Đại Chúa Tể

Chương 845: Thiên Ngạc quân


- "Không biết hiện tại có thể hảo hảo nói chuyện hay chưa?"

- Tiếng nói Mục Trần truyền ra, thanh âm tuy bình thản, nhưng phối hợp với khủng bố chiến ý đang quấn quanh cơ thể, hiện tại không người nào dám có chút khinh thường hắn.

- Dù là cường giả như Từ Bá, đồng tử cũng co lại, hắn ném ánh mắt hung ác vào Mục Trần, chậm rãi nói: "Không nghĩ rằng mặc dù ngươi chỉ là 1 thiếu niên, nhưng lại có thể đem chiến ý khống chế đến trình độ này, ta ngược lại là xem thường ngươi rồi."

- Mục Trần cười cười từ chối cho ý kiến, hắn nhìn thoáng qua Huyết Ưng vệ đang bị phong tỏa trong sơn cốc, nói: "Từ sơn chủ, thời điểm này nếu chính diện khai chiến, chỉ sợ đối với chúng ta cũng là sự tình không tốt đẹp gì, nếu như các ngươi thật muốn cưỡng ép nuốt xuống Huyết Ưng Điện, chỉ sợ các ngươi cũng phải trả giá không nhỏ."

- "Cho nên, ta đề nghị các ngươi buông bỏ, phá bỏ vòng vây, chuyện hôm nay, bất luận kết quả như thế nào, ngày sau chúng ta Đại La Thiên Vực lại đến hảo hảo thanh toán cùng các ngươi, như thế nào?"

- Giữa thiên địa, thiếu niên lăng không mà đứng, thong dong cười, mặc dù là đối mặt với 5 nghìn Thiên Ngạc quân đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, nhưng khuôn mặt trẻ tuổi lại không vương một nét nào gọi là sợ hãi, vẻ bình thản thong dong cùng khí phách kiêu hùng, ngược lại dẫn tới những ánh mắt cực kì chiêm ngưỡng.

- Từ Bá có chút kinh ngạc đối với vẻ thong dong của Mục Trần, nhưng đối với lời nói của Mục Trần, hắn lại có chút giận quá hóa cười, ngón tay chỉ về Thiên Ngạc quân đông đúc, sắc mặt quái dị mà nói: "Tiểu tử, ngươi xác định rằng bằng thực lực của ngươi, có thể khiến cho ta trả giá đắt?"

- Tuy nói trước đó Cửu U vệ đã bày ra bàng bạc chiến ý khiến cho hắn cực kỳ cảm thấy ngoài ý muốn. Bất quá hắn cho rằng nhiều lắm chỉ có thể nói Cửu U vệ có tư cách tương chiến chính diện nếu có cùng số lượng quân với Thiên Ngạc quân mà thôi, nhưng tình huốn trước mắt là hắn đang nắm trọn vẹn một vạn quân Thiên Ngạc quân. Mà Cửu U vệ cùng lắm chỉ có 5000, một khi khai chiến, Cửu U vệ chắc chắn thảm bại.

- Cho nên, đối với lời nói của Mục Trần bảo hắn phải trả một cái giá thật lớn, Từ Bá cảm thấy đây là một sự tình vô cùng buồn cười.

- Trong sơn cốc, toàn bộ nhân mã bọn Huyết Ưng Vương cùng với Huyết Ưng vệ đều là nhìn lên trên bầu trời. Trước cảnh tượng Cửu U vệ cùng Thiên Ngạc quân đang giằng co, ánh mắt của bọn hắn đều có chút phức tạp. Bởi vì bọn họ đều tinh tường cảm thấy, Cửu U vệ hiện tại so với một năm trước,chính là đã có biến hóa thoát thai hoán cốt không nhỏ.

- "Đại nhân, dựa vào thực lực Cửu U Cung, chỉ sợ chưa đủ đối phó Thiên Ngạc quân. . ." Ngô Thiên do dự một chút, hắn nói khẽ, đối với việc Cửu U Cung cứu viện, tâm tình hắn cũng vô cùng phức tạp, sự lo lắng của hắn là có cơ sở, bởi cùng Thiên Ngạc quân khai chiến trước đó, hắn phi thường tinh tường đối phương có được thực lực cường đại cỡ nào.

