Biến Yêu Thành Cưới

Chương 15: Sinh một đứa con


Mấy ngày này Cố Thừa Đông đều về nhà rất sớm, và đương nhiên hai người bọn họ vẫn rất ăn ý về một phương diện.

Dương Cẩm Ngưng sẽ cởi áo khoác ngoài, thuận thế nằm trên giường. Cố Thừa Đông cũng không do dự mà ôm lấy cơ thể cô. Trời vẫn chưa tối hẳn, làm chuyện đó có một thứ cảm giác rất lạ. Trước đây bọn họ vẫn thường xuyên cùng nhau như vậy, nhưng đều là trong đêm đen, cô không nhìn thấy khuôn mặt anh, và cũng chẳng muốn nhìn rõ. Bây giờ vì muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ đã định mà hai người bọn họ rất tích cực, nhưng lại khiến cô mơ hồ cảm thấy không thể thích ứng.

Cô lấy tay đẩy Cố Thừa Đông.

Anh dùng ánh mắt quét qua khuôn mặt cô, ý thăm dò.

Cô càng cố sức đẩy anh: “Không làm nữa.”

Cố Thừa Đông từ trên người cô đứng lên, nhịn không được nở nụ cười. Cô hiện tại đang vô cùng phiền muộn, mà anh còn có thể cười, cô bực mình đánh anh.

“Là do em nóng ruột muốn có…” Cố Thừa Đông tóm lấy tay cô: “Giờ còn nháo gì thế?”

Đúng, là cô chủ động mở miệng nói muốn có con, cô tự làm tự chịu.

“Ngày nào cũng nằm ở trên giường chờ anh…” Cô hổn hển, “Cảm thấy không khác mấy người con gái kia là mấy…”

“Sao em biết “mấy người con gái kia” như vậy?”

“Em không biết, nhưng chắc chắn anh biết.” Mặt cô đỏ ửng lên, thoát khỏi cánh tay anh, cầm quần áo lên mặc lại.

Tại cổng trường học cấp ba của cô trước đây có một con đường nhỏ, cứ đến tối là sẽ hàng loạt dãy nhà bật đèn đỏ sẫm, còn ban ngày thì mở cửa ra chỉ toàn thấy đồ dùng dụng cụ của cửa hàng cắt tóc. Rất nhiều người đều cười mà nói rằng đó là “Phố đèn đỏ”, cô hồi ấy không hiểu nghĩa là gì. Mỗi lần các bạn học nam trong lớp trêu đùa nhau đều đề cập tới ba chữ đó: “Hôm qua không ngủ được sao? Không phải là đi “phố đèn đỏ” đấy chứ?” Lúc ấy lòng hiếu kỳ của cô vô cùng ít ỏi, căn bản không giống các bạn nữ khác lặng lẽ đi tìm hiểu. Mãi đến khi ở con phố đó xuất hiện một vụ án mạng, một cô gái bị chém hơn mười nhát dao cho đến chết, trước khi chết…

Đó là lần đầu tiên Dương Cẩm Ngưng mở miệng hỏi “trần như nhộng” nghĩa là gì. (khỏa thân)

Một đoạn ký ức xa xôi bất chợt xuất hiện trong đâu như vậy…

(Phố đèn đỏ: hiểu tương tự như “phố vẫy”, “làng chơi” ở VN)

* * *

“Anh còn chưa thấy bao giờ.” Cố Thừa Đông thuận miệng nói.

Cô dùng ánh mắt kỳ quái liếc anh một cái. Thôi thì cô thừa nhận, vừa rồi lời cô nói ra cũng có một chút thử anh, câu trả lời này của anh coi như cũng giúp cô thỏa mãn phần nào. Mãi đến khi trời tối mịt, “công việc” dang dở kia hai người mới hoàn thành xong.

