Đại Chúa Tể

Chương 1437: Lễ gặp mặt


Đại chiến hạ màn, bình yên trở lại.

Cùng với việc chư mạch hội võ kết thúc, chấn động trong phù đồ cổ tộc cũng dần dẩn bình thường trở lại, tuy nói vị trí đại trưởng lão đã đổi chủ, nhưng thật ra danh vọng cùng thực lực của Thanh Diên Tịnh vốn cũng đủ xứng với vị trí này, cho nên trừ bên phía huyền mạch, mặc mạch mặt ngoài có xôn xao hơi lớn, thì toàn bộ phù đồ cổ tộc đều dần dần đón nhận sự thật này.

Những phe siêu cấp thế lực tới quan lễ sau khi dừng lại ở phù đồ giới mấy ngày thì cũng lục tục rời đi, có thể tường tượng, sau khi bọn họ rời đi, những chuyện đã xảy ra trong phù đồ cổ tộc tất nhiên là sẽ truyền khắp đại thiên thế giới, mà khi đó, có lẽ tên của Mục Trần cũng sẽ theo đó mà vang xa.

Tuy nói rằng màn kịch lớn trong phù đồ cổ tộc là do Thanh Diên Tịnh kết thúc, nhưng trong quá trình này, biểu hiện của Mục Trần hiển nhên là khiến người ta cảm thấy vô cùng kinh diễm.

Chỉ bằng thực lực linh phẩm sơ kỳ, một thân một mình đánh xuyên tất cả các trưởng lão huyền mạch, cuối cùng thậm chí còn mượn sức mạnh của hộ tộc đại trận, trấn áp toàn bộ 7-8/10 số lượng trường lão phù đồ cổ tộc, ép vị thánh phẩm cường giả là phù đồ huyền không thể không ra tay...

Chiến tích như vậy, ngoài rung động ra thì không còn gì để nói.

Phù đồ giới, trên đỉnh một ngọn núi bên trong tộc, trang viên bát ngát mà u tĩnh tọa lạc, bẽn trong có thạch đình tô điểm, có từng tòa giả sơn, dòng suối, chim hót hương hoa, lộ vẻ khác thường của nơi đây.

Nơi này hầu như được coi là một trong những địa điểm chiêu đãi tốt nhất của phù đồ cổ tộc, mà hôm nay, đã trở thành chỗ ở tạm thời của Mục Trần.

Ngày đó, sau khi chư mạch hội võ kết thúc, liền có trưởng lão nội tộc tới tận cửa, nhiệt tình muốn mời Mục Trần rời khỏi nơi ờ bình thường cũ để chuyển tới nơi này, gương mặt niềm nở nụ cười lấy lòng lúc đó, khiến ngay cả Mục Trần cũng không nỡ giơ tay xua đuổi...

hiển nhiên, sự biến hóa này, chính là vì thân phận đại trưởng lão của Thanh Diên Tịnh.

Đổi lạl nếu là quá khứ, dù cho Mục Trần không có thân phận tội tử đi nữa thì bằng thực lực linh phẩm thiên chí tôn của hắn, cũng không thề nào khiến phù đồ cổ tộc quá mức coi trọng, nhưng giờ lại khác...

Thanh Diên Tịnh thoát khốn, hơn nữa trở mình một cái liền trở thành người nắm quyền lực cao nhất trong phù đồ cổ tộc, cho nên, những trưởng lão nội tộc này nào còn dám chậm trễ với Mục Trần chút nào, đãi ngộ như thế căn bản chẳng khác gì đối với một vị thánh phẩm thiên chí tôn cả.

Mà đối với sự đãi ngộ này, Mục Trần lạl vẫn duy trì tư thái tương đối bình tĩnh, nếu các ngươi đã cho thì ta cũng nhận chẳng cần khách khí, nếu không cho thì cũng chả vấn đề gì.

Dù hiện giờ mẫu thân hắn đã là đại trưởng lão, nhưng đối với phù đồ cổ tộc hắn vẫn luôn có một chút xa cách, cho nên cũng không có cái suy nghĩ muốn mượn uy phong phù đồ cổ tộc.

