Đại Chúa Tể

Chương 1007: Chín đèn cùng đốt


"Bạo cho ta!"

Một thanh âm khàn khàn trầm thấp từ giữa cổ họng Mục Trần truyền ra. Trước mặt trên Hắc Sắc Thạch Bia lập tức có kim quang sáng chói bạo phát đi ra. Cái loại kim quang này thực sự không phải là mặt ngoài tấm bia đá phát ra mà là ở chỗ sâu trong tấm bia đá muốn nổ mà ra. . .

Bất kỳ vật gì bất luận nhìn bề ngoài cho dù có chắc chắn bực nào đi nửa. Nhưng bên trong đồng dạng đều có vẻ yếu ớt. Mà trước mắt cái tòa Hắc Sắc Thạch Bia cũng như thế.

Cho nên lúc kim quang kia bạo tạc cái tấm bia đá cũng là vào lúc này mãnh liệt run rẩy. Cái loại độ run rẩy này rất xa với sự siêu việt chắc chắn. Bất luận cái gì tác động vào nó ở thời điểm trước kia.

Mà ở cách đó không xa bọn Hàn Sơn nhìn qua màn này. Lúc Hắc Sắc Thạch Bia kịch liệt run rẩy lên trong đầu bọn họ cũng là trống rỗng. Bởi vì vì bọn họ đã nhận ra đột nhiên tự trong tấm bia đá đồng dạng như muốn nổ tung lên lực lượng.

Dùng kinh nghiệm của bọn hắn tự nhiên là minh bạch. Cỗ lực lượng kia có lẽ là một quyền oanh kích trước đó Mục Trần lên tấm bia đá. Cỗ lực lượng kia tiến vào trong bị tấm bia đá hấp thu.

Nhưng bọn hắn lại không rõ vì lý do gì. Rõ ràng lực lượng đã bị tấm bia đá hấp thu lại bị Mục Trần dẫn bạo ra như vậy.

Bởi vì dựa theo tình huống bình thường mà nói, bất luận loại lực lượng gì chỉ cần oánh lên tấm bia đá sẽ bị trực tiếp hấp thu tiêu hóa. Vì tòa tấm bia đá này là do huyết nhục Thôn Thiên Thần Thú tạo thành. Cho nên nó có được khả năng cực đoan khủng bố tiêu hóa năng lực. Chỉ cần lực lượng không vượt qua hạn mức cao nhất mà nó chịu được thì đều bị nó lập tức nuốt hết.

Nhưng. . . Vì cái gì lúc này đây lực lượng Mục Trần lại không bị nuốt hết. Ngược lại còn bị hắn điều khiển dẫn bạo như vậy?

Đông!

Khi bọn hắn ý nghĩ trống rỗng mờ mịt. Trên tấm bia đá một chiếc Thanh Đồng đèn cuối cùng một màu đen kịt nhưng vào lúc này đột nhiên run lên. Nháy mắt sau đó bọn người Hàn Sơn ánh mắt lập tức châm chú. Ánh mắt của bọn hắn đều là gắt gao nhìn chằm chằm vào cái chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín. Ở đằng kia bên trong đèn vẫn đen kịt vào lúc này xuất hiện một chút Hỏa Tinh cực kỳ nhỏ.

Hỏa Tinh kia tuy rất nhỏ nhưng lại hoàn toàn chân thật tồn tại. Nói cách khác lúc này Mục Trần đang tại thử nhen nhóm chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín!

Hơn nữa nhìn điệu bộ này vậy mà hắn thật sự có một ít tỷ lệ thành công!

Thế nhưng mà. . . Điều này sao có thể? !

Khuôn mặt Tông Đằng biến dạng hắn dốc hết lực lượng thân thể, cũng chỉ mới đốt lên sáu chén nhỏ Thanh Đồng đèn mà thôi. Thậm chí cường hãn như Hàn Sơn cũng chỉ thấp mới bảy chén nhỏ.

Mà bây giờ, Mục Trần lại trực tiếp đốt tám chén nhỏ thậm chí hiện tại hắn còn có dấu hiệu nhen nhóm chén nhỏ thứ chín!

Chín đèn cùng đốt!

