Đại Chúa Tể

Chương 1046: Linh trận vây giết


Linh lực tràn đầy thiên địa như lũ quét bộc phát ở trên bầu trời của cánh rừng rậm này. Vô số đạo hoa văn linh lực phức tạp đan xen thành vô số quang văn, trong lúc mơ hồ hình thành từng tòa Linh trận khổng lồ...

Đám người Cửu U ở phía xa, da đầu cũng đều có chút run lên, bọn hắn không nghĩ tới chỉ với duy nhất một lần Mục Trần bố trí linh trận vậy mà lại nhiều như vậy.

Mà những tòa Linh trận này trùng trùng điệp điệp hạ xuống thì coi như là Bát phẩm Chí Tôn đều trở tay không kịp. Cái chức nghiệp Linh Trận Sư này tuy nói sức chiến đấu trực tiếp không tính là quá mạnh mẽ, nhưng một khi cho hắn thời gian chuẩn bị đầy đủ, vậy sức chiến đấu hắn bạo phát ra chắc chắn khiến vô số người khiếp sợ.

Loại thời điểm này, nếu như là cường giả giao phong, chỉ cần có trí khôn một chút liền sẽ không khinh địch mà đặt chân bên trong khu vực đang tràn ngập Linh Văn.

Bất quá đây chỉ là một đầu Bát phẩm Thú Linh không có linh trí đã trực tiếp đã vọt vào bên trong Linh Trận Chi Quần trùng trùng điệp điệp.

Mà sau khi xông vào đám Linh trận này, đầu Bát phẩm Thú Linh đã bằng vào bản năng phát giác được nguy hiểm ở nơi này, lập tức muốn bắn ngược trở ra, ly khai khỏi mảnh khu vực nguy hiểm này.

Nhưng hiển nhiên, Mục Trần thật vất vả dùng gậy ông đập lưng ông để dụ nó tất nhiên sẽ không dễ dàng để nó ly khai như vậy.

"Nếu như đã đến, vậy thì ở lại đây đi."

"Thiên La Trận!"

Mục Trần khẽ cười một tiếng, chợt ấn pháp biến đổi, chỉ thấy chính là bên trong Linh trận trùng trùng điệp điệp, lập tức có hai đạo Linh Trận giống nhau đồng thời hiện hình, vô số linh ấn bay múa, từ nó bắn ra Linh lực màu sáng hồng phô thiên cái địa.

Những linh lực sáng hồng này phảng phất như đan thành thiên la địa võng, tràn ngập bầu trời, từng đạo sáng hồng trực tiếp giống như Cự Mãng quấn lấy tứ chi Bát phẩm Thú Linh, một mực trói, vây khốn nó.

Thiên La Trận này chẳng qua chỉ là Linh trận Địa Phẩm Cao cấp, nếu như thi triển một mình hiển nhiên khó có thể vây khốn Bát phẩm Thú Linh, cho nên Mục Trần trực tiếp bố trí hai trận, mới đủ vững chắc.

Rống!

Thân hình Thú linh bị từng luồng sáng hồng trùng trùng điệp điệp quấn quanh, đầu Bát phẩm Thú Linh chợt phát ra tiếng gầm gừ, tử khí điên cuồng cuồn cuồn từ trong cơ thể nó tràn ra ngoài, trực tiếp là nhanh chóng ăn mòn từng đạo quang hồng.

Lực trói buộc đến từ hai cái Thiên La trận vẻn vẹn giằng co một lát thời gian, liền bị Bát phẩm Thú Linh triệt để phá bỏ.

Bất quá Mục Trần đối với điều này cũng không có chút nào ngoài ý muốn, Thiên La Trận phẩm cấp dù sao cũng quá thấp, cho dù đã chồng hai cái Linh trận vào nhau, uy lực cũng chỉ có hạn, không có khả năng trói buộc Bát phẩm Thú Linh quá lâu. Bất quá, đã giúp hắn có thời gian đầy đủ. . .

