Đại Đường Song Long Truyện

Chương 237: Cùng hung cực ác


Khấu Trọng mặc bộ dạ hành y, ẩn thân trên một ngọn cây cổ thụ, chămchú quan sát mọi động tĩnh trong phủ tổng quản. Từ góc độ này, chỉ cần có người chạy ra từ trong nội phủ, nhất định sẽ không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của gã. Cây cối trong phủ đều thấp hơn cây cổ thụ mà gã đang ẩn nấp nên hoàn toàn không làm thị tuyến của gã bị trở ngại.

Hành động tìm kiếm hừng hực khí thế, ánh đuốc rợp trời chiếu sáng cả phủtổng quản như ban ngày. Sau đó tất cả lại trở nên vắng lặng, rõ ràng là đã uổng một phen lao sư động chúng.

Khấu Trọng lấy làm thất vọng.

Gã có lòng tin rằng Dương Hư Ngạn vẫn còn lưu lại trong phủ vì đoán rằngDương Hư Ngạn chắc đã biết gã bị nội thương, nhưng đối phương chắc sẽ không ngờ được gã lại phục nguyên nhanh như vậy, thế nên theo lý thì y sẽ cho rằng mình không nên bỏ lỡ thời cơ này mà lưu lại hành thích gã lần thứ hai.

Một nguyên nhân khác nữa là: sau hai lần giao thủ, chắc Dương Hư Ngạncũng hiểu được rằng sau một thời gian ngắn, công lực của gã đã lại tiến bộ hơn rất nhiều, cho dù y dùng binh khí sở trường cũng khó mà dễ dàng đắc thủ. Bởi vậy, bất kỳ ai cũng phải nhân lúc gã chưa tiến bộ tới độ không thể thu phục, tiêu diệt gã càng sớm càng tốt. Càng hiếm có hơn là vì bảo vệ những người khác, Khấu Trọng không thể không ngoan ngoãn lưu lại trong phủ.

Thế nhưng không ngờ gã đã tính toán sai.

Ánh đuốc, ánh đèn trong phủ tổng quản từ từ tắt dần, không gian lại trở nênyên ắng.

Khấu Trọng thầm thở dài, đang định nhảy xuống thì chợt nghe phía sau cótiếng gió nổi lên. Gã vội vàng quay người lại, thì thấy một đạo hắc ảnh đao từ một nóc nhà gần đó đang lao vút về phía cây đại thụ mà gã ẩn nấp như một ánh sao băng.

o0o

Tiếng bước chân rõ ràng, tiếng dơi đập cánh, những thanh âm khác nhauđập vào vách động làm vang lên những hồi âm khác nhau, khiến cả bầu không khí như ngưng kết lại.

Từ Tử Lăng không khỏi cảm thấy kỳ quái vì tiếng bước chân cơ hồ như cóvẻ nặng nề, sau đó lập tức hiểu ra lúc bốn kẻ này tranh đoạt Tà Đế Xá Lợi giả, đã ác đấu rất kịch liệt, làm cho cả bốn đều thọ thương. Nghĩ tới đây, trong lòng gã bất giác dâng lên một cảm giác khâm phục, Thạch Thanh Tuyền quả là một nữ tử trí dũng song toàn, định ra kế sách rồi mới hành động, đầu tiên dùng xá lợi giả làm tiêu hao thực lực của bốn người bọn Vu Ô Quyển, sau đó dẫn dụ bọn chúng tới đây để hạ sát thủ, cùng lắm cũng có thể đồng quy ư tận với bọn chúng.

Chỉ không biết là cơ quan trong động này có phải do Lỗ Diệu Tử thiết kế haykhông?

Tiếng gió nổi lên, bốn người bọn Vu Ô Quyển hiện thân trong phủ, cách TừTử Lăng chỉ có hai trượng, ai nấy đều lộ ra vẻ hồ nghi, rõ ràng đã biết đây không phải là nơi đất lành gì. Từ Tử Lăng thấy bọn chùng bước vào vội vàng đeo lại tấm mặt nạ của Nhạc Sơn.

Đinh Cửu Trùng hạ thấp giọng nói: “Ta có cảm giác rất bất tường, chi bằngcứ lùi ra ngoài trước rồi mới nghĩ cách sau”.

