Đại Chúa Tể

Chương 1510: Cổ Tháp Trấn Ngọc Bình


Hắc bạch khí tràn ngập thiên địa, tựa như âm dương giao hội, sinh ra vô tận huyền ảo, toàn bộ thế gian cũng hóa thành màu trắng đen.

Mà lúc này, ánh mắt của các phe cường giả đỉnh phong đều mang theo vẻ hoảng sợ nhìn hắc bạch bình trôi lơ lửng trong hắc bạch khí trên bầu trời kia, uy năng tản ra từ trong đó, cho dù là thiên chí tôn cũng cảm thấy run rẩy.

Đảm người Thanh Diên Tịnh, Phù Đồ Huyền, Huyền Minh lão tổ lúc này sắc mặt đều trở nên rất khó coi, bọn họ nhìn hắc bạch bình trên bầu trời, ánh mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ nồng nặc.

Ma ha âm dương bình này chính là thánh vật trấn tộc của Ma ha cổ tộc, uy năng vô cùng, cho dù là thánh phẩm thiên chí tôn bình thường cũng không thể chống lại, uy lực của nó có thể tưởng tược được.

Thánh vật loại này, mỗi lần vận dụng đều sẽ tự tổn hao sức mạnh, cho nên nếu không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, ai cũng không thể tùy tiện sử dụng.

Chính vì vậy, khi bọn họ thấy Ma Ha Thiên lại bất chấp hết thảy mà gọi nó ra, mới biến sắc như vậy

"Ma ha thiên này, đúng là điên rồi". Thái Minh lão tổ trầm thấp nói.

Bên cạnh, khuôn mặt tinh xảo của lạc ly cũng khẽ biến, bàn tay siết chặt, trên đỉnh đầu, một cuốn cồ đồ bắt đầu nở rộ linh quang.

"lạc ly, chớ làm bừa, mặc dù uy năng của Thái Linh cổ Đồ không thua gì Ma Ha Âm Dương Bình, nhưng bản thân ngươi thực lực không đủ để bộc phát hoàn toàn sức mạnh của nó, nếu cưỡng ép thì ngược lại sẽ tự tổn thương bản thân". Nhận ra cử động của Lạc ly, Thái minh lão tổ vội vàng nói.

Lạc ly khẽ cắn răng, trong con ngươi lóe lên hàn quang cùng không cam lòng, Ma Ha Thiên này hùng hổ dọa người, đúng là ức hiếp người quá đáng.

"Yên tâm đi, nếu Mục Trần gặp chuyện gì, chúng ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn". Thái minh lão tổ trấn an nói, hắn đúng là sợ bà cô nhỏ này trong lúc tức giận hao tổn tinh huyết thúc giục Thái Minh cổ đồ, nếu như vậy chắc chắn sẽ tạo thành di chứng đối với nàng.

Lạc ly nắm chặt tay, một lúc sau mới buông ra, trong lòng dần dần khôi phục tỉnh táo, nàng hiểu, nếu lúc này cưỡng ép xuất thủ, chỉ sợ cũng không làm được cái gì, nhưng nếu ma ha thiên kia ngây thơ muốn ép người, bất kể trả giá lớn thế nào, nàng cũng sẽ đứng bên cạnh Mục Trần.

Mục Trần đứng giữa không trung, hắn nhìn hắc bạch bình, con ngươi cũng hơi co rụt lại, uy năng tản ra từ nó khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy tim đập mạnh.

"không hổ là cổ tộc, nội tình không tẩm thường". Mục Trần trầm thấp nói.

Theo hắn đoán chừng, uy năng của hắc bạch bình này, sợ rằng đưa mắt khắp đại thiên thế giới cũng có thể đứng trước hạng 10.

Ma ha thiên ánh mắt lạnh như huyền băng, hắn nhìn chằm chằm Mục Trần, hừ lạnh một tiếng, chợt một tay kết ấn, nhất thời trên bầu trời, ma ha âm dương bình từ từ nghiêng xuống, trong miệng bình chợt có dòng hắc bạch quang chảy ra.

