Đại Chúa Tể

Chương 888: Cửu kiếp chiến đế


"Cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp..."

Hai mắt đang nhắm chặt của Mục Trần chậm rãi mở ra, tiếng sấm rền trong óc còn chưa hoàn toàn tán đi, những lôi đình văn tự cổ xưa kia biến thành những lạc ấn khắc sâu vào đầu của hắn.

Tuy hắn vẫn chưa hoàn toàn xem xét cái gọi là "Cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp", nhưng chẳng biết tại sao, hắn mơ hồ cảm giác được một loại cảm giác cuồng bạo trong đầu phát ra. Bây jờ hắn đã biết pháp môn này rất là không bình thường.

"Không nghĩ tới ngươi thế mà có độ phù hợp cao như thế đối với nó." Mục Trần mở mắt ra, Thiên Trận Hoàng cũng ném thần sắc kinh dị về phía hắn, sau đó chậm rãi nói.

"Tiền bối, cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp đến tột cùng có lai lịch gì?" Mục Trần tò mò hỏi, phản ứng của Thiên Trận Hoàng như vậy nói rõ rằng cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp cũng có chút địa vị.

"Cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp có từ thời viễn cổ, do Cửu Kiếp Chiến Đế lưu lại." Thiên Trận Hoàng cười, thanh âm bình tĩnh, nhưng Mục Trần vẫn nhận ra, khi hắn nhắc đến Cửu Kiếp Chiến Đế, thanh âm có chút chấn động, chính là một loại tôn sùng.

"Cửu Kiếp Chiến Đế?"

Mục Trần bị danh tự này chấn nhiếp không nhẹ, mặt hắn hiện vẻ xấu hổ, hắn hoàn toàn không biết vị tiền bối này làm gì, phải chăng là một vị chiến trận sư?

"Cửu Kiếp Chiến Đế, tại thời viễn cổ, chính là một trong những Chiến trận sư hiếm hoi đếm được trên 1 bàn tay đạt được cấp bậc ngàn vạn văn." Thiên Trận Hoàng chậm rãi nói, khi nhắc tới 3 chữ "ngàn vạn văn", ánh mắt của hắn hướng về phía Mục Trần tràn đầy sự sùng bái.

"Ngàn vạn văn?"

Với những từ này, Mục Trần lại đau đầu, bởi vì hắn đối với những thuật ngữ chiến trận sư này hoàn toàn xa lạ. Ngàn vạn văn là cái thứ đồ chơi jì a?

"Xem ra ngươi đúng là chiến trận sư nhập môn cũng chưa đến."

Thiên Trận Hoàng nhìn Mục Trần không hiểu ra sao, hắn bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Ngươi có thể ngưng luyện chiến ý chi linh, vậy cũng minh bạch, chiến ý chi linh mạnh yếu khác nhau ở điểm nào chứ?"

Mục Trần do dự một chút cũng ngập ngừng trả lời: "Hẳn là số lượng chiến văn đi?"

Hắn đối với khái niệm chiến trận sư hoàn toàn là không biết, bất quá dù sao hắn cũng đã từng ngưng luyện chiến ý chi linh của 5 nhánh quân đội, hắn cũng hiểu, số lượng chiến văn càng nhiều, chiến ý chi linh lại càng cường đại.

Thiên Trận Hoàng gật đầu, nói: "Ở thời viễn cổ, chiến trận sư chính là lấy số lượng chiến văn phân chia đẳng cấp, đại khái có bốn đẳng cấp: vạn văn chiến trận sư, mười vạn văn chiến trận sư, trăm vạn văn chiến trận sư cùng với ngàn vạn văn chiến trận sư."

Mục Trần nghe những đẳng cấp, khóe miệng không nhịn được co quắp một trận, những chiến trận sư này thật đúng là đủ lười, chế độ đẳng cấp đều đơn giản một cách thô bạo.

