Chỉ Vì Yêu

Chương 18: Anh đến trả nợ hộ người phụ nữ của mình


Bữa tối.

Nhà hàng buffet cao cấp tọa lạc tại trung tâm thành phố.

Dung Dịch vừa đói lại vừa thèm, miệng nhao nhao đòi ăn nên đành phải cho nó ăn trước, không chờ Dung Lỗi nữa. Nguyễn Hạ ngồi cạnh Dung Dịch, luôn tay nhúng rau và thịt đặt vào đĩa, thổi nguội rồi mới đưa nó. Dung Dịch vừa ăn vừa cười tít mắt khoái chí.

Khi Dung Lỗi hớt hải tới nơi thì cái miệng ngậm đầy đồ ăn của cu cậu đang toe toét cười với Nguyễn Hạ, vẻ nịnh bợ nom chẳng khác gì một con cún Nhật.

Thấy anh đến, cu cậu lập tức ngồi thẳng lưng dậy: “Bố! Bố xem, đây là dì Tiểu Hạ của con! Bây giờ con có tới ba người dì lận!” Dung Lỗi ngồi xuống cạnh Cố Minh Châu, nhận chiếc khăn cô đưa, lau tay xong, anh véo mũi con trai rồi quay sang cười với Nguyễn Hạ ở phía đối diện.

Nguyễn Hạ đáp lại bằng một nụ cười phớt, “Sao anh rể đến muộn thế?”

Nghe cô bé xưng hô như thế, anh cũng tỏ ra hết sức tự nhiên, hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện kinh ngạc nào, “Có cuộc họp đột xuất nên bị trễ giờ. Các em đã bắt đầu rồi à?”

“Toàn do con trai anh ăn đấy!” Cố Minh Châu bực mình bảo, “Ăn lắm vào rồi chẳng chóng thì chày cũng thành sumo!”

Nghe vậy, mặt Dung Dịch liền xị ra một đống rồi toan dẩu môi lên ý kiến. Nhưng thấy sắc mặt bố, nó liền dịu xuống ngay, song vẫn phản ứng bằng cách gắp cả miếng thịt to tướng bỏ vào mồm, phồng mang trợn mắt nhai nhai nuốt nuốt.

Cả buổi tối, Nguyễn Hạ rất kiệm lời, đa phần chỉ trêu đùa với Dung Dịch. Nói chung cô bé vẫn còn nhỏ, chỉ đủ can đảm để hẹn ăn bữa cơm chứ chưa đủ khả năng lấp liếm vẻ lạc lõng trong ánh mắt.

Song Cố Minh Châu chẳng mong gì hơn, và Dung Lỗi cũng vậy. Hai người ngầm kết hợp kéo bầu không khí sôi nổi hơn hẳn.

Giữa chừng, Dung Dịch đòi đi vệ sinh, Nguyễn Hạ bèn dắt nó đi. Bàn ăn chỉ còn lại hai người, Dung Lỗi lập tức ngồi nhích ra xa.

Cố Minh Châu rụt lại cánh tay vừa bấu anh, đoạn nhướn mày bảo, “Phát biểu tí cảm tưởng đi.” Cô đanh mặt, “Hả hê lắm chứ gì?”

Anh nhoẻn cười, mắt hướng về phía toilet, “Bây giờ con bé chỉ cần chút thời gian để thích nghi mà thôi. Em đừng lo lắng thái quá. Được như thế này tức là đã giảm thiểu thiệt hại đến mức tối thiểu rồi, em đừng đòi hỏi khắt khe quá, được không?”

Cố Minh Châu quắc mắt với anh, rồi như sực nhớ ra một chuyện, “Lúc nãy anh bảo có cuộc họp đột xuất, là chuyện bên Lương Thị à?” Lương Phi Phàm đã ra tay với nhà họ Phương, cách thức tấn công đa dạng và vô cùng dữ dội.

Ba anh em nhà họ Phương xuất thân từ một gia đình chức sắc, Phương Thị Quốc là doanh nhân có tiếng tăm lâu năm tại địa phương. Còn Phương Phi Trì sau khi phát tài ở nước ngoài, sáu bảy năm trước chẳng hiểu cớ gì lại bất ngờ hồi hương mở công ty đầu tư. Sau cùng là cậu út Phương Diệc Thành nhập ngũ từ thuở còn trẻ, cho đến nay đã là nhân vật khét tiếng trong giới chính trị và ngành công an.

Thế nên trong cuộc chạm trán lần này giữa Lương Thị và nhà họ Phương, sự ủng hộ của dân chúng địa phương nghiêng về phía nhà họ Phương nhiều hơn.

Phen này thì Lương Phi Phàm điên hết biết, cậu ta chẳng thèm bận tâm đến mấy thứ ấy làm gì. Thậm chí còn bất chấp mọi giá đi tập hợp mấy nguồn viện trợ có thế lực và quyền uy.

Trong lúc đó, Cố Yên bị Lương Phi Phàm giam lỏng, còn Cố Minh Châu ngay cả muốn gặp cậu ta cũng khó chứ đừng nói chi đến khuyên can.

Nhưng thực lòng, Dung Lỗi khiến cô lo nhiều hơn là Lương Phi Phàm.

Xem chừng Dung Lỗi vẫn giữ thái độ người ngoài cuộc, song Cố Minh Châu biết anh đã nắm chắc trong tay mọi chứng cứ về hành vi rửa tiền của Phương Phi Trì, nếu anh bắt tay với Lương Phi Phàm, vậy thì nhà họ Phương tan cửa nát nhà là chuyện quá hiển nhiên.