Dòng hắc bạch quang này, chính lả từ linh lực cực kỳ tinh thuần biến thành, một âm một dương, nóng bỏng lại băng hàn, 2 thứ giao hội, diễn biến ra vô số huyền ảo, khi nó rơi xuống, phàm là thiên địa linh lực bị dính vào, đều bị đồng hóa thành màu trắng đen.

vì vậy, khi nó rơi xuống, đã hóa thành hắc bạch đại dương cuồn cuộn, cuối cùng rơi lên trên vạn cổ chân ấn cầu khổng lồ kia.

xèo xèo!

Hắc bạch quang lưu va chạm với ánh sảng lưu ly, nhất thời bộc phát ra âm thanh chói tai, hai luồng sức mạnh kinh khủng điên cuồng ăn mòn, nhưng mà lần này, cùng với việc hắc bạch quang lưu cuồn cuộn không ngừng chảy xuống, tất cả mọi người đều thấy, ánh sáng lưu ly trên vạn cổ chân ấn cầu bắt đầu trở nên mỏng manh...

Đó là do sức mạnh trên vạn cổ chân ấn cầu đang bị hòa tan.

Hòa tan kéo dài trong chốc lát, ma ha thiên chợt quát to một tiếng, chỉ thấy ma ha vô lượng thân hóa thành một cột sáng hắc bạch phóng lên cao, đâm vào vạn cổ chân ấn cầu.

uỳnh.

lần này, cột sáng hắc bạch cậy mạnh xông phá trở ngại, mà trên vạn cổ chân ấn cầu lại có vết nứt hiện lên, cuối cùng nổ tung ra, hóa thành đốm sáng đầy trời.

Trong thiên địa, đông đảo cường giả nhìn cảnh này, đều âm thầm kinh hãi, mượn sức mạnh của ma ha âm dương bình, ma ha thiên lúc này, cho dù là đối mặt với cường giả thánh phẩm hậu kỳ đỉnh phong, chỉ sợ cũng có sức chính diện tương chiến.

Đối mặt với lá bài tẩy này của ma ha thiên, chỉ sợ dù Mục Trần có vạn cổ bất hủ thân cũng phải rơi xuống hạ phong, dù sao bất kể thế nào, hiện giờ tu vi linh lực của Mục Trần, chẳng qua mới chỉ tiên phẩm trung kỳ mà thôi.

Ma ha thiên đứng trên vai ma ha vô lượng thân, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Mục Trần vẻ mặt hơi trầm xuống nơi xa xa, xòe bàn tay ra, ma ha âm dương bình từ từ rơi xuống, trôi lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.

"Ngươi còn không định giao vạn cổ bất hủ thân ra đây sao?" Ma ha thiên thần sắc lạnh lùng, nói.

"Ma Ha Tộc trường đúng lả coi trọng ta". Mục Trần chậm rãi nói.

Ma ha thiên mí mắt hơi cụp, lạnh lùng nói: "Mặc dù dùng trận thế này đi đối phó ngươi, cũng có chút thắng không anh hùng, nhưng vì vạn cổ bất hủ thân, ma ha cổ tộc ta cũng không để ý được tới những điều này"

Hắn nhìn về phía Mục Trần, giọng nói chậm lại một chút, nói: "Nếu ngươi có thể giao ra vạn cổ bất hủ thân, trăm năm sau, ma ha cổ tộc ta tự sẽ trả lại cho ngươi"

Mục Trần lắc đầu một cái, nói: "Vạn cổ bất hủ thân đã nhận chủ, không thể giao cho các ngươi được"

Hàn ý trong mắt Ma Ha Thiên dâng cao, nói: "Đã như vậy, vậy cũng chỉ có thể cường đoạt rồi!"

