Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 322: Tôi có thể vui vẻ sao


Lăn qua lăn lại một trận như vậy, thời điểm thử áo cưới vào buổi chiều cũng có hơi gấp gáp.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Bụng đội lên càng ngày càng rõ ràng, không có một bộ áo nào thích hợp.

Dụ Thiên Tuyết nhìn áo cưới xinh đẹp đầy trên bàn, cười yếu ớt, có chút cô đơn: "Xem ra không có hy vọng, hiện tại tôi  không mặc được bất kỳ bộ áo cưới nào, thật sự phải làm một cô dâu xấu xí nhất rồi."

Cô vẫn còn chưa chụp ảnh cưới, ngẫm lại, nếu như ưỡn bụng để chụp ảnh, vậy thì thật sự. . . . . . Rất xấu hổ.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Cái gì mà là cô dâu xấu xí nhất," Prada Marting - nhà thiết kế chính đi tới, là một người phụ nữ cao gầy, chớp chớp mắt nói: "Tôi cũng không phải là chưa gặp qua phụ nữ có thai mới kết hôn, nói đi, cô muốn dạng gì tôi đều có, bảo đảm định chế xong ở Anh quốc sẽ lập tức không vận (vận chuyển hàng không) về đây cho cô xem có hài lòng hay không, về phần ảnh cưới, cô có thể đợi sinh xong bảo bảo rồi chụp, xem như là bổ sung sau, nhìn gương mặt này này, còn có làn da này, tuyệt đối là một mỹ nhân, đến lúc đó cô đến tìm tôi chụp, tôi cam đoan ngay cả nữ hoàng Anh cũng không theo kịp phong thái của cô!"

Dụ Thiên Tuyết khẽ kinh ngạc, nhưng ngẫm nghĩ nhà thiết kế này nói xác thực có đạo lý.

Cô cười yếu ớt đứng lên: "Vậy cám ơn đề nghị của cô, tôi thấy cũng chỉ có thể chờ sinh xong bảo bảo lại bổ sung."

"Nam Cung phu nhân, cô thật sự rất hạnh phúc," Nhìn người đàn ông đứng bên cạnh cửa kiếng gọi điện thoại, người phụ nữ cao gầy hí mắt nói: "Người đàn ông hoàn mỹ mà bao nhiêu phụ nữ tha thiết ước mơ đã bị cô nắm trong tay, thoạt nhìn anh ấy rất yêu cô, khăng khăng một lòng, cô vẫn còn vì chuyện ảnh cưới nhỏ nhoi mà rầu rỉ? Thật là không nên."

Dụ Thiên Tuyết nghĩ nghĩ, trong đầu thoáng qua rất nhiều hình ảnh, cười yếu ớt lắc đầu một cái: "Nắm giữ anh ấy rất không dễ dàng, trả giá quá lớn, nếu sớm biết, chắc chắn tôi sẽ không lựa chọn yêu anh ấy, cũng tránh cho chịu nhiều đau khổ như vậy."

"Đây không phải là khổ tận cam lai rồi sao?" Người phụ nữ điểm cái mũi của cô một cái, duỗi tay cầm một bộ dạ phục bên cạnh lên: "Thử cái này đi, sau khi hôn lễ kết thúc, mặc đón tân khách ở yến tiệc, vải màu lam, hai bên viền màu bạc, thích không?"

Dụ Thiên Tuyết chăm chú nhìn bộ y phục kia, trang nhã hoa lệ, quả nhiên không có chỗ nào có thể bắt bẻ.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Cô xác định tôi có thể mặc?"

"Tôi khẳng định, cho dù cô mang thai thì cô cũng là cô dâu đẹp nhất." Người phụ nữ cười, tràn đầy tự tin nói.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Người đàn ông đứng cạnh cửa kiếng gọi điện thoại xong, quay người lại, nhìn thấy người phụ nữ từ phòng thử quần áo chậm rãi đi ra ngoài, bộ dạ phục màu lam tôn lên làn da trắng nõn nà, dưới ánh đèn sáng rỡ càng thêm nổi bật, đẹp không sao tả xiết.