Huống hồ cái cậu Diên, bạn thân của Dung Lỗi, đã sẵn thù hằn với Phương Thị Quốc, nếu cộng thêm cả gia thế của cậu ta cũng góp mặt nữa thì hậu quá đúng là khó lường. Bản thân Lương Phi Phàm đã có sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ xã hội đen, lần này trong đám đồng minh cậu ta gọi đến có cả băng đảng nước ngoài, vốn là bạn cũ của cậu ta. Bây giờ nếu Dung Lỗi kéo theo Diên cùng đứng về phe Lương Phi Phàm, vậy thì nhà họ Phương ắt sẽ rơi vào thảm cảnh.

Dung Lỗi không hề phủ nhận, “Phương Phi Trì gặp rắc rối to rồi.”

Cố Minh Châu ướm hỏi, “Vậy, anh định thế nào?”

Dung Lỗi nửa cười nửa không nhìn cô, “Em nói xem?”

Cố Minh Châu chẳng rõ anh đang nghĩ gì. Nhưng cô thầm nhận định, phần vì Cố Yên vẫn giữ vững nguyên tắc của mình, dù đã dứt tình với Phương Diệc Thành nhưng nếu Lương Phi Phàm dám khiến nhà họ Phương khuynh gia bại sản thì dễ chừng kể từ nay trở đi, nó sẽ không thèm đoái hoài gì đến Lương Phi Phàm nữa. Bên cạnh đó, cô tuyệt đối không muốn chứng kiến cảnh Phương Phi Trì rơi vào khốn đốn.

Song, Dung Lỗi và Phương Phi Trì thù cũ hận mới chồng chất, hơn nữa toàn từ cô mà ra, cô biết phải trả lời câu hỏi “em nói xem” thế nào đây?

“Anh giúp anh ấy nhé.” Cô hạ quyết tâm nói, “Anh ấy là bạn em, cũng từng giúp em rất nhiều. Chuyện đã vậy, em không thể khoanh tay đứng nhìn được. Anh nể tình em, giúp anh ấy được không?”

Dung Lỗi nhìn cô, đoạn chìa tay nhéo yêu gò má cô, mỉm cười hiền khô bảo, “Ừ được.”

Dung Lỗi nói được ắt làm được.

Song tự dưng Lương Phi Phàm lại lặn mất tăm không sủi bọt. Không ai lèo lái Hồng Nghiệp, thành thử chỉ một thời gian ngắn đã bị Lương Phi Phàm tranh thủ nuốt chửng hơn nửa. Cố Minh Châu lùng sục mọi xó xỉnh rồi mà không cách nào tìm được anh. Chỗ Trình Quang cũng biệt tăm không tin tức. Còn phía Lộ Hân Nam, nom sắc mặt đoán chừng cô nàng biết Phương Phi Trì đang ở đâu nhưng kể cả Cố Minh Châu có hỏi thì cô nàng cũng vòng vo, úp úp mở mở. Cứ nghĩ tới mối quan hệ phức tạp của hai người là cô cũng ngại không dám gặng hỏi đến cùng.

Sau bữa tối, ông trời con Dung Dịch vừa lon ton ra khỏi thư phòng của Dung Nham đã sa vào tay Cố Minh Châu.

“Đá nhỏ này, bao lâu rồi con chưa được gặp chú Wallace nhỉ?” Thấy mẹ tít mắt cười với biểu cảm dịu dàng hiền hòa khác hẳn mọi ngày, Dung Dịch cũng toe toét đáp, “Con không nhớ.”

“Còn bé mà đã vô tâm rồi, chú ấy thương con thế cơ mà!” Cố Minh Châu nhéo mũi con trai, “Hay Dung Dịch gọi điện cho dì Lộ Lộ, hẹn dì và chú Wallace dẫn con đi dã ngoại nhé?”

Dung Dịch lắc đầu, “Con muốn đi cùng bố để bố dạy con nướng chân gà cơ.”

“Ngoan nào, bố mẹ cũng đi cơ mà. Con hẹn chú và dì rồi cả nhà ta cùng đi dã ngoại.” Cố Minh Châu gạ thằng bé.

“Chú Hai cũng đi ạ?”

“Ừ, chú Hai cũng đi luôn.”

“Thế chú Tư?”

“Con cứ hẹn dì Lộ Lộ và chú Wallace đi, còn lại để mẹ hẹn cho.” Cố Minh Châu cố gắng giữ vẻ mặt tươi cười.

Sau một hồi ngẫm ngợi, thằng bé ngó sang trái, nghiêng sang phải rồi rạp người thì thầm vào tai mẹ, “Mẹ ơi, có phải mẹ nhớ chú Wallace không?”

Cố Minh Châu đờ ra một lúc, bấm bụng cười xòa, vẻ lúng túng, “Ờ ừ, thế nên Đá nhỏ giúp mẹ hẹn chú ấy nhé, được không?”

Dung Dịch trịnh trọng lắc đầu, “Mẹ, con nghĩ mẹ nên lấy bố thì hơn. Bình thường, mẹ của em bé thì phải lấy bố của em bé chứ. Mẹ mà lấy chú Wallace thì kỳ lắm. Hơn nữa, con thích bố hơn, bố con giỏi hơn!”

“Này, Dung, Dịch!” Gân xanh trên trán cô giật liên hồi, cơn giận bốc lên tận đầu, “Ai dạy con ăn nói kiểu linh tinh ấy hả?!”

Dung Dịch gãi cằm, “Chú Hai ạ! Mới rồi con nghe chú Hai nói chuyện điện thoại bảo bố giúp chú Wallace gì đó, thì phải giỏi hơn mới giúp được nhau chứ!”

Lúc đó Dung Nham nhô đầu ra khỏi thư phòng ngó nghiêng xem trò vui, cậu chàng giật thót mình trước nụ cười nham hiểm của Cố Minh Châu, “Này làm gì đó... chị đừng có qua đây!”

“Anh! Á á... vợ anh lên cơn điên rồi, anh mau qua đây...”

