Đại Chúa Tể

Chương 1557: Sức mạnh tối cường


"Con mắt thứ 9, mở!"

Thanh âm âm lãnh tới cực hạn của thiên tà thần vang lên, toàn bộ thế giờ vào lúc này đều hơi run rẩy, tựa như đang sợ hãi.

vô số ánh mắt hoảng sợ, hướng về phía thiên tà thần.

Chỉ thấy trong hư không, thiên tà thần lăng không đứng, mà trên bụng hắn, con mắt thứ 9 vốn vẫn luôn đóng chặt, cũng vào lúc này hơi rục rịch, sau đó từ từ mở ra.

Viên tà mục thứ 9, rốt cục vào lúc này tái hiện nhân gian.

Mà trong khoảnh khắc khi con mắt thứ 9 kia mở ra, tất cả mọi người đều cảm nhận được, ma uy tản ra từ trên cơ thể thiên tà thần càng bắt đầu dâng lên, dưới cỗ ma uy đó, không chỉ linh ma đại lục, ngay cả một vài đại lục gần đó cũng mơ hồ có dấu hiệu sụp đổ.

Mênh mông ma khí, điên cuồng ngưng tụ sau lưng thiên tà thần, cuối cùng biến thành chất lỏng đen sềnh sệch, chất lỏng chảy xuôi, không ngừng nhỏ xuống, ma khí ẩn chứa sau mỗi giọt ma dịch kia cũng đủ phá hủy một vị thánh phẩm thiên chí tôn.

Vẻ mặt thiên tà thần lộ ra nụ cười âm hàn, thậm chí trên bàn tay hắn, chất lỏng màu đen tựa như nước chảy quấn quanh lên, xuyên thẳng qua ngón tay, thỉnh thoảng tản ra một loại thanh âm khác thường khiến người ta cảm thấy kinh dik

Trong thanh âm kia, tràn đầy tham lam cùng hủy diệt.

3 người Mục Trần, Viêm Đế, Võ Tổ nhìn trạng thái này của thiên tà thần, sắc mặt cũng cực kỳ ngưng trọng, lúc này từ trên thân thể thiên tà thần, ngay cả bọn họ cũng nhận ra một cỗ khí tức nguy hiểm nồng nặc.

"đây chỉ sợ là tồn tại cường đại nhất xuất thế từ khi đại thiên thế giới ra đời tới này". Viêm Đế than nhẹ một tiếng, chỉ đáng tiếc là, cái tồn tại chưa từng xuất hiện này, cũng không phải là thần bảo vệ của đại thiên thế giới, mà là thần hủy diệt.

"bất kể hắn cường đại thế nào, vì người phía sau, chúng ta cũng không thể để cho hắn từ đây bước vào đại thiên thế giới". Võ Tổ thanh âm trầm thấp, nói.

"Vậy thì động thủ đi". Mục Trần cũng chậm rãi nắm chặt 5 ngón tay, ánh mắt bén nhọn như ưng, trong thanh âm cũng tràn đầy sát phạt.

uỳnh!

Viêm Đế, Võ Tổ đều gật đầu, chớp mắt sau đó, 5 đạo quang ảnh vọt mạnh tới, 5 đạo hồng lưu tựa như tinh hà xuyên qua thiên địa, mang theo vô tận chi uy, trực tiếp gào thét về phía thiên tà thần.

"haha!"

vậy mà, đối mặt với 5 đạo thế công hung mãnh này, thiên tà thần cũng không có vẻ sợ hãi chút nào, ngửa mặt lên trời cười to, tay áo bào đột nhiên rung lên.

ùng!

giờ khắc này, ma dịch ngưng tụ từ vô biên ma khí kia tạo thành ma hoàn cực lớn vô cùng, lấy thiên tà thần làm trung tâm, quét ngang ra.

bành bành!

5 đạo hồng lưu mênh mông, nặng nề đâm vào ma hoàn kia, nhất thời thiên địa rung động, ma hoàn kia cũng thể hiện ra sức mạnh thôn diệt cực kỳ kinh khủng, khi nó quét ngang qua, 5 đạo hồng lưu hoàn toàn bị chấn vỡ ra, hóa thành linh quang đầy trời.

Soạt!

linh quang quét ra, 5 đạo quang ảnh phá không mà ra, xuất hiện ờ 4 phía xung quanh thiên tà thần.

Chớp mắt sau đó, hắc xích hừng hực hỏa viêm, quyền trượng lôi quang quấn quanh cùng với 3 đạo quang quyền hàm chứa sức mạnh bất đồng, trực tiếp đánh về phía thiên tà thần.

