Đại Chúa Tể

Chương 1525: Nhân Pháp Hợp Nhất


uỳnh uỳnh!

Ma ảnh vạn trượng sừng sững giữa hư không, ma uy kinh khủng quét ngược ra, khiến cả thiên địa đều âm u xuống, ở nơi xa, đông đảo các thiên chí tôn bên trên từng ngọn đồng quan, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía này, hiển nhiên là bị cỗ ma uy kia kinh động.

cho dù là một vài thánh phẩm cường giả cũng chau mày, có chút lo âu, khương nhai kia thực lực cực kỳ mạnh mẽ, cho dù trong cẩp bậc thánh phẩm trung kỳ cũng đủ để xếp vào hạng đầu.

Đối mặt với người này, cho dù lả ma ha thiên, nếu không mượn sức mạnh của ma ha âm dương bình, sợ rằng cũng khó chiếm được thượng phong.

Mục Trần đứng trên không trung, hắn nhìn đạo ma ảnh cực lớn kia, thần sắc cũng trở nên ngưng trọng một chút, hiển nhiên cũng cảm thấy một chút khí tức nguy hiểm.

"gừ!".

Trong lúc Mục Trần đang ngưng thần, Ma ảnh do khương nhai biến thành phát ra tiếng gầm gừ ngập trời, chỉ thấy cự quyền của nó vung lên, trong chớp mắt có hắc tử quyền quang mang theo hung khí không cách nào hình dung, giống như tinh vẫn, đánh về phía Mục Trần nhanh như chớp.

Mỗi một đạo quyền quang kia cũng có thể dễ dàng đánh cho một vị thánh phẩm sơ kỳ trọng thương, có thể thấy được uy năng của nó.

Mà đối mặt với thế công điên cuồng của khương nhai, Mục Trần cũng không dám chậm trễ, quát khẽ một tiếng, trong vầng sáng lưu ly phía sau, vạn cổ bất hủ thân đứng dậy, bàn tay cổ xưa vừa nhấc lên, liền có cột sáng lưu ly bắn ra, cứng rắn va chạm với từng đạo quyền quang hung hãn kia.

bành bành bành!

2 bên cứng rắn đối đầu, một mảnh hư không kia không ngừng vỡ vụn, vô số mảnh vỡ không gian bay loạn xa, tạo thành loạn lưu, khiến cho một vài thiên chí tôn gần đó đều vội vàng tránh lui, sợ bị cuốn vào trong đó.

công kích của 2 người đều không chút lưu tình, sát ý sắc bén, ngắn ngủi mấy phút đồng hồ đă giao thủ hơn ngàn lần, vậy mà vẫn khó phân thắng bại.

Hống!

chiến đấu giằng co, khương nhai kia cũng trở nên tức giận, chợt phát ra tiếng gầm thét, hai mắt lạnh lẽo nhìn xuyên qua lớp khôi giáp làm từ tầng tầng biểu bì tím đen, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh Mục Trần.

Hắn giơ tay lên, chỉ thấy trong lòng bàn tay, con mắt tím đen quỷ dị kia lúc này cũng hoàn toàn mở ra, ánh sáng tán dật, mơ hồ có dao động cực kỳ đáng sợ tản ra.

Nhìn con mắt tím đen kia, Mục Trần cũng cảm thấy lạnh cả người, hiển nhiên nó có uy hiếp cực lớn đối với hắn, rõ ràng khương nhai đã không còn kiên nhẫn với kiểu giằng co này, định thi triển sát chiêu đánh vỡ thế cục.

"Tiểu tử, chết đi cho ta!"

Khương nhai ngửa mặt lên trời thét dài, chớp mắt sau đó, hắn trực tiếp giơ bàn tay lên, con mắt tím đen kia khóa lấy Mục Trần, bên trong đó, ánh sáng tím đen điên cuồng ngưng tụ, không gian xung quanh bắt đầu tầng tầng sụp đổ.

"Tà linh mục, Trảm Thần Huyền Ma Quang!"

Tiếng quát chói tai vang vọng thiên địa, ẩn chứa sát ý, đồng thời con mắt tím đen kia chợt run lên, một khắc sau, một đạo hắc tử huyền quang đột nhiên từ trong đó bắn ra.

Đạo huyền quang kia vừa xuất hiện, liền biến mất không hình không bóng.

Thế mà, da của Mục Trần lại tản ra cảm giác đau nhói, chính là vì cảm thấy nguy cơ đang tiềm ẩn, sắc mặt hắn ngưng trọng, trong mắt linh quang lóe lên, tuy nói chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, nhưng trong cảm nhận của hắn cũng có thể nhận ra được, có vô số đạo huyền quang đang ẩn nấp trong hư vô, sát cơ bộc phát, chỉ cần hắn thoáng hiện ra sơ hở, sẽ bị mạt sát trong khoảnh khắc.