Trong bóng tối, họ tiếp tục dây dưa, triền miên không ngớt…

Cô thở hổn hển, nhìn chằm chằm trần nhà, đương nhiên là tối mịt, cái gì cũng nhìn không thấy rõ.

Cố Thừa Đông từ trên người cô lăn xuống.

Cô lần sờ bàn tay anh trong bóng tối, lắc lắc: “Anh nói xem, sao mãi vẫn chưa thấy động tĩnh gì?”

“Em quá sốt ruột rồi.” Cố Thừa Đông rõ ràng đã buồn ngủ.

“Nhưng mà giờ… người ta kết hôn chỉ hai tháng là đã thấy bụng rồi…”

“Đó là do bọn họ ở chung nhiều năm trước khi kết hôn.”

“Thật không?” Dương Cẩm Ngưng kinh ngạc: “Sao ngay cả chuyện này anh cũng biết.”

Cố Thừa Đông thở dài hai tiếng, bật cười, nói vậy mà cô cũng tin…

Cuối cùng Dương Cẩm Ngưng cũng nhận ra đang bị Cố Thừa Đông cười nhạo, tức giận: “Đã lâu như vây…”

Một chút động tĩnh cũng không có. Bạn học của cô, từ bạn tiểu học đến bạn trung học, con cái đều đã lớn cả rồi, có người còn mang thai đứa thứ hai, bọn chúng theo bố mẹ đi dạo phố, gặp cô còn lớn tiếng chào “cô”.

“Em đúng là quá sốt ruột rồi, chuyện này gấp không được, càng gấp càng lâu có. Em xem ti vi nhiều như vậy mà không rõ à?”

“Vì gấp mới cần nhanh chứ, không gấp như vậy ai cần làm gì…”

Cố Thừa Đông xoay người xoay người đè lên người cô, môi lưỡi lại dây dưa trên môi cô, ngăn cản cô tiếp tục lảm nhảm. Một trận mây mưa kịch liệt nữa chấm dứt, anh mới mở miệng: “Anh làm thêm giờ, tỷ lệ thành công càng cao!” (pó tay vợ chồng nhà này =.=)

Mấy ngày sau, vì lý do tới chu kỳ mà Dương Cẩm Ngưng đẩy Cố Thừa Đông ra. Sau đó, cô tới bệnh viện, có thể chính là do cô quá sốt ruột, cho nên muốn đến bệnh viện kiểm tra cho bớt lo lắng.

Dương Cẩm Ngưng nóng ruột ngồi chờ kết quả, thầm ước ao bác sĩ nói với cô rằng: kinh nguyệt hai ngày trước chỉ là ảo giác, trong bụng cô đã có một sinh mệnh bé nhỏ rồi.

Ngồi ở trong phòng, cô có chút bất an, “Rất nghiêm trọng sao?”

Nếu như cô không thể mang thai… Suy nghĩ này khiến sắc mặt cô trắng bệch, tự mình dọa mình, quả thực rất đáng sợ.

“Cũng không phải, thể chất của cô không thích hợp để mang thai, nhưng cũng không có vấn đề gì lớn, nếu mang thai phải cực kỳ cẩn thận.”

“Vậy là có ý gì?”

“Vấn đề này phụ thuộc vào thể chất. Cô cũng không cần quá lo lắng.”

“Tôi rất khó mang thai ư?”

“Cũng không quá khó, chỉ là sau khi có thai thì rất khó sinh. Cô đã từng sinh con chưa?”

Cô lắc đầu.

“Vậy thì cô không cần lo lắng quá, mang thai lần đầu tương đối dễ sinh, lần thứ hai trở đi mới khó khắn một chút.” (Bác sĩ kiểu quái gì toàn nói nước đôi thế này hả???)

“Chỉ là rất khó sinh, nhưng không khó mang thai?”

“Có thể nói như vậy.”

“Vậy mà… vẫn chưa có… À, liệu dùng thuốc tránh thai có ảnh hưởng gì không?”