Sau màn dụng hình bức cung, cuối cùng thì Dung Nham cũng chịu khai ra nơi ẩn nấp của Phương Phi Trì thông qua sự giúp đỡ của Kỷ Nam. Trưa hôm sau Cố Minh Châu lập tức mò tới đó. Căn nhà nằm ở ven hồ vùng ngoại ô là nơi có phong cảnh hữu tình, Cố Minh Châu đứng trên ban công tầng hai phóng tầm mắt nhìn về phía mặt hồ xanh biêng biếc ngay gần đó và những rừng cây nhấp nhô đằng xa, tự đáy lòng không khỏi cảm khái: “Phương Phi Trì này, anh cũng biết hưởng thụ quá nhỉ.”

“Em thích thì anh tặng em,” Phương Phi Trì khẽ cười, vẫn cái dáng điệu ngả ngớn ấy, “Hoặc em về đây sống với anh, kiểu gì anh cũng chiều.”

“Đến nghỉ ngơi còn nghe được, nhưng mà cứ phải giải quyết xong mấy chuyện rắc rối thì mới có hứng, anh thấy đúng không?” Cố Minh Châu lái sang chủ đề chính.

“Chỉ cần có liên quan tới em thì anh luôn sẵn hứng.” Phương Phi Trì làm bộ nhún vai.

“Phi Trì, em thực lòng quan tâm tới anh. Mong anh đừng giở thái độ đó ra với với em.” Cố Minh Châu nghiêm nghị nói.

“Vậy em về với anh đi, nếu tình trường được như ý thì anh chẳng ngại gì không dâng Hồng Nghiệp cho bậc thánh nhân si tình Lương Phi Phàm đang lồng lộn kia đâu.”

“Anh biết vì sao cậu ta phải lồng lộn lên không?” Cố Minh Châu đanh mặt, “Vì Cố Yên mất tích, Lương Phi Phàm không tìm ra con bé nên cậu ta mới trút giận xuống nhà anh. Có điều, Phương Diệc Thành mà bị Lương Phi Phàm hành chết thật thì kể cả cậu ta có tìm được Cố Yên đi chăng nữa, con bé cũng chẳng đời nào chịu tha thứ cho cậu ta.”

“Sao em không đi nói với Lương Phi Phàm ấy? Cứ bảo hắn thôi giở trò đi, há chẳng dễ hơn việc bảo anh đi chống đối hắn?” Những ngón tay của Phương Phi Trì không ngừng vẩy vẩy chiếc bật lửa, tai vẫn thờ ơ lắng nghe.

“Anh tưởng em chưa thử chắc?! Bây giờ Lương Phi Phàm mà tỉnh táo như bình thường thì làm gì có chuyện bày lắm trò điên thế? Cậu ta cứ háo thắng kiểu này, chỉ tổ về sau cả hai không chột thì cũng què! Thế nên anh không thể gác súng đầu hàng được!”

Phương Phi Trì vẫn bông lơn bông phèng bảo, “ơ! Em không biết anh có biệt tài một khi súng đã cương là phải vật mấy chục hiệp mới gục à?”

Cố Minh Châm hầm hầm vỗ bàn, “Phương Phi Trì!”

Thực ra, Phương Phi Trì rất thích nét mặt hằm hằm đáng yêu của cô, anh nhoẻn cười dịu dàng, ánh mắt nhìn cô như đóng đinh, Cố Minh Châu thấy mất tự nhiên, bèn chuyển sang quắc mắt với anh.

“Thôi được rồi, nghiêm túc vậy. Tóm lại em muốn nói gì?” Thôi cái vẻ cười cợt nhơn nhơn của mình, Phương Phi Trì châm một điếu thuốc, “Vòng vo nãy giờ, rốt cuộc em có tin tức tình báo gì muốn tiết lộ cho anh? Đá nhà em và Lương Phi Phàm gia nhập phe đồng minh rồi à? Có phải em đang định nhắc anh phải cẩn thận không?”

Cố Minh Châu kinh ngạc hói, “Anh nói thế là sao?!”

“Đừng nóng, anh đoán mò thôi. Mỗi lần có chuyện gì dính dáng đến Dung Lỗi là em lại tỏ ra thẹn thùng, lúng ba lúng búng. Để anh đoán nhé, có phải Dung Lỗi đã nói gì với em à, về anh đúng không?” Điếu thuốc ấy, Phương Phi Trì chẳng buồn đưa lên môi mà cứ để nó tự cháy một đoạn, về sau anh búng tàn thuốc, môi thoáng nụ cười nhạt.

“Anh ấy có chứng cứ liên quan đến việc anh rửa tiền.” Dù cô đã cố cắn chặt hai hàm răng, nhưng câu nói ấy vẫn bật ra khỏi miệng, “Phi Trì, em không muốn thấy cảnh anh và Dung Lỗi nảy sinh mâu thuẫn.”

“Vậy tức là em đã van xin cậu ta? Vì chuyện này? Vì anh?” Phương Phi Trì cười kiểu khó hiểu.

Cố Minh Châu không gật đầu, song cũng chẳng lắc đầu. Cô đọc được ánh mắt anh, mà cô nghĩ anh cũng hiểu ánh mắt mình. Bằng không, nụ cười sẽ chẳng nguội tắt dần trên môi anh như thế.

Phương Phi Trì tránh mặt cô đã được một thời gian, bây giờ đôi bên nhìn thẳng vào nhau thế này, đối với anh nói, giống như thể anh đang bị ngạt thở, anh đã ở bên bờ vực của cái chết với một ngụm không khí ít ỏi sắp cạn kiệt - bấy lâu vùng vẫy trong tuyệt vọng, giẫy giụa trong đớn đau, cuối cùng cũng được giải thoát, vậy mà cô lại kéo giật anh lại, buộc anh phải trải qua cơn đớn đau ấy một lần nữa.

