Đại Chúa Tể

Chương 869: Đại quân tụ tập


“Cẩn thận…Ngô Hoàng..!”

Ngay lúc âm thanh khàn khàn vang vọng trong thiên địa vừa dứt, thân hình ngũ thống lĩnh cũng đồng thời tiêu thất, Mục Trần sắc mặt nghiêm trang nhìn về thân ảnh đang tản đi, ôm quyền cúi người một chút.

“Tứ Linh Chiến Trận à…”

Mục Trần ánh mắt trông về sâu bên trong Tử Vong Di Tích, nơi đó tràn đầy hắc ám bao phủ, không thể nhìn thấu bên trong khiến cho nội tâm có chút bất an.

Đám người Liệt Sơn Vương, Cửu U cũng bay lướt đến, có chút nghi hoặc nói khẽ:”Tứ Linh Chiến Trận là cái gì?”

“Ta đoán ở phía trước chắc chắn sẽ có chiến trận nghênh đón chúng ta!”Mục Trần gật đầu, thần sắc ngưng trọng nói.

Nghe được hai chữ”Chiến Trận” bọn người Liệt Sơn Vương trong con mắt cũng xẹt qua một tia kiêng kỵ, bọn họ minh bạch chỉ có Chiến Trận Sư mới có thể bố trí chiến trận, uy lực của nó chắc chắn long trời lở đất.

Bình thường Linh Trận Sư bày trận, đều là dùng trận pháp mượn nhờ lực lượng của thiên địa, mà Chiến Trận Sư, lại là dùng quân đội để tạo thành trận pháp, chiến ý mênh mông, thiên địa cũng phải kiêng sợ.

Đừng nhìn hiện tại bọn hắn quân số chiếm gần phân nửa của Đại La Thiên Vực, nếu thật phải gặp Chiến trận do Chiến Trận Sư bố trí cũng phải 10 phần kiêng kỵ.

Bất quá chỉ là kiêng kỵ mà thôi, muốn bọn người Liệt Sơn Vương sợ hãi mà lùi bước mà điều không thể nào, thể diện của chư Vương đâu thể nào đánh mất dễ dàng như thế được.

“Trước tiên chúng ta tinh luyện Vẫn Lạc Nguyên Đan ở đây rồi tính tiếp.”Mục Trần nói.

Bọn người Liệt Sơn Vương, Cửu U nghe nói ngược lại cảm thấy chấn động, lúc này mới đem tâm thần chú ý giữa màn trời có bàng bạc Vẫn Lạc Nguyên Khí, do quân đội mục nát chết đi hóa thành.

Ở đằng xa xa, một ít thế lực nhìn thấy Vẫn Lạc Nguyên Khí nhiều như thế cũng có chút đỏ mắt, nhưng kiêng kỵ đội hình bên phía Mục Trần quá cường đại, cũng phải thu liễm lại.

Ngay khi một tia Vẫn Lạc Nguyên Khí bị tinh luyện thành Vẫn Lạc Nguyên Đan, bọn người Mục Trần cảm thấy vô cùng thỏa mãn, lần này thu hoạch tổng cộng được hơn 9 nghìn viên Nguyên Đan, chia đều ra mỗi người cũng được hơn 2 nghìn khỏa.

“Di tích này không hổ danh là Tử Vong Di Tích.”Liệt Sơn Vương cảm thán nói, vỏn vẹn chỉ một chi thống lĩnh quân đội mà thôi, cũng có thể luyện ra được ngần này nguyên đa, nếu so sánh với tòa tam cấp di tích, thì cũng phải gấp 30 lần.

Bất quá, tòa di tích nhất cấp này mặc dù thu hoạch cực kỳ phong phú, nhưng mức độ nguy hiểm cũng quá cao đi, nếu như bọn hắn không tập hợp lại, chỉ sợ kết cục so với Cực Vũ Tông kia không khác là mấy.

“Có đi tiếp hay không?”

Ánh mắt bọn người Liệt Sơn Vương nhìn về phía Mục Trần, trước khi vị Ngũ Thống Lĩnh kia tiêu tán, có để lại lời cảnh báo sâu bên trong Tử Vong Di tích còn có một tòa chiến trận khủng bố, mà ở đó hình như còn có một vị Ngô Hoàng cường đại hơn rất nhiều.

Ở đó có thể có vô số bảo bối, nhưng mức độ nguy hiểm có thể so với ở đây gấp trăm lần.