Vừa nghĩ tới việc này Tông Đằng trong nội tâm bốc lên một ít hàn ý. Những năm gần đây các tộc thiên kiêu tiến vào Thần Thú chi nguyên cũng không ít. Nhưng mà hắn biết được người có thể tại Luyện Thể Tháp tầng thứ tư làm được chín đèn cùng đốt, cơ hồ là phượng mao lân giác. Mà người tầng thứ này bỏ ở bất cứ chổ nào cũng là thiên đại yêu nghiệt ngày sau thành tựu phi phàm.

Nhưng hiện tại chỗ bọn hắn tại đây xuất hiện một nhân loại bất quá chỉ mới Lục phẩm Chí Tôn. Chẳng lẽ muốn làm được một bước này?

Không có khả năng!

Tông Đằng nghiến răng nghiến lợi. Trong nội tâm lòng đố kị bốc lên. Hắn có thể miễn cưỡng cho rằng tên Hàn Sơn kia so với hắn mạnh hơn một chút. Nhưng là tuyệt đối không thể chịu đựng được một nhân loại bất quá chỉ là Lục phẩm Chí Tôn còn rất xa với đẳng cấp siêu việt. Nói cách khác vậy hắn là một thiên kiêu Thiên Bằng tộc so với tên nhân loại kia được tính là cái gì? Một trò cười sao?

Tông Đằng gắt gao nhìn chằm chằm vào cái chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín kia. Trong mắt phảng phất hàn ý là muốn đem cái ngọn lửa nhỏ nhoi kia giập tắt.

Kỳ lạ chính là lúc Tông Đằng ý nghĩ như vậy lên ngọn lửa le lói kia. Hỏa Tinh cái chén nhỏ Thanh Đồng đèn vậy mà thật đúng là có điểm ảm đạm xuống, phảng phất là muốn sắp tiêu tán.

Mặc Phong nhìn thấy một màn này ánh mắt cũng là ngưng tụ. Xem ra hầu như lực lượng Mục Trần cũng sắp sửa tiêu hao không còn sao? Tiếp tục như vậy chỉ sợ không cách nào chính thức nhen nhóm chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín.

Mà đang lúc trong đầu Mặc Phong xẹt qua ý niệm như vậy. Chỉ thấy được phía trên nắm đấm Mục Trần chạm vào Hắc Sắc Thạch Bia đột nhiên chấn động. Trên nắm tay hắn huyết nhục đúng là đều sụp đổ vỡ đi ra. Tiên Huyết Hoành Lưu lộ ra um tùm bạch cốt.

Bạch cốt hiển lộ nhưng sắc mặt Mục Trần lại trở nên dữ tợn hắn gầm nhẹ lên tiếng: " Cháy lên cho ta!"

Ầm ầm! Ầm ầm!

Tiếng gầm nhẹ phát ra, lúc trước hắn dùng tất cả lực lượng đánh lên tấm bia đá. Thì vào lúc này nó điên cuồng muốn nổ tung lên ngay sau đó âm thanh ầm ầm không dứt bên tai. Theo những âm thanh điên cuồng vang lên bọn Mặc Phong kinh hãi nhìn thấy Hỏa Tinh bên trong cái chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín vốn là sắp sửa lụi tắt. Vậy mà lại lần nữa trở nên sáng ngời. Rồi sau đó Hỏa Tinh bắt đầu nhanh chóng lan tràn ra cuối cùng phùng lên một tiếng. Đem cái chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín triệt để dẫn đốt.

Thành công thấp sáng chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín!

Lúc chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín vừa bốc cháy lên. Bất luận là bên trong hay ngoài Luyện Thể Tháp vào lúc này đều rơi vào trạng thái yên tĩnh quỷ dị. . .

Bọn người Hàn Sơn đồng tử gắt gao nhìn chằm chằm vào hỏa tinh thiêu đốt chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín. Trên khuôn mặt thần sắc tràn đầy kinh hãi như chết lặn. Thậm chí ngay cả Mặc Phong thần sắc cũng khó có thể bình tĩnh.

Không ai nghĩ tới Mục Trần vậy mà đem chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín đốt lên.

Mà lúc này ở không khí bên ngoài Luyện Thể Tháp cũng là một mảnh tĩnh mịch, tất cả mọi người đều há hốc mồm. Mặt mũi tràn đầy hoảng sợ nhìn chằm chằm vào cái màn sáng tầng thứ tư. Ánh mắt của bọn họ đều cứng lại tập trung trên chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín.