Phương Phi Trì ngoảnh mặt đi nơi khác, ánh mắt trôi về phía xa xăm, “Em... toàn lo bò trắng răng.”

“Những chứng cứ ấy,” Anh chỉ vào máy hủy giấy trên bàn làm việc, tuồng như phải dùng hết sức mới thốt được lên lời, “Cách đây không lâu, toàn bộ đã bị bỏ vào đó rồi.”

Hôm Trương Quỳnh hạ cánh xuống thành phố C, ngay buổi tối hôm đó, Phương Thị Quốc và Diên đánh nhau một trân tơi bời hoa lá cành, Dung Lỗi cùng Phương Phi Trì đều lo anh em nhà mình bị lép vế nên mới lóc cóc đi theo.

Trên bàn rượu, cả Phương Thị Quốc lẫn Diên đều kiệm lời đến đáng sợ, thế rồi chẳng hiểu sự gì run rủi mà cả hai gã đàn ông cùng trở nên đồng cảm khi bàn đến tính nóng nảy hay thói xốc nổi của Hải Đường và rồi say khướt lúc nào chẳng hay.

Thấy sự tình đó, đương nhiên Dung Lỗi và Phương Phi Trì cũng chung một nỗi cảm thông.

Phương Thị Quốc và Diên vẫn tiếp tục ôm vai bá cổ lai rai sang tăng hai. Còn Phương Phi Trì, trải qua cả một buổi tối nhạt nhẽo, vừa dợm đứng dậy ra về thì bị Dung Lỗi kéo ở lại.

Mấy phút sau, có người bước vào gởi Dung Lỗi một cái túi, Dung Lỗi không liếc qua mà đưa luôn cho Phương Phi Trì, “Tôi chẳng phải bậc quân tử gì nhưng đã đưa những thứ này cho anh rồi thì tôi đảm bảo sẽ không có ai lật lại vụ này nữa. Nếu sai, anh cứ đến tìm tôi, tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm. Trăm phần trăm là Lương Phi Phàm sẽ gây chiến với nhà anh, từ xưa đến nay Trần Ngộ Bạch không bao giờ khơi mào những trận chiến mà không nắm chắc phần thắng, cậu ta nói bóng nói gió sẽ thu mua công ty nhà anh, bây giờ hẳn đã thâu tóm không ít cổ phần rồi.”

“Không khiến chú phải lo.” Phương Phi Trì dửng dưng nói.

Song Dung Lỗi cũng không hề vì thái độ lạnh nhạt của anh ta mà trở nên nao núng, “Tôi có ít tiền, bao giờ cần thì cứ đến tìm tôi.” Phương Phi Trì nhướn mắt, “Tại sao phải vậy?”

Dung Lỗi nghiêm sắc mặt, từ tốn nói một câu.

Câu nói ấy, kể từ lúc tỉnh dậy sau cơn say, anh làm đủ mọi cách mà không sao xua được nó ra khỏi đầu.

Bây giờ ngẫm lại, có lẽ đó là một trong những thời khắc yếu đuối hiếm hoi trong suốt cuộc đời anh.

Anh nhắm mắt thở dài, đoạn day huyệt thái dương, giọng nghèn nghẹn bảo: “Đích thân Đá nhà em đưa anh, bao gồm cả bản chính và bản sao. Cậu ta nói, cậu ta đến trả nợ hộ người phụ nữ của mình.” Không bởi khoan dung độ lượng, cũng chẳng phải do tình thương mến thương gì, sở dĩ Dung Lỗi tha cho anh là vì anh đã từng giúp Cố Minh Châu. Đành rằng có khả năng Dung Lỗi không vui vẻ gì, nhưng anh vẫn tình nguyện giơ vai gánh vác bằng tất cả sức lực, chỉ bởi Cố Minh Châu là người phụ nữ của anh.

Anh đến trả nợ hộ người phụ nữ của anh.

Câu nói ấy - Hiển nhiên khiến Cố Minh Châu không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

“Lãng mạn quá nhỉ?” Trầy trật lắm, Phương Phi Trì mới thốt được ra câu ấy. Nói xong, anh chán chường ngả ra sau, tựa vào lưng ghế, “Thôi được rồi, không có việc gì nữa thì em về đi.” Sự gắng gượng của anh sắp chạm ngưỡng đến nơi rồi.

Lúc này, lòng cô cũng dậy lên nỗi nhớ da diết chỉ muốn quay về ngay, “Có chắc anh sẽ không buông xuôi Hồng Nghiệp không đấy?”

“Chưa rõ nữa, nếu Lương Phi Phàm vẫn muốn tiếp tục thu mua thì nói thật là cũng có quan trọng gì với anh đâu.”

“Sao lại không quan trọng! Hồng Nghiệp là tâm huyết mấy năm nay của anh, huống hồ Lương Phi Phàm cưỡng chế thu mua như thế nhất định cũng ảnh hưởng không nhỏ đến việc quay vòng vốn của cậu ta. Rồi thì cả hai bên đều chịu thiệt chứ sao nữa!”

Giọng nói gay gắt của cô làm Phương Phi Trì thêm khó chịu, anh buột miệng nói: “Mặc kệ, nếu không phải vì em, thì ngày xưa anh đã chẳng lập nên Hồng Nghiệp.”

Lời vừa buột khỏi miệng, nắm tay Phương Phi Trì giấu dưới gầm bàn liền siết mạnh thêm, khớp tay nổi màu trắng xanh. Vậy mà Cố Minh Châu vẫn vô tư nhìn anh, không có vẻ gì là trốn tránh.

Tự nhiên Phương Phi Trì thấy bải hoải trong người, anh nhắm mắt thở dài, “Thôi, em về đi, dịp khác mình nói tiếp.”