Đôi mắt thâm thúy bỗng chốc trở nên ảm đạm tối đen, anh đi tới, cầm tay của cô lên, nhẹ nhàng kéo cô vào trong ngực.

"Đúng thật là không nên tinh tế tỉ mỉ tạo hình cho em . . . . . . Cũng không ngờ trau chuốt ra lại mê người như thế này . . . . . . Thiên Tuyết, anh có từng nói qua là em rất xinh đẹp chưa?" Giọng anh trầm thấp, đôi môi mỏng quét qua hàng lông mi của cô.

"Chưa hề, Nam Cung tiên sinh, anh rất ít khi tán dương người khác." Dụ Thiên Tuyết cười yếu ớt, thành thật lắc lắc  đầu.

Nam Cung Kình Hiên cũng cười rộ lên, cúi đầu hôn khóe môi cô: "Vậy về sau anh sẽ bổ sung." 

Dưới ánh đèn sáng trưng, đôi 'bích nhân' nhẹ nhàng ôm nhau, niềm hạnh phúc làm người khác có cảm giác thèm thuồng.

*****

Trong biệt thự, Thiên Nhu và mấy người giúp việc tụ chung một chỗ sửa sang lại thiệp mời, tất cả mọi người đều hân hoan vui sướng.

Nam Cung Dạ Hi dắt Trình Lan Y đi ngang, thấy cảnh này, trong mắt chát chát, lôi kéo con gái đi vào trong.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Mẹ. . . . . ." Trình Lan Y không muốn đi vào trong, đôi mắt lóe sáng, chỉ vào mấy cái người giúp việc, muốn đi qua tham gia náo nhiệt.

"Con muốn làm gì?" Nam Cung Dạ Hi nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con gái, run giọng nói, trong mắt mang theo lửa giận nho nhỏ: "Chuyện gì con cũng muốn tham gia náo nhiệt, rời nhà trốn đi con cũng góp vui, lá gan của con trở nên lớn rồi phải không? Người ta kết hôn mắc mớ gì tới con? !"

Tiếng nói kinh động đến mấy người giúp việc, Thiên Nhu cũng nghe thấy, đứng dậy đi tới.

"Y Y?" Thấy Trình Lan Y, Thiên Nhu vui mừng kêu một tiếng, lòng tràn đầy vui vẻ.

Thường ngày cô phải đi làm, thật vất vả mới tới chủ nhật để có thời gian tới thăm chị một lát, thuận tiện giúp chị chuẩn bị hôn lễ, không nghĩ tới có thể gặp cô bé con này lần nữa, ngày đó, sau khi họ được cứu ra ngoài, Thiên Nhu chỉ nghỉ ngơi có một ngày, ngày thứ hai đã phải chạy đến công ty giải thích với quản lý, quản lý rất tức giận, có ý muốn xa thải cô trong giai đoạn vẫn còn đang thử việc, cô nản lòng thoái chí trở lại khu Bích Vân, nhưng không ngờ, buổi chiều nhận được điện thoại của quản lý thông báo cô đi làm trở lại.

Hết thảy tất cả giống như đều kết thúc theo phương hướng tiến tới, trong lòng Thiên Nhu cũng trở nên an tĩnh, dù đôi lúc vào ban đêm chợt sợ hãi nhớ tới cảnh tượng bị Trình Dĩ Sênh bắt cóc, nhưng sau khi thức giấc lại cảm thấy không hề đáng sợ như vậy, trong lòng không có tâm ma, toàn bộ thế giới dường như cũng trở nên thanh minh, giống như hiện tại, cô có thể yên tĩnh ngồi ở chỗ này viết thiệp mời cho những người mà cô không hề quen biết, đều là người sẽ tới chúc phúc chị cùng với anh rể, cô dùng nét chữ xinh đẹp của mình viết tên tuổi của chị, nhìn tên chị và bốn chữ Nam Cung Kình Hiên song song viết chung một chỗ, khóe mắt hơi hơi chua xót, nhưng khóe miệng lại cười lên, rốt cuộc cũng hiểu rõ, hạnh phúc kia, cô không cách nào có được.