“Nếu như dùng loại thuốc đó trong thời gian dài thì đương nhiên sẽ có hại nhất định tới cơ thể. Nhưng qua một thời gian thì sẽ ổn thôi. Mang thai được còn do rất nhiều yếu tố, cô không nên quá nóng ruột, nên giữ tâm trạng thoải mái.”

Dương Cẩm Ngưng kết luận lần này đến bệnh viện là đi dạo chơi, dù sao kết quả cũng còn không đến nỗi tồi tệ như cô tưởng.

Dương Cẩm Ngưng vừa đi trên hành lang bệnh viện, vừa kiểm điểm lại bản thân xem liệu có phải là mình đã quá quan trọng hóa vấn đềnày không. Dù sao cô cũng chưa già, mới có hai tư tuổi, chuyện này tuyệt đối không gấp, người không biết không chừng còn tưởng cô muốn mượn chuyện con cái để bức hôn người khác!

Nghĩ như vậy nên tâm tình cô đã tốt hơn nhiều.

Có lẽ là muốn đối xử tốt với bản thân, cũng có thể là muốn để tâm tình bình thản.

“Dương Cẩm Ngưng?”

Cô xoay người.

“Đúng là cậu.” Mạnh Y đi tới bên cạnh Dương Cẩm Ngưng, khóe miệng nhếch lên mỉm cười.

Dương Cẩm Ngưng cảm thấy sự bình thản vừa tìm kiếm được vừa nãy đã bắt đầu lại sôi trào rồi, ngay cả ánh mắt cũng lộ rõ ý chí chiến đấu mà phóng về phía người bạn học cấp ba đang đi về hướng này.

Mạnh Y đánh giá Dương Cẩm Ngưng, ánh mắt soi mói, vẻ mặt làm như cái gì cũng chỉ lần liếc một cái là nhìn ra tất cả, không cần nỗ lực như người khác. Cũng chịu thôi, ai bảo đàn ông thích cái bộ dạng này chứ.

“Có?” Mạnh Y liếc nhìn xuống bụng cô.

“Không liên quan tới cậu.” Không cần phải lãng phí thời gian.

Mạnh Y khoanh tay trước ngực: “Được gả vào nhà giàu có, ngay cả tính tình cũng khác.”

“Cậu nói sai rồi, tôi hẳn là từ một nhà giàu có đến một nhà giàu có khác. Đừng nói tôi giống cô bé lọ lem, tôi tuyệt đối không có mơ mộng hão huyền đó.”

“Hoá ra cậu vẫn cứ là Dương Cẩm Ngưng luôn tự cho mình là đúng kia.”

“Không có cách nào, tôi trước sau vẫn luôn thành thực.” .

Mạnh Y nhìn Dương Cẩm Ngưng với ánh mắt coi thường, không thèm che giấu. Người con trai cô từng yêu tới tận xương tủy cuối cùng cũng chịu chấp nhận cô, nhưng đó là vì anh ta bị Dương Cẩm Ngưng từ chối. Lúc ấy hai người còn đang là bạn tốt, Mạnh Y trước giờ chuyện gì cũng kể cho Dương Cẩm Ngưng. Sau chuyện lần này, cô cảm thấy đã nhìn rõ bản chất con người Dương Cẩm Ngưng. Mạnh Y cho rằng, trong lúc mình đang cố gắng có được tình cảm của người con trai kia, thì có lẽ Dương Cẩm Ngưng đang ở một bên trộm cười mình ngu ngốc, theo đuổi người con trai mà cô ấy không cần.

Dương Cẩm Ngưng căn bản cũng không muốn giải thích, dù sao thì tình bản của con gái cùng bạc bẽo. Cô xưa nay đều không để ý tới người con trai kia. Thật lòng mà nói, người theo đuổi cô nhiều vô kể, cô vốn dĩ không nhớ nổi người mà Mạnh Y đem lòng yêu là ai. Nhưng vì chuyện đó mà tình bạn giữa cô và Mạnh Y đã chấm dứt, bởi vì cậu bạn trai kia chấp nhận hẹn hò với Mạnh Y chỉ là vì muốn thường xuyên được gặp Dương Cẩm Ngưng mà thôi.