Cố Minh Châu chưa vội đi ngay, “Phi Trì, anh đừng thế nữa, không phải em không biết những gì anh vừa nói. Mấy năm qua, dù anh giả vờ như không biết gì thì em cũng không hề lợi dụng anh. Em yêu Dung Lỗi, em dám đảm bảo rằng, dù anh ấy có thay đổi thế nào đi chăng nữa, hay kể cả anh ấy không còn trên đời này nữa thì trọn đời này em vẫn chỉ yêu mình anh ấy mà thôi. Còn anh... bao năm qua... chắc cũng chẳng cần em phải nói nhiều nữa. Phi Trì ạ, chúng ta không có chung cảm nhận về tình yêu, thế nên em rất lấy làm tiếc, bây giờ em cũng chẳng biết phải nói gì để an ủi anh nữa.”

Có lẽ cô là người ích kỷ, nhẫn tâm, máu lạnh, bộc trực nhưng cô chỉ cần một tình yêu - thuần túy, cuồng nhiệt, thủy chung, không bao giờ nói câu hối hận.

Phương Phi Trì hít một hơi thật sâu rồi buông tiếng thở dài khe khẽ, “Ai thèm yêu em, đàn bà các em đúng là rách việc. Hồi xưa, chính em là người xách súng gí vào đầu anh, nằng nặc bảo anh phải giúp đỡ em, bây giờ lại giở cái bài “anh nợ em” ra.” Anh nói nhẹ bẫng nhưng giọng lại run run.

“Không phải,” Cố Minh Châu dõng dạc trả lời anh bằng vẻ chân thành, “Anh không hề nợ em. Hoặc lúc đầu đúng là em nghĩ thế thật, em luôn đinh ninh, sở dĩ nhà em tán gia bại sản là tại bố anh, nên anh có nghĩa vụ phải giúp em. Nhưng từng ấy năm trôi qua, em đã từng trải hơn và em cũng nghĩ thoáng hơn rồi. Chuyện năm đó, một bên là công an một bên là trộm cướp, nhà em sai rõ rành rành. Anh đối xử với em rất tốt, em biết, nhưng em không còn cách nào khác để đáp lại anh. Dù vậy chúng ta vẫn là bạn, em mong anh sống vui vẻ thoải mái, em cũng mong có thể giúp được anh trong khả năng của mình. Chỉ vậy mà thôi.”

Hiển nhiên khi nói ra những điều xuất phát từ tận thâm tâm, cô vẫn nói với dáng vẻ bộc trực của mình.

Phương Phi Trì cúi đầu, nụ cười thoáng qua, chẳng kịp nhìn rõ vẻ mặt thế nào, “Thôi được rồi, anh hiểu rồi.”

“Em yên tâm, anh sẽ nghĩ cách giữ Hồng Nghiệp.”

“Anh sẽ nghe theo em, Minh Châu ạ.”

Đã nói đến thế rồi, Cố Minh Châu cũng chẳng còn gì để nói nữa, đành lẳng lặng ra về.

Phương Phi Trì từ từ mở mắt, tim anh nhói lên không sao kìm lại được.

Nhẽ nào đúng như những gì cô ấy nói - nhẽ nào không phải là yêu... ngay cả một câu cũng không nỡ nói ra khỏi miệng, chỉ sợ tăng thêm gánh nặng cho cô ấy.

Thậm chí muốn bắt chước một ai đó, âm thầm ở bên bảo vệ mà cũng không dám, chỉ sợ thiếu đi một tấm bia đỡ đạn sẽ khiến cô ấy thêm cô đơn.

Thậm chí vững dạ chờ đợi cũng không đành, sợ cô ấy thấy, cô ấy sẽ day dứt, sẽ dao động, sẽ hối hận.

Minh Châu ạ, đây không phải là tình yêu thì là gì?

Phương Phi Trì tựa vào lưng ghế, ngây người nhìn lên trần nhà, ánh mắt đau đớn đến nỗi dường như có thứ gì đó sắp trào ra.

Cánh cửa sau lưng hơi hé mở, Lộ Hân Nam bước ra, lặng lẽ bước tới bên cạnh anh.

Phương Phi Trì vẫn thảng thốt nhìn lên trời, bỗng nhiên, anh phá lên cười.

Lộ Hân Nam khom người, chậm rãi ôm người đàn ông đang đáu đáu ấy vào lòng.

“Em nghe thấy hết rồi à?”

“Lộ Lộ này, đề nghị trước kia của em, anh nghĩ kỹ rồi... anh đồng ý, chúng ta cưới thôi, càng sớm càng tốt.”

Cánh tay Lộ Hân Nam cừng đờ trong chốc lát, kế đó cô cúi xuống thấp hơn, kéo anh áp sát vào khuôn ngực mềm mại của mình.

“Được, chúng mình lấy nhau nhé. Anh yên tâm, em sẽ không bao giờ hối hận đâu, mà em cũng đảm bảo, sau này anh cũng không bao giờ hối hận.”

Giọng cô dịu dàng song cũng hơi run run. Vẻ tê tái vẫn đọng trên gương mặt Phương Phi Trì, trong đôi đồng tử đen lay láy hút hồn bao phụ nữ ấy, ngập tràn nỗi đau của kẻ bị bỏ rơi.

Từ ngoại ô quay về nội thành, sau chục lượt vượt đèn đỏ thì chiếc Cayene bạc cũng dừng xịch một cái dưới tầng trệt tòa nhà Hữu Dung. Tiếng bánh xe nghiến xuống mặt đường rít lên âm thanh ghê rợn. Tay bảo vệ giật nảy mình vồn vã chạy ra cửa đón. Nhưng khi cửa xe bên ghế lái bật mở, người bước xuống nào có phải ông chủ của họ.