Vu Ô Quyển đang ngưng thần lắng nghe, thấy vậy bèn cười lạnh nói: “Đừngdiễn kịch nữa, ngươi bất quá chỉ muốn lừa ta ra khỏi đây, sau đó lại bí mật trở lại bắt người chứ gì! Hừ!”.

Đinh Cửu Trùng tức giận đến nỗi không nói được tiếng nào.

Kim Hoàn Chân nói: “Tên tiểu tặc nhân đó nhất định đang nấp ở gần đây,chúng ta hãy chia nhau ra lục soát”.

Vu Ô Quyển gằn giọng nói: “Đừng hòng ta tin dâm phụ nhà ngươi, ngươi đắcthủ rồi liệu có lưu lại đợi chúng ta không?”.

Chu Lão Thán tức giận: “Tin cũng được không tin cũng được, động huyệtquỷ quái này nguy cơ bốn bề, nếu chúng ta không đồng tâm hiệp lực, có khi chết rục xương rồi mà cũng không biết là chuyện gì. Thử nhìn lũ dơi quỷ này mà xem, người ta thường nói bọn chúng ngày ngủ đêm đi kiếm ăn, bây giờ đang là ban đêm, tại sao vẫn lưu lại đây làm gì? Chỉ nội điểm này thôi đã biết nơi này hết sức tà môn rồi”.

Đinh Cửu Trùng nói: “Cũng may là có bọn chúng làm loạn lên, bằng khôngcó khi tiểu tặc nhân từ một lối ra khoác thoát đi rồi mà chúng ta cũng không hay biết cũng không chừng”.

Lời còn chưa dứt, từ trong động huyệt lúc nãy Thạch Thanh Tuyền chui vàochợt truyền ra tiếng rơi đập cánh hỗn loạn.

Cả bốn người bọn Vu U Quyển cùng lúc phát động, lao thẳng về phía huyệtđộng. Đám dơi trên nóc động có quá nửa bị kinh hãi bay tán loạn, đảo tròn trên đầu bốn người, nhưng kỳ lạ là không có con nào đâm vào con nào, trong ánh sáng mờ mờ của động phủ, tạo thành một kỳ quan đáng sợ, khiến người ta phải dựng tóc gáy.

Từ Tử Lăng lách người ra như điện, lợi dụng tiếng dơi đập cánh yểm hộ, lẻntới sau lưng kẻ đi cuối cùng là Đinh Cửu Trùng, đẩy ra một chưởng. Gã đi đến đâu quả nhiên đám dơi đang bay tán loạn đều tránh dạt ra xa. Gã chỉ vận kình vào chưởng mà chưa vội phát, đến khi hữu chưởng chỉ còn cách bối tâm của đối phương chừng ba thốn, mới bất ngờ thổ kình.

“Bình!”.

Nhìn bề ngoài thì một chưởng này của gã đã trúng đích, cho dù Đinh CửuTrùng có là Ngọc Hoàng Đại Đế cũng phải ô hô ai tai mà thôi.

Nhưng Từ Tử Lăng biết rõ sự thật hoàn toàn không phải như vậy.

Khi hữu chưởng của gã còn cách hậu tâm đối phương chừng một thốn, y đãcó phản ứng, khẽ nghiêng người về bên tả, tránh yếu huyệt nơi hậu tâm, chỉ để Từ Tử Lăng kích trúng bả vai bên hữu.

Với công lực hiện giờ của Từ Tử Lăng, đối phương lại từng bị thương từ trước,nói thế nào cũng có thể khiến bả vai của địch nhân vỡ xương nát cốt, chẳng ngờ khi bàn tay gã chạm vào y phục họ Đinh, cả bả vai y liền hõm vào trước ngực một cách khó tin, cùng lúc sinh ra một lực đẩy kỳ lạ, hóa giải đi quá nửa chưởng kình của gã.

Kế đó Đinh Cửu Trùng hự lên một tiếng, loạn choạng bổ người về phía trước,nhưng cùng lúc đó y đã kịp tung chân đá ngược về một cước vào hạ âm của Từ Tử Lăng. Chiêu thức lăng lệ khinh khoái hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Từ Tử Lăng.