Mục Trần 2 mắt híp lại, sau đó nhìn ma ha thiên thật sâu một cái, nói: "Ma Ha tộc trưởng, mặc dù Ma Ha cổ tộc ngươi nội tình thâm sâu, nhưng cũng chớ nghĩ rằng hôm nay có thể ăn chắc được ta"

"Haha"

Ma ha thiên cười lạnh một tiếng, chỉ coi là Mục Trần vẫn còn ngoan cố giãy dụa.

"Vậy hôm nay ta lại muốn thử một chút, ngươi còn có thể có thủ đoạn gì!". Ma ha thiên vừa nhấc tay lên, ma ha âm dương bình từ từ bay lên, miệng bình vừa nghiêng, mơ hồ có dao động kinh khủng tản ra.

"Ma ha thiên, ngươi đừng có quá đáng!"

Thời điểm này, rốt cục thanh diên tịnh cũng không nhịn được, lạnh giọng nói: "Ngay trước mặt mà ngươi còn dám hùng hổ chèn ép con ta, thật sự coi ta không tồn tại sao?"

Nàng vô cùng hiểu sức mạnh của Ma ha âm dương bình kia, có món này, sợ là cho dù phải đối mặt với nhân vật đỉnh phong như Viêm Đế,

Võ Tổ, Ma ha thiên này cũng có sức chống cự.

"Mẫu thân chớ vội, nếu ma ha thiên này đã muốn tự chuốc lấy, vậy thì cứ để hắn đi". Có điều, khi thanh âm của thanh diên tịnh vừa nói ra, Mục Trần cũng chợt lên tiếng trấn an.

Lời vừa nói ra, lạl khiến cho đông đảo cường giả kinh nghi, chẳng lẽ đối diện với ma ha thiên đang cầm trong tay ma ha âm dương bình, Mục Trần còn có sức chống cự hay sao?

Nhưng cái này làm sao có thể? Ma ha thiên trong trạng thái này, tuyệt đối đủ để chống lại cường giả đỉnh phong thánh phẩm hậu kỳ, mà Mục Trần tuy nói có thánh phẩm thân thể cùng với vạn cổ bất hủ thản, nhưng vẫn chưa thể đạt tới trình độ như thánh phẩm hậu kỳ a.

"Tiểu tử này chẳng lẽ còn thủ đoạn? sao có thể chứ..". Thái minh lão tổ cũng nghi hoặc, thấp giọng nói.

Tình thế hiện tại, hiển nhiên Mục Trần đã không còn cách nào xoay chuyển.

"Tiểu tử nói khoác không biết ngượng"

Ma ha thiên cũng giận dữ cười, không do dự nữa, hai tay kết ấn, ma ha âm dương bình nghiêng xuống, miệng bình lóe ra ánh sáng hắc bạch, tiếp sau đó, hắc bạch hồng lưu cuồn cuộn chảy ra, ùn ùn rót về phía Mục Trần.

Dưới hắc bạch hồng lưu này, cho dù là thánh phẩm thân thể cũng sẽ hóa thành hư vô.

Trong thiên địa, mọi ánh mắt đều hội tụ tới.

Nhưng duy chỉ có Mục Trần thần sắc bình tĩnh, hắn ngẩng đầu lên, nhìn hắc bạch hồng lưu gào thét tới, đợi đến khi nó tiến vào phạm vi trăm trượng, hắn mới than nhẹ một tiếng, xoau người lại, xa xa khom người thi lễ đối với tòa vạn cổ tháp cổ xưa, thanh âm vang lên: "Ma ha thiên này ngu xuẩn mất khôn, kính xin tiền bối xuất thủ"

ong ong!

Mà trong khoảnh khắc khi Mục Trần vừa nói ra, chỉ thấy tòa thạch tháp kia chợt chấn động, trên đỉnh tháp như có ức vạn tia sáng cuốn tới, trực tiếp hút toàn bộ hắc bạch hồng lưu kia vào trong tháp.

