Đại Chúa Tể

Chương 1095: Mượn đầu


Kim sắc lệnh loang lổ lệnh bài thần bí, lẳng lặng trôi nổi trước mắt Mục Trần

Mục Trần chăm chú nhìn vào tấm kim sắc lệnh bài này, bàn tay vươn ra, tấm lệnh bài tùy ý rơi xuống, tay hắn vuốt ve bề ngoài lệnh bài, hình dạng chữ cổ được khắc trên lệnh bài có nghia là "Đệ Nhịi", mặc dù có chút mơ hồ, nhưng vẫn tản ra một loại uy nghiêm không rõ ràng.

Vẻ mặt Mục Trần nghiêm túc, Linh lực vận chuyển, chiếm giữ bên ngoài lệnh bài, nỗ lực chui vào trong để dò xét, bất quá cũng không có hiệu quả gì, tấm lệnh bài này vẫn như một vật bình thường không có một khái niệm kháng cự hay động tĩnh gì khi linh lực dò xét của hắn đi qua.

"Thử xem có thể luyện hóa hay không…"

Sauk hi Mục Trần dò xét toàn bộ xung quanh lệnh bài thì lại trầm ngâm, đem máu tươi nhỏ giọt vào bên trên tấm lệnh bài, sau đó Linh lực phảng phất hóa thành lửa cháy hừng hực, đem tấm lệnh bài bao lại, nỗ lực luyện hóa.

Bất quá, tấm kim sắc lệnh bài kia vẫn nằm ở bên trong ngọn lửa Linh lực, không nhúc nhích tí nào, giọt máu tươi của Mục Trần nhỏ bên trên lệnh bài cô động lại thành một giọt tròn cứ thế lăn qua lại bên trên bề mặt của tấm lệnh bài không thể xâm nhiễm vào được.

Tấm lệnh bài, phảng phất có một tầng bảo vệ cường đại không cách nào hình dung, rất khó để phát giác và ngăn chặn hết tất cả các biện pháp xâm phạm.

Linh lực hỏa diễm thiêu đốt sau một lúc lâu, như trước không có kết quả, Mục Trần cũng lộ ra vẻ mặt thất vọng thở dài một hơi, vật này quả nhiên không dễ dàng dò xét được, bất quá tuy nói dò xét không hiệu quả, nhưng Mục Trần cũng không cảm thấy bởi vì vậy mà đau long (4500 vạn CTLD mà đau gì nổi), bởi vì nó càng khó dò xét, thì chứng tỏ nó càng trọng yếu và huyền diệu.

Nếu như thật sự có thể dễ dàng đem tấm lệnh bài này dò xét, tất nhiên giá trị sẽ không vượt qua 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch.

Linh lực hỏa diễm tán đi, kim sắc lệnh bài rớt xuống, Mục Trần đưa tay cầm lên, hắn nhẹ nhàng vuốt ve tấm lệnh bài, ngưng đôi mắt nhìn, phía trên tấm lệnh bài kia, hắn mơ hồ có khả năng cảm giác được một tia ba động cực mỏng manh, nhưng này loại cảm giác này quá mức yếu, trong lúc nhất thời hắn vô pháp phỏng đoán ngọn nguồn.

Nhưng nhờ vậy, Mục Trần cũng năng xác định, vật này nhất định là thuộc về sở hữu của Nhị điện chủ bên trong Thượng Cổ Thiên Cung, bởi vì ở trên mặt tấm lệnh bài này, tản ra một loại cường đại uy áp cổ lão, uy thế như vậy, mặc dù vừa vặn chỉ là một tia tàn lưu trải qua hàng vạn hàng nghìn năm, nhưng vẫn làm cho Mục Trần có một cảm giác hãi hùng khiếp vía.

Mà người có khả năng làm được điều này, toàn bộ Thượng Cổ Thiên Cung, có lẽ chỉ có đại nhân vật cấp bậc điện chủ mới có thể làm được.

