Chạm Mặt Sở Khanh

Chương 52: Ngoại truyện. Min & Max (10 năm sau)


Ngoại truyện. Min & Max (10 năm sau)

Chào các bạn, tôi là Min. Tên thật của tôi là Ngô Diệu Linh. Lúc đầu thì là Dương Diệu Linh kìa, vì tôi theo họ mẹ. Có rất rất nhiều chuyện đã xảy ra giữa papa và mama tôi chắc các bạn cũng đã biết cả rồi, bởi bấy nhiêu đó mà ảnh hưởng tới cái tên của tôi như vậy á.

Tôi có một thằng bạn thân từ nhỏ, tên hắn là Max haha. Tuy hắn là Max và tôi là Min nhưng kì thực hắn cái gì cũng không bằng tôi hết.

Lí do tôi và hắn thân nhau khá đơn giản, ngày đó papa nói rằng hắn thấy tôi đáng yêu nên chú ý, tôi vì thế thấy hắn cũng khôi ngô dễ thương mà chấp nhận để bị chú ý. =))))

Lí do khác lớn hơn chính là từ nhỏ đã luôn gắn lấy nhau. Ấy ấy, cái này hoàn toàn là do ngoại cảnh tác động à nha, mà nói thẳng ra thì chính là "sự vô trách nhiệm của các bậc phụ huynh". Mỗi lần nhắc lại vấn đề này là tôi đều không chịu được, chê trách.

-Con chuyển luôn tới sống với chú Nam và bác Hạ cho pama thoải mái nha.

-Có chuyển hay không thì cũng như nhau cả thôi mà, phải không vợ?

Con gái tới tuổi dậy thì, vậy mà hai vị vẫn chẳng ngại quấn quýt nhau trước mặt nó, nhiều lúc tôi thật sự ngưỡng mộ đến không thể hiểu nổi tại sao pama tôi lại có thể yêu nhau nhiều như thế. Thậm chí đã mười năm qua đi, tình cảm ấy đã bị vấn đề tuổi tác ảnh hưởng thì dường như cả hai vẫn chẳng màng tới, vẫn như mới ngày nào còn yêu nhau. Thật là... liệu con gái họ có thể tìm được một tình yêu mãnh liệt lâu bền như vậy không đây?

Sở dĩ papa nói rằng chuyển hay không cũng như nhau là bởi tôi vốn từ nhỏ đã luôn sống ở đó phần lớn các ngày trong tuần. Tại vì sao? Thì như đã nói đó, pama tôi muốn có không gian riêng tư dành cho nhau, cho nên họ chẳng thèm để tâm tới đứa con gái tội nghiệp của họ, đẩy tôi qua nhà tên Max, lấy lí do là tạo điều kiện cho hai đứa, kiểu kiểu "bọn nhóc chúng nó chơi với nhau vẫn thoải mái hơn là cứ ở nhà một mình". Ui tôi cảm động quá cơ, nghĩ lại sao ngày đó tôi lại ngoan ngoãn vâng lời cam chịu như thế được nhờ. Nè nè, không phải là tôi thích chơi với tên Max mới vậy đâu nhá. Xí, hắn là ai chớ.

Mà vẫn chưa nói xong, pama của tên Max sao cũng giống y chang pama tôi thế không biết, không chịu chứa chấp hai đứa chúng tôi thế là lại đẩy qua bên "vợ chồng" chú Nam, bác Hạ khiến họ khổ sở lắm. Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi với Max bị đẩy qua bên đó trông vẻ mặt của cả hai người đó hết sức khó coi. Lúc đó tôi rất không hiểu tại sao chú Nam với bác Hạ cùng là nam mà lại có thể chung sống với nhau như một nhà được, đã hỏi tên Max một câu mà đến giờ vẫn thấy sao nó ngu không chịu được.

-Cậu nghĩ coi liệu chúng ta sau này có thể yêu nhau không?

-Chú Nam nói rằng giới tính mà khác nhau thì làm sao yêu nhau được. Cho nên chúng ta chỉ có thể làm bạn tốt thôi hihi.

Chú Nam thật xấu tính, thậm chí còn lúc nào cũng tiêm nhiễm vào đầu óc tên Max ngây thơ mấy thứ không đâu, gì mà "tương lai hi vọng một đế vương công chính hiệu nhưng ôn nhu như Mạc Tiểu Nguyên thì chắc phải huấn luyện thành nữ vương thụ giống mình rồi". Mama của Max không ít lần "xử gọn" chú ấy vì điều đó, nói rằng tên Max sau này mà dẫn bạn trai về nhà nhất định sẽ chôn sống hắn, bạn trai hắn lẫn chú ấy và cả bác Hạ cũng bị chung số phận luôn haha. Mama của hắn uy thế thật đấy, mỗi lần bác Hạ thấy "vợ" bị cô ấy trách cứ thì chẳng dám nói gì, im ỉm coi như mình chả liên quan, những lúc đó tôi đứng ngoài nhìn vào mà không nhịn được cười.