ầm!

Đồng thời thạch tháp chợt bay lên cao, lóe một cái đã xuất hiện bên trên ma ha âm dương bình, cái bóng lớn phủ xuống, cuối cùng ầm ầm một tiếng, thu vào trong tháp, một lần nữa ngất trời giáng xuống, nặng nề trở lại đại địa.

ùng ùng!

Trong vạn cổ tháp, dường như dâng lên trùng kích không cách nào tưởng tượng, nhưng sự trùng kích này chỉ giằng co trong chốc lát, liền yên tĩnh trở lại...

Mà trên bầu trời, hắc bạch khí tiêu tán, ma ha âm dương bình kia cũng biến mất không dấu vết.

Một màn này thật quá nhanh gọn, thạch tháp chẳng qua chỉ vừa mới rơi xuống, nhưng khi nó rơi xuống, toàn bộ thiên địa đã yên tĩnh trở lại.

các phe cường giả, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.

Bọn họ nhìn bầu trời trống trơn, tiếng hít khí lạnh thay nhau vang lên.

"cái gì?!"

Ma ha thiên cùng đông đảo trưởng lão ma ha cổ tộc, vẻ mặt đờ đẫn nhìn cảnh này, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi muốn chết.

"Chuyện gì xảy ra?!"

Đám người thanh diên tịnh, thái minh lão tổ cũng trợn mắt há mồm, chợt ánh mắt của bọn họ đều hướng về phía tòa thạch tháp kia, lúc này, bọn họ có thể mơ hồ cảm giác được, một cỗ sức mạnh thần bí mà cường đại đang tản ra từ trong thạch tháp.

Luồng sức mạnh kia, thậm chí cường đại như bọn họ cũng cảm nhận được sự sợ hãi nhè nhẹ.

"sức mạnh này...". Đám người thanh diên tịnh, phù đồ huyền nhìn nhau, khiếp sợ nói: "Là bất hủ đại đế!"

Luồng sức mạnh kia, mơ hồ như siêu thoát thánh phẩm, tự cổ chí kim, ngoài vị bất hủ đại đế kia ra, còn có thể là ai nữa?!

Vẻ kinh hãi trên mặt ma ha thiên kéo dài trong chốc lát, mời từ từ hồi phục, ánh mắt hắn đỏ bừng nhìn Mục Trần, lạnh lùng nói: "Mục Trần, ngươi rốt cục đã làm gì? Ma ha âm dương bình của tộc ta đâu?!"

Mục Trần hờ hững quét mắt nhìn ma ha thiên một cái, thản nhiên nói: "Bất hủ đại đế giao Vạn cổ bất hủ thân cho ma ha cổ tộc bảo quản, tất nhiên cũng sẽ phòng ngừa việc các ngươi độc chiếm nó thành của mình, nên lưu lại một vài thủ đoạn ngăn cản"

Thời điểm trước khi hắn rời khỏi vạn cổ tháp, quang ảnh trong tháp đã nói với hắn, nếu ma ha cổ tộc cố tình gây cản trờ, thì hãy thỉnh sức mạnh lưu lại trong vạn cồ tháp.

Luồng sức mạnh kia chính là do năm đó bất hủ đại đế lưu lại, mục đích, chính là để phòng ngừa cục diện hôm nay.

Vốn Mục Trần cũng không muốn dùng tới, nhưng ma ha thiên này thật sự ép người quá đáng, thậm chí ngay cả thánh vật trấn tộc cũng gọi ra, cái này cũng ép hắn chỉ có thể gọi ra sức mạnh mà bất hủ đại đế để lại.

"Sức mạnh trong vạn cổ tháp sẽ kéo dài 1 năm, sau một năm, vạn cổ tháp sẽ tự tiêu tán, đến lúc đó ma ha âm dương bình tự nhiên cũng sẽ được thả ra"

Mục Trần nhìn ma ha thiên, bình tĩnh nói: "Chuyện tới bây giờ, Ma ha tộc trưởng còn muốn cưỡng ép nữa sao?"

