

“Bùng!”.

Pháo hiệu nổ bùng trên bầu trời tạo thành một đóa hoa rực rỡ. Khấu Trọngphấn chấn hô vang: “Tiến công!” Đại quân của mục trường xuất ra năm ngàn kỵ binh, mỗi tổ một ngàn người, lao xuống trận địch như năm cơn lốc xoáy khổng lồ.

Hơn mười ngọn đồi xung quanh đó đều sáng rực ánh đuốc, lửa cháy hừnghực, cả tinh nguyệt trên trời cũng phải ảm đạm thất sắc.

Trên bờ, dưới sông, thi thể chất thành từng đống.

Tám chiếc cầu nổi đã gãy mất năm, nhưng trận chém giết thì chỉ mới bắtđầu.

Quân Thiếu Soái và các chiến sĩ mục trường người nào cũng chít khăn vàngtrên đầu, kẻ nào không chít khăn, thì đều giết sạch không tha.

Từ Tử Lăng và Tuyên Vĩnh mỗi người dẫn theo năm trăm quân, từ chỗ maiphục chia làm hai đạo xông vào tàn sát địch nhân, còn lại mấy trăm người khác, thì nấp ở sau những người cỏ, rải tên xuống đầu lũ tặc binh đang tháo chạy.

Để tiện chiến đấu, tất cả đều đã bỏ ngựa, chuyển thành bộ binh.

Từ Tử Lăng dẫn đầu sĩ tốt, tâm cảnh tiến nhập vào cảnh giới vô ngã, câymộc côn dài hơn trượng đánh ra những sát chiêu lăng lệ tuyệt luân, bất luận hất, gạt, bổ, đâm, địch nhân trúng phải chiêu của gã đều văng người lên không rồi táng mạng đương trường, không kẻ nào có thể chịu được đến chiêu thứ hai.

Tặc binh đã như một nắm cát rời, kẻ chạy trốn thì chỉ lo chạy trốn, những kẻkhông kịp chạy thì không kết nổi thành trận thế đội hình, chỉ có thể tụ lại thành nhóm năm ba tên một ngoan cố chống cự.

Có điều lũ tặc binh này nhân số đông hơn Thiếu Soái gấp bội, lại nhiều nămsống nơi đầu đao mũi kiếm, gặp đủ sóng gió trên đời, nên tuy là vừa mệt mỏi vừa đói khát, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử này, chúng vẫn có thể miễn cưỡng liều chết chống cự đến cùng.

Từ Tử Lăng vốn đã nhằm hướng Tào Ứng Long và Phòng Kiến Đỉnh tiến tới, vừa đi vừa sát địch, nào ngờ cả ngàn tên địch từ phía bờ sông lại tràn tới, chỉ thấytrước mắt toàn là bóng địch nhân và đao quang kiếm ảnh, nào còn thấy bóng dáng của hai tên đầu sỏ kia đâu nữa.

“Bình!”.

Một tên tướng lĩnh võ công tương đối cao cường dùng trường mâu đỡ đượcba côn của Từ Tử Lăng, cuối cùng bị gã xoay cổ tay hất mạnh, trường côn thu về rồi đẩy ra, xuyên qua kẽ hở của chiêu thức đối phương, làm cho lồng ngực y vỡ nát mà chết.

Nhưng chỉ một thoáng chốc bị đình trệ đó, sĩ tốt ở hai bên tả hữu của gã đãlập tức phải chống đỡ lại thế công liều mạng của địch nhân. Bên phía Thiếu Soái quân đã có bảy tám người thương vong ngã xuống, tình hình vô cùng ác liệt.

Từ Tử Lăng không kịp bi thương tưởng niệm cho những chiến sĩ tử thương,chỉ biết dồn hết oán hận vào địch nhân ở khắp bốn phương tám hướng, mộc côn lại lần nữa đại triển thần oai, kình khí cuồn cuộn đánh ra, mỗi một chiêu là địch nhân lại dạt ra xa một chút.

Bất cứ kẻ nào chỉ cần nằm trong phạm vi mà kình khí của trường côn chephủ, thì đều máu huyết tung tóe, không ai toàn mạng.

Dựa vào tuyệt đại cao thủ như gã dẫn đầu, nên đội quân chỉ hơn bốn trămngười đã thành công chia cắt địch nhân làm hai đoạn, tạo ra tình thế có lợi nhất cho đội quân còn lại của Tuyên Vĩnh.

Mưa tên từ chiến hào của Thiếu Soái không ngừng rải xuống đầu lũ tặc binhđang chạy chui lủi như chuột, số thi thể nằm bên bờ sông mỗi lúc một nhiều.

Quân ta thì chuyên chú, còn quân địch thì phân tán.

Tào quân tuy đông, nhưng quân tâm đã loạn, đã sớm rơi vào bại cục, TàoỨng Long đã không còn cách nào vãn hồi được kiếp nạn này.

Đám tặc binh được bờ bên kia chỉ ước chừng hơn vạn, lúc trận phục kích bắtđầu, có gần ngàn tên đã quay đầu nhảy xuống sông, ý đồ đào tẩu lên thượng du hoặc hạ du, nhưng đều bị quân mai phục xạ tiễn hạ sát.

Cuộc tàn sát thảm khốc tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt. Từ TửLăng và thuộc hạ tới chỗ nào là chỗ ấy như cành khô củi mục, thi thể địch nhân chất thành từng đóng lớn, khắp nơi đều là những cánh tay đứt đoạn và máu tươi đỏ rực, nhưng bốn phía vẫn còn vô số địch nhân, khiến cho gã chợt dâng lên cảm giác giết hoài không hết, tựa như mình đang hãm thân giữa bầy kiến, chỉ cần lơi tay một chút là địch nhân sẽ bức lại gần, liều chết phản kích, không phải ngươi chết thì sẽ là ta chết.

Đột nhiên gã cảm thấy áp lực giảm bớt, thì ra là đã đến sát bờ sông, ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy tình hình chiến trận bên bờ đối diện cũng kịch liệt không kém gì bên mình.

Từ Tử Lăng thấy địch nhân tháo chạy về bốn phía như nước triều dâng,thoáng động tâm, dậm mạnh trường côn xuống đất, rồi mượn lực tung mình lên cao, dõi mắt quan sát toàn trường.

Chỉ thấy đội quân do gã dẫn đầu chỉ còn lại hơn ba trăm người, bên phíaTuyên Vĩnh cũng không hơn được bao nhiêu, nhưng đến giờ thì địch nhân cũng không dám đối đầu với họ nữa, mà chỉ chạy tứ tán khắp nơi.

Trong số địch nhân đang đào tẩu, có một nhóm chừng hơn trăm người, haikẻ dẫn đầu chính là Tào Ứng Long và Phòng Kiến Đỉnh, Từ Tử Lăng mừng rỡ hú lên một tiếng, trầm mình hạ thân xuống mặt đất, dẫn theo thủ hạ giở hết tốc lực đuổi theo.

Bình luận