Cố Minh Châu nhảy phắt khỏi xe, quẳng lại chìa khóa cho đám bảo vệ rồi lao vọt vào buồng thang máy, nhanh như một cơn lốc xoáy.

Hai nhân viên bảo vệ ngơ ngác nhìn nhau và chiếc chìa khóa trong tay, chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Cũng trong tình trạng ù ù cạc cạc tương tự, vừa để vợ sếp lao xồng xộc vào phòng làm việc của sếp xong, cô thư ký mới sực nhớ ra phải thông bảo với cấp trên qua đường dây nội bộ: “Thưa giám đốc, có giám đốc Cố đến ạ.”

Thư ký vừa dứt lời, Cố Minh Châu đã lù lù xuất hiện trong văn phòng. Mải nghệt mặt nhìn một chiếc hộp nhỏ xíu trong lòng bàn tay, sự xuất hiện bất thình lình của cô khiến anh thót tim, quýnh quáng nhét vội chiếc hộp vào ngăn kéo rồi đóng sập lại, kèm theo một tiếng ái ui - thì ra ngón tay anh bị kẹp luôn trong đó.

“Sao sao, gì gì, có gì mà gấp thế?” Anh cẩn thận rút ngón tay ra, lông mày giật tưng tưng, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ tỉnh bơ.

Cố Minh Châu thở hồng hộc, “Anh đưa đống chứng cứ kia cho Phương Phi Trì rồi à? Sao không bảo em một câu?”

“Em đi gặp anh ta rồi à.” Anh khựng lại vài giây, theo sau đó là vẻ mặt đanh sắc, “Anh nhớ hình như có ai đó từng thề thốt rằng, mình và Phương Phi Trì chẳng mắc mớ gì đến nhau cả. Giả sử muốn gặp riêng anh ta thì phải được sự đồng ý của anh trước đã.”

Cố Minh Châu bặm môi, mắt nhìn như đóng đinh vào mặt anh, tầm một lúc sau, nét mặt chợt tươi hẳn lên. Thấy cô cười, Dung Lỗi ù ù cạc cạc chẳng hiểu ra làm sao, đoạn cầm chiếc bút máy lên, lạnh lùng nhìn cô rồi chốt hạ bằng một cái lườm.

Hai cánh tay cô chống xuống mép bàn, người rướn về phía trước, “Này, ghen hả?”

Khóe môi anh giật giật, “Em... ra ngoài mau! Đồ điên!”

“Không ra đấy!” Cố Minh Châu vẫn bình chân như vại, cặp mắt sáng rỡ, “Em đến đây không phải để hạch sách anh. Mới rồi ở chỗ Phương Phi Trì, em nghe được một câu của anh, làm em phải tức tốc đến đây gặp anh ngay.”

Trong lòng Dung Lỗi thừa hiểu nhưng bề ngoài vẫn sắm vẻ ngơ ngáo không tin. Ném cho cô một cái lườm, anh rút một bản bảo cáo ra xem, tiện thể cũng bơ cô luôn.

“Từ lúc gặp lại nhau, em đã biết đời này kiếp này anh mãi thuộc về em, dù rằng lúc đó bên cạnh em chỉ có duy nhất con của chúng mình.

“Sau này xảy ra nhiều chuyện, tuy nhiều lần anh rung động trước em, thậm chí anh từng nói anh yêu em, nhưng lúc nào em cũng canh cánh trong lòng một ý nghĩ... em nghĩ hai ta giống nhau, hoặc do nhớ nhung hoặc bởi hai chữ trách nhiệm, biết đâu là vì quá mệt mỏi để làm lại từ đầu.”

“Em xin lỗi anh, em là người phụ nữ hẹp hòi tục tằn như thế đấy, cho đến tận lúc này, khi anh mạnh dạn giúp em trả món nợ ân tình kia, em mới dám tin chắc rằng anh thật lòng yêu em.”

Trong căn phòng lặng ngắt như tờ, Cố Minh Châu giãi bày lòng mình, Dung Lỗi vẫn ngồi im bất động.

Ở khoảng cách gần này, càng nhìn càng thấy anh đáng yêu, Cố Minh Châu dịu giọng nói, “Sao trước đây anh không nói với em?”

“À cái thói này hình như học được từ ai đó.” Dung Lỗi quẳng cái bút xuống bàn, mặt mũi xầm xì như đeo đá, lại bắt đầu làm mình làm mẩy rồi đây.

“Ờ, cũng phải, anh cố tình giấu em, muốn em nếm trải cảnh đời giống anh trước đây chứ gì? Muốn báo thù hả?” Cố Minh Châu khích anh.

Dung Lỗi sa sầm mặt mày, nom rõ đáng sợ, “Em, biến ra ngoài mau!”

Cố Minh Châu chỉ tủm tỉm nhìn anh.

Trong bụng Dung Lỗi giận lắm, ngón tay giần giật đau nhói, song chẳng làm gì được cô, chỉ còn nước hậm hực lôi tài liệu ra xem. Cứ đọc được mấy dòng, anh lại ngước lên, gườm cô một cái. Rồi lại chúi đầu đọc thêm mấy dòng nữa, tiếp tục ngẩng lên, tiếp tục gườm gườm.

Thành phố C đã bước qua mùa đông giá rét, làn gió hiu hiu ùa qua ô cửa sổ không khép làm đung đưa tấm rèm, căn phòng phảng phất một mùi hương dịu ngọt nào đó không rõ tên.

