Đại Chúa Tể

Chương 886: Phương pháp ý niệm


Mục Trần cùng Chiêm Thai Lưu Ly nhìn nhau, cũng không quấy rầy tâm trạng sầu não của Thiên Trận Hoàng, bọn hắn biết rõ đây chỉ là một đạo Thần Phách lưu lại, nếu là gây phiền hắn, khiến hắn trực tiếp tiêu tán, như vậy công sức cố gắng mạo hiểm xông vào đây, chẳng phải liền triệt để uổng phí.

Cũng may Thiên Trận Hoàng cũng không sầu não quá lâu, lát sau hắn ngẩng đầu, nhìn về phía Mục Trần hai người cười nói: "Hai người các ngươi tuổi còn nhỏ, nhưng có thể xông tới đây, hơn nữa đem Tà Linh trấn giết, thật là làm cho ta có chút ít thưởng thức”

"Vãn bối may mắn lấy được một đạo Chiến Ấn còn sót lại ở chỗ tiền bối mới có thể mượn nhờ mà kích hoạt chiến trận tiền bối lưu lại, nếu không, bằng vào năng lực của 2 ta, quyết không thể là đối thủ của Tà Linh kia." Chiêm Thai Lưu Ly vừa nói vừa đưa tay ra, trên tay nàng còn 1 ít mảnh vụn đá, đúng là sau khi Thạch Ấn nổ tung còn lưu lại.

Thiên Trận Hoàng nhấc tay, những mảnh vụn trong tay Chiêm Đài Lưu Ly liền bay vào lòng bàn tay hắn, hắn liếc qua rồi nói: "Nguyên lai là "Thạch Chiến Ấn" năm đó ta lưu lại, nha đầu ngươi ngược lại là cùng ta có duyên."

Chiêm Thai Lưu Ly nghe vậy, đôi mắt đẹp xẹt qua một tia sợ hãi lẫn vui mừng, chợt nàng nhìn Mục Trần, nói: "Tiền bối, lần này có thể trấn giết Tà Linh, nếu không phải là hắn mạo hiểm ngăn trở Tà Linh một đoạn thời gian, có lẽ chúng ta cũng không cách nào đem người tỉnh lại. . ."

Mục Trần nghe được Chiêm Thai Lưu Ly vì hắn mà trần tình cũng khẽ giật mình, hắn gật đầu bày tỏ lòng biết ơn, nàng cũng không một mình tham công, khiến cho hắn hảo cảm đại thăng, Chiêm Thai Lưu Ly so với Tiêu Thiên, tính cách cũng mạnh hơn vô số lần,chính là một người có thể kết giao.

Thiên Trận Hoàng nở nụ cười, chợt nói đầy thâm ý: "Tuy nói ta lâm vào ngủ say, nhưng về sau đã mơ hồ tỉnh lại, nếu là ngươi một mình tham công, có lẽ ta đã không đặt vào mắt."

Bên trong tiếng cười có ý tứ thưởng thức không nhỏ, hiển nhiên Chiêm Thai Lưu Ly vô tình kể, ngược lại làm cho Thiên Trận Hoàng thưởng thức thêm không ít, này cũng xem như là làm việc tốt được báo đáp.

Chiêm Thai Lưu Ly cùng Mục Trần liếc nhau, nàng vụng trộm vỗ vỗ bộ ngực, tỏ ra bộ dạng may mắn chuột sa hũ gạo, Mục Trần thấy cũng nhịn không được mà cười, Chiêm Thai Lưu Ly này nói đi nói lại cũng chỉ là một thiếu nữ so với hắn lớn hơn một tuổi mà thôi.

"Ta vốn là người đã chết, các ngươi có thể đến được chỗ này, chính là cùng ta có duyên, tuy nói dựa theo quy củ, Chiến Trận Sư đều là nhất mạch truyền thừa, nhưng ta hôm nay cũng sẽ nhanh tan thành mây khói, những quy củ này, không nên quá chấp nhất." Thiên Trận Hoàng chậm rãi nói.

Mục Trần cùng Chiêm Thai Lưu Ly nghe như mở cờ trong bụng, cũng có chút giật mình, khó trách tin tức về Chiến Trận Sư quá sức thưa thớt, nguyên lai đều là nhất mạch truyền nhất mạch.

"Hai người các ngươi đối với Chiến Ý có thiên phú rất tốt, là một hạt giống không tệ, có đủ tư cách trở thành Chiến Trận Sư." Thiên Trận Hoàng nói ra lời này làm cho bọn Mục Trần hai người sắc mặt vui mừng hiện rõ, bọn hắn vượt qua bao trắc trở, liều mạng tiến vào Tử Vong Di Tích không phải là vì tin tức Chiến Trận Sư sao?

