Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 677: Hộ Phong Kiếm Linh, tin tức hoàn hồn (trung)


Quyền Ý hùng mạnh ập tới bất thình lình, còn mang theo lực Thiên Đạo uy nghiêm vô tận, ba người bọn Liệt Vô Dương, trong đó Liệt Vô Dương có tu vì cao nhất, bất quá cũng chỉ gần đạt tới Kiếm Tông đại thiên vị, đã hết sức khinh thường, bọn họ không thèm đề phòng một Viêm Chiến chỉ có tu vi tứ trùng thiên đã bị phong ấn, bất quá chỉ tương đương với Kiếm Chủ mà thôi, ba tiếng phập vang lên, chỉ trong thoáng chốc, ba người chỉ kịp bố trí xong kiếm cương hộ thân, lập tức đã bị một quyền vô cùng cương mãnh này đập trúng, ba vòi nghịch huyết phun ra, ba người bọn Liệt Vô Dương lăn lông lốc xuống núi như đá.

- Ha ha, không phải các ngươi là Đại sư cảnh giới Kiếm Hồn sao, không ngờ cũng có hôm nay.

Viêm Chiến cất tiếng cười to:

- Tiếp ta một quyền nữa!

Lúc này ba người bọn Liệt Vô Dương đã nôi trận lôi đình. gân cốt toàn thân gần như vỡ vụn, Quyền Ý bá đạo vô song khi nãy đã xông vào trong Thần Đình thức hải của bọn họ. va chạm cùng Kiếm Ý.

Cho dù là Liệt Vô Dương có tu vì cao nhất bị thương nhẹ nhất, lúc này cũng không thể tự lo cho mình, thân thể không thể nào nhúc nhích.

- Mạng ta xong rồi!

Ba người bọn Liệt Vò Dương tâm thần hôn mê, ngay cả Kiếm Ý đang giao đấu cùng Quyền Ý trong thức hải cũng dần dần mất đi ý chí Kiếm Đạo. Mắt thầy quyền cương mạnh mẽ kia lăng không hạ xuống, bắt chợt một thanh âm già nua vang lên giữa đất trời:

- Ba tên si ngốc kia, còn không mau tỉnh lại!

-Ùng. ..

Một tiếng kiếm ngâm mạnh mẽ vang lên, trên Huyền Dương phong đột nhiên xuất hiện một hư ảnh cự kiếm cao ngàn trượng. Hư ảnh cự kiếm này có màu vàng sáng, xung quanh còn có chân Hỏa cháy bừng bừng, khiến cho không gian uốn khúc, từng đạt cuộn sóng không gian khuếch tán ra bốn phía. Vù một cái. một lão nhân thần khoác áo bào đen từ giữa không trung xuất hiện trước mặt Viêm Chiến.

Kiếm Ý cô đọng dàng trào trong mắt lão nhân, lập tức hóa thành ba đạo dao động vô hình, cắt qua không khí, chui vào mi tâm ba người bọn Liệt vô Dương đang nằm dưới chân núi. Đồng thời đạo Quyền Ý vốn đánh vào hư không kia, trong khoảnh khắc lão nhân xuất hiện đã tan biến mất. quyền cương màu vàng đó đã bị cỗ pháp tắc nóng bỏng trước mặt nghiền nát không tâm tích.

Viêm Chiến phun ra một búng máu tươi. ánh mắt nhìn chằm chằm vào lão nhân trước mặt, bản thân Viêm Chiến bị phong ấn kiếm nguyên, hơn nữa này giờ thi triển hai lần áo nghĩa tối cao của Vô Liễu Quyền, thiên giai võ học, tuy rằng có thể khiêu chiến vượt cấp, nhưng tiêu hao cũng rất lớn, tuy chỉ đánh hai quyền, nhưng trong Khí Hải của Viêm Chiến chỉ còn lại hai thành chân khí hệ Hỏa.

- Kiếm Hoàng. .. ba mươi năm rồi làm sao có thể. .. không ngờ ngươi còn chưa chết! Viêm Chiến tỏ vẻ không thể nào tin được nhìn lão nhân trước mặt.

- Sao hả, phải chăng ngươi vô cùng kinh ngạc?