Dù sao những năm qua, hắn đều như vậy mà sống, không có phù đồ cổ tộc, hắn vẫn có thể lăn lộn chẳng vấn đề gì...

"Mục Trần tiểu hữu, chư mạch hội võ này đã hạ màn, vậy chúng ta cũng phải quay về, đặc biệt đến cáo từ một tiếng". Trong trang viên, Dược Trần, Lâm Điêu mang theo hai người Lâm Tĩnh, Tiêu tiêu, cười nói.

Chuyến này bọn họ tới phù đồ cổ tộc, vốn chỉ là vì giúp Mục Trần có chỗ dựa, giờ Mục Trần đã bình yên vô sự, vậy tự nhiên cũng đến thời điểm bọn họ tới cáo từ.

Mục Trần thần sắc trịnh trọng, ôm quyền thành tiếng nói: "Lần này đa tạ hai vị tiền bối, mặt khác cũng xin chuyển lời tới hai vị Viêm Đế, Võ Tổ tiền bối: lần này là Mục Trần ta thiếu Vô Tận Hỏa Vực cùng Võ Cảnh một cái nhân tình"

Dược trần, lâm điêu đều gật đầu cười, bọn họ biết tiêu viêm, lâm động coi trọng Mục Trần như vậy vì đó là một loại đầu tư nhân tình, bọn họ coi trọng thiên phú của Mục Trần, cảm thấy có một ngày nào đó hắn cũng có thể vững vàng đứng trên đỉnh đại thiên thế giới này.

Mà trải qua chuyện ở phù đồ cổ tộc, dược trần, lâm điêu cũng có chút cảm thấy như vậy, bằng năng lực của Mục Trần, thêm một khoảng thời gian nữa, có lẽ hắn thật sự có thể đạt tới trình độ đó.

Trên đại thiên thế giới, không phải người nào cũng có tư cách thiếu nhân tình của Viêm Đế, Võ Tổ, mà Mục Trần hiển nhiên là cỏ tư cách này.

"Vốn thật ra là bọn họ định tự mình tới, có điều một năm gần đây, ngoại vực tà tộc có chút rục rịch, Vô Tận Hỏa Vực cùng Võ Cảnh đều trấn giữ tại biên cảnh đại thiên thế giới, lúc nào cũng cần quan sát gắt gao, không dám tùy tiện phân thần". Dược Trần, lâm Điêu nói.

Mục Trần nghe vậy, thần sắc cũng hơi ngưng, dù sao, ngoại vực tà tộc cũng chính là đại địch của toàn bộ đại thiên thế giới, lúc trước hắn ở hạ vị diện cũng đã biết qua về sự độc ác của ngoại vực tà tộc.

"Viêm Đế cùng Võ Tổ đúng là cao thượng, thật đáng khâm phục"

Bên cạnh Mục Trần, thanh diên tĩnh cũng tới đề tiễn hành, nhẹ giọng nói: "cũng thỉnh hai vị nhắn lại cho viêm đế, võ tổ, phù đồ cổ tộc ta nguyện kết mối quan hệ tốt, sau này nếu có cơ hội có lẽ có thể hợp tác nhiều hơn, nếu ngoại vực tà tộc có dị động, thỉnh hãy thông báo cho phù đồ cổ tộc trước tiên"

Nghe lời này, thần sắc của Lâm Điêu cùng Dược Trần đều trịnh trọng hơn một chút, khác với Mục Trần, lời của Thanh Diên Tịnh có thể đại diện cho phù đồ cổ tộc, mà phù đồ cổ tộc chính là 1 trong ngũ đại cổ tộc, thế lực cũng không kém bao nhiêu so với Vô Tận Hỏa Vực, Võ Cảnh, loại thiện ý cấp bậc như thế này, cho dù là Viêm Đế, Võ Tổ có lẽ cũng sẽ vui vẻ tiếp nhận.