- Tuy hiện tại Cửu U vệ cũng đã tiến bộ không nhỏ, nhưng cùng Thiên Ngạc quân so sánh, vẫn là thiếu đi một phần cơ hội chiến thắng.

- Theo Ngô Thiên suy nghĩ, muốn muốn đối phó Thiên Ngạc quân, trong chư vương chỉ có Tu La Vương Tu La vệ, cùng với Liệt Sơn Vương Liệt Sơn quân chính là chi quân đội có thực lực đỉnh tiêm mới có thể có cơ hội chiến thắng.

- Cửu U vệ hiện nay, vẫn là lộ ra vẻ kém đi một chút hỏa hầu.

- Huyết Ưng Vương nghe vậy cũng gật đầu, hắn nhìn trên bầu trời giằng co, nói: "Ngô Thiên, nếu như Cửu U vệ muốn ra tay, ngươi suất lĩnh Huyết Ưng vệ toàn lực phối hợp, vì bọn họ mà gánh một chút áp lực."

- "Về phần Từ Bá kia, ta sẽ toàn lực ra tay, không để cho hắn có cơ hội xen vào cục diện chung."

- Ngô Thiên gật đầu xác nhận, cục diện trước mắt, chỉ có cách toàn lực phối hợp với Cửu U vệ, bọn hắn mới có thể đột phá mà thoát khỏi cảnh bị Thiên Ngạc quân vây khốn.

- Trong lúc hai người bọn họ nói chuyện với nhau, trên không trung, Mục Trần đánh mắt về hướng câu nói mang đầy vẻ trào phúng của Từ Bá, hai mắt cũng khẽ híp lại, Từ Bá này cho rằng cứ lấy ưu thế số lượng mà tính, cuối cùng vẫn không đặt Cửu U Vệ bọn hắn ở trong mắt a. . .

- Đã như vầy thì chiến thôi.

- Mục Trần hai tay đột nhiên kết ấn, con ngươi đang bình thản bắt đầu dâng lên vẻ lăng lệ ác liệt, một cỗ sắc bén chi khí phảng phất từ cơ thể hắn tràn ngập mà ra, thân người hắn tựa như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ.

- "Cửu U vệ!" Mục Trần quát to, tiếng quát vang vọng.

- "Chiến!"

- Trường thương trong tay Cửu U vệ dộng mạnh xuống đất, tiếng hét to như sấm, nổ vang phía chân trời, hắc ám chiến ý vạn trượng như một cơn sóng bành trướng phóng lên trời, từ xa nhìn qua cứ như một vùng hải dương màu đen, dần dần tràn ngập khắp trời đất.

- Lệ!

- Bàn chân Mục Trần đạp mạnh, hắc ám chiến ý sau lưng hắn bành trướng, lập tức chiến ý hỗn loạn cuồng bạo, thanh âm vang vọng của Hạc Minh chiến ý tràn đầy cuồng nhiệt bạo phát, sau đó ai ai cũng nhìn thấy, một hắc ám chiến văn cực lớn hiện ra, trên đó có khắc một hình tượng Cửu U tước cực lớn, ngưng luyện từ trong hải dương chiến ý đang bành trướng, hai cánh Cửu U Tước mở rộng, lập tức che khuất bầu trời. . .

- Cửu U tước ngửa mặt lên trời hót vang, vô số người kinh hãi nhìn cảnh tương hắc ám chiến ý tựa như thác nước tràn lan ra tận chân trời, ngắn ngủn vài hơi thở, cơ hồ cả trời đất đều là bị ngập tràn trong mênh mông chiến ý.

- "Chiến Ý Chi Linh? !"

- Tiếng kinh hô từ những người đang quan sát cùng lúc vang vọng khắp nơi, nhân mã của các phương thế lực đều biến sắc, những con mắt mở lớn nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

- "Mục Trần thế mà đã ngưng luyện được Cửu U vệ Chiến Ý Chi Linh. . ." Trong sơn cốc, Huyết Ưng Vương cùng với Ngô Thiên nhìn cảnh này mà sắc mặt cứng ngắc, hai mặt nhìn nhau, nhịn không được mà hít một hơi khí lạnh.