"Chiến Trận Sư chính là từ Linh Trận Sư thoát thai, nhưng là đồng nguyên không đồng đường, hai bên mỗi người mỗi vẻ, Linh Trận Sư dùng trận pháp thúc giục lực lượng Thiên Địa, mà Chiến Trận Sư thì là chú ý nhân lực thắng thiên lực..." Thiên Trận Hoàng lại cất lên tang thương thanh âm, Mục Trần hai người ái mộ mà nghe, không dám có chút phân thần, những thứ này quan hệ tin tức Chiến Trận Sư, rất chi là hiếm có.

"Bất quá cánh cửa trở thành Chiến Trận Sư cực kỳ khó bước qua, cường giả bình thường, nếu là ý niệm mạnh mẽ một chút là có thể chỉ huy một chi chiến ý quân đội, nhưng chung quy vẫn là có hạn."

Mục Trần cùng Chiêm Thai Lưu Ly lặng lẽ gật đầu, người có thể chỉ huy quân đội Chiến Ý tương đối nhiều, như những thống lĩnh bình thường, cũng là có thể làm được điểm này, bất quá bọn hắn khống chế Chiến Ý cực kỳ có hạn, một khi Chiến Ý hùng hậu đến một hạn mức nào đó, dùng ý niệm của bọn hắn sẽ không có thể khống chế, nếu cố gắng cưỡng ép khống chế, ngược lại sẽ dẫn tới Chiến Ý cắn trả.

"Mà truy cứu nguyên nhân, cũng không khó đoán, đơn giản chính là quyết định bởi ý niệm mạnh hay yếu."

Thiên Trận Hoàng thản nhiên nói: "Mà lực lượng ý niệm này so với Linh lực thì hoàn toàn bất đồng, nó vô hình vô chất, hư vô mờ mịt, thường nhân khó có thể chạm đến, bình thường mà nói, ý niệm mạnh yếu đều là bẩm sinh, bất quá mặc dù là trời sinh ý niệm mạnh mẽ, cũng không có khả năng khống chế ý niệm của trăm vạn đại quân."

" Chiến Trận Sư vì sao có thể khống chế trăm vạn, thậm chí ngàn vạn quân đội khổng lồ?" Chiêm Thai Lưu Ly nhịn không được mà hỏi.

Thiên Trận Hoàng mỉm cười, nói: "Bởi vì Chiến Trận Sư có thể tu luyện ý niệm.

Tu luyện ý niệm? !

Đồng tử Mục Trần cùng Chiêm Thai Lưu Ly cơ hồ cùng lúc co rút, nhanh chóng đứng lên, thần thái khó tin hiện rõ trên mặt, ý niệm – thứ cực kỳ thần bí mà mờ ảo, vậy mà cũng có thể tu luyện? !

Chuyện này trước kia căn bản hắn chưa từng nói qua! ?"

"Tiền bối, . . . ý niệm làm sao có thể tu luyện?" Chiêm Thai Lưu Ly bất khả tư nghị hỏi, ý niệm – thứ này hư vô mà mờ ảo, bình thường chạm đến là chuyện không tưởng, huống chi là tu luyện.

"Thiên Địa Vạn Vật đều có thể tu luyện, vì sao ý niệm không thể tu luyện?" Thiên Trận Hoàng hỏi ngược lại.

Chiêm Thai Lưu Ly cùng Mục Trần hai mặt nhìn nhau, á khẩu không trả lời được, chỉ có thể cười khổ một tiếng, Thiên Trận Hoàng chính là đại sư đỉnh đỉnh, lời hắn nói hiển nhiên cực kỳ uy tín, cho nên mặc kệ bọn hắn cảm thấy khó có thể tin đến cỡ nào, cũng chỉ có thể tiếp nhận sự thật.

"Phương pháp tu luyện ý niệm, đối với mỗi một vị Chiến Trận Sư mà nói, đều là vật vô giá, dù là ở thời Viễn Cổ, phương pháp tu luyện ý niệm cũng cực kỳ quý hiếm, nếu không phải nhất mạch tương truyền, cha truyền con nối, khẳng định là sẽ không dễ dàng truyền thụ." Thiên Trận Hoàng tiếp tục nói.

Mục Trần im lặng, nguyên lai truyền thừa Chiến Trận Sư phong bế như vậy, khó trách tại trải qua trận hạo kiếp Viễn Cổ kia, đến hôm nay lại thưa thớt đến như vậy, đóng cửa tự thủ, bất luận là cái gì, cuối cùng cũng khó mà phát dương quang đại.