“Chúng ta cứ đi tiếp xem tình hình thế nào, nếu như thật sự quá nguy hiểm, thì chúng ta lui lại nơi này tìm thêm chút Vẫn Lạc Nguyên Đan rồi rời đi.”Mục Trầm thoáng trầm mặc trả lời, tuy nói tin tức liên quan đến Chiến Trận Sư đối với hắn cực kỳ trọng yếu, nhưng cũng phải đặt tính mạng của bọn người Liệt Sơn Vương lên trước tiên.

Bọn người Liệt Sơn Vương nghe thế không chút dị nghị liền gật đầu.

“Đi nào!”

Mục Trần đảo mắt nhìn xung quanh, nguyên bản các thế lực xung quanh còn đang quan sát bọn hắn, lúc này cũng dần tản đi, không dám có chút lòng tham mà đến cướp giật.Mục Trần cũng không chần chừ nữa, bàn tay vung lên, hóa thành một đạo lưu quang nhắm hướng sâu bên trong Tử Vong Di tích mà lướt đến.

Dọc đường tiến sâu vào bên trong di tích, bọn người Mục Trần vô cùng căng thẳng, bởi vì từ trong bóng tối không ngừng có quân đội mục nát không ngừng tràn ra như thủy triều bạo động, bất quá đối với Mục Trần cũng là điều tốt, có thể kiếm thêm một chút Vẫn Lạc Nguyên Đan.

Dưới thế công trùng trùng điệp điệp, mặc dù đội hình của bọn hắn cườn đại nhưng bắt đầu cũng xuất hiện một ít thương tổn, nếu không có bọn người Liệt Sơ Vương hỗ trợ, chỉ sợ loại tổn thấy này càng thêm nghiêm trọng.

Tuy rằng có chút trở ngại, khiến cho tốc độ di chuyển của bọn người Mục Trần chậm chạp hẳn, nhưng càng ngày càng tiến sâu vào bên trong Tử Vong di tích.

Đảo mắt nhìn xung quanh, không ít các thế lực bị tổn thất thê thảm, mặc dù thực lực của bọn họ không phải là yếu, thậm chí ở Bắc giới cũng được xem là nhất lưu, thậm chí còn có Lục phẩm chí tôn tọa trấn, nhưng một khi bọn họ bị quân đội mục nát giống như thủy triều bao phủ, một số cường giả có thực lực còn chạy trốn được, nhưng nhân mã đi theo toàn bộ bị diệt sạch.

Nhìn thấy những thế lực nhất lưu này bị tiêu diệy, nội tâmn của bọn người Mục Trần cũng cảm thấy run rẩy, mặc dù đội ngũ của bọn hắn tuy mạnh, nhưng với nguy hiểm rình rập thế này, chỉ cần một chút sơ hở khiến cho toàn quân bị diệt không thể nghi ngờ.

Dù sao bọn hắn cũng chiếm gần phân nửa tinh nhuệ của Đại La Thiên Vực, nếu như bị tiêu diệt hết, đối với Đại La Thiên Vực hẳn là đả kích chí mạng.

Hắc ám như thủy triều không ngừng gào thét, khiến cho thiên địa củng cảm thấy run rẩy, linh lực xung quanh bọn người Mục Trần không ngừng dao động, tùy thời có thể nghênh địch đối chiến.

Đoạn đường đi qua khoảng chừng mấy trăm dặm, nhưng bọn hắn đã chạm trán mấy chục cơn sóng quân đội mục nát, thậm chí có một lần quy mô ngăn cản bọn hắn không khác với đội hình của bọn hắn là mấy, ngay cả Linh Kiếm Vương cũng xuất hiện thương thế.

Nếu vậy sâu bên trong, nguy hiểm cũng vượt quá tầm kiểm soát của bọn hắn.

“Nơi đây chắc là nơi sâu nhất của Tử Vong di tích rồi.!”Mục Trần ngẩng đầu, tinh quang trong mắt thoáng hiện nhìn sâu vào bên trong hắc ám nói.

Bọn người Liệt Sơn Vương nghe vậy, thân thể cũng lập tức căng cứng, Cửu U đôi mắt xinh đẹp quét một vòng nói:”Vì sao nơi này so với bên ngoài thì yên tĩnh như thế, ngay cả bóng dáng một người quân đội mục nát cũng không thấy?”

“Địa bàn của mãnh hổ, làm sao cho phép các dã thú khác bén mảng tới.”Mục Trần ánh mắt nhìn vào nơi xa xa, có chút nhíu lại nói khẽ:”Mọi người nên cẩn thận một chút!”

Thân hình lướt đi, linh lực tuôn ta bảo hộ thân thệ, đại quân phía sau tâm thần cũng cực kỳ cẩn thận, từng ly từng tý cẩn thận đề phòng.