Liễu Thanh cùng với cường giả Thiên Bằng tộc sắc mặt ngốc trệ. Bên trong chụp đèn thứ chín hỏa diễm đang hừng hực thiêu đốt. Đồng tử trong con mắt bọn hắn nhảy lên. nhưng trong lòng của bọn họ lại mang theo hàn ý vô tận.

Tông Đằng chỉ thấp lên sáu chén nhỏ Thanh Đồng đèn. Trong khi đó hắn là nhân tài kiệt xuất trẻ tuổi trong nội tộc Thiên Bằng của bọn hắn. Nhưng mà cái loại gọi là nhân tài kiệt xuất này so với Mục Trần trước mặt hiện tại đốt lên chín chén nhỏ Thanh Đồng đèn được tính là cái gì?

Sáu chén nhỏ so cùng chín chén nhỏ.

Mặc dù bọn hắn chưa từng tiến vào Luyện Thể Tháp nhưng cũng rất rõ ràng sự chênh lệch lúc này là như thế nào. Tuy nói tấm bia đá này chỉ tiếp nhận lực lượng thân thể. Nhưng bọn hắn cũng cảm nhận được một quyền trước kia của Mục Trần. Chỉ sợ Thất phẩm Chí Tôn bị đánh trúng chính diện đều sẽ bị trọng thương ngay lập tức.

Dựa vào thực lực Lục phẩm Chí Tôn, một quyền có thể trọng thương Thất phẩm Chí Tôn.

Cuối cùng là cái dạng quái vật gì à?

Sắc mặt Tông Viêm tái nhợt nếu như lúc trước hắn giao thủ cùng với Mục Trần trực tiếp sử dụng một quyền này. Chỉ sợ hiện tại hắn không chết cũng tàn phế rồi. . .

Nghĩ tới trước kia bọn hắn vẫn còn mở miệng trào phúng thì bọn hắn là cảm thấy hô hấp có chút trì trệ chát chát. Ở trước mắt lúc chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín được đốt sáng. Bọn hắn biết rõ tại đây thiên kiêu các tộc đứng trước Mục Trần hào quang sẽ đều bị lấn áp trở nên ảm đạm.

"Người này. . . Tại sao có thể đáng sợ như vậy. . ."

khuôn mặt Liễu Thanh trắng bệch khó khăn nói. Đến thời điểm này nàng tự hiểu rằng miệng lưỡi bén nhọn thế nào cũng không dám ra nói trào phúng. Trước biểu hiện thực lực của Mục Trần thật sự là làm cho nàng cảm thấy tự đáy lòng tim có chút đập nhanh.

Loại người này thật là đáng sợ.

Bên cạnh nàng những cường giả Thiên Bằng tộc kia cũng không nói gì. Bọn hắn đều không cách nào hiểu được. Vì sao Mục Trần chỉ dựa vào thực lực Lục phẩm Chí Tôn lại có thể làm được một bước khủng bố như thế.

"Mục Trần Đại ca thật lợi hại. . . So với Mặc Phong Đại ca lợi hại nhiều hơn." Mà ở thời điểm bọn Liễu Thanh tim đập nhanh hoảng sợ thì Mặc Linh mở to đôi mắt đen nhìn qua cái màn sáng kia tập trung vào chén nhỏ Thanh Đồng đèn thứ chín được thấp lên vừa sợ hãi vừa thán phục.

Trên mặt nhỏ nhắn thanh lệ của Nàng có một ít vẻ sùng bái hiện ra. Tới nay nàng đều cho rằng Mặc Phong là cực kỳ xuất sắc trong thế hệ trẻ. Nhưng dưới mắt cùng so sánh với Mục Trần thì tựa hồ có điểm chênh lệch không đồng dạng.

Nửa ngày vừa qua Thần sắc Cửu U giống như là thất thần. Lúc này dần dần khôi phục lại. Nàng nghe Mặc Linh nhịn không được cười, nói: " Đem đại ca ngươi bán đi nhanh như vậy sao? Mục Trần có thể thấp lên chín chén nhỏ Thanh Đồng đèn hẳn là sử dụng một ít thủ đoạn. Mặt khác đây chỉ là biểu hiện thân thể chi lực. Không có thể nói Mục Trần mạnh hơn bọn Hàn Sơn, Mặc Phong được. Dù sao đối với bọn hắn mà nói lực lượng thân thể so với linh lực chỉ sợ một nửa tỉ trọng đều không có."