Lão nhân mặt không đổi sắc, nhưng sát ý trong mắt thì mười phản kiên định:

- Lão phu may mắn đôi được một viên Diên Thọ đan trên giới Kim Thiên, tăng được năm mươi năm thọ mệnh, nếu ngươi muốn chờ lão phu chết đi, vậy còn phải chờ rất lâu, ngươi là dư nghiệt của Thiên Linh tộc, vốn lão phu không muốn tính toán với ngươi, nhưng hiện giờ ngươi đánh trọng thương ba tên sư diệt của lão phu, nếu để cho ngươi còn sống rời đi, vậy uy nghiêm của Huyền Dương tông để đâu? Chịu chết đi thôi!

Dứt lời, lão nhân không hề do dự, kiếm chỉ lăng không điểm tới Viêm Chiến một cái, một cỗ pháp tắc Huyền Dương mênh mông cuồn cuộn ép tới, tuy rằng không phải là Không Gian Cầm cố, nhưng dùng pháp tắc để giam cầm Viêm Chiến vốn chỉ tương đương với võ giả Kiếm Chủ không có vấn đề gì.

- Muôn chém muôn giết cứ tự nhiên, bất tất phải nhiều lời vô ích. Viêm Chiến cau mày lại. ánh mắt không tỏ ra sợ hãi chút nào.

-Nói rất hay!

Bất thình lình một thanh âm trong trẻo vang lên bên cạnh Viêm Chiến.

- Là ai?

Sắc mặt lão nhân áo đen đột nhiên thay đổi mắt nhìn chằm chằm vào mé trái Viêm Chiến.

Ngay lúc ấy. pháp tắc Huyền Dương màu vàng sáng đang giam cầm Viêm Chiến nháy mắt tan tành, một bóng xanh từ giữa hư không đột ngột xuất hiện.

- Ngươi là….. Lục….. Thanh. ..

Viêm Chiến vô cùng nghi hoặc nhìn Lục Thanh trước mặt, thế nào cũng không ngờ Lục Thanh xuất hiện bên cạnh lão. hơn nữa tu vi của hắn. .. Ánh mắt Viêm Chiến tỏ vẻ sững sờ, phát hiện ra không gian xung quanh Lục Thanh chính là một mảng không gian Động Hư tối đen như mực, cắn nuốt tất cả nguyên khí, sâu không lường được. Vì sao tu vi của hắn lại đạt tới mức này?

- Vị Đại sư này. .. lão nhân áo đen trầm giọng nói:

- Đây là dư nghiệt của Thiên Linh tộc. gây hắn đả thương ba người Huyền Dương tông ta. xin Đại sư đừng ra tay, vậy Huyền Dương tông ta vô cùng cảm kích.

Tuy ngoài miệng nói như vậy, trong lòng lão nhân áo đen đang hết sức kinh hoàng, tam kiếp Kiếm Hoàng! Lúc này không ngờ một tên tam kiếp Kiếm Hoàng xuất hiện trước mặt lão! Tam kiếp kiếm Hoàng ở Thanh Phàm giới chính là vô địch, cho dù là ở Kim Thiên giói cũng là Kiếm Giả tuyệt đỉnh, nếu không phải trưởng lão một tông cũng là chưởng tông thủ tọa.

- Lục Đại sư, ngươi. ..

Giờ phút này. Viêm Chiến đã biết Lục Thanh đã luyện thành Đại sư cảnh giới Kiếm Hồn. Ở thể giới Kiếm Đạo, kiếm thần đại lục, chỉ có Kiếm Giả cảnh giới Kiếm Hồn mới được xưng là Đại sư.

Thế nhưng tu vi của hắn đã đạt tới mức nào, lại có thể khiến cho nhị kiếp Kiếm Hoàng của Huyền Dương tông tỏ ra e sợ như vậy?

Lục Thanh khoát tay:

- Ta được Đại trưởng lão nhờ cậy, tới đây tương trợ, ta là ngoại tộc trưởng lão, chuyện này Tứ trưởng lão cứ giao cho ta là được!

Ngoại tộc trưởng lão?

Viêm Chiến trước tiến sừng sờ. sau đỏ mặt lộ sắc mừng. Một vị Đại sư cảnh giới Kiếm Hồn làm ngoại tộc trưởng lão, không nghi ngờ gì sẽ có ích lợi rất lớn với sự phát triển của Thiên Linh tộc. Mà muốn có thể trở thành ngoại tộc trưởng lão, nhất định phải được bốn vị trưởng lão đồng thời chấp nhận, khẳng định đáng được tin tưởng.