"Xem ra chỉ có thể giữ trong tay và từ từ nghiên cứu vậy…" sau cùng Mục Trần cũng lựa chọn từ bỏ thăm dò, suy cho cùng cũng không vội, đợi đến khi tiến nhập Thượng Cổ Thiên Cung di tích, là có thể biết được tác dụng cụ thể của vật này, đến lúc đó cũng sẽ không làm cho hắn thất vọng.

"Trước mắt là tập trung khai phá cái Cửu Long Phệ Tiên Trận đi…"

Vừa nghĩ tới nó, Mục Trần liền đem tấm kim sắc lệnh bài kia thu vào, sau đó sẽ độ thu hồi "Cửu Long Phệ Tiên Trận" tàn cuốn, bắt đầu quan sát suy diễn, để có thể nhanh chóng cảm ngộ, thành công bố trí ra không trọn vẹn Linh trận Tông Sư cấp.

Sau đó một ngày, Mục Trần đều lưu lại bên trong viện tập trung tinh thần suy diễn Cửu Long Phệ Tiên Trận, hắn vẫn chưa vội vã dẫn người ly khai Tây Thành, bởi vì hắn biết, muốn chuồn đi dưới bao nhiêu cặp mắt đang dò xét là chuyện không thể nào, hơn nữa Mục Trần cũng không thích lựa chọn biện pháp này.

Mà trong lúc đó, Bạch lão cùng Lâm Tĩnh đi ra bên ngoài, Bạch lão là bởi vì nhận phân phó từ Mục Trần, đi sưu tầm trong thành tìm kiếm một ít xương rồng, còn Lâm Tĩnh thì không chịu ngồi yên, nàng không thèm để lúc này có vô số ánh mắt đang nhìn vào nàng như nhìn vào một toà bảo khố đi động, mỗi ngày như mỗi ngày Bạch lão ra ngoài thì nàng đi dạo, bất quá thần kỳ là, tuy nói có vô số cường giả thèm nhỏ dãi, nhưng không có người nào dám ra tay với nàng, hiển nhiên, bọn họ đều có kiêng kỵ bối cảnh thần bí sau lưng Lâm Tĩnh.

Thời gian yên tĩnh này duy trì liên tục đến ngày thứ hai.

Hoàng hôn ngày thứ hai, trong đình viện, Mục Trần đang ngồi trên trong thạch đình, đang tuỳ ý cùng Cửu U đánh cờ.

"Bây giờ chúng ta đang ở nơi này, thế nhưng lại trở thành địa phương được chú ý nhất của toàn bộ Tây Thành." đôi mắt đẹp của Cửu U liếc nhìn ra ngoài viện, hai ngày này nhìn như yên tĩnh, nhưng người nào cũng là có thể cảm thụ được đang cuộn trào ba động mãnh liệt, những ánh mắt nhìn chằm chằm bọn họ, đang trở nên càng ngày càng nhiều.

Mục Trần gật đầu, cười nói : "Nếu như bọn họ nguyện ý kéo dài thời gian, ta liền do cho bọn họ thời gian, vừa vặn cho ta nhiều thời gian một chút để suy diễn Cửu Long Phệ Tiên Trận kia, thuận tiện cũng chờ đợi nhân mã Đại La Thiên Vực chúng ta đi tới."

Cửu U cười mỉm một chút.

" Vị thuộc hạ các ngươi kia tựa hồ còn chưa có trở về?" Ở một bên, đang đùa với mộ con linh thỏ, Lâm Tĩnh đột nhiên hơi ngước gương mặt cười thanh mỵ động nhân lơ đãng nói.

Cửu U ngẩn ra, mặt hơi đổi, lúc này nàng mới nhớ lại, luc trước, Bạch lão tựa hồ đi sơm về sớm, với tính cách Bạch lão, hiển nhiên sẽ không phải nán lại bất cứ noi nào.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Mục Trần, có lẽ đã nhận ra sự khác lạ con ngươi của Mục Trần híp lại.

