Biến Yêu Thành Cưới

Chương 54: Thật nực cười


Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm bức tranh, không có tâm trạng nhớ lại bất cứ điều gì, nhưng cũng không đợi đoạn ký ức cô vẫn luôn bảo tồn kia trỗi dậy. Thậm chí, cô còn có thể nhớ lại đầy đủ nhưng sự việc trong quá khứ mà những người khác đã quên mất. Ví dụ như, khi cô học tiểu học đã từng cãi nhau với bạn nam ngồi bên cạnh, vào giờ học rồi hai người vẫn còn cãi cọ, khiến cho cô giáo đang giảng bài rất bực mình, phải dừng lại nói: “Em là một con gái đấy…”. Dương Cẩm Ngưng xấu hổ tới cực điểm, giống như cô không xứng đáng là một cô gái vậy. Người ta vẫn luôn tỏ ra khinh bỉ những cô gái nói lời thô tục như thế, thân là con gái mà lại…

Bức tranh này đối với Dương Cẩm Ngưng mà nói, cũng là một điều không dễ gì chịu nổi.

Cô nhớ rõ bản thân đã cố gắng kìm nén cái ý nghĩ muốn hủy diệt tất cả như thế nào, nhớ rõ mình đã kìm nén cảm giác thất bại khi lực bất tòng tâm ra sao. Bản thân nghèo túng không xu dính túi đã định sẵn cuộc đời cô muốn làm gì cũng không được.

Chúng ta lúc nào cũng tỏ ra khinh thường những người có đặc quyền chiếm giữ, thế nhưng, nguyên nhân thực chất chẳng phải là vì cái quyền lực ấy không nằm trong tay chúng ta hay sao? Nếu bản thân mình có được cái quyền ấy, chúng ta sẽ làm được tất cả những điều mình muốn.

Nhưng cô không có cái quyền ấy, cũng không thể tự hủy hoại bản thân mình. Vì vậy cô đành phải cố gắng kiềm chế bản thân rằng, muốn trở thành bộ dạng như trong bức tranh này, nhất định phải trải qua rất nhiều chỉnh sửa, phải tự mài giũa bản thân, không thể chỉ biết ngồi đây oán trời than đất được, như vậy thật nực cười.

Cuối cùng, cô không thể biến thành mẫu người mà mình muốn, nhưng chí ít cũng sẽ không đánh mất lý trí của bản thân.

Hôm nay, bức tranh này lại xuất hiện trước mặt cô, cô nhìn chằm chằm vào hai chữ “Tô Tây”, tim đột nhiên đau nhức.

Suzie…

Hóa ra là Suzie…

Trong lúc cô tưởng mình đã thành công, trong lúc cô cho rằng mình đã tới gần hạnh phúc, thì ông trời lại hung hăng đạp ngã cô một cú. Hạnh phúc cô ngỡ là của chính mình, hóa ra chỉ là đồ dùng thừa lại của Suzie mà thôi…

Cô không ngu. Cô biết rõ tất cả những gì mà Cố Thừa Đông muốn chỉ là sự tin tưởng, cho nên cô mới không hỏi, không suy nghĩ. Nhưng có lẽ, ưu điểm lớn nhất của anh chính là không nói dối cô. cô đã từng nghĩ, nếu như giữa anh và Diệp Vãn Hi không có bất cứ quan hệ gì, thì cô cần gì phải lo lắng?