- Đến thời khắc này, bọn hắn mới hiểu được, vì cái gì Mục Trần cùng Cửu U lại có lá gan dám kéo quân đến đây dẫu biết rõ Thiên Ngạc quân ở chỗ này, nguyên lai là bọn họ tuyệt đối đã nắm chắc phần thắng.

- Bởi vì ai đều tinh tường đối với một chi quân đội mà nói, "Chiến Ý Chi Linh" đến tột cùng có được hiệu quả tăng phúc đáng sợ thế nào.

- "Người này. . ." ánh mắt Ngô Thiên phức tạp, hắn gian nan thở dài một hơi, 1 năm trước, Mục Trần mới vừa gia nhập Đại La Thiên Vực, căn bản là khi đó không được hắn để ở trong mắt, nhưng một năm sau, không chỉ tại Long Phượng Lục leo lên hạng ba, thậm chí việc chỉ huy quân đội, cũng đã đạt trình độ hắn theo không kịp.

- Thời điểm này, dù là liền Ngô Thiên cao ngạo hắn cũng chỉ có thể thừa nhận, hắn cùng với Mục Trần hiện tại, chính là có một sự chênh lệch không thể so sánh, hắn hiện tại hiểu được, một số người, mặc dù đã từng là một gã tiểu tốt vô danh, nhưng một lúc nào đó quật khởi, những người khác khó có thể theo kịp.

- "Chiến Ý Chi Linh?"

- Con mắt Từ Bá gắt gao nhìn chằm chằm vào bàng bạc chiến ý bên trong Cửu U tước, sắc mặt hắn vào lúc này cũng trở nên tái nhợt, át chủ bài này của Mục Trần, hiển nhiên là đã vượt ra khỏi dự liệu của hắn.

- Đến lúc này, hắn mới hiểu được vì cái gì Mục Trần dám nói những lời rằng hắn sẽ trả giá thật nhiều, nguyên lai không phải là lời bồng bột xuất phát từ việc tuổi trẻ khí thịnh, mà là vì Mục Trần hắn thật sự có được thủ đoạn này.

- Cửu U vệ có được Chiến Ý Chi Linh, mặc dù số lượng kém hơn Thiên Ngạc quân rất nhiều, nhưng Từ Bá không hề nắm chắc có thể chiến thắng, bởi vì hắn đồng dạng rất rõ ràng, đối với một chi quân đội mà nói ,Chiến Ý Chi Linh đến tột cùng trọng yếu cỡ nào.

- Bên cạnh Từ Bá, lông mày Phương Nghị cũng nhíu lại, hắn lần đầu đem ánh mắt ngưng trọng nhìn về hướng Mục Trần, trong quá khứ hắn không quá mức coi trọng Mục Trần, mặc dù tại Long Phượng Thiên Mục Trần hắn cũng có biểu hiện kinh diễm, nhưng Phương Nghị biết, nếu như không phải đụng trúng Thải Tiêu - một Siêu cấp yêu nghiệt, hào quang của Mục Trần tại Long Phượng Thiên sẽ bị hắn áp chế vô cùng thê thảm.

- Nhưng xem tình hình hiện tại thì có vẻ hắn đã coi thường cái gã đối thủ mà hắn đã từng không xem trọng này.

- Một gã có thể đem một chi quân đội ngưng luyện ra Chiến Ý Chi Linh, Phương Nghị hắn rất rõ ràng rằng đến tột cùng có bao nhiêu tiềm lực cùng với uy hiếp.

- Ánh mắt Từ Bá âm trầm, hắn đánh ánh mắt hung lệ chằm chằm vào Mục Trần, điềm nhiên nói: "Thực cho là có Chiến Ý Chi Linh, có thể cùng Thiên Ngạc quân ta đối kháng sao? Ta hôm nay ngược lại là muốn thỉnh giáo một chút, Chiến Ý Chi Linh này của ngươi đến tột cùng có lợi hại như lời đồn hay không?"