Bởi dáng vẻ cúi đầu ấy mà chiếc cổ thon dài của cô nghiêng nghiêng một góc rất đẹp. Chiếc cằm ấy nhỏ xinh, chỉ cần ba ngón tay là thừa sức nắm chặt; lại còn cánh môi mềm mại, lúc cắn mút ắt hẳn phải tuyệt vời lắm; và cả sống mũi thắng tắp, cái cảm giác mát rượi khi lướt bờ môi lên đó mới thật thích làm sao; khóe mắt cong cong khi cười... mãi đến khi đôi mắt lúng liếng như cười của cô nhìn thẳng vào anh, Dung Lỗi mới giật mình nhận ra mình đang chăm chăm nhìn cô bằng ánh mắt đắm đuối si mê.

“E hèm.” Dung Lỗi lúng túng đưa nắm tay lên ngang miệng, đằng hắng một tiếng.

Anh tránh sang một bên, Cố Minh Châu lại vòng qua, bước đến gần anh, miết lên cơ thể anh mấy cái rồi ngả hẳn vào lòng gã đàn ông hay hờn dỗi này.

Cô bám dính lấy anh, vòng tay qua cổ, giọng ngọt lịm: “Cấm không được dỗi đấy nhé... em chẳng có ý gì đâu. Em chưa bao giờ ngờ tới việc anh sẽ tha cho Phương Phi Trì chỉ vì em. Đá này... có lẽ bởi em đã chịu lép vế quá lâu, thế nên bỗng chốc được anh tâng lên tận trời, em thấy chưa quen cho lắm.”

Dung Lỗi hừ một tiếng, ánh mắt vẫn dửng dưng đặt vào đống giấy tờ đang cầm trên tay.

Khóe môi Cố Minh Châu cong lên, cô đưa tay xoay ngược bản bảo cáo trên tay anh lại: “Cầm ngược rồi này!”

Nói đoạn, cô liền mím môi nín cười, cậu cả nhà họ Dung giận quá hóa thẹn, bèn quẳng đống giấy tờ xuống, đứng bật dậy. Cố Minh Châu vội vã ôm ghì lấy anh: “Chúng mình đi đăng ký đi, ngay và luôn!”

Chiếc đồng hồ cây dạng cố đang đứng lặng lẽ trong văn phòng vang lên từng tiếng tích tắc khe khẽ.

Cố Minh Châu ngả vào lòng anh, hơi thở ấm áp vờn quanh cằm anh. Dung Lỗi cúi xuống nhìn cô - anh thấy bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử dịu dàng hiền hòa ấy, trải qua tám năm sóng gió, nụ cười vẫn rực rỡ tựa như lần đầu tiên họ gặp gỡ.

Ai đó bỗng thấy cuộc đời sao mà mỹ mãn quá.

“Cố Minh Châu,” Hồi lâu sau, anh cúi xuống áp môi mình lên môi cô, gặm lấy gặm để, chứng tỏ anh đã đầu hàng, “Em đúng là cái đồ... đáng ghét!”

Lòng bàn tay anh nóng ran, mơn man trên bờ eo. Cố Minh Châu rên lên, đưa nhẹ đầu lưỡi ra đón lấy hơi thở nóng bỏng của anh, họ cùng nhau chia ngọt, sẻ bùi.

“Thưa giám đốc Dung, đến giờ cậu nhà tan học rồi ạ.” Trong phòng không có tiếng người đáp lại, thư ký bèn gõ cửa mấy lần liền.

Dung Lỗi đành ghìm ham muốn của mình lại. Anh cắn vào đôi môi mọng đỏ ướt át ấy một phát, rồi chỉnh lại áo quần cho cô. Cố Minh Châu đắm đuối hôn trả anh thế rồi hai người lại bắt đầu quấn quýt lấy nhau.

Phải mất một lúc lâu sau mới thấy cả hai ló mặt ra khỏi văn phòng.

“Cô gọi điện về nhà bảo tôi có việc đột xuất không đón Dung Dịch được.”

Dung Lỗi gõ xuống bàn thư ký, mỉm cười dặn dò. Tay Cố Minh Châu bị anh giữ rịt, chỉ biết nín lặng đứng cạnh bên.

Đã bao giờ bạn từng thử kéo tay một người mà bạn muốn lấy làm chồng, hoặc lấy làm vợ, hai người chạy băng băng trên con phố tấp nập nhất trong thành phố chưa?

Lần sau hãy thử xem sao nhé!

Đó là một cảm giác... tưởng chừng như chỉ một giây sau bạn sẽ hóa thành cánh bướm tung bay theo anh ấy.

Trong làn gió hiu hiu, gương mặt của anh như chao đảo theo từng bước chạy vun vút, mờ mờ ảo ảo. Thế nhưng trái tim cô vẫn mường tượng được ra từng nét cười nơi anh.

Nhờ Dung Lỗi đã gọi điện đánh tiếng trước, nên khi bọn họ tới nơi, khâu đăng ký tiến hành rất nhanh chóng thuận lợi.

Ánh đèn flash lóe lên, thợ chụp ảnh tươi cười hô “Xong rồi”. Anh quay phắt sang, tranh thủ lúc cô không để ý hôn trộm lên má cô một cái. Cố Minh Châu dở khóc dở cười với cái kiểu hôn hít xốc nổi ấy, cô bèn quắc mắt với anh nhưng nơi khóe mắt đã hoen ướt.

Ra khỏi ủy ban, tay phải anh nắm tay trái cô, hai quyến sổ đỏ chói giống y chang nhau cùng xuất hiện trên tay trái anh và tay phải cô.

Đi bộ được một đoạn dài, sắc trời đã tối hẳn. Bất ngờ, ngọn đèn đường mà bọn họ vừa lướt qua bỗng sáng bừng lên. Thế rồi ngọn đèn trước mặt hai người cũng rực sáng. Một ngọn rồi hai ngọn... Hai người cùng dừng bước, lẳng lặng dõi theo từng ngọn đèn nối đuôi nhau bừng lên rực rỡ. Trong khoảnh khoắc chỉ vỏn vẹn có hai giây ấy, như thể vừa có một ngôi sao băng lướt xoẹt qua.