Mặc Linh nghe vậy gật gật đầu. Bất quá trên khuôn mặt nhỏ nhắn thần sắc sùng bái cũng không có giảm ít hơn. Bởi vì lúc này thân ảnh đứng yên ở trước tấm bia đá đó vẫn một quyền oanh ra. Cái khí thế kia thật sự là đã làm cho người không thể rời mắt.

Cửu U cười cười cũng không nói gì thêm. Chỉ là tâm trạng căng thẳng giờ đây cũng có chút thả lỏng. Nàng nhìn lên màn sáng một thân ảnh thẳng tắp thon dài. Trong lòng nàng cũng là dâng lên một tí kiêu ngạo. Trong tộc có vài trưởng lão xem thường Mục Trần. Nhưng nếu như bây giờ bọn hắn biết được Mục Trần bên trong Luyện Thể Tháp đã tạo được thành tích này thì bọn họ đều phải tự đánh giá lại một chút a?

Khi chín đèn cùng đốt trước Hắc Sắc Thạch Bia.

Trong mắt Mục Trần Hỏa diễm bùng sáng. Thời gian dần trôi qua tâm trí hắn cũng dần hồi phục từ Không Tịch tâm cảnh. Lúc này trong cảm giác của hắn thiên địa lại lần nữa hiện ra rõ ràng. Ngay sau đó bàn tay truyền đến đau nhức kịch liệt. Làm cho khuôn mặt của hắn thoáng méo mó một chút.

Hắn chậm rãi thu hồi nắm đấm. Kim quang trên nắm tay bắt đầu bắt đầu khởi động. Bất quá lúc này đây lực lượng của hắn hiển nhiên là đã vận dụng đến cực hạn. Cho nên cơ bắp trong cơ thể đều phát ra cảm giác vô lực. Hắn phát hiện thậm chí ngay cả nhất chân bước cũng không cách nào làm được.

Đó là biểu hiện lực lượng triệt để bị tiêu hao.

Khóe miệng Mục Trần giật giật có chút gian nan. Chỉ có thể miễn cưỡng đứng ở trước tấm bia đá giử cho thân thể không ngã xuống. . .

Ông ông.

Mà lúc Mục Trần toàn thân vô lực. Hắc Sắc Thạch Bia trước mặt rốt cục đã có động tĩnh. Chỉ thấy được trên mặt bia lại là có thêm từng đạo đường vân đỏ tươi hiện ra giống như là kinh mạch của huyết mạch.

Tấm bia đá chấn động từng sợi Hỗn Độn Chi Khí đỏ tươi từ trong tấm bia đá thẩm thấu đi ra.

Ở bên trong Hỗn Độn Chi Khí ẩn chứa nồng đậm tinh khí cực đoan. Đồng thời lại phảng phất có tinh hoa huyết khí Thôn Thiên Thần Thú hội tụ trong đó. Khí tức hồi phục Mục Trần chỉ hít một hơi nắm đấm máu tươi đầm đìa lập tức khôi phục lại.

Vào lúc này máu thịt toàn thân Hắn đều là sôi trào lên. Phảng phất phát ra thanh âm vô cùng khát khao. Chúng như sắp điên cuồng đem toàn bộ Hỗn Độn Chi Khí này nuốt hết!

Hai mắt Mục Trần sáng ngời. Lúc này đây Hỗn Độn Chi Khí so với bọn Hàn Sơn, Mặc Phong, Tông Đằng trước kia cơ hồ là muốn nồng đậm hơn. Nhiều gấp mười lần bọn họ!

Cái này là ban thưởng sau khi đốt lên chín chén nhỏ Thanh Đồng đèn ấy ư. Quả nhiên là phong phú làm cho người thèm đến nhỏ dãi.

Trong nội tâm Mục Trần cuồng hỹ. Không hề do dự miệng khẽ hấp liền đem những Hỗn Độn Chi Khí đỏ tươi từ trong tấm bia đá thẩm thấu đi ra. Liên tục không ngừng hút vào trong cơ thể.

Mà lúc Mục Trần hấp thu Hỗn Độn Chi Khí. Tông Đằng cách đó không xa lúc này trong mắt lóe lên hàn quang. Hắn nhận ra Mục Trần lúc này đã vô lực hiện tại hắn chỉ cần một ngón tay là có thể đem Mục Trần gạt bỏ!

Ý niệm vừa lóe lên Tông Đằng liền không do dự. Trực tiếp giẫm một bước mãnh liệt đi ra.

Hắn muốn đem những Hỗn Độn Chi Khí kia cướp đoạt tới tay!

Bình luận