À mà, tên thật của Max là Mạc Nguyên, nghe kì cục chết được, đã sa mạc lại còn cao nguyên, tôi hay trêu hắn suốt. Nhưng hắn thì tỏ vẻ thích thú với cái tên hai tiếng đặc biệt của mình lắm. Công nhận, tôi thấy bất công cực kì á, sao mama lại không đặt tên tôi hai tiếng chứ, ngắn gọn mà nghe hay ghê cơ. Đáng lí ra lúc đổi họ tôi nên nịnh nọt papa mấy câu để được đổi luôn tên mới phải. Tiếc chết mà.

-Min này, cậu với Max thân nhau như thế liệu hai cậu có gì với nhau không vậy?

-Giới tính hai đứa khác nhau, làm sao mà yêu nhau được. Cậu cứ đùa.

Tôi thản nhiên đáp lời nhỏ bạn cùng nhóm. Nhận thấy cái lí do của tên Max khi xưa cũng không đến nỗi tồi, có thể mang ra chống chế. Tụi fan của hắn nghĩ tôi là hủ nữ sẽ chẳng làm phiền tới nữa, khỏe re.

Mà hắn có fan á, biết sao không? Hắn học giỏi, rất rất giỏi là đằng khác, lại đẹp giai, đứng đắn.

Pama tôi nói rằng hắn thừa hưởng tất cả gen tốt từ pama của hắn, thế cho nên em trai hắn chẳng những chẳng tủi thân vì bị thua kém mà như thể còn mắc luôn chứng "cuồng anh trai", quấn anh trai hơn bất kì ai.

Tên Max ấy chỉ là ngây ngốc, vô vị không chịu nổi cho nên thành ra trong mắt mấy bạn fan thì lại biến thể thành cụm từ "dịu dàng ấm áp" khiến chúng nó càng như cuồng loạn hơn, đặt mục tiêu không giành được hắn cũng phải kiếm một kẻ giống như hắn làm đích thực của đời mình. Ôi mấy người cho xin đi, mama hắn cá tính như thế vậy mà lại có thằng con nhìn thì rõ hoàn mỹ mà cái bản chất "thụ" khổ đi. -___- Cơ mà vậy cũng tốt, tôi có thể thoải mái bắt nạt hắn há há.

Ví dụ như tôi ngồi học cùng hắn, tự nhiên tôi rất thèm ăn kem mà ở nhà hết rồi, nhất định chả cần nói hắn sẽ tự lóc cóc đi mua đem về cho tôi. Nhưng mà hắn ngốc lắm, mấy cái khoản đời thực này hắn thực sự làm tôi cạn lời.

-Mua mỗi hộp thôi hử?

-Tớ không thích ăn mà.

-Ai thèm quan tâm ông có ăn hay không nhưng mất công thì mua nhiều chút tôi ăn dần chứ. =_=

-Vậy để tớ ra mua thêm...

-Hoy hoy, tui hờn ông quá mà. -___-

-Tớ xin lỗi...

Có phải hắn học nhiều quá bị ngố mất rồi không, chẳng có chút chí khí nam nhi gì hết, bảo sao chú Nam cứ viện vào đó dạy hư hắn ta. Đôi lúc ngẩn ngơ tôi lại nghĩ hắn ta ngây ngốc như vậy để ai đó câu phải thì tội nghiệp họ ra, chi bằng để tôi ra tay cứu thế hốt hắn ta dùm vậy. Tôi nhớ có lần papa kêu tôi quản hắn cho chắc, nói thế nào thì người có gen tốt đầy mình như vậy dễ đâu tìm được, mình có cơ hội thì phải biết tận dụng triệt để. Dĩ nhiên rồi, tôi dĩ nhiên không để mình đi phải vết xe đổ của papa khi xưa.

-Nhưng cẩn thận lại đi vào vết xe đổ của mama con nha nhóc.

Tôi cố làm như không nghe thấy gì. Quả thật, tôi không nghe thấy gì hết.

Sắp thi cấp III nên tôi và Max bận lắm, hầu như học suốt, mà dĩ nhiên học ở đây chính là kẻ học siêu giỏi kèm cho đứa học giỏi bình thường rồi. Nói cho mà hay, Min này không phải là học ngu mà là không muốn học thôi. Gen tốt của pama Min cũng được thừa hưởng hơi bị nhiều nhá. Chí ít là hơi bị lanh lợi hờ hờ.

