Đại Chúa Tể

Chương 1093: Lâm Tĩnh xuất hiện


Lầu các hoàn toàn tĩnh mịch, vô số ánh mắt nhìn soi mói, Mục Trần cũng khiếp sợ nhìn nữ hài xuất hiện trước mắt, đôi mắt đẹp màu đen tràn đầy linh khí cùng quần áo nữ hài, làm người ta không thể quên.

"Ngươi…Ngươi là Lâm Tĩnh?!" Mục Trần đang khiếp sợ hồi thần lại, nữ hài trước mắt có chút quen thuộc, không dám tin tưởng thất thanh hỏi.

Lâm Tĩnh, lúc đầu Mục Trần ly khai Bắc Thương Linh Viện trên đường đi đến Thiên La đại lục, đường tắt thương đại lục gặp nữ hài, mà thân phận của nàng, chính là tiểu công chúa của Võ Cảnh.

Người có uy danh hiển hách, vang dội toàn bộ Đại Thiên Thế Giới - Võ Tổ, cũng chính là cha của nàng.

Mục Trần thật sự là không nghĩ tới, tại xa cách nhiều năm nhu vậy, lần thứ 2 dĩ nhiên lại tương ngộ ở chỗ này với nàng, điều này làm cho hắn tại ngây ngốc một lát, rồi nở một nụ cười, trong tiếng cười hơi có chút hoài niệm, lần đầu tiên gặp, hắn còn chưa ngưng luyện ra Chí Tôn Pháp Thân, còn bây giờ, cũng đã là nửa bước tiến vào Cửu phẩm.

"Ngươi như thế nào lại tới nơi này?" Mục Trần nhịn không được kinh ngạc hỏi.

Lâm Tĩnh cười khanh khách nói: "Ta nghe nói Thượng Cổ Thiên Cung xuất thế tại Thiên La đại lục, nên tới góp vui, hơn nữa ban đầu ta còn nhớ ngươi nói ngươi muốn đi Thiên La đại lục, lần này ở nhà bị giam lỏng buồn quá, nên ta đã bỏ trốn chạy tới đây."(dễ gì bỏ trốn thằng cha o cố ý thả thì có trốn bằng trời)

Nàng còn đang hiếu kỳ đánh giá hoàn cảnh chung quanh, : "Bất quá chúng ta cũng thật đúng là có duyên, lần nào gặp cũng là tại đấu giá hội thì phải…"

Nhắc tới đấu giá hội, Mục Trần mới hồi thần lại, tầm mắt dời đi chỗ khác, chỉ thấy vô số tầm mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Tĩnh, toàn bộ là ánh mắt kinh diễm, chắc bởi vì cái giá mà nàng đưa ra đưa đến chấn động.

"Hừ, nha đầu ở đâu ra, cũng dám ở chỗ này hồ đồ!" Tại lầu các đối diện, Hạ Hoằng tỉnh táo lại, sau đó hắn cũng phong tỏa vị trí của Lâm Tĩnh, nhưng khi hắn nhìn thấy diện mạo thanh mỹ, khí chất với dáng vẻ linh động như Tiên nữ của Lâm Tĩnh, trong mắt đang là hình dạng kinh diễm thì trở thành cặp mắt sói đói thèm cừu. Nước miếng chảy ròng ròng

Lâm Tĩnh cùng Cửu U đều mỹ nhân khó tìm được, một người thanh mỹ linh động, một người lãnh diễm kiêu ngạo, loại tuyệt phẩm này, đối với loại ham mê nữ sắc mà nói, thì như là độc dược có tính trí mạng.

"Khụ, trước tiên ngươi nên thu hồi cái giá ngươi mới nói đi." Mục Trần vội vã nhắc nhở Lâm Tĩnh, 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch, loại số lượng đáng sợ này, đem toàn bộ Đại La Thiên Vực bán đi cũng không đủ, hơn nữa thần bí lệnh bài kia, tác dụng trước trước mắt, sử dụng cái giá cả cỡ này để mua, hiển nhiên là không đáng giá.