Bọn Vu Ô Quyển, Kim Hoàn Chân quay đầu lại nhìn, thấy hai người đangquần nhau. Kim Hoàn Chân bật cười khanh khách nói: “Người này giao cho Đinh đại đế ứng phó được rồi!”.

Ba người cứ thế quay người đi tiếp, thậm chí cả hứng thú quan chiến cũngchẳng có.

“Bình!”.

Từ Tử Lăng lau mồ hôi, khụy gối xuống đỡ lấy một cước đá ngược về phíasau của Đinh Cửu Trùng.

Lũ dơi ào ào như lũ rừng lao đến tấn công tên tà nhân bị bỏ rơi này.

Đến tận lúc này, gã mới hiểu tại sao Thạch Thanh Tuyền lại có ý đồng quyư tận với kẻ địch, bởi vì bốn tên tà nhân này quả thực quá lợi hại. Bản thân gã dù ở trong điều kiện thuận lợi thế này, muốn giết chết Đinh Cửu Trùng cũng là một chuyện vô cùng khó khăn.

“A!”.

Đinh Cửu Trùng bổ về phía trước như ác cẩu tranh phân, miệng oẹ ra mộtbúng máu.

Từ Tử Lăng biết công phu quyền cước Đinh Cửu Trùng kém xa giản phápxuất thần nhập hóa của y, lẽ nào lại để cho đối phương có cơ hội rút binh khí, liên tiếp áp sát, nhân lúc y còn đang mất thăng bằng, hóa chưởng thành đao, trảm vào yếu huyệt hậu chẩm của địch nhân.

Đinh Cửu Trùng lăn tròn trên mặt đất, đang định bạt giản ra phản kích, thìchưởng đao của Từ Tử Lăng đã chém tới trước mặt. Tên tà nhân này liền ré lên một tiếng quái dị, sắc mặt hiện ra sắc đỏ tươi như máu, kế đó há miệng phun ra một huyết trụ, bắn thẳng vào ngực Từ Tử Lăng, phát sau mà lại đến trước.

Tà công đáng sợ thế này, đây mời là lần đầu tiên Từ Tử Lăng gặp phải.

Nếu Từ Tử Lăng không thể tốc chiến tốc thắng, thì sẽ không thể phối hợpvới Thạch Thanh Tuyền ứng phó hai tên hung nhân còn lại và kẻ công lực cao nhất là Vu Ô Quyển, hơn nữa nếu gã né tránh, để đối phương có cơ hội rút binh khí, muốn thu thập y sẽ cực kỳ hao phí công sức, nên đành quyết tâm mạo hiểm một phen.

Lúc này gã vẫn nghiêng người về phía trước, nhưng bất ngờ nghiêng ngườisang bên phải, dùng mũi chân giữ toàn bộ trọng lượng cơ thể, vẫn duy trì tư thế lao lên phía trước, khi huyết tiễn lướt qua ngực gã, liền lập tức ấn mạnh tay xuống đất bật người trở lại từ thế cũ, chiêu thức hoàn toàn không thay đổi, chỉ là người hơi dao động một chút mà thôi.

Tiếng chít chít vang lên không ngớt, mấy chục con dơi bị huyết tiễn xạ trúng,xương cánh vỡ nát, rơi bịch xuống đất.

Đinh Cửu Trùng đâu ngờ địch nhân lại có quái chiêu kinh người đến thế, không những có thể sinh kình lực dưới gót chân, nghiêng người tránh khỏi tuyệtchiêu tất sát của mình, mà thế công vẫn giữ nguyên không đổi, thế nên cho dù có trăm ngàn thứ tà công mật kỹ cũng không kịp thi triển ứng phó.

“Bình bình!”.

Đao chưởng của Từ Tử Lăng chém mạnh vào trán Đinh Cửu Trùng như mộtlưỡi tầm sét.

Hậu Chẩm của Đinh Cửu Trùng đập mạnh xuống nền đá, lập tức táng mạng,vương miệng đội trên đầu cũng bắn ra, văng sang một bên.

Sinh tử đúng là chỉ cách nhau trong gang tấc.

o0o

Dù dạ hành khách đầu đội khăn đen trùm kít mặt, nhưng dù y có hóa ra tro,Khấu Trọng cũng chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay đó là Ảnh Tử Thích Khách Dương Hư Ngạn mà người người nghe danh đều phải biến sắc.