"Tất sẽ truyền lại lời của Đại Trưởng lão". Lâm Điêu, Dược Trần đều nói.

"uy, Mục Trần, sau nếu có cơ hội nhất định phải tới võ cảnh chơi a, nhưng mà lần sau khi gặp mặt, ta nhất định cũng sẽ đột phá tới thiên chí tôn!". Lâm Tĩnh cỏ chút không nỡ, nhưng vẫn nắm chặt quả đấm nhỏ, hướng về phía Mục Trần ra vẻ bướng bỉnh nói.

Mục Trần cười cười, nói Ngươi nhất định có thể"

Thiên phú của lâm tĩnh thật ra cũng không yếu hơn hắn bao nhiêu, chỉ có điều tính tình hồn nhiên không theo quy tắc, không thể trải qua sinh tử ma luyện như hắn được, nếu không, chắc chắn sẽ hơn xa những thiên tài phù đồ cổ tộc như huyền la,mặc tâm.

"Vốn thấy ngươi đột phá tới thiên chí tôn, còn muốn cùng ngươi đấu một trận, nhưng mà xem xong chư mạch hội võ, ta cũng không muốn rước lấy nhục, hiện giờ ta cũng hiểu tại sao cha ta lại coi trọng ngươi như vậy, bời vì ngươi cùng ông ấy cùng là một loại người, đều là quái vật". Con ngươi như nước của Tiêu Tiêu cũng nhìn chằm chằm Mục Trần, sau đó nghiêm túc nói.

Mục Trần trán nổi hắc tuyến, nói cha ngươi là quái vật, như vậy mà cũng được sao?

Dược trần, lâm điêu cười một tiếng, sau đó cũng không dông dài, cáo từ một lần nữa với Mục Trần cùng Thanh Diên Tịnh, sau đó vung tay áo lên, linh quang cuốn theo tiêu tiêu, lâm tĩnh, phóng lên cao.

"Mục Trần tiểu hữu, sau này còn gặp lại"

Khi tiếng cười vang vọng chân trời, linh quang cũng đã biến mất giữa thiên địa.

Mục Trần đứng tại chỗ, nhìn linh quang tản đi.

"Trần Nhi, Viêm Đế cùng Võ Tổ đều là hùng tài đương thời, mặc dù xuất thân từ hạ vị diện, nhưng lại kinh tài tuyệt diễm, đứng trên toàn bộ hùng tài của đại thiên thế giới, cho nên ánh mắt bọn họ cực kỳ cao, trên đại thiên thế giới này, người có thể khiến bọn họ coi trọng có thể đếm trên đầu ngón tay, con có thể giao hảo với họ, lại thật khiến mẹ tự hào", bên cạnh, Thanh Diên Tịnh vươn tay, nhẹ nhàng xoa tóc Mục Trần, cười tủm tìm nói.

"hai vị tiền bối ấy đúng là hào kiệt đương thời". Mục Trần cũng rất đồng tình với ý này, tiếp xúc nhiều lần với Viêm Đế, Võ Tổ, hắn có thể cảm giác được mị lực của hai người.

"Nhưng mà Trần nhi cũng không kém, thêm một thời gian nữa, cũng có thể nổi danh cùng bọn họ". Thanh Diên Tịnh nói.

"Cám ơn mẫu thân chúc lành"

Mục Trần cười cười, sau đó không chờ nổi, nối: "Mẫu thân, khi nào chúng ta trở về bắc linh cảnh? Cha đợi ngày này, cũng đã hơn hai0 năm..."

Mặc dù hiện giờ ở phù đồ cổ tộc, hầu như không ai dám trêu chọc hắn, người người đối với hắn cung kính có thừa, nhưng Mục Trần cũng không muốn ở chỗ này đợi thêm.

Bây giờ việc hắn muốn làm nhất, chính lả mang theo Thanh Diên Tịnh trở lại bắc linh cảnh nho nhỏ kia.