- Tuy Từ Bá cũng biết được Chiến Ý Chi Linh lợi hại, nhưng muốn hắn cứ như vậy lựa chọn rút lui, hiển nhiên cũng là sự tình mà hắn khó có thể dễ dàng chấp nhận, mặc dù hắn tinh tường, một khi khai chiến, hắn tuyệt đối sẽ trả một cái giá cực kỳ thảm trọng.

- Bất ngờ, lúc này Phương Nghị lại vung tay ngăn cản ý đồ của Từ Bá, hắn nhìn về phía Mục Trần, cười cười, nói: "Mục Trần, ngươi đúng là để cho chúng ta cảm thấy thập phần ngoài ý muốn."

- "Quá khen." Mục Trần không mặn không nhạt cười, nói: "Nếu như hai vị không có ý định liều cái cá chết lưới rách, để cho thế lực khác làm ngư ông đắc lợi, ta cảm thấy chúng ta mỗi bên lui một bước là lựa chọn tốt nhất."

- Phương Nghị cười, không nhanh không chậm nói: "Nói như vậy, kỳ thật ngươi cũng không đành lòng cùng Thiên Ngạc quân dốc sức liều mạng, bởi vì ngươi cũng biết nếu làm thế Cửu U vệ cũng đồng dạng trả giá không nhỏ, ngươi đã có lòng đố kỵ, vậy việc ngươi muốn an lành mang người cứu ra, có phải là có phần chắc chắn quá hay không?"

- Hai mắt Mục Trần nhắm lại, nói: "Ngươi là muốn xem thử chúng ta ai ác hơn ai sao?"

- Phương Nghị khoát tay áo, cười nói: "So sánh độ ác độc mần chi cho vô vị, ngươi có lẽ cũng biết, nếu để cho các ngươi đơn giản đem người mang đi, mặt mũi Thần Các chúng ta đem chôn ở đâu cho hết?"

- "Vậy ngươi có ý định như thế nào?" Mục Trần lông mày chau lên, cười nhìn qua vị này bá chủ đệ nhất Long Phượng Lục này.

- Phương Nghị cười, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Từ Bá, nói: "Từ sơn chủ, chuyện kế tiếp để ta làm chủ, được không?"

- Từ Bá nghe vậy, trầm ngâm một chút cũng gật đầu, địa vị Phương Nghị tại Thần Các có phần đặc thù, tuy nói hôm nay còn trẻ, nhưng thành tựu của hắn về sau tất nhiên không thấp, cho nên đối với việc hắn nhúng tay vào, Từ Bá hắn cũng cũng không có phản đối.

- Hơn nữa, dưới tình huống Cửu U Cung xuất hiện, tình huống thực sự có chút khó giải quyết, Phương Nghị muốn tiếp thu thay hắn, hắn cũng rất vui lòng.

- Phương Nghị thấy Từ Bá gật đầu, lúc này mới đưa mắt nhìn Mục Trần, mỉm cười nói: "Ngươi có lẽ cũng biết, quân đội khai chiến, chúng ta đều trả giá không nhỏ, bất quá các ngươi muốn cứu người, chỉ dựa vào mồm mép cũng vô dụng."

- "Cho nên?" Mục Trần đánh mắt về phía Phương Nghị, cười hỏi.

- " Trong Long Phượng Thiên, ta cũng đã kiến thức biểu hiện của ngươi, có thể nói là vạn người có một, bất quá ngươi có thể có chiến tích chói mắt như thế, nghĩ đến có lẽ không thoát được quan hệ cùng vị bằng hữu kia của ngươi." Phương Nghị chậm rãi xòe bàn tay ra, tại đầu ngón tay có Linh lực lóe lên, giống như điện quang, một tia nguy hiểm chấn động, tràn ngập đi ra.

- "Ta có một biện pháp, chỉ trả bằng một cái giá thật nhỏ, lại có thể giải quyết hết cục diện trước mắt này, bất quá cũng không biết ngươi có loại này đảm lượng hay không."

- Mục Trần ánh mắt ngưng lại.

- Phương Nghị cuời cười ôn hòa, chỉ là sâu trong con ngươi, lại là có thêm hào quang thâm thúy làm cho người khác bắt đoán không ra.

- "Đó chính là khiêu chiến ta."

Bình luận