Bất quá, tuy đơn giản, nhưng không thể không thừa nhận rằng nó thật sự vô cùng hình tượng hóa.

"Cái gọi là số lượng chiến văn, không phải là tổng số lượng của nhiều loại chiến ý chi linh trên thân thể, mà là dung hợp tất cả chiến ý, từ đó ngưng luyện ra chiến văn." Thiên Trận Hoàng giải thích nói.

Mục Trần khẽ giật mình, lúc trước hắn khống chế năm nhánh quân đội, mỗi một đạo chiến ý chi linh đều có được mấy ngàn chiến văn, nếu là cộng lại mà nói..., đã sớm vượt qua một vạn, nhưng lại cũng không thể nói hắn đạt đến cấp bậc vạn văn chiến trận sư, trừ phi hắn đem chiến ý năm nhánh quân đội ngưng tụ chung một chỗ, từ đó ngưng luyện ra một đạo chiến ý chi linh, nếu đạo chiến ý chi linh này có hơn vạn chiến văn, vậy hắn có thể tính là một gã vạn văn chiến trận sư chân chính.

"Chiến văn ngưng luyện, càng về sau càng khó khăn." Chiêm Thai Lưu Ly cất giọng nói ra:" Ta khống chế lưu ly quân có ba vạn số lượng, nhưng có thể ngưng luyện được chiến văn, cộng lại cũng gần kề chỉ là chín ngàn đạo tả hữu mà thôi, khoảng cách một vạn chiến văn, còn có một chút khoảng cách."

Nói đến đây, Chiêm Thai Lưu Ly cũng hiện lên một vẻ tự tin, nàng cười nói: "Bất quá đó là bởi vì do ý niệm của ta bị hạn chế, chờ ta đem tu luyện phương pháp mà lão sư truyền cho có chút thành tựu, muốn trở thành vạn văn chiến trận sư, có lẽ ko khó."

Mục Trần âm thầm tắc lưỡi, hắn chưởng khống Cửu U vệ, số lượng 5000, hắn ngưng luyện ra bốn ngàn đạo tả hữu chiến văn, mà Chiêm Thai Lưu Ly với ba vạn lưu ly quân, lại chỉ có chín ngàn đạo chiến văn mà thôi, có thể thấy được, số lượng chiến văn càng nhiều, độ khó khi ngưng luyện sẽ sẽ càng lớn.

Bất quá dựa theo Mục Trần đoán, nếu như hắn có thể khống chế một chi quân đội mạnh mẽ như Lưu Ly quân, hắn sẽ có thể ngưng luyện ra vạn đạo chiến văn, hắn phát giác rằng, ý niệm của hắn, có lẽ là bởi vì bản thân là linh trận sư, so với Chiêm Thai Lưu Ly, hắn có lẽ cường hoành hơn 1 chút.

"Ngưng luyện chiến văn, quyết định bởi hai điểm, một cái là số lượng quân đội cùng với chất lượng, cái khác, chính là độ cường hoành ý niệm của bản thân"

Thiên Trận Hoàng tiếp tục hướng về Mục Trần giảng giải: "Chiến ý của quân đội, đây là thứ mà chiến trận sư không thể thiếu, chiến ý là căn cơ nhất để ngưng luyện chiến văn, ý niệm mạnh hay yếu, đó là đại biểu ngươi có thể hay không đem các loại chiến ý phát huy tối đa."

Mục Trần gật đầu, chiến ý của quân đội đối với chiến trận sư chính là một thanh thần khí, mà ý niệm chính là cái chuôi của thanh thần khí, ý niệm càng mạnh, chuôi thần khí trong tay ngươi càng phát huy được uy lực cường đại.

"Mặt khác, đối với chiến trận sư, vạn đạo chiến văn là một đường ranh giới, một khi ngươi ngưng luyện ra chiến ý chi linh vạn đạo chiến văn, uy lực của nó, tức thì sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất."