Thiên tà thần khẽ cười một tiếng, xòe bàn tay ra, trên cánh tay có vô biên ma khí ngưng tụ thành hắc thủy chảy tới quấn quanh, sau đó hắn vỗ mạnh một cái, nặng nề đánh lên viêm xích.

Tia lửa bắn tung tóe, trọng xích chấn động, không gian sụp đổ.

Cùng lúc đó, thiên tà thần vung tay áo lên, hắc lưu trong tay cuồn cuộn ra, đánh bay lôi quang quyền trượng.

uỳnh!

Thân thể thiên tà thần cổ động, phía dưới 3 đạo hắc lưu hóa thành 3 đạo ma quyền đánh ra, hung hăng va chạm với 3 đạo quang quyền của Mục Trần.

"haha, cũng lui cho ta!"

Thiên tà thần tiếng cười như sấm, quát to một tiếng, mỗi cỗ ma uy trùng kích không cách nào hình dung bộc phát ra.

ùng ùng!

5 đạo thanh âm trầm thấp vang lên, chỉ thấy 5 đạo thân ảnh cũng bắn lui, bước chân lưu lại dấu vết thật sâu trong hư không, một lúc lâu cũng không tiêu tan.

Trên đại thiên thế giới, vô số sinh linh thấy cảnh này, đều bộc phát ra thanh âm xôn xao, trong thanh âm tràn đầy sợ hãi cùng run rẩy, hiển nhiên, một vòng giao phong vừa rồi, cùng với việc thiên tà thần mờ ra con mắt thứ 9, ưu thế đã nghiêng về phía hắn.

Đẩy lui thế công bén nhọn của Viêm Đế, Võ Tổ, Mục Trần, thiên tà thần khẽ mỉm cười, ma khí ngưng tụ thành dòng nước màu đen, giống như rắn cuộn, quấn quanh ngọ nguậy trên thân thể thiên tà thần, hai mắt quỷ bí của hắn nhìn 3 người, ôn hòa cười: "Xem ra chiến thuật đông người của các ngươi, bắt đầu không có tác dụng"

Cho dù là ai cũng có thể nhận ra được, vòng giao phong vừa rồi, chiếm thượng phong chính là thiên tà thần.

Thiên tà thần trạng thái 9 mắt, thật sự quá đáng sợ.

"Ba vị, các ngươi có thể đạt tới bước này, đúng là xứng đáng chí tôn thiên kiêu, nếu các ngươi thần phục ta, ta đảm bảo thản nhản bằng hữu của các ngươi bình yên vô sự". Thiên tà thần nhìn chằm chằm 3 người Mục Trần, Viêm Đế, Võ Tổ, chậm rãi nói.

vậy mà, đối với sự chiêu mộ của thiên tà thần, 3 người cũng chỉ thản nhiên cười một tiếng.

"Xem ra ngươi nghĩ nắm chắc phần thắng rồi". Viêm Đế chân mày hơi rũ, thần sắc dần dần trở nên bình tĩnh lại, hắn than nhẹ một tiếng, nói: "Đã như vậy, hãy để 3 người chúng ta chân chính lãnh giáo một chút, 9 con mắt này của ngươi rốt cục mạnh tới mức nào đi".

Thanh âm của Viêm Đế, bén nhọn mà quyệt liệt, sát ý lan tràn.

Khi hắn vừa nói ra, liền hít sâu một hơi, hừng hực đế viêm vốn tràn ngập bên ngoài cơ thể, lúc này chợt toàn bộ rút vào trong thân thể hắn, dù một tia lửa cũng không lộ ra ngoài.

Nhưng thân thể của Viêm Đế lúc này lại trở nên vô cùng nóng bỏng, tựa như Đồng Lô.

hắn chậm rãi xòe bàn tay ra, thân hắn như đồng lô, tựa như đang nuôi dưỡng cái gì, một lúc lâu sau, một ánh lửa hiện lên trên lòng bàn tay hắn, giống như mầm mống sinh trưởng lên, cuối cùng nhanh chóng biến thành một đóa hoa sen hoa mỹ.

bên trên hoa sen, dường như khắc rõ vô số hỏa văn, mỗi đạo hỏa văn đều bất đồng, bởi vì nó đại diện cho một loại dị hỏa trong thiên địa.

hoa sen từ từ nở rộ, không tản ra chút linh lực dao động nào, mà khi hoa sen nở rộ, tất cả mọi người nhìn thấy, một tôn hỏa ảnh chừng 3 thước, ngồi xếp bằng bên trong hoa sen.