Tình bạn giữa con gái với nhau, nếu như có thể chịu đựng được sự thử thách khi xuất hiện sự có mặt của một người con trai, thì sẽ chân thành không gì phá nổi.

Thấy Dương Cẩm Ngưng sắp bỏ đi, Mạnh Y lập tức ngăn cản: “Dương Cẩm Ngưng, cái tính cách này của cậu bảo sao tới giờ cũng không có bạn bè. Ngay cả Suzie thân thiện như vậy cũng giữ khoảng cách với cậu, đủ thấy cậu bị người ta ghét bỏ như thế nào.”

“Nếu như bạn bè đều giống như cậu, tôi hy vọng cả đời không có bạn bè. Hơn nữa, tôi chân thành mà nói cho cậu biết, là tôi không muốn kết bạn với Suzie, không phải là cô ấy không thích tôi. Lần sau trước khi nói gì mong cậu phải điều tra kỹ càng tránh gây hậu quả xấu.”

“Mấy lời này mà cậu cũng nói được, không sợ Suzie trên trời linh thiêng mà bám theo cậu à?”

“Cậu nói cái gì?” Dương Cẩm Ngưng vừa bỏ đi liền khựng chân lại.

Mạnh Y kinh ngạc nhìn Dương Cẩm Ngưng: “Cậu không biết sao… Suzie đã qua đời rồi.”

Dương Cẩm Ngưng sững sờ ở tại chỗ.

Mạnh y nhìn thần sắc của cô: “Hoá ra cậu thật sự không biết.”

Dương Cẩm Ngưng đứng im tại chỗ. Bệnh nhân người vào người ra rất nhiều, gia quyến cũng rất nhiều, cô hoàn toàn không nhìn tới.

Người bạn đầu tiên trong đời cô, cũng là người đầu tiên cô tưởng mình sẽ hận mà lại không thể hận, không ngờ rằng cô ấy đã không còn trên đời này nữa…

“Vì sao lúc nào cũng thấy cậu một mình thế?”

“Vì sao cậu thích ngắm lá rụng?”

“Vì sao cậu ít nói vậy?”

“Nếu như có thể, chúng ta làm bạn nhé, mình tên là Suzie.”

“Nếu như có thể, mình rất muốn được gọi cậu là Ngưng tử, cậu cũng có thể gọi mình là Tây tử. Chúng mình sẽ là một đôi bạn tốt.” (Suzie, tên tiếng Trung là Tô Tây)

Sau khi mẹ qua đời, Suzie là người đầu tiên và cũng là người suy nhất gọi cô như vậy, người duy nhất làm bạn với cô. Cô cũng thực sự coi Suzie là bạn mình.

Thế nhưng, thân phận của cô gái Suzie ấy, Dương Cẩm Ngưng vĩnh viễn không thể chấp nhận được.

Con người đáng ghét kia, tại sao lại sinh ra một cô gái thiện lương như Suzie được?

Bàn tay cô ẩm ướt, cô ngẩng đầ, trời không mưa…

Cô đưa tay lên sờ khóe mắt, hóa ra là chính mình đang có mưa rơi…

Mãi đến lúc này, cô mới hiểu được, cho dù bản thân có hận, cho dù trong sâu thẳm thâm tâm có bất mãn thì cô vẫn luôn coi Suzie là bạn thân, hơn nữa còn hy vọng cô ấy sống tốt, thậm chí cô luôn hoài niệm chuỗi ngày có cô bạn ấy bên cạnh.

Thanh xuân đã hết, ngày hôm qua không còn…

Bình luận