"Một khi chiến ý chi linh có thể ngưng luyện ra vạn đạo chiến văn, chính là chiến ý đã tiểu thành, chiến ý này đã có thể tiến một bước tiến hóa, lấy chiến ý hóa chiến ấn."

"Lấy chiến ý hóa chiến ấn?" Mục Trần ngạc nhiên, hiển nhiên rất lạ lẫm.

"Chiến ấn là phương pháo cao hơn chiến ý, giống như linh lực, lực lượng chiến ý có thể phát huy đến mức tận cùng, đương nhiên, vạn đạo chiến văn, cũng là điểm mấu chốt cơ bản nhất đối với bố trí chiến trận, chỉ khi đạt bước này, mới có thể bố trí ra chiến trận, tăng phúc cho chiến ý, hình thành những đoạn công kích mới và lợi hại hơn." Chiêm Thai Lưu Ly đứng bên chợt nói ra.

Vẻ mặt sợ hãi, Mục Trần thầm gật đầu, không nghĩ tới chiến ý có thể vận dụng như vậy. Nghĩ đến dĩ vãng thủ pháp điều khiển chiến ý của hắn thật đúng là vụng về muốn chết.

"Bình thường mà nói, một khi chiến ý chi linh ngưng luyện ra vạn đạo chiến văn, là có thể so sánh với thất phẩm Chí Tôn cường giả, chiến văn đạt năm vạn đạo, coi như là bát phẩm Chí Tôn cũng sẽ kiêng kị. Mà khi có mười vạn đạo chiến văn, có thể nghênh chiến cửu phẩm."Thiên Trận Hoàng thản nhiên nói.

Đồng tử Mục Trần co lại, một tia chấn động bừng lên trong mắt. Có được mười vạn đạo chiến văn chiến ý chi linh, dĩ nhiên có thể đối phó cửu phẩm Chí Tôn, ngàn vạn văn chiến trận sư, là tồn tại kinh khủng cở nào?

Cửu Kiếp Chiến Đế, chẳng lẽ cũng là có thể chống lại Thiên Chí tôn?

"Trăm vạn chiến văn là đủ để cân với địa Chí Tôn... Mà ngàn vạn chiến văn chiến ý chi linh, Thiên Chí tôn cũng phải e dè phong mang, cái loại lực lượng khủng bố này, trong nháy mắt là có thể miễu sát một Hạ Vị Diện."Thiên Trận Hoàng ngưng trọng nói.

"Miễu sát một Hạ Vị Diện..."

Tâm thần Mục Trần khẽ động, lúc trước, khi cảm ngộ cái gọi là"Chiến trận chi tâm", hình ảnh hắn thấy khi đó tựa hồ là một cửu đầu xà khổng lồ không thấy đuôi, chỉ một phát quăng lên liền tàn phá một cái Hạ Vị Diện bên trong ẩn giấu vô số vực ngoại chi tộc.

Lúc đó Mục Trần không có quá mức chú ý, hôm nay ngẫm lại mới thấy. Một ít con cửu đầu xà chiến ý chi linh, có được chiến văn đếm không hết, số lượng này rất có thể đã đạt đến được ngàn vạn chiến văn cấp bậc.

"Không nghĩ địa vị Cửu Kiếp Chiến Đế lớn thế a." Mục Trần sợ hãi than, kiểu cường giả này, dù là thời kỳ viễn cổ, cũng là nhân vật trên đỉnh của đại lục, là Đại Thiên Thế Giới cự phách, xem ra chuyến đi này của hắn không lỗ, tuy nhiên không được Thiên Trận Hoàng truyền thừa, nhưng cũng đã nhận được 1 thứ không kém phần khủng bố.