-Min à, đừng có ngủ gật chứ.

Hớ... cái gì cơ?

-Ai ngủ gật? Là tôi đang nhắm mắt suy nghĩ thôi. +__+

-Min bị mệt à?

Tôi hơi ngẩn người trước ánh mắt quan tâm của Max. Có lẽ... đúng là hắn dịu dàng ấm áp thật...

-Ờ, tối qua tui thức khuya học nên giờ rất là mệt, Max à...:(((

Sống là phải biết phán đoán thời thế, tận dụng thời cơ. Papa à, con gái papa rất là thông minh đấy hehe.

Quả nhiên thấy tôi tỏ vẻ mệt mỏi, hắn rối rít lên lo lắng thật, gạt phắt sách tập qua một bên, đưa tay sờ trán khiến tôi giật nảy mình.

-Làm cái gì vậy?

-Min bệnh thật rồi, trán thì hơi hơi nóng còn mặt thì đỏ bừng kìa. Tớ kiếm gì cho Min ăn rồi uống thuốc nhé.

Tôi giữ vội tay Max lại, chỉ lắc lắc đầu. Nhưng tên ngốc ấy không hiểu ý, giật tay ra chạy mất. Đùa, ông bị ngu à??? >"<

Lẽ dĩ nhiên lúc hắn tay không đi lên định biện minh gì đó với tôi thì tôi đã trở lại bình thường lâu lắm rồi, khiến hắn quên cả lí do mình quay lại đây, tròn mắt nhìn tôi.

-Min khỏi bệnh nhanh ha?

-Ngồi xuống, học tiếp!

Tôi ra lệnh. Hắn ngoan ngoãn vâng lệnh.

-Cơ mà từ sau đừng thức khuya học nữa nha Min, không tốt đâu.

-Biết rồi. – Nói thế mà cũng tin, đầu óc ông làm bằng giấy!!!

Hắn giao nhiệm vụ bài tập cho tôi xong thì cũng chỉ chăm chăm vào phần bài nâng – cao của mình. #___# Mà nhiều lúc tôi lười nhác không muốn nhìn vào đống chữ nghĩa trong tập tôi thường chuyển chú ý qua nhìn hắn. Hầy hầy, dù gì nhìn hắn tôi vẫn thấy thoải mái hơn. Từ nhỏ tới lớn hắn vẫn luôn xinh trai như thế. Nếu ngày đó không phải hắn được mắt thì bản tiểu thư đây cũng chả thèm chơi với hắn nhá hehe.

Rồi tôi lại giở trò ôm bàn, thở dài thườn thượt. Cái việc học chán ngắt thế này sao hắn lại hứng thú được như thế. Sau đó tôi lại tự hỏi ngoài học ra hắn có hứng thú với cái gì nữa không. Mới chỉ đang nghĩ thôi mà mồm miệng rảnh rỗi của tôi đã không chịu được rồi.

-Ông thấy tui xinh hơm?

-Chẳng có ai xinh hơn Min hết à.

Nói láo, nếu tôi xinh sao không nhìn tôi, hả???

Nhưng tôi cố gắng kiềm chế, dịu giọng check lại.

-Thật không?

-Max không biết nói dối.

-Thế Max có thích Min không?

-Có thích, thích từ lần đầu gặp Min kìa.

Lại thế nữa, nói mà chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Không thể tha cho hắn!!!

-Nhìn tôi, tên kia.

Hắn nhìn thật. Biết nghe lời khổ. -__-

-Nói lại những gì tôi vừa hỏi đi.

Bỗng nhiên hai má hắn đỏ bừng, trời ạ, nhìn cute lạc lối. @[email protected]

-Min rất xinh. Max rất thích.

Tim tôi hiện tại đã loạn hết cả rồi nhưng để khỏi thẹn và biểu hiện kì cục trước mặt hắn, tôi liền vặn lại.

-Vì tôi xinh ông mới thích sao?

-Không, không phải thế. Vì Max thích Min nhưng... không may Min lại rất xinh... à không... là tại Min rất xinh... a cũng không phải... là...

-Được rồi được rồi.