"Chị!" Trình Lan Y nhìn thấy Thiên Nhu cũng kêu lên, không để ý mẹ ngăn trở, chạy tới.

"Y Y. . . . . ." Thiên Nhu ngồi xổm người xuống, ôm cô bé vào lòng: "Y Y, em làm sao vậy? Ngày đó có bị thương không? Sau ngày đó chị cũng không gặp lại em, em có nghe lời hay không? Gần đây có gặp ác mộng không ?"

Trong đôi mắt của Trình Lan Y nhiều thêm mấy phần uất ức và sợ hãi, dựa sát trong ngực cô, không muốn đứng lên.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Cô bé sợ, cô bé vẫn còn rất sợ.

"Trình Lan Y, con có bản lĩnh rồi đúng không?" Nam Cung Dạ Hi giận đến muốn bốc lửa, đi tới quát: "Thấy người ta là kêu chị, con đứng lên cho mẹ! Nếu không phải tại người này con sẽ bị bắt cóc sao? Con còn biết phân rõ tốt xấu hay không? !"

Thiên Nhu cảm thấy đứa nhỏ trong ngực sợ tới mức co rúm người lại, cô khẽ cau mày.

"Nam Cung tiểu thư, cô không thể nói chuyện nhẹ giọng một chút sao? Trải qua chuyện lớn như vậy Y Y vốn đã rất sợ hãi, cô mỗi ngày rống cô bé như vậy thì cô bé càng sợ hơn."

Nam Cung Dạ Hi còn muốn nói gì đó, từ trên lầu đã đi xuống một bóng dáng, Dụ Thiên Tuyết chậm rãi đi tới trước mặt bọn họ.

Cô dịu dàng mỉm cười, hỏi: "Sao vậy?"

"Mợ ——" Trình Lan Y rất có cảm tình với Dụ Thiên Tuyết, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn mà đáng yêu lên kêu một tiếng.

Dụ Thiên Tuyết cười ngọt ngào, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, bật cười nói: "Thật là không có cách nào, người kêu mợ người kêu chị, Y Y,  đây là vai vế mà cháu sắp xếp à?"

Trình Lan Y hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì, trừng đôi mắt to tròn còn tưởng rằng mình không có gọi sai, người giúp việc ở chung quanh cũng đã cười thành một đoàn.

Tận đáy lòng của Nam Cung Dạ Hi vẫn còn xấu hổ đối với Dụ Thiên Tuyết, giờ phút này cũng không dám la lối con gái mình nữa, cắn môi, không nói một lời đứng tại chỗ.

"Để Y Y chơi với các cô ấy một hồi đi, mỗi ngày ngộp ở trong căn phòng nhỏ xíu kia của cô, con bé cũng sắp nghẹn ra bệnh." Dụ Thiên Tuyết đứng dậy, nhàn nhạt nói.

Cũng không biết là trong lòng Nam Cung Dạ Hi có cảm thụ gì, cô ta nhìn chằm chằm những tấm thiệp đỏ hồng rực rỡ, nước mắt từ từ trào ra, cười lạnh nói: "Cô cảm thấy tôi còn có tâm tư chơi cùng với con bé sao? Dụ Thiên Tuyết, cô tới mà nhìn một chút, cô sắp kết hôn, chồng cô yêu thương cô, con trai cô thì lanh lợi đáng yêu, cô quá hạnh phúc! Còn tôi thì sao? Con gái của tôi như một đứa trẻ nhát gan ngày ngày khóc lóc núp ở bên cạnh tôi, chồng tôi còn bị bắt giam sống chết không rõ, cả nhà cô đều đang vui vẻ hạnh phúc! Tôi vui vẻ được sao? !"

Hết chương 322

Bình luận

© 2020 Sachvui.Com, Nonprofit Organization.