Khấu Trọng lúc này cũng không còn thời gian để nghĩ xem mình có phảingười đầu tiên hành thích Dương Hư Ngạn hay không nữa, vội vàng thu liễm tất cả những dấu hiệu có thể khiến đối phương cảnh giác, tạm ngừng hô hấp bằng mũi, phong bế lỗ chân lông, chỉ he hé mắt ra nhìn xuyên qua tán lá, thầm tính toán điểm đặt chân của đối phương.

Thân cây này cao tới mười bảy, mười tám trượng, bất luận là khinh côngDương Hư Ngạn cao minh tới đâu, từ nóc nhà cao hai trượng nhảy lên, lại phải vượt qua khoảng không hơn bốn trượng, theo lý chắc phải đặt chân lên một cành nào đó chìa ra ở giữa thân cây, sau đó mới chuyền cành nhảy lên ngọn, từ đây quan sát tình hình trong phủ.

Trong nháy mắt, trong đầu gã hiện ra vô số phương pháp đột kích đốiphương, cuối cùng vẫn quyết định lấy tĩnh chế động, đợi đối phương nhảy lên tới nơi thì mới toàn lực xuất thủ, khiến y trở tay không kịp.

Đột nhiên có tiếng động lạ vang lên, tả thủ Dương Hư Ngạn phóng ra mộtmũi dùi nhọn, bắn về phía chân gã như một ánh chớp. Khấu Trọng đang cả kinh thất sắc thì mũi dùi đã xuyên vào chỗ thân cây dưới chân gã chừng năm thước, làm sợi dây nối ở đuôi mũi dùi chỉ nhỏ như sợi tơ bị kéo thẳng băng.

Dương Hư Ngạn thay đổi phương hướng, lao về phía chân gã.

Khấu Trọng không cần nghĩ ngợi, vận công vào Tỉnh Trung Nguyệt, chémthẳng vào chỗ đuôi của mũi dùi.

“Đinh!”.

Dương Hư Ngạn như chạm phải điện, cả người bị Loa Hoàn Kình của KhấuTrọng truyền qua sợi dây chấn động làm cho nôn ra một búng máu tươi, bắn ra phía ngoài.

Sợi dây đứt đoạn thành nhiều mảnh.

Khấu Trọng thấy tập kích thành công, nào chịu bỏ qua cơ hội ngàn năm cómột, vội vàng đề tụ chân khí, tung người lao xuống, lăng không truy sát Dương Hư Ngạn đang lảo đảo giữa không trung.

Dương Hư Ngạn quả không hổ là cao thủ thành danh trong thiên hạ, khi rơixuống cách mặt đường tối đen chừng hai trượng thì đã kịp thời lấy lại thăng bằng, vận khí gia tăng tốc độ trầm xuống, tránh khỏi một đao tất sát của Khấu Trọng trong gang tấc.

“Bình! Bình!”.

Hai người lần lượt hạ thân xuống con phố dài không một bóng người bêncạnh phủ tổng quản, đao kiếm chạm nhau liên tiếp.

Dương Hư Ngạn đưa ống tay áo lên lau vết máu trên khoé miệng, song mụclộ lấp lánh hung quang, gằn giọng nói: “Chiêu này của Khấu huynh quả là cao minh, không ngờ có thể khiến Dương mỗ lần đầu tiên thọ thương trong khi hành thích, đáng để tự hào lắm đó!”.

Khấu Trọng cười hì hì: “Dương huynh mới là bất phàm, đỡ được một kíchtoàn lực của tiểu đệ mà vẫn đứng vững như Thái Sơn, không chút sơ hở, có điều nếu không kịp thời tìm chỗ nào không ai tìm thấy để vận công liệu thương, công lực ắt sẽ tiêu giảm đáng kể, lần sau làm thích khách sẽ không linh nữa đâu!”.

Dương Hư Ngạn bật cười nói: “Đa tạ Khấu huynh đã quan hoài, có điều tiểuđệ gặp Khấu huynh một thân một mình thế này, làm sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn năm một thuở được chứ, đành phải liều mạng bồi tiếp quân tử vậy! Xem kiếm!”.