Mục Trần hít sâu một hơi, con ngươi màu đen có Linh quang bộc phát, hai tay hắn tạo thành tàn ảnh bay tán loạn, mà theo ấn pháp biến hóa, bên trong phiến khu vực này, liền có từng đạo Linh trận đã được bố trí thành công, trong khoảnh khắc chính là liên tiếp bộc phát.

"Yêu Liên Đồ Linh trận!"

"Thanh Liên Kiếm Linh trận!"

"Bất Diệt Kim Chung trận!"

". . ."

Theo tiếng quát khẽ của Mục Trần, từng tòa Linh trận xuất hiện liên tiếp, số lượng những Linh trận này cũng không ít, nếu chúng chồng chung vào một chỗ, vậy thì chỉ thanh thế thôi cũng khiến người ta sợ hãi.

Rầm rầm!

Mà khi những Linh trận này xuất hiện, ngay lập tức sát cơ triển lộ, linh lực phong bạo tràn khắp phiến thiên địa này. Từng đạo thế công kinh người nối đuôi nhau oanh kích lên thân thể đầu Thú Linh Bát phẩm.

Oành! Oành! Oành!

Từng luồng công kích của Linh trận dường như nổ tung lên, chúng trực tiếp khiến đầu Bát Phẩm Thú linh liên tiếp lùi lại, tử khí tràn ngập thân thể của nó chịu oanh kích kịch liệt liền trở nên hỗn loạn.

Thân hình Bát phẩm Thú Linh không ngừng lui lại, bất quá loại oanh kích cuồng bạo này hình như đã chọc giận nó. Một tiếng gầm bất chợt từ miệng nó truyền ra, nó hung hăng oanh ra một quyền, tử khí đáng sợ như nước lũ theo quyền phong gào thét xông ra, trực tiếp phá nát từng luồng oanh kích đến từ Linh trận.

Mục Trần thấy thế, thân hình lần nữa lui lại.

Bát phẩm Thú Linh gầm thét đuổi theo, tử khí cuồn cuộn, bất quá ngay khi nó đặt chân vào một khu vực khác, tử khí tràn ngập toàn thân đột nhiên một hồi kịch liệt co rút lại vì nó đã phát hiện nguy hiểm xung quanh đẫ tăng thêm.

Oành!

Không gian xung quanh đột nhiên vặn vẹo, vô số đạo linh ấn dung nhập vào hư không, ánh sáng đan vào nhau, một tòa Linh trận cực lớn chính là lăng không xuất hiện, linh quang ngưng tụ lại biến thành một tòa Thần Sơn Chi Ấn, trực tiếp hung hăng trấn áp xuống đầu thú linh.

Đông!

Thần Sơn chi ấn trùng trùng điệp điệp oanh kích lên thân thể Bát phẩm Thú Linh, lực lượng thần ấn max đáng sợ trực tiếp đạp vào đầu thú linh làm hơn nửa thân thể nó cắm sâu vào lòng đất. Ở trán của nó còn nổi lên thêm một đường vết rạn, hiển nhiên đã chịu thương thế.

Rống!

Con mắt thú linh dường như vào lúc này biến thành màu đỏ, một chùm tử quang ngưng tụ trong miệng nó, sau đó phun ra một cách yếu ớt nhưng cũng đủ phá tan Thần ấn hóa thành quang điểm đầy trời

Oành!

Bất quá, nó vừa phá nát 1 tòa thần ấn, thì trên không trung lại có thêm hai tòa Thần ấn khác gào thét trấn xuống, oành bang oành bang lên đầu nó, nện hẳn nó chôn sâu vào đáy đại địa, mà cái mảnh đại đại này cũng là từng phiến từng phiến sụp đổ theo.

Đám Cửu U ở bên ngoài nhìn thấy một màn này, đều nhịn không được mà âm thầm tặc lưỡi, nếu như bọn hắn thân lâm vào Linh trận vây khốn như này, chỉ sợ sớm đã bị thế công của Linh trận cường hoành tàn phá.