Mặt ma ha thiên méo mó, ánh mắt đỏ bừng, trong lòng dâng lên giận dữ vô biên, thì ra ngay từ lúc để lại vạn cổ tháp, Bất hủ đại đế kia cũng đã phòng bị ma ha cổ tộc bọn họ.

Điều này khiến trong lòng hắn dâng lên nồng nặc thẹn quá hóa giận.

"Ta đường đường tộc trưởng ma ha cổ tộc, còn chưa tới lượt một tiểu bối như ngươi giáo huấn!"

Ma ha thiên lạnh lùng nói, trong mắt hàn quang đại phóng: "Hôm nay ta muốn xem một chút, Bất hủ đại đế hắn đã ngã xuống, làm sao trấn áp được ma ha cổ tộc ta!"

"Muốn mang vạn cổ bất hủ thân này đi, vậy khai chiến với ma ha cổ tộc ta đi!"

Tiếng gầm nhẹ của ma ha thiên vang dội thiên địa: "Ma ha cổ tộc, chuẩn bị chiến cho ta!"

Đông đảo trưởng lão ma ha cổ tộc nghe vậy, trong khoảnh khắc, từng đạo linh lực kinh thiên phóng lên cao, chấn động thiên địa.

Thanh diên tịnh, thái minh lão tổ thấy vậy,sắc mặt đều xanh mét, Ma Ha Thiên này xem ra điên thật rồi!

"Đã như vậy, Phù Đồ cổ tộc ta tiếp tới cùng!". Thanh diên tịnh hít sâu một hơi, lạnh giọng nói.

Sắc mặt Thái Minh lão tổ phức tạp, thờ dài một tiếng, nói: "Nếu như vậy, thái linh cổ tộc ta cũng chỉ có thể dính vào một chút..."

Ma ha thiên ngửa mặt lên trời cười to, giận cười nói: "ĐƯỢC, hôm nay ma ha cổ tộc ta sẽ khiêu chiến 2 tộc các ngươi một chút, xem các ngươi có thể làm gì được ma ha cổ tộc ta hay không!"

Ngoài vạn cổ thành, các phe cường giả thần sắc hoảng sợ, tam đại cổ tộc này thật sự muốn khai chiến sao? Một khi như vậy, tất sẽ dẫn tới sóng gió ngập trời trên đại thiên thế giới.

Mục Trần nhìn cảnh này, ánh mắt lạnh như băng.

Boong!

Mà trong lúc thiên địa chìm trong không khí giương cung bạt kiếm, chợt có tiếng chuông cổ xưa, dường như từ xa xôi truyền tới...

Tiếng chuông truyền tới, các thánh phẩm cường giả như Ma ha thiên, thanh diên tịnh, Thái minh lão tổ...ánh mắt đều ngưng, ngẩng đầu lên, nhìn trong hư không.

"Đây là...Thiên chung của Đại Thiên Cung?"

Dưới ánh mắt soi mói của bọn họ, trong mảnh thiên địa này, một cột sáng từ trong hư vô bắn ra, trong cột sáng, một đạo thân ảnh cao lớn đạp không tới, một cỗ uy áp tràn ngập thế gian.

Cùng lúc đó, một thanh âm hùng hồn thật lớn cũng theo đó vang lên.

"Cuộc chiến hôm nay, mong rằng nể mặt mũi đại thiên cung ta, xin 2 bên thu binh"

Đám người Ma ha thiên, thanh diên tịnh nhìn thân ảnh sừng sững như núi cao này, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng, không ngờ hôm nay, ngay cả vị này cũng hiện thân.

Đại Thiên Cung, Tru Ma Vương, Tần Thiên!

***

Dịch bởi zero

Bình luận