"A, ngươi xem nơi này là địa phương nào? Ngươi nói tăng giá là tăng giá, nói thu hồi là thu hồi?"

Thanh âm Mục Trần vừa dứt, Hạ Hoằng cười lạnh nói, tầm mắt hắn chuyển hướng về Lâm Tĩnh, lại là mỉm cười, nói: "Không bằng cô nương hãy tới chỗ của ta cùng quan sát đấu giá, chuyện lúc trước, tự nhiên cho qua."

Lâm Tĩnh chớp chớp đôi mắt đẹp linh động, nói: "Ngươi sẽ trả giúp ta 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch?"

Trên khuôn mặt Hạ Hoằng lập tức căng ra trở về hình thái đóng băng đình trệ, ho khan nói: "Lệnh bài kia cũng không đáng giá 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch…Trước đó cô nương nói đùa, ta có thể cho rằng không nghe thấy."

Miệng nhỏ hồng nhuận của Lâm Tĩnh cong lên, nói: "Ai thèm đùa với ngươi, ta ra giá 4500 vạn, nếu như ngươi ra không ra giá cao hơn, cũng không cần nói nhảm nữa."

Toàn trường ngạc nhiên, bọn họ nhìn Lâm Tĩnh, vị tiểu cô nãi nãi này quả nhiên là ra giá 4500 vạn? Thế nhưng nàng có thể cầm ra được bao nhiêu đó CTLD sao?

Gương mặt Thấm Nhã Thiên Nhai Lâu, Mục Sơn Tiềm Long trở nên kinh ngạc, hiển nhiên sự tình đến một bước này, cũng là vượt ra khỏi dự liệu của bọn họ và tất cả mọi người.

Bị Lâm Tĩnh trước mặt mọi người thách thức, Hạ Hoằng cũng cảm thấy mất mặt khó coi, ánh mắt hơi trầm xuống, lạnh lùng nói : "Cô nương chớ có không biết tốt xấu, 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch, ngươi có thể cầm ra…"

Thanh âm Hạ Hoằng vẫn còn còn chưa tán đi, thì đôi mắt của hắn gần như trợn tròn lồi ra khỏi hốc mắt nhìn về Lâm Tĩnh, nơi đó Lâm Tĩnh giương ngọc thủ lên, một cái bình ngọc bay ra, nghiêng miệng bình, tức khắc tiếng ầm ầm truyền ra, Linh lực bàng bạc như một con sông chảy ra, nháy mắt tràn ngập cả không gian lầu các

Vô số khuôn mặt đờ đẫn nhìn về con sông linh lực đang chảy trong không trung, bằng vào nhãn lực của bọn họ, tự nhiên là nhìn ra được, con sông kia, chính là do vô số Chí Tôn Linh Dịch biến thành, hơn nữa, phẩm chất Chí Tôn Linh Dịch này tựa hồ không thấp…

Nhìn con sông linh lực từ trong bình ngọc liên tục không ngừng chảy ra, không ai dám hoài nghi nữ hài trước mắt, thật sự có thể xuất ra 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch…

Khuôn mặt mấy người Thấm Nhã ngưng trọng, bọn họ nhìn thoáng qua Lâm Tĩnh, có khả năng mang theo bên mình số lượng Chí Tôn Linh Dịch khổng lồ như vậy, bối cảnh sau lưng nữ nhân này, có lẽ cũng không đơn giản.

Suy cho cùng, một thế lực tùy tiện không có khả năng có thể dễ dàng bỏ tra 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch.

Ào ào.

Linh lực lưu chuyển, ngọc thủ Lâm Tĩnh vung lên, bình ngọc kia liền thu hồi Chí Tôn Linh Dịch lại, sau đó không đếm xỉa tới Hạ Hoằng đang trợn mắt há hốc mồm liếc mắt một cái mỉm cười nói : "Hiện tại không có vấn đề chứ?"