Siết chặt tay cô, Dung Lỗi quay sang nhìn cô, Cố Minh Châu mỉm cười đáp lại anh, “Đẹp quá anh nhỉ.”

Anh cũng nhoẻn cười, đoạn đút cuốn sổ vào túi áo khoác, cái mím môi của anh thoáng vẻ căng thẳng, ánh mắt nhìn xoáy vào cô.

Cố Minh Châu thấy khó hiểu, cô ngó xuống mình rồi lại nhìn sang anh, “Sao thế?”

Đôi chân mày nhăn lại, tay trái Dung Lỗi thọc trong túi áo, nắm chặt thứ gì đó khiến cả cánh tay phải gồng lên. Cuối cùng, anh hạ quyết tâm, từ từ rút tay ra khỏi túi áo.

Vô số lần, bàn tay ấy từng dắt dìu cô, từng cấu véo cô, từng vuốt ve cô, từng cưng nựng cô, giờ đây bàn tay ấy đang từ từ chìa ra trước mặc cô. Anh ngửa lòng bàn tay hướng lên trên, một chiếc hộp hình vuông nhỏ nhắn xinh xắn nằm gọn trong lòng bàn tay.

Chiếc hộp với lớp hoa văn cầu kỳ, lấp lánh ánh bạc phủ trên nền nhung màu xanh lam, nhìn thật quý phái và trang nhã. Những chiếc hộp nhỏ nhắn mà tinh xảo kiểu này chỉ dành riêng cho một món nữ trang đặc biệt thôi.

Buổi chiều, cô lao xồng xộc vào phòng làm việc của anh, lúc đó anh đang ngẩn ngơ ngắm nghía thứ gì đó, thấy cô vào mới giật mình luống cuống giấu đi - cô chỉ loáng thoáng thấy một vật nho nhỏ màu xanh biếc lướt qua rất nhanh, bây giờ ngẫm lại, thì ra anh thích cái kiểu kín đáo mà kỳ cục như thế.

Lần đầu tiên trong cuộc đời; giữa dòng người qua lại ngược xuôi như mắc cửi, Cố Minh Châu thấy nước mắt mình bỗng giàn giụa như một cơn mưa dữ đột ngột giội xuống ngay giữa đường giữa chợ.

Những giọt nước mắt tí ta tí tách tuôn rơi, đáp xuống ngón tay anh; lúc nóng rẫy lúc lại mát rượi.

Người đi đường tò mò, xúm lại đứng xem, song Dung Lỗi vẫn chẳng hề hay biết.

Bởi lúc này, trong mắt anh chỉ đong đầy hình ảnh của cô.

“Chúng mình quen nhau đã mười năm. Trong mười năm qua, chúng ta từng yêu nhau, từng chia tay, từng xuất ngoại, rồi lại quay về, anh đã trải qua không biết bao nhiêu là chuyện, gặp gỡ không biết bao nhiêu là người nhưng từ đầu chí cuối, anh chỉ có một tình yêu duy nhất trao cho em. Cố Minh Châu, bất kể trong mười năm qua, em chiếm cứ bao nhiêu nỗi buồn trong anh, nhưng chưa bao giờ anh thôi nghĩ về em dẫu chỉ một giây và cũng chưa bao giờ hết yêu em dù chỉ trong chốc lát.”

“Anh không biết quãng đời về sau, chúng mình sẽ ra sao, anh không dám chắc liệu chăng chúng mình sẽ sống hạnh phúc cả đời, nhưng anh xin thề, anh sẽ cố gắng hết sức có thể, để trao em tất cả những gì em muốn.”

“Cố Minh Châu, em lấy anh nhé?”

Thong thả nói xong cả một đoạn dài, tuy vẫn thấy nụ cười tươi trên khuôn mặt anh nhưng sao giọng lại nghẹn ngào.

Sắc đêm lả lướt sà xuống, trong cặp mắt sánh nước của anh, yêu thương sáng bừng lên tựa như viên kim cương lộng lẫy nằm gọn lỏn trong chiếc hộp được mở sẵn trên tay.

Cố Minh Châu cắn chặt mu bàn tay, không nén được rưng rưng. Cô gật đầu quả quyết trong một tràng giục giã “Đồng ý đi! Đồng ý đi!” của đám đông xung quanh.

Ngay cả nước mũi cũng đua nhau chảy ròng ròng không sao nén được, cô quệt lấy quệt để nhưng càng quệt càng nhiều, thế rồi cô sà vào lòng anh, khóc nức nở, quệt toàn bộ cái đống ấy vào ngực anh. Tay anh vuốt dọc theo mái tóc dài, những nụ hôn trìu mến tới tấp rơi trên đỉnh đầu cô.

Tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, những lời tấm tắc đầy ngưỡng mộ của chị em phụ nữ - một cảnh thật quá đỗi bình thường.

Hai người một nam một nữ, trên tay còn cầm nguyên giấy chứng nhận kết hôn, thế mà còn bày đặt cầu hôn, rõ buồn cười làm sao.

Khuôn mặt nhòe nhoẹt phấn son trông rợn người như một xác chết biết đi, không hoa cũng chẳng nến, không màn quỳ gối mà cũng chẳng bữa tối lung linh ánh nến, chẳng bởi đâu ra lãng mạn.

Thế mà vòng ôm siết chặt đầy ấm áp của người đàn ông có khuôn mặt hiền lành tuấn tú ấy cùng tiếng thủ thỉ tràn ngập trìu mến yêu thương của anh lại khiến người ta phải rưng rưng. Từ nhỏ đến giờ, chưa bao giờ công chúa lớn nhà ta có cảm nhận rõ ràng về hạnh phúc được bằng lúc này.

Bình luận