Thế nhưng, sự thật này đã nói cho cô biết, cô đã thua, thua thê thảm. Thậm chí, so với lúc cô tưởng Diệp Vãn Hi là bạn gái cũ của anh, thì bây giờ cô còn phẫn nộ và bất bình hơn. Nếu người phụ nữ trước kia của anh là Diệp Vãn Hi, cô còn có thể cười cợt anh không có mắt nhìn người, còn có thể dùng đủ lời lẽ thô tục chế nhạo anh, thế nhưng, người đó lại là Suzie… Cô không còn lời nào để nói nữa, cô không dám phủ nhận cái tốt của Suzie, càng không thể xóa mờ đi sự thiện lương của cô ấy. Thậm chí, cô còn cảm thấy tự ti. Khi biết người con gái trong lòng Cố Thừa Đông là Suzie, cô thật sự cảm thấy tự ti, trái tim cô đột nhiên trống rỗng, giống như cho dù cô có làm cái gì thì cả đời này cô cũng không thể so sánh được với Suzie vậy, cô tin rằng trong lòng Cố Thừa Đông cũng nghĩ như vậy. Cứ cho là anh chấp nhận cô đi, cùng lắm cũng chỉ là vì Suzie không còn trên đời này nữa cho nên anh mới không miễn cưỡng bản thân.

Dương Cẩm Ngưng cô, vĩnh viễn thua kém Suzie, thu kém ở một chữ “chết”.

Cô không dám cười nhạo Cố Thừa Đông nữa, anh đúng là có mắt nhìn người… Cô cắn môi, không có cách nào khống chế nỗi buồn dâng lên nơi đáy lòng.

Suzie, Suzie, Suzie…

Cô hận người con gái ấy, hận vô cùng. Đã chết rồi sao vẫn còn dằn vặt cô? Giương cái mác tốt bụng hiền lành lên khiến cô hận không nổi, mà yêu cũng không xong, khiến cô phải đau khổ giãy giụa trong mẫu thuẫn, bây giờ còn xuất hiện chiếm lấy trái tim chồng của cô.

Cô hận Suzie, hận thấu trời. Cô ấy lúc nào cũng là người con gái tốt, khiến cho Diệp Kim Bằng yêu thương, là bảo bối của Tô Tình, là học trò ngoan của thầy cô, là nữ thần trong lòng tất cả bạn nam, là thần tượng của tất cả các bạn nữ, vừa có tài, lại vừa có sắc.