Lời vừa dứt thì y đã tiến lên ba bộ, kiếm khí ồ ạt bức tới như sóng thủy triều.

Khấu Trọng đâu ngờ y đã thọ trọng thương mà vẫn dũng mãnh nhường này,không ngờ còn muốn tiên phát chế nhân, nhưng cũng không khỏi thầm thán phục, biết đối thủ đáng sợ này của mình đang hi vọng trước khi thương thế phát tác, giành lấy chủ động, nếu có thể tốc chiến tốc quyết là lý tưởng nhất, bằng không thì lúc cần thiết muốn đào tẩu cũng dễ hơn rất nhiều.

Khấu Trọng nhướng mày, tay nắm chắc Tỉnh Trung Nguyệt, mắt hổ mở lớnnhìn chằm chằm vào đối thủ, cười gằn nói: “Nếu Dương huynh chiêu này thất bại, ngày này năm sau sẽ là giỗ đầu của huynh đó!”.

Dương Hư Ngạn bình thản đáp: “Khấu huynh đánh giá bản thân mình quácao đấy!”.

Lời vừa dứt, liền hừ lên một tiếng, xuất kiếm đâm tới.

“Đang!”.

Khấu Trọng vận đao đỡ lấy kiếm thế, bật cười trêu trọc: “Thì ra thương thếcủa Dương huynh còn nghiêm trọng hơn ta tưởng nữa, cả Ảnh Tử Kiếm Pháp thành danh cũng không sử ra nổi nữa hay sao?”.

Dương Hư Ngạn vừa vận kình hóa giải từng đợt từng đợt Loa Hoàn Kình từthân đao truyền qua, mỉm cười đáp: “Không phải là Ảnh Tử Kiếm Pháp, mà là Ảo Ảnh Kiếm Pháp, hãy xem đây!”.

Dứt lời liền hoành kiếm hất đao ra, đẩy Khấu Trọng lui về sau ba bước, sauđó kiếm thế mở rộng, biến thành muôn ngàn đạo kiếm ảnh rợp trời, kình khí cuồn cuộn, thanh thế bá đạo tựa thiểm điện kinh lôi, dồn về phía Khấu Trọng như một trận cuồng phong hung hãn.

Vừa mới bị y vận kình chấn lui, Khấu Trọng đã biết chuyện không hay, ngườinày căn cơ thâm hậu, công lực thực đã đạt tới mực không thể liệu định, không ngờ còn có thể áp chế nội thương, vận đủ mười thành công lực triển khai thế công hung mãnh nhường này, bản thân gã nếu không cẩn thận, có khi lật thuyền trong mương rạch, phải trả giá bằng cả tính mạng cũng không chừng.

Khấu Trọng trong lúc vô kế khả thi, đành phải dựa vào bản lĩnh chân chínhđể giữ tính mạng, lao thẳng vào luồng kiếm quang mờ mịt cả đối phương, lấy công đối công, thi triển các chiêu số lấy mạng đổi mạng, ý đồ làm thương thế của Dương Hư Ngạn phát tác, sau đó nhất cử sát địch, hoặc cùng lắm cũng có thể cầm chân địch nhân, không cho y đào tẩu.

Nhất thời sát khí dày đặc khắp không gian, hai người bị đao quang kiếm ảnhche khuất, chiêu nào chiêu nấy đều hung hiểm vạn phần, chỉ hơi sơ sót là lập tức có kẻ phải nuốt hận đương trường.

Tiếng kình khí, đao kiếm chạm nhau vang lên liên miên bất tuyệt, chấn động cả góc phố.

Mỗi lần đao kiếm chạm nhau, hoa lửa lại bắn tung tóe, mỗi chiêu mỗi thứcđều tuyệt không dung tình, lấy nhanh đánh nhanh, không hề có chút tiểu xảo.

Có tiếng y phục phất gió phần phật từ phía tổng quản phủ truyền lại, chứngtỏ người bên phía Khấu Trọng đã nghe tiếng chạy tới. Những nhà xung quanh cũng không ngừng vang lên tiếng cửa sổ bật mở, chắc hẳn là tiếng hai người ác đấu đã làm cả khu dân cư phải bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say nồng.