Tôi cười toe toe rồi xoa đầu Max. Những tên ngốc ấy mà, rất giỏi làm người khác hài lòng. Tôi tha cho ông. =)))

Tên Max khốn kiếp ấy dám bỏ bơ tôi khiến tôi phải về học một mình. Lũ fan mà bám lấy là y như rằng chẳng còn nhìn thấy tôi đâu, đáng ghét!!! >.<

Tức mình tôi đá phăng cái lon phía trước, chửi thề mấy câu tiếng anh. Bực tức chẳng biết có xả được hay không đã nghe thấy một tiếng "oái" kêu lên. Một gã thanh niên đáng sợ quay lại lườm lườm. Hai tay xăm trổ rõ nhiều, tai trái cũng đeo gần kín khuyên nữa. Èo ôi, sao số nó đen vầy nè. +___+

Mấy thành phần như này tốt hết không nên dính vào. Tôi liền quay phắt lại toan bỏ đi thì bàn tay hắn đã giữ chặt lấy cánh tay tôi, giọng gầm gừ.

-Nhóc con định đi đâu?

-What are you doing?

Những lúc cấp bách cứ phang ngoại ngữ cho chúng nó sợ, cách này tôi áp dụng từ ngày nhỏ rồi, lần nào cũng hiệu quả.

Nhưng tên kia nhìn thế mà chẳng tầm thường, cũng chơi tiếng anh vặn vẹo lại tôi. Đang khó chịu trong người, tôi chẳng nể nang đôi co với hắn. Cuối cùng vẫn là tôi không lại sức hắn, bị lôi đi. Bản tiểu thư sắp bị bắt cóc, tất cả là tại tên ngốc Mạc Nguyên kia, tôi ghét ông!!!!!! >"<

Đúng lúc này một tác động từ đâu đó hết sức đột ngột xuất hiện khiến tên du côn kia ngã nhoài ngay trước mặt tôi. Vẫn còn đang sửng sốt không hiểu chuyện gì vửa xảy ra thì một giọng nói vừa lạ vừa quen cất lên.

-Tại mày mà ông đây phải lộ diện rồi, cút!

-Con mẹ mày là thằng nào?

-Là người mày không thể động vô, chó ạ.

Lát sau, tên kia ăn vài quả đấm biết mình đánh không lại người ta liền cay cú bỏ đi. Tôi nãy giờ vẫn không nhúc nhích gì, chính xác là cử động không nổi, cứ giương mắt nhìn "ân nhân" mãi.

-Min không sao chứ?

-Ai thế?

Đúng rồi, ít ra tôi cũng phải hỏi người ta là ai. Nhân tiện nghe được câu trả lời rồi nhất định sẽ nói là.

-Tôi có một người bạn đặc biệt giống cậu. Hay thật đấy!

-Min, tôi xin lỗi...

Xin lỗi cái gì? Sao ân nhân giúp đỡ tôi lại đi xin lỗi tôi vậy nè? Kì lạ nữa. Những kẻ kì lạ thế này cũng không nên dây dưa, tôi lịch sự cảm ơn người ta một câu rồi nhanh chóng bỏ đi.

Cái quái gì đang xảy ra chứ? Tôi gặp một người mặt y chang tên Max mà cá tính một chút cũng không giống. Ban ngày mà có ma sao?

-Min à, tôi không phải cố ý giấu Min, chỉ là thấy Min bắt nạt tôi thích thú như thế...

Tôi lập tức quay phắt lại, lườm.

-Tôi bắt nạt ông?

-Còn không phải? -___-

-Giờ ông bị lộ rồi muốn bắt nạt tôi đền bù chứ gì? Cút đi, đừng có lại gần tôi, đáng ghét!

Tôi rất khó chịu. Dĩ nhiên, bạn thử nghĩ bị bạn thân lừa dối lâu như vậy, giả ngốc để biến mình thành con ngốc, tôi sẽ không tha thứ cho hắn đâu.

Tôi bỏ đi thế mà hắn không thèm đuổi theo. Mà ai cần chứ, xí!

Tôi nói việc tên Max xấu xa đó giả bộ ngây ngốc với pama, phản ứng rất quyết liệt vậy mà cả hai nhìn tôi tỉnh bơ, kiểu như ấy là hiển nhiên á. Tức là ai cũng biết trừ tôi ra? Tức là tôi dễ bị lừa? Tức là tôi rất ngốc???

-Con gái à, đã nói là đừng có học mama con, dối lòng là không tốt. Còn nhớ papa nói với con điều gì không?

-Papa quên cái gen tốt của papa đi.

-Đanh đá thế này, thằng Max nó nhẫn nhịn được cả 10 năm, mama cũng nể nó luôn rồi.

Đến mama cũng bênh vực hắn nữa, chẳng phải nói rằng tình cảm quan trọng nhất là thành thực với nhau sao, tôi không phục.