Sự tức giận cường liệt trong lòng Dương Cẩm Ngưng lúc này dường như chứng minh rõ chính cô là một người phụ nữ xấu xa đang đố kỵ với một người con gái tốt hơn mình. Sự thiếu lý trí trước đây muốn kiềm chế, giờ khắc này lại hoàn toàn bị cô phóng thích. Ghét. Hận. Tất cả bất ngờ đột kích cô, khiến cô liều lĩnh tiến lên giật bức tranh xuống hung hăng xé rách, tốt nhất là xé thành những mạnh vụn, tốt nhất là để nó không còn là bộ dạng ban đầu nữa.

~~~

Cố Thừa Đông đứng bên ngoài hồi lâu, ngắm nhìn tất cả những thứ quen thuộc nơi đây khiến anh có chút xót xa hoài niệm lại những thứ chưa đạt được, có lẽ, ít nhiều gì anh vẫn còn cảm giác tiếc nuối.

Anh châm một điếu thuốc, chậm rãi hút đến khi chi còn lại đầu mẩu nhỏ. Vẫn chưa thất Dương Cẩm Ngưng đi ra, anh tò mò không biết cô lại tìm được cái gì chơi vui trong đó. Anh không khỏi lắc đầu, cô lúc nào cũng như một đứa trẻ, đương nhiên với điều kiện anh đừng ai chọc tới cô.

Vừa bước vào trong phòng, đập vào mắt anh là hình ảnh cô đang điên cuồng xé rách bức tranh kia.

Mặt anh lập tức biến sắc, chạy tới trước mặt cô: “Em đang làm cái gì?”

Anh không nhìn cô, chỉ chằm chằm nhìn vào bức tranh bị cô xé nát. Từng mảnh vụn rơi trên mặt đất, một ít còn sót lại trên tay cô, còn anh vẫn đang nắm chặt lấy tay cô.

Anh tức giận rồi. Hơn nữa, còn là vô cùng tức giận.

Vừa bước vào trong phòng, đập vào mắt anh là hình ảnh cô đang điên cuồng xé rách bức tranh kia.

Mặt anh lập tức biến sắc, chạy tới trước mặt cô: “Em đang làm cái gì?”

Anh không nhìn cô, chỉ chằm chằm nhìn vào bức tranh bị cô xé nát. Từng mảnh vụn rơi trên mặt đất, một ít còn sót lại trên tay cô, còn anh vẫn đang nắm chặt lấy tay cô.

Anh tức giận rồi. Hơn nữa, còn là vô cùng tức giận.

Dương Cẩm Ngưng quan sát sắc mặt Cố Thừa Đông, sự tức giận này dường như cách đây không lâu đã từng xảy ra, vẫn tốt, mức độ cũng không quá đáng hơn ngày đó là bao… Dương Cẩm Ngưng không khỏi bật cười tự giễu, sự khó chịu trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.

“Em ghét bức tranh này.” Cô nhẹ bẫng thốt ra câu đó, “Vô cùng vô cùng ghét.”

Cố Thừa Đông vẫn nắm chặt tay cô không buông: “Đó chỉ là một bức tranh mà thôi.” Anh càng dồn sức lên tay.

Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm Cố Thừa Đông, anh vẫn là khuôn mặt ấy nhưng sao cô càng nhìn càng cảm thấy khó chịu: “Chỉ là một bức tranh…” Dương Cẩm Ngưng nhếch miệng, “Để hoài niệm tới người cũ sao? Nói đơn giản như vậy, cho rằng tôi là kẻ ngu si lắm sao?”

Cố Thừa Đông giằng lấy những mảnh giấy trong tay cô, vung tay một cái, cô liền ngã xuống đất. Nhưng anh cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, chỉ cúi người nhặt những mảnh vụn lên. Anh dè dặt cẩn thận từng chút từng chút, giống như những mảnh vụn ấy là thứ quý báu nhất cuộc đời anh.

Nước mắt cô thoáng chốc lã chã rơi xuống, không thể kiềm chế được nữa rồi.

“Suzie mới là người trong lòng anh mà không ai thay thế được?”

“Đúng.”

Giống như cô đã từng nói, ưu điểm lớn nhất của anh chính là rất thành thực, thế nhưng cô thật sự hy vọng anh lừa cô. Cô biết, chỉ cần anh muốn thì anh có thể gạt cô, nhưng anh không muốn vậy, anh không muốn lừa dối cô.

“Anh là vì Suzie nên mới chu cấp tiền cho Diệp Vãn Hi, mới chăm sóc mẹ con bọn họ?”

“Đúng.” Thật ra, cũng không hẳn là chăm sóc, ngoại trừ vấn đề chu cấp kinh tế thì hai mẹ con bọn họ vốn dĩ không có bất cứ quan hệ nào khác với anh. Trừ một lần duy nhất kia, bệnh tình của Tô Tình tái phát, Diệp Vãn Hi quá hoảng loạn nên mới gọi điện cho anh. Giây phút ấy, trong đầu anh lại vang lên câu nói kia của Suzie: “Nếu có thể, mong anh giúp đỡ chị gái em.”

Tất cả đều có lý do, tất cả đều rất rõ ràng hợp lý.

Diệp Vãn Hi đích thực là dựa vào năng lực bản thân mà xin vào làm việc ở Cố Thị, Cố Thừa Đông không hề dành cho cô ta bất cứ đặc quyền nào. Thậm chí, lúc cô ta chủ động trả lại khoản tiền kia cho anh, anh cũng không từ chối. Anh không hề muốn có bất cứ dây mơ rễ má nào với phụ nữ, đặc biệt là vấn đề tình cảm. Phụ nữ nhiều người thường tự cho mình là đúng, nếu bạn đối xử với một người phụ nữ nhân đạo một chút thì điều đó có nghĩa là bạn có cảm tình với cô ta, vì thế mới khiến cô ta có những suy nghĩ lệch lạc.

Dương Cẩm Ngưng vẫn chưa rời mắt khỏi Cố Thừa Đông. Suzie quả nhiên là không tầm thường, chết rồi mà vẫn còn sức ảnh hưởng lớn đến vậy.

Cố Thừa Đông đã nhặt hết những mảnh vụn, chuẩn bị đứng lên thì Dương Cẩm Ngưng cũng lập tức đứng dậy, giằng lấy những mảnh giấy trong tay anh tiếp tục xé, hơn nữa, còn hung hăng đá Cố Thừa Đông một cước.

“Vì sao anh lại phải yêu Suzie? Vì nào lúc nào cũng là Suzie?” Nếu như là người khác, cô có thể mặc kệ không thèm để ý, cô có thể hoàn toàn tự tin. Nhưng, vì sao lại là Suzie?

Bộ dạng vừa khó coi vừa hung dữ này của cô không phải là vì muốn phá hủy bức tranh, mà đơn thuần chỉ là muốn phát tiết với người đàn ông này, bộc lộ ra tất cả sự khó chịu của cô, tất cả sự bất bình của cô.

Cố Thừa Đông vẫn chỉ nhìn cô, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Bức tranh này là thứ duy nhất mà Suzie để lại cho anh, thứ duy nhất…

Dương Cẩm Ngưng khua chân khua tay loạn xạ đấm đá anh, sức lực yếu ớt. Cố Thừa Đông bắt lấy tay cô: “Em rất để tâm?”

“Đúng.” Cô nhìn anh bằng ánh mắt quật cường qua làn nước mắt.

Anh nhìn cô rất lâu, rồi gật đầu, buông tay cô, quay người đi ra ngoài.

Lúc vừa bước qua ngưỡng cửa, anh ném toàn bộ những mảnh vụn kia vào thùng rác, đầu không ngoảnh lại mà nói: “Dương Cẩm Ngưng, sự tự tin của em đi đâu mất rồi?”

Dương Cẩm Ngưng ngơ ngác đứng đó, nhìn anh rời đi, cô đứng im thật lâu, thật lâu. Cuối cùng, giống như người mất đi toàn bộ sức lực, cô ngồi sụp xuống đất.

Sự tự tin của cô, nó đi đâu mất rồi?

Vì sao gặp phải chuyện này cô lại đánh mất lý trí của bản thân như vậy?

Nhưng hiện giờ cô không muốn suy nghĩ mấy thứ này, tuyệt đối không muốn. Cô thầm muốn khóc một trận, khóc thật to, tốt nhất đừng ai quấy nhiễu cô.