"Linh trận sư được chuẩn bị thỏa đáng, thật có chút đáng sợ. . ." Hàn Sơn lau mồ hôi lạnh, nếu ngang cấp chiến với nhau mà rơi vào vây khốn như thế này thì coi như có thoát ra được thì cái giá phải trả cũng sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Bất quá, Hàn Sơn rõ ràng, thực sự không phải là tất cả Linh Trận Sư đều có thể đồng thời điều khiển nhiều linh trận như vậy. Hiển nhiên quái vật Mục Trần là dạng biến thái khác biệt hoàn toàn, tạo nghệ về mặt Linh trận của Mục Trần đã đến một trình độ cực cao.

Cơ mà nghĩ đến đây hắn lại cảm thán, xưa nay ngạo khí của hắn cũng chẳng hề chịu phục ai bao giờ, cơ mà người trước mắt này đích thật là cái đồ biến thái. . . Đám người được gọi là thiên kiêu mà so với tên Mục Trần này thì thật là đom đóm so với ánh trăng, người với người thật là...

"Bất quá với thế công như này, chỉ sợ cũng không cách nào tạo thành thương thế chí mạng với đầu Bát Phầm Thú linh kia. . ." Mặc Phong đang trầm mặc đột nhiên nói ra.

Đám Cửu U nghe vậy cũng là nhẹ nhàng gật đầu, tuy nói hiện tại đầu Bát phẩm Thú Linh nhìn thì như bị Mục Trần dùng Linh trận phô thiên cái địa công kích, nhưng nên nhớ là đầu thú linh đó có thực lực Chí Tôn Bát phẩm, dù nó chơi đến hiện tại vẫn chưa xuất hiện thương thế ảnh hưởng tới sức chiến đấu một chút nào.

Oành!

Mà trong lúc bọn họ nói chuyện, đột nhiên mảnh đại địa bạo tạc nổ tung, đá vụn bay đầy trời, một đạo thân ảnh tràn ngập tử khí chính là xung kích trùng thiên, nó gầm gừ một tiếng, gợn sóng tử vong phóng xạ ra, chấn nát công kích của tòa Linh trận Thần Sơn Chi Ấn.

Lúc này nhìn Thú Linh Bát phẩm có chút chật vật, tử khí toàn thân cũng đã suy yếu đi một ít, bất quá về mặt tổng thể vẫn là khó chơi vờ cờ lờ ra.

Mục Trần ngẩng đầu nhìn qua một màn này, ánh mắt cũng là hơi hơi chớp, không nghĩ tới chịu hơn 10 công kích luân phiên mà đầu Bát phẩm Thú Linh này vẫn chống đỡ được.

Bá!

Hai mắt mang tức giận ngập trời của Bát phẩm Thú Linh gắt gao khóa Mục Trần lại, bàn chân đột nhiên đập xuống, lập tức tử khí cuồn cuộn giống như Lang Yên* trùng thiên.

Mục Trần nhìn qua đầu Bát phẩm Thú Linh đang đánh tới, nhưng cũng chẳng nhúc nhích tí nào, đợi đến nó thật sự tiếp cận, lập tức bàn chân hắn đột nhiên một đập.

Ong ong!

Ở sau lưng hắn, không gian đột nhiên xao động, lần nữa có vô số đạo linh ấn hiển hiện, lần này hẳn là xuất hiện hai tòa Linh trận đặc biệt huyền ảo và cực kỳ cường đại rồi.

Ở trong Thần trận, hình như có một tia sáng kỳ dị đang ngưng tụ và lưu chuyển.

"Tru Thần trận!"

Ánh mắt Mục Trần lóe lên, thấp giọng quát ra, lập tức hai tòa Linh trận đột nhiên bộc phát, liền thấy từng sợi lưu quang ngưng tụ, sau đó XOẸT XOẸT xuyên thủng không gian, vọt về phía đầu Bát phẩm Thú Linh đồng thời bao phủ nó vào.

Hai tòa Tru Thần trận cuối cùng này, chính là sát trận mạnh nhất mà Mục Trần bố trí ra, hơn nữa hai tòa Tru Thần trận này đã được tích tụ một lúc, vì vậy bất luận là số lượng hay là uy lực của Tru Thần quang so với lần thi triển thứ nhất trước đó xa xa càng khủng hơn nữa.