“Đang!”.

Tình thế đột nhiên thay đổi.

Khấu Trọng giở hết công lực toàn thân cũng không tránh nổi một chiêu nàycủa Dương Hư Ngạn, bị y bức lui ra xa năm bước.

Trong lòng đang thầm kêu khổ thì Dương Hư Ngạn đã lướt ra phía sau, cườidài nói: “Ân tứ Khấu huynh ban cho ngày hôm nay, sau này tiểu đệ nhất định sẽ hồi báo”.

Khấu Trọng nhìn theo, biết rõ là không thể đuổi kịp, bèn cho đao vào vỏ nóivới theo: “Nhờ Dương huynh nói giúp với Tiểu Ni Ni, bảo nàng rằng cả đời này Khấu Trọng cũng sẽ không quên nàng đâu!”.

Dương Hư Ngạn bất ngờ thổ ra một búng máu, rồi mới lách người chạy vàotrong một ngõ tối.

Lúc này bọn Tuyên Vĩnh mới lần lượt chạy tới.

Khấu Trọng đưa tay ngăn lại, rồi bình thản nói: “Ít nhất trong mấy tháng tớichúng ta cũng không cần lo lắng gì về tên tiểu tử này nữa”.

o0o

Tiếng tiêu đột nhiên nổi lên, sắc nhọn đến chói tai, vừa mới bắt đầu âm sắcđã cực cao, nhưng vẫn còn tiếp tục lên cao cao mãi, tiếng vang đập đi đập lại khắp các động lớn động nhỏ.

Muôn ngàn con dơi bị tiếng tiêu ảnh hưởng, tụ lại một chỗ, tiếng đập cánhầm ầm như cuồng phong, thoạt nhìn trông như một trận đại hồng thủy phun ra từ một địa huyệt nào đó, thanh thế kinh người, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía.

Từ Tử Lăng sớm đã biết trước Thạch Thanh Tuyền sẽ dùng tiêu âm điềukhiển bầy dơi, nhưng cũng không ngờ lại đáng sợ đến vậy, chỉ thấy động huyệt toàn là hắc ảnh, đang lao về phía mình, gã vội vàng lùi lại, nấp vào một bên cửa động.

Thò đầu vào nhìn, gã thấy ba người bọn Vu Ô Quyển đang chạy thục mạngra ngoài, điên cuồng vung chưởng đánh vào những con dơi đang không ngừng bổ tới cắn xé. Ba tên tà nhân này công lực vô cùng thâm hậu, đã có một số lượng lớn dơi bị trúng chưởng rơi xuống, mặt đất đen xì đầy xác dơi, mà bọn chúng cũng chỉ có thể hộ vệ được những bộ phận dễ tổn thương như tai mắt mũi miệng, còn những con khác bổ vào cắt xé thân mình thì đều vận công truyền qua y phục làm cho chấn động mà chết.

Thế nhưng lũ dơi nhiều đến cơ hồ như vô cùng vô tận, bất luận bọn chúngcó giết chết bao nhiêu, đàn dơi vẫn không ngừng bổ về phía chúng cắn xé, giống như một đám mây đen trùm kín lên đầu chúng vậy, làm cho cả ba tên hung nhân không thể không cắm đầu bỏ chạy như lũ chuột nhắt.

Từ Tử Lăng mới lần đầu tiên trông thấy dơi tấn công người, hơn nữa lại hunghãn đến vậy, tới giờ mới hiểu được diệu dụng của thứ bột phấn mà Thạch Thanh Tuyền đã thoa lên tóc gã.

Trong truyền thuyết dân gian có nói loài dơi ngày ngủ đến đêm mới ra ngoàihút máu tươi làm vật thực, nhưng đối tượng chỉ là động vật hoặc gia cầm, chứ chưa từng nghe ai nói dơi tấn công người cả. Có thể do dơi ở đây là một loại đặc biệt, hoặc giả chính tiếng tiêu của Thạch Thanh Tuyền đã làm chúng mất đi bản tính.