Đại quân lẳng lặng không một tiếng động xẹp qua khu vực không chút sinh cơ, đột nhiên đến một vùng sơn mạch, thân hình Mục Trần mãnh liệt ngừng lại, đôi đồng tử bỗng nhiên co rút mạnh, khuôn mặt kịch biến chấn động.

Sau lưng, sắc mặt bọn người Liệt Sơn Vương cũng đồng dạng xám xịt, một lát sau, nhìn không được hít sâu một hơi khí lạnh.

“Các con mẹ nó thật là chết tiệt mà..!”Liệt Sơn Vương nghẹn ngào lẩm bẩm nói.

Mục Trần khóe miệng có chút co quắp lại, ánh mắt chết lặng nhìn về phía trước, chỉ thấy nơi đó là một mảnh hắc ám nhìn không thấy điểm cuối, nhưng hắc ám này chính là do quân đội mục nát đứng sừng sững như khúc gỗ tạo thành, thân hình không chút sứt mẻ, nhìn như khô mộc, nhưng chiến ý bàng bạc tuôn trào ra bên ngòa, khiến cho thiên địa cũng kịch liệt bạo động.

Số lượng quân đội trước mặt, tối thiểu cũng có đến mấy chục vạn.

Bên trong khu rừng, chiến kỳ không ngừng phất phới, vô số tiếng gầm gừ vang vọng.

Đối mặt với đội hình quân đội như thế này, mạnh mẽ như bọn người Liệt Sơn Vương da đầu cũng cảm thấy tê dại, bọn hắn tựu như những con châu chấu mà đòi đá xe vậy.

“Thật sự quá khủng bố, cho dù toàn bộ người chúng ta xông vào , cũng bị tiêu diệt hoàn toàn.”Liệt Sơn Vương sắc mặt vô cùng khó coi nói, đội quân dưới trướng bọn hắn nhiều nhất cũng chỉ khoảng hai vạn chiến sỹ mà thôi, nhưng nơi này lại tụ tập đến mấy chục vạn người, hơn nữa nơi đây còn do Chiến Trận Sư thao khống, đừng nói là bọn hắn, cho dù Tam Hoàng có mặt cũng phải kiêng kỵ mười phần.

Mục Trần khẽ than thở gật đầu, dù sao Mục Trần đối với chiến ý thì thông hiểu hơn bọn người Liệt Sơn Vương nhiều lắm, cho nên tình hình trước mắt hắn càng thêm rõ ràng, chiến ý nơi này cực kỳ cường đại, hơn nữa trong đó mơ hồ tản ra một chút ba động dị thường, loại chấn động này khiến cho da đầu Mục Trần cũng cảm thấy run lên, nếu như hắn đoán không lầm, nơi đây còn bày bố chiến trận đích thật.

Một khi bọn hắn dám xong vào trong đó, hiển nhiên kết quả toàn quân sẽ bị diệt.

Hưu…!

Ngay khi bọn người Mục Trần còn đang do dự, thì ở đằng xa xa, đột nhiên có âm thanh gió rít vang vọng, vô số đội ngũ gào thét mà đến, sau đó cũng giống như bọn hắn đáp xuống bên ngoài bình nguyên này, sau khi đáp xuống Mục Trần rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ trên mặt những người này.

“Bên kia là đội quân của Thần Các!”Liệt Sơn Vương kinh ngạc nói:”Bọn hắn cũng đã chạy đến nơi này rồi!”

Mục Trần gật đầu, khẽ nhìn về một phương hướng khác, quả nhiên không nằm ngoài dự kiến, đại quân của Huyền Thiên Điện cũng đột phá trở ngại, chạy đến được nơi này.

Khoảng mười phút trôi qua, liên tiếp có thêm nhiều đội ngũ cường đại xông đến, những người này không thuộc về thế lực đỉnh tiêm, nhưng quy mô cũng cực kỳ kinh người, nhìn kỹ lại mới phát hiện, đám người này chính là các thế lực nhất lưu hợp lại với nhau tạo thành, khí thế cuồn cuộn như thế khó trách bọn họ có thể đến được nơi này.

Ngay khi nhìn thấy nhiều đội ngũ cường đại tiến đến, Mục Trần không cảm thấy sợ hãi mà còn thấy vui mừng khôn xiết, đột nhiên phía Thần Các có một đạo hào quang bộc phát, một âm thanh nhu nhược nhẹ nhàng truyền ra giữa thiên địa.

“Chư vị có thể cùng một chỗ nghị luận một chút hay không, tìm ra phương pháp đối chiến với cục diện trước mắt.!”

Bình luận