"Sát chiêu thật khủng khiếp"

Mục Trần sắc mặt nghiêm nghị, tà linh tộc này không hổ là tu luyện sở trường của cả 2 bên, đạo thế công này uy năng sợ rằng cũng không kém so với 32 đạo tuyệt thế thần thông.

Hơn nữa, kinh khủng nhất là, nó không hình không bóng, ẩn núp trong hư vô, cực kỳ khó phòng ngự.

Mục Trần biết, thời điểm thế này, nếu hắn cố gắng phát động thế công, cho dù chỉ là hủy diệt một ít huyền mang, vậy sẽ bị càng nhiều huyền mang đánh vào sơ hở, đối mặt với huyền mang thế này, cho dù Mục Trần có thánh phẩm thân thể cũng không dám ngạnh kháng.

"Đúng là không chỗ nào không có, vô khổng bất nhập..."

Trong đôi mắt đen nhánh của Mục Trần có tinh mang lóe lên, một khắc sau, hắn hít sâu một hơi, chợt lăng không ngồi xếp bằng xuống, đồng thời sau lưng, Vạn cổ bất hủ thân cũng ngồi xếp bằng trong ánh sáng lưu ly.

"Bất Hủ cổ kinh!"

2 người ngồi xếp bằng, vạn cổ bất hủ thân và Mục Trần cùng mấp máy miệng, sau đó, liền có tiếng tụng kinh cổ xưa bắt đầu vang vọng trong thiên địa.

Tiếng tụng kinh này vô cùng cổ xưa, giống như thanh âm thiên địa thủa sơ khai biến thành.

Sóng âm hóa thành thực chất, lấy Mục Trần làm tâm điểm, lan tràn ra bốn phương tám hướng.

Hư vô bắt đầu chấn động, vô số đạo huyền quang núp ở trong đó bị sóng âm chạm tới, nơi sóng ảm khuyếch tán qua, từng đạo huyền quang bắt đầu hỏng mất.

Dưới mặt nạ khôi giáp, khương nhai sắc mặt kịch biến, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin, hiển nhiên không ngờ Mục Trần lạl có thể phá giải đạo sát chiêu bản mệnh của hắn, phải biết, thủ đoạn bực này của hắn, trừ một vài người như thánh thiên ma đế, ám thiên ma đế ra, cho dù lả 32 đại tộc trưởng trong ngoại vực tà tộc cũng tương đối kiêng kỵ.

vậy mà bây giờ, đối mặt với Mục Trần thực lực chỉ tiên phẩm thiên chí tôn, lại không có chút tác dụng nào!

"Đi!"

khương nhai trong lòng kinh hãi, không do dự nữa, tâm niệm vừa động, nhất thời trong hư không, vô số đạo huyền quang chợt lộ ra sát cơ, hung hăng bắn mạnh về phía Mục Trần.

ù...ù!

Thế mà, sóng âm của tiếng tụng kinh kia khuyếch tán ra lại không có chút sơ hở cùng góc chết nào, cho nên mặc cho vô số đạo huyền quang kia xảo trá tàn nhẫn thế nào cũng đều phải hóa thành hư vô dưới sóng âm.

Ngắn ngủi thời gian mấy chục hơi thờ, sát cơ tràn đầy hư không kia đều đã trống trơn, toàn bộ đều bị sóng âm của tiếng tụng kinh tiêu diệt.

xèo xèo!

sóng âm còn sót lại bao phủ lấy khương nhai nơi xa xa, trong đó, sóng âm cắt qua, thân thể khương nhai khẽ run lên, chỉ thấy trên lớp khôi giáp tạo thành từ lớp biểu bỉ thật dầy kia xuất hiện từng vệt đen sâu hoắm, tựa như bị cứa rách ra, mơ hồ có vết máu lan ra, bộ mặt nạ của hắn càng là hơi rớt xuống chút xíu, lộ ra vẻ mặt tái nhợt.

Đôi mắt khép hờ của Mục Trần chậm rãi mở ra, trong con ngươi một mảnh bình tĩnh, giống như đầm sâu không thấy đáy.

"Đại thiên thế giới quả là đầm rồng hang hổ, ngay cả một tiên phẩm thiên chí tôn cũng lợi hại như vậy". Khương nhai nhìn chằm chằm Mục Trần, thanh âm có chút khàn khàn nói.