"Nguyên nhân Chiến Trận Sư thưa thớt thực sự không phải là như thế, nguyên nhân chính là bởi vì phương pháp tu luyện ý niệm cực kỳ hung hiểm, nếu tu luyện thất bại, ý niệm hỗn loạn, thần trí cũng sẽ bị thương nặng, khó có thể khôi phục, cho nên, nếu như tìm không thấy truyền nhân thích hợp nhất, Chiến Trận Sư cũng sẽ không dễ dàng truyền thụ phương pháp, chứ nếu như mà truyền một người lại chết một người thì ai chịu nổi?" Thiên Trận Hoàng nhẹ nhàng thở dài, nghĩ đến sự khó khăn khi truyền thừa Chiến Trận Sư không khỏi cảm thấy lòng chua xót.

Ý niệm hư vô mờ mịt như thế, cho dù là đối với cực hạn cường giả mà nói cũng rất là lạ lẫm, mà ý niệm của bọn hắn phần lớn đều là ở giai đoạn nguyên thủy, nếu là bị thương, thần trí hỗn loạn, đây mới thực sự là cái giá làm cho lòng người kinh hãi..

Sắc mặt Mục Trần cùng Chiêm Thai Lưu Ly có chút nghiêm nghị, nghĩ đến chỗ hung hiểm của phương pháp, nếu như là tu luyện Thần Quyết mà nói, thất bại cũng không sao, nhưng này tu luyện ý niệm này, thành công thì còn tốt, nếu là thất bại, trực tiếp thành kẻ điên điên khùng khùng.

Cái đồ chơi này, thường nhân thật đúng là không dám tu luyện.

Bất quá, thời điểm Mục Trần kinh hãi trong lòng, hắn cũng cảm thấy huyền cơ trong đó. Đại thế giới, thần bí khó lường, tu luyện linh lực tuy nói là căn bản, nhưng cũng không ít thế hệ siêu phàm, nếu sáng lập ra một đạo lộ mới, con đường này, nếu tu đến cực hạn, cũng không hề yếu hơn so với việc tu luyện Linh lực, chẳng qua là phương pháp không giống nhau mà thôi.

"Ta đã đem sự hung hiểm trong đó cảnh báo cho các ngươi, các ngươi còn ý định tiếp tục không?" Thiên Trận Hoàng cười nhạt một tiếng, nói.

Chiêm Thai Lưu Ly xiết chặt tay, nàng kiên định gật đầu, Linh lực của nàng thiên phú không tính xuất chúng, nên cho dù khổ tu một đời, chỉ sợ cũng khó thành châu báu, nếu như nàng muốn trở thành cường giả chân chính, có đủ lực lượng bảo hộ tộc nhân, nhất định phải đi con đường Chiến Trận Sư này.

Mục Trần trầm mặc thoáng qua, sau cũng không chút do dự gật đầu, lưng hắn gánh không ít trách nhiệm, tương lai hắn không chỉ phải đi Lạc Thần tộc, còn phải đi đến thần bí chi tộc tìm mẫu thân của hắn mang về cho cha, những địa phương kia, muốn sống sót trở ra thì lực lượng bình thường không thể đáp ứng, cho nên hắn cần hết thảy mọi cách để có thể tăng lực lượng.

"Ngược lại là có dũng khí không nhỏ."

Thiên Trận Hoàng cười nhạt nói, hiển nhiên đối với dũng khí hai người coi như thoả mãn, hắn nói: "Đã như vậy, đến kiểm tra một chút, các ngươi cùng với phương pháp tu luyện ý niệm của ta có phù hợp hay không a."

Vừa nói xong, hắn vung tay lên, năm quả quang cầu thủy tinh từ lòng bàn tay của hắn chậm rãi bay lên, năm viên thủy tinh quang cầu màu sắc đều giống nhau, hào quang thần bí từ đó phát ra.

Ánh mắt 2 người lập tức bị hấp dẫn, những thứ này, ở ngoại giới cho dù là tiêu phí trăm vạn Chí Tôn linh dịch cũng chưa chắc có thể cầu được.

"Năm viên trong thủy tinh cầu, vẻn vẹn có một viên là phương pháp của ta được lưu lại nguyên vẹn, bốn khối kia là ta khi còn sống ngẫu nhiên thu hoạch, bất quá phần lớn lại không trọn vẹn, hai người các ngươi thúc giục ý niệm tới gần, nếu là có độ phù hợp, Thủy Tinh Cầu thì sẽ sáng lên. . ."

Thiên Trận Hoàng nhìn hai người, nhẹ nhàng cười bảo: "Về phần các ngươi, cuối cùng có thể có được cái gì, đều xem tạo hóa của mỗi người nữa. . ."

Bình luận