Lâm Tĩnh nhìn thoáng qua sắc mặt khó coi của Hạ Hoằng, nói: "Bất quá ngươi cũng có thể tăng giá nga, nói không chừng ngươi chỉ tăng thêm 100 vạn, ta cũng chỉ có thể từ bỏ."

Sắc mặt Hạ Hoằng tái xanh, tuy rằng Lâm Tĩnh nói như vậy, nhưng con măt của nàng nhìn hiển nhiên là đang muốn thử lòng hắn, chẳng có bộ dạng muốn buôn tha? Lấy sô lượng linh dịch vừa rồi thì cho dù Hạ Hoằng có tăng giá bao nhiêu nàng sẽ không do dự cùng tăng giá.

Còn nữa 4500 vạn, hắn làm sao có thể cầm ra? Thậm chí là đại ca của hắn ở đây, chắc chắn cũng sẽ do dự, Đại Hạ Hoàng Triều bọn họ nội tình đích xác không yếu, những cũng không chịu nổi cái loại tiêu xài như thế này.

Ánh mắt toàn trường, đều là nhìn chằm chằm Hạ Hoằng, đúng là hài hước, lúc trước Hạ Hoằng lấy tài chính đè người, lúc này lại xuất hiện một nữ nhân càng tàn nhẫn hơn so với hắn, trực tiếp ép hắn không dám ngoi lên...

Hạ Hoằng trong lòng nổi điên, cũng muốn tăng giá lên nghĩ đến hậu quả đáng sợ sau khi ra cái giá khác, cuối cùng cũng chỉ có thể đặt mông ngồi xuống, hai tay nắm chặt, cọt kẹt..t..tttt rung động.

Lâm Tĩnh nhìn thấy Hạ Hoằng chật vật ngồi xuống lại, lúc này mới chậm rãi nhìn Mục Trần, nói: "Lần này ra ngoài ta có mang theo tiền."

Xem ra nàng còn nhớ rõ lúc trước vì vội vã bỏ trốn, không thân không phân, không phải Mục Trần cứu đói một thời gian thì chắc nàng đã chật vật lắm.

Hai mặt Mục Trần cùng Cửu U nhìn nhau, chỉ có thể cười khổ lắc đầu, thoáng cái bỏ ra 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch…đây không phải là hào khí bình thường, bất quá nghĩ đến thân phận Lâm Tĩnh, bọn họ cũng chỉ có thể thở ra thoải mái.

Võ Cảnh đây chính là siêu cấp thế lực tiếng tăm lừng lẫy trong Đại Thiên Thế Giới, thực lực này e là đem toàn bộ các thế lực đang tồn tại trong Thiên La đại lục đến công phá đều là không suy suyễn, suy cho cùng, vị Võ Cảnh chi chủ kia, là Thiên Chí Tôn thứ thiệt, hơn nữa… Tại Đại Thiên Thế Giới vị Võ Tổ này, đã có thời gian tồn táiâu không lường được.

Có người cha lợi hại như vậy, Lâm Tĩnh không kiêng nể gì cả đều là chuyện đương nhiên.

Mục Trần đang cùng Lâm Tĩnh nói chuyện, trên đài Hàn Phi rốt cục cũng hồi thần lại, hắn nhìn ánh mắt Lâm Tĩnh, liền đùng tình trạng khiếm nhã mà đối đãi, nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn thấy nhân vật vung tiền như rác…

"Khụ…Vị cô nương này ra giá 4500 vạn, còn có người nào ra giá cao hơn nàng?" Hàn Phi nhìn bốn phía, cao giọng hỏi.

Câu hỏi của hắn, chẳng qua là đúng theo bài bản mà thôi chẳng ai ngu si mà bỏ ra hơn 4500 vạn, ngay cả Hạ Hoằng còn đang cụp đuôi ngồi nới đó không dám ló đầu thì bọn họ là cái gì tồn tại.