Hỏa ảnh kia đầu đội đế quan, thân khoác hỏa pháo, vẻ mặt giống Viêm Đế như đúc, một cỗ uy nghiêm tràn ngập, hắn là giống như một vị thần.

Có điều, trong khoảnh khắc khi đạo hỏa ảnh hừng hực lửa trong hoa sen kia xuất thế, toàn bộ sinh linh đại thiên thế giới đều mơ hồ cảm nhận được, nhiệt độ trong thiên địa lúc này dường như bắt đầu dâng cao.

hiển nhiên, một chiêu này của Viêm Đế, có sức mạnh vô biên.

Mà trong lúc Viêm Đế đạt tới sức mạnh mạnh nhất, Võ Tổ cũng xuất thủ, hai tay hắn như bao hàm nhật nguyệt, tổ phù cổ xưa xoay quanh thân, mỗi một đạo tổ phù đều đại diện cho một loại sức mạnh thuộc tính khác nhau.

Cuối cùng, 2 tay Võ Tổ gom lại, 8 đạo tổ phù tiến vào trong đó, chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn tựa như có một mảnh tinh không nở rộ, thần bí mỹ lệ, hàm chứa uy thế khó lường.

Mục Trần cũng hít sâu một hơi, hắn biết lúc này Viêm Đế, Võ Tổ đã thúc giục thế công mạnh nhất của bọn họ, đã như vậy, hắn cũng không cần lưu thủ nữa.

"Bất hủ". Thanh âm nhàn nhạt từ trong miệng Mục Trần truyền ra. trong cơ thể hắn, có bất hủ quang lưu lướt ra, rơi vào lòng bàn tay hắn. "quang minh"

"Thái linh"

Theo miệng Mục Trần nói ra, thân thể hắc bạch Mục Trần cũng hơi rung, hai đạo ánh sáng bắn ra, đều hạ xuống lòng bàn tay Mục Trần, tượng trưng cho sức mạnh của vô tận quang minh thể cùng thái linh thánh thể.

sức mạnh của 3 tòa nguyên thủy pháp thân quanh quần trong lòng bàn tay Mục Trần, 2 tay hắn chậm rãi khép lại, trên mu bàn tay, có văn lộ cồ xưa tràn ngập ra.

vào giờ khắc này, nụ cười trên khuôn mặt thiên tà thần bắt đầu dẩn dần thu lại, ánh mắt âm trầm, bời vì hắn bắt đầu cảm thấy một cỗ cảm giác uy hiếp.

Viêm Đế giương mắt, thanh âm nhàn nhạt vang lên: "Đây là thuật ta khổ tu nhiều năm, trước nay không hiển lộ trước người, hôm nay, liền dùng tới ước lượng 9 mắt này của ngươi"

"Mả thuật này, ta gọi là" Viêm Thần!"

Trong khoảnh khắc khi thanh âm phát ra, hỏa ảnh 3 thước trong hoa sen chậm rãi bay lên, toàn bộ đại thiên thế giới trong khoảnh khắc này đều trở nên nóng rực lên.

bàn tay của Võ Tổ vào lúc này cũng nâng lên, chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn tạo thành một mảnh tinh không thế giới, bên trong có vô tinh thần, tất cả sức mạnh trong đó hội tụ, dung hợp hoàn mỹ.

"Một chiêu này, ta gọi là"

"Đại Càn Khôn!"

Võ Tổ búng tay ra, tinh không bay lên.

Hai tay của Mục Trần cũng vào lúc này chậm rãi buông ra, chĩ thấy một hạt châu to chừng trái nhãn từ lòng bàn tay hắn bay lên, bên trong hạt châu tản ra một cỗ dao động cực kỳ nguyên thủy.

"Nguyên thủy tức là thái sơ, vậy thì gọi là"

"Thái sơ hoàn"

Trong khoảnh khắc, 3 thước hỏa ảnh, một mảnh tinh không, một viên long nhãn châu bay lên, hướng thẳng về phía thiên tà thần.

Mà giờ khắc này, đối mặt với 3 người Viêm Đế, Võ Tổ, Mục Trần trong trạng thái mạnh nhất, cho dù là thiên tà thần cũng cảm thẩy sợ hãi biến sắc, bởi vì đối mặt với 3 thứ kia, cho dù là hắn cũng cảm nhận được khí tức tử vong chân chính.

vào giờ phút này, hắn biết, hắn rốt cục vẫn còn xem thường 3 nam nhân đứng ở đỉnh cao nhất đại thiên thế giới này rồi.

***

Dịch bời zero

Bình luận