Cho dù so sánh với thiên la đại lục hay phù đồ cổ tộc, nơi đó đều vô cùng nhỏ bé, nhưng trong lòng của Mục Trần, nó có một vị trí khó có thể rung chuyển.

ở nơi đó hắn lớn lên, cũng ở nơi đỏ, hắn hạ quyết tâm đi tới đại thiên thế giới...

Đồng thời hắn cũng sẽ không quên, trước thời điểm rời đi, hắn đã hứa cam kết với phụ thân mình...

Người nam nhân kia mặc dù chỉ là Mục vực chi chủ nho nhỏ, nhưng lại bảo vệ hắn lớn lên, trong lòng của hắn, bóng người kia luôn là cao lớn không gì sánh nổi.

Thanh Diên Tịnh cũng có chút thất thần, dường như nhớ lại người kia, con ngươi của nàng không khỏi trở nên ôn nhu, khẽ cười nói: "Cái lão kia, nuôi con ta thành được như thế này, coi như cũng không khiến ta thất vọng"

Trong giọng nói của nàng cũng lộ ra sự tưởng nhớ da diết.

"Chờ mẫu thân ổn định xong chuyện của phù đồ cổ tộc thì có thể cùng con rời đi"

Thanh Diên Tịnh mỉm cười, con ngươi nàng quan sát Mục Trần, chợt cười một tiếng, nói: "Có điều trước lúc đó, mẫu thân cũng muốn tặng con một lễ ra mắt nho nhỏ"

Thanh âm vừa dứt, không đợi Mục Trần nói chuyện, nàng liền nắm lấy cánh tay Mục Trần, linh quang khởi động, bao trùm hai người vào trong.

khi linh quang tản đi, Mục Trần thấy cảnh tượng trước mắt đã biến hóa, đây là một mảnh thiên địa cổ xưa, mà ở trong thiên địa mênh mông, một tòa thạch tháp cổ xưa lẳng lặng sừng sững.

Đối với mảnh thiên địa cổ xưa cùng thạch tháp này, Mục Trần cũng không xa lạ gì, năm đó khi hắn ngưng luyện ra thánh phù đồ tháp, thì chính là đã đi tới nơi này, suýt nữa còn bị phù đồ huyền bắt lại.

"Mẫu thân?"

Có điều hắn không hiểu tại sao Thanh Diên Tịnh phải mang hắn tới nơi này.

"Trong phù đồ cổ tộc, chỉ có bước vào thiên chí tôn mới có tư cách tiến vào tổ tháp, hấp thu tổ khí, khiến cho phù đồ tháp của bản thân đạt được cường hóa lần thứ hai". Thanh Diên Tịnh mỉm cười nói.

Mục Trần ngẩn ra, chợt hơi lắc đầu, nói: "thế này có chút không thích hợp?"

Dù Thanh Diên Tịnh nói thì đơn giản, nhưng làm sao Mục Trần lại không biết thứ này trân quý, chỉ sợ, dù là phù đồ cổ tộc, người cỏ thể có được cơ hội thế này đã ít lại càng ít, mà theo ý nghĩa nào đó thì hắn đúng ra chưa tính là người của phù đồ cổ tộc.

Thanh Diên Tịnh nghe vậy thì từ chối cho ý kiến, nói: "Hiện giờ mẹ đã là đại trưởng lão, ta nói có thể thì là có thể, hơn nữa, đây là phù đồ cổ tộc nợ con, những năm qua bọn họ làm khó con không ít, cho nên đây chính là bồi lễ"

Thấy tư thái bá đạo hiếm thấy của Thanh Diên Tịnh, Mục Trần cười khổ một tiếng, hơi do dự, cuối cùng gật đầu một cái.

"Được rồi, vậy thì cám ơn mẹ"

Có thể để phù đồ tháp đạt được cường hóa lần thứ hai, dĩ nhiên hắn biết cơ hội như vậy rất khó đạt được, trước mắt cơ hội đã đến tay, nếu mà buông tha thì thật đúng là quá đáng tiếc.

***

Dịch: zero

Bình luận