Toàn bộ số dơi trong hang động đã được huy động, đổ dồn tới động huyệtmà ba tên hung nhân chạy vào, những con chưa kịp bay vào thì cùng với những con còn lại từ các động huyệt khác bay tới tụ thành một đại quân, cuồng phi loạn vũ khắp nơi trong động, tiếng đập cánh, tiếng kêu chí chí nghe đinh tai nhức óc. Nhưng lạ một điều là chu vi ba thước xung thanh Từ Tử Lăng thì không thấy một bóng dơi nào cả.

Nhưng bất luận là bay lượn thế nào, dơi nhiều bao nhiêu, vẫn không có haicon dơi nào đâm phải nhau, mà mỗi khi bay lại gần nhau chúng đều lượn đi theo một đường hình cung đẹp mắt, làm Từ Tử Lăng nhìn mà tấm tắc khen tuyệt, đồng thời cũng ghi nhớ vào trong lòng.

Kình khí cuồn cuộn đẩy ra, một số lớn dơi bị đánh tan xương nát thịt hấtngược ra ngoài huyệt động.

Từ Tử Lăng thoáng động tâm, vội lướt người nấp vào chỗ đường ra lúc đầu,đợi bầy dơi làm tiêu hao thêm một phần nguyên khí của kẻ địch.

Những tiếng kêu quái dị liên tiếp vang lên, cuối cùng thì Vu Ô Quyển cũngmở được một con đường máu, xông ra ngoài huyệt động.

Cả trăm ngàn con dơi đang vần vũ bên ngoài liền ồ ạt bổ tới như bầy ong mật nhìn thấy hoa thơm, cả người Vu Ô Quyển như bị cuốn vào một trận gió lốc hình thành bởi lũ dơi, muốn dịch chuyển nửa bước cũng khó hơn lên trời.

“A...!”.

Vu Ô Quyển cũng không hổ danh là cao thủ tuyệt đỉnh, được liệt danh vàoTà Đạo Bát Đại Cao Thủ, kình khí tán phát từ khắp châu thân, trong chu vi mấy thước xung quanh lão, không một con dơi nào là thoát chết, lả tả rơi xuống như mưa.

Chu Lão Thán và Kim Hoàn Chân lúc này cũng đã xông ra được khỏi độngkhẩu, hai tay họ Chu đã lớn lên gần gấp đôi, còn Kim Hoàn Chân thì đầu tóc tán loạn, trông giống như một mụ điên nơi đầu đường xó chợ, dáng vẻ thảm hại vô cùng.

Tiếng tiêu vẫn vang lên và ngày càng cao vút, càng lúc càng gấp gáp, chodù trong huyệt động đầy tiếng đập cánh ầm ầm của lũ dơi cùng tiếng chưởng kình ầm ầm, tiếng tiêu vẫn không hề bị át đi nửa phần.

“Á!”.

Kim Hoàn Chân kêu lên một tiếng thảm thiết như xé ruột xé gan, có điềukhông phải vì bị lũ dơi cắn xé mà do bị Vu Ô Quyển đá cho một cước vào ngay bụng dưới, cả người liền bay ngược ra sau, máu tươi phun ra như suối.

Không biết có phải vì mùi máu tanh kích thích hay không, mà một số lớntrong bầy dơi đã bỏ qua hai người bọn Vu Ô Quyển và Chu Lão Thán, nhào về phía Kim Hoàn Chân.

Từ Tử Lăng không ngờ trong tình huống hung hiểm thế này mà Vu Ô Quyểnvẫn còn ra tay hạ sát thủ với đồng bọn, tuy gã chẳng hề có chút hảo cảm gì với Kim Hoàn Chân, song cũng không khỏi cảm thấy thầm tiếc thay cho thị.

Chu Lão Thán rống lên một tiếng, rồi lách mình bỏ chạy.

Vu Ô Quyển cười lên ha hả: “Thiên hạ không có chỗ nào làm nơi táng thântốt hơn huyệt động này, để ta cho các ngươi làm một đôi đồng mệnh uyên ương vậy!”.

Nói đoạn, một tay vung lên xua đuổi lũ dơi, một tay đẩy ra một chiêu pháchkhông chưởng, kình phong xé gió lao vút vào sau lưng Chu Lão Thán, thủ đoạn lang độc quả thật khiến người ta phải trợn mắt le lưỡi vì kinh ngạc.