~~~

Cố Thừa Đông cũng không có đi đâu xa, anh chỉ đứng ở bên ngoài thư phòng, trong tay cầm một điếu thuốc, nhưng không hút.

Anh nghe thấy cô khóc, trong đầu anh hiện lên bộ dạng đầy nước mắt của cô.

Vừa rồi đúng là anh rất tức giận, rất phẫn nộ, nhưng sau khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, tâm tình anh dường như đột ngột có sự biến đổi. Anh không muốn nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì.

Anh chỉ đang nghĩ, nếu như Suzie còn sống, anh nhất định sẽ khuyên nhủ Dương Cẩm Ngưng đừng đi tìm cô ấy so đo, đừng gây chuyện với cô ấy.

Có rất nhiều lúc, chúng ta đều phải thừa nhận rằng, những người có tính tình tốt hoặc dễ dàng thỏa hiệp thường chính là vật bị hy sinh, chẳng hạn như Suzie. Cô là biểu tượng của sự thánh thiện, cô nhất định có thể hiểu được hành động vừa rồi của anh. Còn Dương Cẩm Ngưng thì khác, tính tình cô không tốt, vì vậy những điểm “tốt” này càng cần phải nhân nhượng một chút.

Lý luận kiểu này đúng là không công bằng, nhưng chỉ có thể như vậy, không còn cách nào khác.

Cố Thừa Đông ảo não vì mớ suy nghĩ xuất hiện trong đầu mình, nhưng tiếng khóc không ngừng của cô đã xóa tan đi nỗi phiền não ấy. Anh buông điếu thuốc còn chưa châm lửa, quay vào thư phòng.

Bình luận