"Xem ra có người đã không nhịn được." Hắn tự lẩm bẩm một tiếng.

Chính lúc này, một đạo Linh lực cường hãn bao vây toà viện cùng tiếng cười xuyên thấu không gian, như lôi minh, ầm ầm vang vọng toàn bộ thành thị, hơn nữa truyền vào cái Linh trận và phát ra trong sân.

"Ha ha, các vị Đại La Thiên Vực, thuộc hạ của các ngươi đang làm khách tại nơi ở của bản Hoàng tử, không biết có thể thỉnh mấy vị đến đây gặp hay không?" Tiếng cười ầm ầm quanh quẩn ở trong thiên địa, thanh âm kia, chính là của kia Đại Hạ Hoàng Triều Tứ hoàng tử, Hạ Hoằng.

Thanh âm của hắn, cũng không che giấu, để cho toàn bộ người đang cư trú trong thành thị có thể nghe rõ ràng, lúc này nhân mã của các phe thế lực trong lòng khẽ động, Hạ Hoằng kia rốt cục đã không nhịn được chuẩn bị xuất thủ đối với người của Đại La Thiên Vực sao?

"Cái tên này thật là đáng ghét!" Trong đình viện, mặt Cửu U đầy hàm sát.

"Ngược lại cũng đúng là một gia hoả cẩn thận." Mục Trần thản nhiên nói, nguyên bản hắn còn nghĩ Hạ Hoằng sẽ trực tiếp đến đây vây đánh bọn họ, không nghĩ tới hắn lại dùng loại thủ đoạn này, hiển nhiên là hắn lo lắng Mục Trần ở tại đây bố trí nhiều linh trận chiếm cứ địa lợi.

"Mục Hoàng đại nhân...chúng ta làm sao bây giờ?" Đàm Thu nhìn Mục Trần, trưng cầu ý.

Mục Trần đứng dậy, thân thể như thương thẳng tắp, hắn ngẩng đầu nhìn phương hướng thanh âm kia truyền tới, mỉm cười, nói: "Đợi gà hai ngày, cuối cùng là tới, không giết gà lấy đầu thì làm sao có thể doạ khỉ?"

" Danh tiếng Đại La Thiên Vực ta tại Thiên La đại lục, trước tiên dùng tên tứ Hoàng tử này làm đệm chân đi…"

Thoại âm rơi xuống, thân hình đã là hóa thành một đạo lưu quang phóng lên trời, Cửu U, Đàm Thu, Thạch Vương ba người cũng là lập tức đuổi theo, đằng đằng sát khí.

"Thật là náo nhiệt! Ta lại muốn nhìn xem hắn chỉ có thực lực nửa bước Cửu phẩm, làm sao đối kháng với gia hỏa đã bước vào Cửu phẩm Chí Tôn…" Lâm Tĩnh phái sau cười khanh khách nhìn, trong đôi mắt đẹp xẹt qua một tia chờ mong, cũng hóa thân thành lưu quang, nhanh chóng đuổi theo.

Ngay lúc đám người Mục Trần hóa thành lưu quang lao ra khỏi toà biệt viện, bên trong Tây Thành, đột nhiên có vô số đạo thân ảnh phá không mà bay lên, sau đó không hẹn mà gặp cùng hướng về phía vị trí Hạ Hoằng mà bay đi.

Ai nấy đều thấy được, bên trong Tây Thành này các cường giả đã ẩn nhẫn hai ngày, rốt cục hôm nay đã triệt để bạo phát.

Chẳng qua là không biết sau ngày hôm nay, người Đại La Thiên Vực, có còn giữ được tấm lệnh bài thần bí kia nữa hay không?