Những linh trận lúc trước, chẳng qua là vật tiêu hao mà thôi, chỉ có 2 tòa Tru Thần trận cuối cùng này mới là sát chiêu thực sự, nếu bị đánh trúng thì đầu Thú Linh Bát Phẩm chắc chắn sẽ phải trả một cái giá lớn.

Hưu! Hưu!

Từng sợi Tru Thần quang bao phủ đến, tử khí toàn thân đầu Bát phẩm Thú Linh liền kịch liệt chấn động, nó đã nhận ra nguy cơ, bất quá nó còn chưa kịp né tránh, thân thể của nó đã bị Tru Thần quang bao phủ, rồi trực tiếp xuyên qua!

Bang bang!

Hư không bạo liệt, thân hình Bát phẩm Thú Linh trực tiếp rơi xuống dưới, trên thân thể xuất hiện một hắc động to cỡ nắm đấm, bên trong hắc động tử khí nhao nhao tán loạn.

Ầm!

Thân hình Bát phẩm Thú Linh bắn nát đại địa, mặt đất vạn trượng xung quanh đều sụp xuống, xuất hiện từng đạo vết rạn cực lớn đang lan tràn, trực tiếp ảnh hướng đến toàn bộ rừng rậm.

Đám Cửu U ở phía xa, thấy một màn này, mắt lộ ra vẻ kinh hãi, một chiêu tích tụ hồi lâu của Mục Trần quả thật vô cùng cường hãn!

Đến giờ phút này đây, đầu Bát phẩm Thú Linh có cường hãn hơn nữa, chắc chắn vẫn bị thương nặng!

Bụi mù tràn ngập đại địa, phiến khu vực biến thành một mảnh hỗn độn. Mục Trần lăng không mà đứng, hắn cúi đầu nhìn xuống đại địa sụp đổ, liền thở ra một hơi thật sâu.

Lúc trước đồng thời điều khiển nhiều linh trận như vậy, cũng khiến mi tâm của hắn có chút đau đớn, bất quá hắn không hề thư giãn một giây nào cả. Vì hắn biết rõ, tuy rằng hắn áp chế được đầu Thú Linh Bát Phẩm kia một tí, thậm chí cuối cùng còn bồi thêm hai tòa Tru Thần trận, nhưng đầu Bát Phẩm Thú Linh cũng chẳng phải quả hồng mềm, làm sao có thể dễ dàng giết bỏ nó như thế...

Đông!

Mà khi Mục Trần đang suy tư cái vấn đề này, thì từ dưới đại địa bỗng nhiên truyền ra một âm thanh trầm thấp. Ánh mắt Mục Trần ngưng tụ, hắn thấy tử khí ở dưới đại địa giống như một mảnh Tử Hải đang lan tràn tứ phía, mà trong hải dương tử khí có một thân ảnh chật vật dị thường đang chậm rãi bay lên.

Trên thân thể thân ảnh kia che kín lỗ thủng sâu hoắm, tử khí không ngừng tán dật, thậm chí ngay cả bả vai của nó đã tróc ra một nửa sắp đứt gãy. Hiển nhiên, Mục Trần lúc trước dùng thế công tầng tầng lớp lớp mặc dù ko thể gạt bỏ đầu Thú linh Bát Phầm này nhưng mà cũng đã đánh nó trọng cmn thương!

Rống!

Đồng tử tràn ngập tử khí kia nhìn thẳng vào Mục Trần, nó nổi giận rít gào thành tiếng, trong mắt nó hiện lên xích quang, bản năng nói cho nó biết, hôm nay phải vồ lấy cái tên trước mắt này mà cắn mà xé, gặm nhấm từng miếng xương cốt một.

Mục Trần lăng không mà đứng, ánh mắt hờ hững nhìn qua đầu Bát phẩm Thú Linh đang muốn một lần liều chết với hắn, chợt hai mắt hắn khép hờ, ở mi tâm có quang ngưng tụ, sau đó liền thấy một con mắt thứ 3 kéo dọc trán chính là chậm rãi mở ra.

Diệt Sinh Đồng chính là sát chiêu đến kết thúc đau đớn cho đầu Thú Linh Bát phẩm này!

Bình luận