Nhưng kết quả tôi vẫn bị Max xấu xa đó làm cho xiêu lòng. Dù thế nào hắn vẫn là Max và Max vẫn thích Min. Chỉ là giờ Min nhận ra rằng bản thân đã thích Max nhiều hơn trước. Bởi tôi sợ. So với một Max khờ khạo, ngốc nghếch thì một Max cool ngầu, mạnh mẽ sẽ hấp dẫn được nhiều vệ tinh hơn, lúc đó quá nhiều lựa chọn Min này sẽ bị mất đi vị thế.

Huống chi lên cấp III hắn phát triển nhanh đột biến, cao lớn, chững chạc, cho người ta cái cảm giác muốn được bảo vệ. Tôi dần dần không còn bắt nạt hắn được nữa, cứ ngày một bị thu phục. Đáng ghét, tôi rất sợ thứ vốn là của mình một ngày nào đó tự nhiên không còn là của mình nữa. Tôi tuyệt đối không cho ngày đó xảy ra!!! >.<

Vậy là tôi cấm hắn không được thể hiện bản chất thật của mình trước mặt người khác. Hắn nói cũng chỉ muốn tôi biết được điều đó thôi. Tôi đỏ mặt. Thế rồi hắn cướp mất nụ hôn đầu của tôi lại nói rằng first kiss của hắn cho tôi rồi nên không cần phải sợ. Mặt tôi càng đỏ hơn. Sao tôi thấy thích hắn quá chừng. Là tôi thực sự thích hắn rồi.

Tình yêu của hai chúng tôi căn bản là vô cùng dễ dàng. Thanh mai trúc mã rồi thích

nhau, yêu nhau, rồi cùng nhau trải qua mọi thứ, biết bao nhiêu kỉ niệm. Pama tôi luôn mãn nguyện về điều đó. Tôi cũng vô cùng hạnh phúc về điều đó.

Nhưng rồi cuộc đời thật chẳng như mơ, đau khổ chúng tôi chưa từng trải qua cuối cùng cũng phải đối mặt. Trớ trêu thay đó là nỗi đau của chia li xa cách, lại là mãi mãi cũng chẳng thể gặp lại. Số phận không cho chúng tôi thực sự là của nhau, trước khi cưới tôi phát hiện ra Max bị bệnh. Anh lại giấu tôi. Nhưng lần này tôi không nổi giận được, tôi chỉ muốn khóc thôi.

-Anh xin lỗi...

Tôi ghét câu xin lỗi của anh. Trước anh xin lỗi tôi có thể tha thứ cho anh, giờ anh xin lỗi tôi có thể giữ được anh ở bên mình? Đột nhiên tôi mở lời hỏi như kẻ ngốc không chấp nhận sự thật.

-Nếu sang Mỹ chữa có khỏi được không?

-Anh...

Anh lại thử nói xin lỗi nữa coi??? Tôi điên tiết quát lên. Cuối cùng vẫn là không thể giữ được bản thân bình tĩnh.

-Anh học cho lắm vô, từ nhỏ tới giờ thích học hơn cả thích em nữa, đáng lắm mà. Đi chết luôn đi, đừng có xuất hiện trước mặt em thêm nữa. Em ghét anh, rất ghét anh.

Rồi tôi càng khóc lớn hơn, tuyệt vọng ngã khụy xuống sàn. Tim tôi đau nhói. Sau này gen tốt cho các con tôi phải làm sao?

Anh ôm lấy tôi vào lòng, dịu dàng khe khẽ.

-Từ trước tới nay anh chưa từng thích điều gì hơn thích em cả. Nhưng chắc tình cảm chưa đủ, giờ anh phải trả giá rồi này.

Tôi ôm chặt lấy hai tay anh, không ngừng lắc đầu, nức nở chẳng nên lời.

-Không... không phải thế... em xin lỗi... em không muốn mất anh... đừng bỏ em mà...

Ngô Diệu Linh tôi trước nay muốn thứ gì sẽ có thứ đó, thứ gì là của tôi thì không bao giờ kẻ khác được sở hữu. Nhưng bây giờ tôi phải bất lực để tuột mất người quan trọng nhất của cuộc đời mình. Khóc lóc van xin anh đừng đi liệu có thể giữ anh ở lại? Nếu câu trả lời là có tôi sẵn sàng bất chấp tất cả.

Ngày anh rời xa tôi, tôi đã không còn nước mắt để chảy nữa. Lặng lẽ đưa tay lên bụng, lặng lẽ nhìn di ảnh anh trong vô thức. Người con trai tên Mạc Nguyên ấy là tình yêu lớn nhất mãi mãi tồn tại trong trái tim tôi.

Max à, Min của anh sẽ không bao giờ quên anh đâu.... Con của chúng ta cũng thế....

Bình luận