Tại Tây Thành ở ba vị trí khác, đại tiểu thư Thấm Nhã của Thiên Nhai Lâu, thiếu các chủ Mục Sơn của Tiềm Long Các cùng với Giang Lăng của Kiếm Tiên Tông, cả ba người bọn họ đều nhìn về vị trí ánh lưu quang của Mục Trần và vô số đạo lưu quang đang bám theo, ánh mắt chớp động.

" Mục Trần của Đại La Thiên Vực cũng thật sự là người lớn mật đây…Dĩ nhiên dám xuất phát đi trước, bất quá Hạ Hoằng kia tuy rằng ai ai cũng chán ghét, nhưng cũng không phải là đèn cạn dầu, chuyện hôm nay, sẽ có cái hay để xem"

Ba người cười một tiếng, áo bào vung lên, thân hình phóng lên trời, phía sau bọn họ, cũng có từng đạo quang ảnh thiểm điện đuổi theo, Linh lực bàng bạc cường hoành, hiển nhiên đều không phải nhân vật yếu ớt.

Thế là, toàn bộ Tây Thành, vào lúc này đã chuẩn bị nổ ra một sự kiện kinh thiên động địa.

Trung ương Tây Thành, bên trong một tòa phủ viện sâm nghiêm, có một tòa diễn võ trường to lớn, Hạ Hoằng ngồi ở vị trí trung tâm phía trên, hai bên có hai mỹ nhân đang hầu hạ châm rượu, diễm phúc mà bao người ao ước.

Mà phía sau, mười mấy đạo thân ảnh đứng sừng sững, mơ hồ có Linh lực bàng bạc phát ra, chấn động hư không.

Những thân ảnh bên trong này, có một bóng người làm người khác chú ý, đó là một vị lão giả áo bào xám, toàn thân hắn tản ra một loại khí tức âm lãnh, thậm chí thể nội tản ra Linh lực, đều là âm hàn chi cực.

Phía trên diễn võ trường có một cây cột, xích sắt kéo dài xuống, trói một bóng người, chính là Bạch lão, quanh thân hắn có Linh lực Phù Văn thoáng hiện, như phong ấn, phong tỏa Linh lực trong cơ thể hắn.

"Vương công, ngươi nói tiểu tử kia dám tới sao?" bàn tay Hạ Hoằng nắm ly thủy tinh, tùy ý thưởng thức, sau đó hài hước hỏi.

Ở phía sau, vị lão giả áo bào xám kia thâm trầm cười nói : "Hắn có tới hay không, kết cục đều đã quyết định, lệnh bài kia, không phải một Đại La Thiên Vực nho nhỏ có thể cầm được."

Hạ Hoằng nghe vậy, hài lòng cười một tiếng, hắn đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch, sau đó ngẩng đầu lên, trên bầu trời, đã có không ít bóng người thoáng hiện ra, từ trên cao nhìn xuống nhìn mảnh diễn võ trường này.

"Quả nhiên dám tới đây…rất có đảm lược." Hạ Hoằng dừng ở hư không, vỗ tay cười một tiếng, nói.

Không gian trong diễn võ trường, quang mang loé lên, vô số ánh mắt nhìn soi mói vào chum quang mang đang thoáng hiện ra, đầu lĩnh chính là Mục Trần.

Hắn hiện thân, liếc mắt nhìn Hạ Hoằng, cong ngón tay búng ra một quang cầu xẹt qua, đem xích sắt trói buộc Bạch lão chém đứt toàn bộ, rồi cuốn đem Bạch Lão trở về.

Hạ Hoằng thấy thế, cũng không ngăn trở, đợi Mục Trần đem người cứu đi sau đó mới cười híp mắt nhìn Mục Trần, nói: "Đem lệnh bài cùng hai vị mỹ nhân lưu lại, ta sẽ cho ngươi ly khai Tây Thành."

Mục Trần nghe vậy, cũng là cười một tiếng, hắn nhìn chằm chằm Hạ Hoằng, tiếng cười khẽ truyền ra.

"Có thể cho ta mượn đầu ngươi dùng một lát?"

Bình luận