"Ngươi cũng không nên quá tự đắc a, "Cửu kiếp lôi ngục quan tưởng pháp" trong tay ngươi chỉ có bốn kiếp đầu, 5 kiếp sau đã bị thất lạc, nhưng dù vậy, nếu tu luyện thành 4 kiếp này, vài chục vạn chiến văn cũng không tính là jì, thậm chí nếu ngươi có độ phù hợp không tệ, không phải là không có cơ hội đạt được trăm vạn chiến văn a."Thiên Trận Hoàng nhắc nhở.

"Vài chục vạn chiến văn à..."

Mục Trần nghe thế, dù có điểm tiếc hận, nhưng cũng không thất vọng, nếu có cơ hội, không chừng có thể đạt được 5 kiếp phương pháp sau đó, dù sao bốn kiếp này đã tạm đủ để tu luyện, trong thời gian ngắn không có khả năng triệt để tu luyện thành công.

"Đa tạ tiền bối chỉ điểm."

Mục Trần cung kính ôm quyền, thành tâm cảm tạ, tuy không nhận được truyền thừa tù Thiên Trận Hoàng, nhưng đã mở ra đại môn chiến trận sư cho hắn, hơn nữa còn cho hắn một phần cơ duyên đầy tiềm lực, như thế đủ để cho hắn thiên ân vạn tạ rồi.

Thiên Trận Hoàng khoát tay nói:"Ta có thể tìm được truyền nhân không tồi, cũng có công lao của ngươi, tặng ngươi một phần cơ duyên, cũng là chuyện nên làm."

Nói nhiều như vậy, Thiên Trận Hoàng bắt trở nên mỏi mệt, Mục Trần nhận ra thần thái trong mắt đã trở nên ảm đạm rất nhiều, có nghĩa là Thiên Trận Hoàng có lẽ sẽ không kiên trì được lâu nữa.

"Ta sẽ không kiên trì được lâu nữa, trước khi tiêu tán, ta tặng thêm cho 2 ngươi 1 phần lễ vậy."Thiên Trận Hoàng cười hướng về hai người, hắn vung tay lên, thạch quân bên dưới chấn động, từng đạo bóng người phóng lên trời, sau hóa thành những quầng trăng mờ, rơi vào lòng bàn tay Thiên Trận Hoàng.

Tay Thiên Trận Hoàng có thêm hai bàn cờ bằng đá, thạch quân đứng bên trong bàn cờ tựa như những quân cờ.

"Chiến ý thần bàn quả nhiên hung hiểm, đây có hơn vạn thạch quân, cuối cùng chế thành quân cờ, bất quá 2000 là cùng."

Thiên Trận Hoàng nhìn 2 cái bàn cờ, nhẹ nhàng thở dài, sau đó nói với 2 người Mục Trần: "trong chiến ý thần bàn có một nghìn thạch quân, gặp cảnh sinh tử, có thể đem thúc dục chiến ý của bọn họ, sẽ giúp 2 ngươi vượt qua 1 lần sinh tử, nhưng nhớ lấy, chỉ có thể sử dụng một lần, một lần sau đó, chính là sẽ hóa thành tro tàn."

2 người Mục Trần sắc mặt ngưng trọng, thận trọng tiếp nhận bàn cờ đá, 1 lần nữa hướng về phía Thiên Trận Hoàng mà cung kính khom người.

Thiên Trận Hoàng nhìn về phía 2 người mỉm cười gật đầu, thân thể của hắn chậm rãi dựa vào ghế đá, hào quang trong mắt dần ảm đạm, cuối cùng triệt triệt để để biến mất.

Hào quang vừa biến mất, Thiên Trận Hoàng từ từ hóa đá, cuối cùng biến thành tượng đá, lẳng lặng ngồi đó.

Hai người ngẩng đầu, chỉ còn nhìn thấy tượng đá của Thiên Trận Hoàng, hai người nhẹ nhàng thở dài, bọn hắn biết được, vị tiền bối đã mở ra đại môn chiến trận sư cho bọn hắn, cuối cùng đã triệt triệt để để biến mất trên thế gian.

Bình luận