Mục Trần vẻ mặt bình tĩnh, thanh âm hờ hững, nói: "Mang người rút lui khỏi bắc hoang khâu, đầu sỏ tội ác đối với đại thiên thế giới chúng ta chính lả ngoại vực tà tộc, cũng không liên quan tới người ngoài"

Khương nhai lắc đầu một cái: "các ngươi không thắng được bọn chúng"

"Ngươi rất mạnh, cho nên, để đối phó ngươi, ta cũng chỉ có thể liều mạng"

Thanh âm vừa dứt, hắn liền không nói gì nữa, chỉ là ánh mắt đang nhìn chằm chằm Mục Trần đột nhiên lạnh lẽo, hai tay hắn dường như kết một đạo ấn pháp quỷ dị, tiếp sau đó, có thanh âm trầm thấp lặng lẽ vang lên trong hư không.

"Tà linh biến"

Khi hắn vừa nói xong, miệng chợt hút một cái, chỉ thấy lớp biểu bì màu tím đen trên thân thể hắn chợt bắt đầu hòa tan, cuối cùng hóa thành chất lỏng cuồn cuộn, bị hắn một hớp nuốt vào trong cơ thể.

bành bành bành!

Trong cơ thể hắn dường như phát ra tiếng nổ mạnh, tựa như đang có 2 luồng sức mạnh đáng sợ va chạm lẫn nhau, bởi vậy mà bộc phát ra sức mạnh càng kinh khủng hơn.

"Hắn lại thúc giục ngoại vực tà khí va chạm với linh lực..."

Con ngươi Mục Trần hơi co lại, 2 loại năng lượng này hoàn toàn bất đồng, va chạm như vậy tất sẽ bộc phát ra sức mạnh cực kỳ đáng sợ, nhưng tương tự cũng sẽ tạo thành tổn thương rất nặng đối với khương nhai, thậm chí lả mất mạng.

bành bành!

Thân thể khương nhai bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại, đồng thời không ngừng nổ tung, từng đám từng đám sương máu xì ra.

Ngắn ngủi thời gian mấy chục hơi thở, khi nổ tung dừng lại, trên bầu trời tựa như xuất hiện một con quái vật, quái vật kia chừng mấy trượng, thân thể khô nứt như mặt đất, vết nứt trải rộng, hai mắt tím đen, từng đạo văn lộ quỷ dị hiện lên, những văn lộ này lóe ra linh lực quang trạch, cũng mang theo ngoại vực tà khí âm u.

Một cỗ dao động như hủy diệt, chậm rãi từ trong cơ thể quái vật kia tản ra, khiến cho đám người ma ha thiên, thanh diên tịnh đều là sắc mặt kịch biến.

dao động từ cỗ sức mạnh kia, ngay cả bọn họ cũng cảm thấy tim đập mạnh.

Sắc mặt của Mục Trần cũng trở nên ngưng trọng cực kỳ, cỗ cảm giác uy hiếp nồng nặc kia khiến cho hắn cảm thấy khí tức từ vong.

khương nhai trong trạng thái này, cho dù đối mặt với thánh phẩm hậu kỳ, sợ rằng cũng có thể miễn cưỡng chống lại.

"Nhìn thấy trạng thái này của ta, hôm nay ngươi phải chết không nghi ngờ!".Thân thể Khương nhai biến thành quái vật, cặp mắt tím đen tràn đầy hung ác nhìn chằm chằm Mục Trần, phát ra tiếng gầm nhẹ.

Hít

Mục Trần mím chặt môi, cũng hít sâu một hơi, tiếp sau đó, thần sắc của hắn bắt đầu bình tĩnh trờ lại.

"Nếu ngươi đã liều mạng, vậy Mục Trần ta lại có gì không dám!"

Hắn nhìn chằm chằm khương nhai, trong thanh âm bình tĩnh cũng có sắc bén cùng sát phạt vô biên.

"Tà linh tộc các ngươi có lẽ khổ sở thê lương, ta cũng vì thế mà cảm thấy bất hạnh, có điều, nếu ngươi muốn khiến cho thân nhân của ta, bằng hữu của ta cũng chịu tình cảnh giống như vậy, vậy hôm nay...ta trước hết diệt ngươi đi!"

Khi chữ cuối cùng nói ra, chợt Mục Trần hai tay kết ấn, cùng lúc đó, phía sau lưng, vạn cổ bất hủ thân đứng lên, sau đó bước chân ra, vào lúc này, từng chút một sáp nhập vào trong cơ thể hắn.

Nơi xa, thanh diên tịnh cùng đông đảo thiên chí tôn nhìn cảnh này, đều là hoảng sợ thất sắc, thanh thiên tịnh càng là chói tai quát lên: "Đây là thân thể cùng pháp thân tương hợp? Mục Trần, mau dừng lại, đó chỉ có thánh phẩm hậu kỳ mới có thể chịu được!"

Hai mắt Mục Trần hơi nhắm lại, ngăn cách bên rất nhiều thanh âm ở bên ngoài, tiếng nói trầm thấp vang lên trong lòng

"Nhân Pháp Hợp Nhất!"

***

Dịch bởi zero

Bình luận