Nhìn thấy những ánh mắt đó đang nhìn mình như sắp ăn tươi nuốt sống, Hàn Phi cũng có chút lúng túng, vội vàng nói : "Đã như vậy, lệnh bài này, thuộc về vị cô nương kia!"

Nói xong, bàn tay hắn vung lên, có người mang lệnh bài nhanh chóng đi tới nơi Lâm Tĩnh đang đứng, đương nhiên, vì lý do an toàn, nên có thêm mười mấy vị hộ vệ đi theo.

Hàn Phi kiểm lại kia số lượng Chí Tôn Linh Dịch, trong tay vẫn còn đang run rẩy đem kim sắc lệnh bài, rất cung kính đưa cho Lâm Tĩnh.

Thế nhưng Lâm Tĩnh lại rất tùy tiện tiếp nhận, sau đó ném vứt, cái bình ngọc chứa 4500 vạn CTLD như vứt một hạt đậu, đây chính là đồ vật chưa 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch a, vạn nhất rớt bể thì làm sao bây giờ…

Sau đó Lâm Tĩnh lại làm cho bọn họ trợn mắt há hốc mồm, nàng lại đem lệnh bài, cười khanh khách đưa nó cho Mục Trần.

"Ầy, lần trước ngươi mua giúp ta Thiên Hỏa Ngọc Tủy, lần này ta mua giúp ngươi một vật…Không được cự tuyệt nga, không nhận thì ta sẽ ném nó đi!"

Vô số người da mặt co giật, Thiên Hỏa Ngọc Tủy? Cái loại đồ vật quơ tay là có lại có thể thể so sánh với Thần bí lệnh bài, giá trị tới 4500 vạn Chí Tôn Linh Dịch?

Một đổi một?

Vô số cường giả hai mặt nhìn nhau, sau cùng hít sâu một hơi, loại hào khí này cũng có sao? Đây là bằng hữu đối đãi bằng hữu hay sao…

Mục Trần cũng là có chút kinh ngạc Lâm Tĩnh làm như vậy, hắn thật muốn cự tuyệt, nhưng nghe Lâm Tĩnh nói câu sau, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười, hơi hơi trầm ngâm, không cái lại, ngược lại là trịnh trọng thu vào.

"Cảm tạ, nhân tình này, ta nhớ kỹ."

Nhìn thấy Mục Trần dứt khoát như vậy, Lâm Tĩnh dịu dàng cười một tiếng, trong đôi mắt đẹp, ngược lại có một tia tán thưởng, hết thảy những người sau khi biết được thân phận của nàng, đều là nịnh hót lấy lòng, nhưng Mục Trần lại không có ý như thế, nàng cảm giác được, Mục Trần chẳng qua là đối đãi với nàng như một bằng hữu chứ không phải là Võ Cảnh tiểu công chúa.

Khi nàng nghe được Mục Trần nói sẽ nhớ nhân tình này, cũng không có cảm thấy buồn cười chút nào, lấy thân phận của nàng, bất cứ người nào nợ nhân tình của nàng, đều không giá trị cái gì.

"Được rồi, ta đây tạm thời không biết đi nơi nào, trước tiên cho ta đi chung với ngươi." Lâm Tĩnh cười hì hì nói.

Mục Trần cười gật đầu, sau đó đem cái tàn trận lấy vào, rồi mang theo Lâm Tĩnh cùng Cửu U, thong thả ly khai, trong cái nhìn soi mói của tất cả mọi người.

Trên lầu các, ánh mắt Hạ Hoằng âm trầm nhìn thân ảnh Mục Trần rời đi, sau một lúc, hơi hơi nghiêng đầu nói: "Điều tra thân phận cô gái kia…"

"Mặt khác, tập trung hết mọi người lại đây."

"Muốn từ trong tay bản Hoàng tử mang đi đồ vật…Thật là không biết sống chết !"

Bình luận