Chu Lão Thán không tránh cũng không né, chỉ khom người lại hứng lấy mộtchưởng của y, đồng thời mượn lực gia tăng tốc độ, vượt qua khoảng cách ba trượng, lao tới ôm chặt Kim Hoàn Chân dưới đất vào lòng, cùng lúc đẩy chân khí ra, đám dơi bị chấn động liền lập tức bay tản ra xa.

Vu Ô Quyển đang định phóng tới hạ độc thủ kết liễu cả hai thì Chu LãoThán đã hét lớn một tiếng, ôm Kim Hoàn Chân chạy bừa vào một động huyệt gần đó, kéo một số dơi lớn.

Những con khác lại xoay tròn tấn công Vu Ô Quyển.

Tên tà nhân cùng hung cực ác này lộ ra vẻ tiếc rẻ, tung mình phóng về phíaTừ Tử Lăng, có vẻ như muốn chạy lên mặt đất.

Từ Tử Lăng nào chịu bỏ qua cơ hội này, liền lập tức đánh ra một chưởng.

Vu Ô Quyển cười lên ha hả: “Ta sớm đã liệu trước rồi!”.

Độc cước đồng nhân phía sau lưng đã cầm trong tay, bổ về phía Từ Tử Lăngmột chiêu hung mãnh như khai sơn phá thạch.

“Bình!”.

Từ Tử Lăng bị lực phản chấn của y làm cho khí huyết nhộn nhạo, lảo đảo lùivề sau mấy bước, còn đối phương cũng bị một kích toàn lực của gã đẩy bật về phía sau, rơi trở lại vào vòng vây của lũ dơi.

Từ Tử Lăng chính diện giao phong với y một chiêu, trong lòng thầm kinh hãi,thầm nhủ nếu không phải do đối phương đã hao tổn chân nguyên, lại còn bị nội thương, thì gã đã vị tất đã cản đối phương lại được.

Lúc này Vu Ô Quyển đang vung độc cước đồng nhân nặng hơn trăm cântrong tay lên đánh loạt xạ, độc cước đồng nhân quét tới đâu, lũ dơi liền tan xương nát thịt rơi xuống đến đấy, trên nền đất xác dơi chất mỗi lúc một dày hơn, tình cảnh vô cùng đáng sợ.

Trong động vốn đã u ám, toàn bộ đều dựa vào ánh sáng phát ra từ nhữngthạch nhũ chiếu sáng, giờ đây đám dơi lại bay loạn xạ làm thị tuyến của y, giúp cho Từ Tử Lăng một phần đáng kể.ú

Từ Tử Lăng lách người nhảy sang một vị trí khác, điểm ra một chỉ, chỉ phongxuyên qua tấm màn dơi dày đặc, bắn vào yếu huyệt bối tâm của Vu Ô Quyển.

Toàn thân Vu Ô Quyển giật bắn lên, phun ra một búng máu lớn, đồng thờigầm lên một tiếng kinh thiên động địa, sau đó cũng học theo Chu Lão Thán lao bừa vào một động huyệt gần đó.

Từ Tử Lăng lúc này cũng đã kiệt lực, một chưởng một chỉ vừa rồi đã làm gãtiêu hao phần lớn chân nguyên vậy mà vẫn không đánh ngã được tên hung nhân này, từ đây có thể thấy được công lực của y thâm hậu nhường nào.

Tiếng tiêu đột nhiên ngưng lại.

Thạch Thanh Tuyền từ trong một động huyệt phóng ra, sắc mặt trắng bệchnhư vừa hao tổn rất nhiều chân nguyên, nhưng màu sắc của chiếc mũi xấu xí vẫn giữ y nguyên, không hề đổi sắc như những bộ phận khác trên mặt.

“Chúng ta đi!”.

Từ Tử Lăng ngạc nhiên: “Gian nhân còn chưa đền tội, cứ như vậy bỏ quacho chúng ư?”.

Thạch Thanh Tuyền khàn giọng đáp: “Ta phải phong bế động huyệt, huynhcó muốn lưu lại không?”.

Từ Tử Lăng giật mình kinh hãi, vội vàng theo sát sau lưng nàng ra khỏi độnghuyệt.

Bình luận