Sắc mặt khẽ sững sờ, lão nhân áo đen trầm giọng nói:

- Vị Đại sư này, Thiên Linh tộc là dị tộc, vì sao Đại sư. ..

- Giao Quế Hương ra đây. ..

Lục Thanh không thèm nhìn lão nhân áo đen, lạnh nhạt nói đồng thời chuyển ánh mắt nhìn sang Liệt Vô Dương đang lơ lửng trên không:

- Tự ý cướp lấy tự do của người khác mà không có nguyên do nhân quả nào, hôm nay ta vì nhân quả mà tới, niệm tình ngươi tu luyện không dễ, miễn cho hình thần câu diệt, tiến nhập luân hồi đi thôi.

- Các hạ. ..

Lão nhân áo đen cả kinh, buột miệng quát, nhưng trong khoảnh khắc, lão kinh hãi phát hiện ra, không gian xung quanh giống như dòng nước bắt đầu chảy, lập tức bao phủ lão vào trong.

Không Gian Cầm Cố!

Không Gian cầm cố thuộc về tam kiếp Kiếm Hoàng!

Lão nhân áo đen cố gắng dùng pháp tắc Huyền Dương giãy dụa, nhưng chỉ trong thoáng chốc, lão phát hiện ra Không Gian cấm cố do Lục Thanh phát ra vô cùng ngưng đọng, tựa như vài ngọn núi ngàn trượng đè lên thân mình, rốt cục không thể nào động đậy.

Có thể vận dụng khí Động Hư, thậm chí trong pháp tắc kiếm cương sinh ra còn có sự tồn tại của khí Động Hư. pháp tắc Động Hư, Không Gian cầm cố này trong tay Lục Thanh đã vượt xa trình độ của tam kiếp Kiếm Hoàng, lão nhân áo đen chỉ là nhị kiếp Kiếm Hoàng, cho dù là tam kiếp Kiếm Hoàng bình thường cũng khó lòng tránh thoát, huống chỉ là lão.

Kẻ cũng sợ hãi không kém gì lão chính là Liệt Vô Dương, thế nhưng chỉ trong thoảng chốc, phía sau Liệt Vô Dương lập tức nứt ra một không gian Động Hư tối đen. Ven bờ không gian Động Hư này có linh quang màu tím lưu chuyển cửa động tối đen mờ toang, một vòng Sinh Tử Luẩn Hồi xám xịt chậm rãi xoay tròn.

Oanh một tiếng, nhục thân của Liệt Vô Dương bao gồm cả Kiếm Chủng lập tức hóa thành bụi phấn, mười hồn phách bị Sinh Tử Luân Hồi dẫn động, chớp mắt đã bị hút vào trong đó.

Thấy tình cảnh như vậy, lão nhân áo đen cũng biết mình không thể phản kháng, thực lực của người kia e rằng đủ để tiêu diệt cả Huyền Dương tông của lão một cách nhẹ nhàng thoải mải.

Giờ phút này, hai tên trưởng lão cảnh giới Kiếm Hồn bên cạnh Liệt Vô Dương, sắc mặt cũng lộ vẻ buồn bã, thế nhưng bọn chúng nhìn sang lão nhân áo đen, dưới uy áp của tam kiếp kiếm Hoàng do Lục Thanh xuất ra, dù là mở miệng cũng hết sức khó khăn.

- Lục trương lão, Quế Hương. .. Quế Hương nàng. ..

- Người ở đâu? Lục Thanh nhìn sang lão nhân áo đen, trầm giọng hỏi.

Sác mặt Viêm Chiên lộ vẻ vui mừng khôn xiết, thực lực của Lục Thanh quả thật đã mang lại cho Viêm Chiến sự vui mừng vô tận.

Lão nhân áo đen biến sắc vài lần, rốt cục hít sáu một hơi, cất tiếng nói:

- Xin hai vị theo ta.

Tâm niệm khẽ động, Lục Thanh thu hồi Không Gian cấm cố.

- Lục Đai sư. ..

Viêm Chiến nhìn về phía hắn, trong mắt Lục Thanh tỏ vẽ kiên quyết không thể lay chuyển, lắc lắc đầu

- Đi với lão.

Ba người ngự không bay về một ngọn núi nhỏ phía sau Huyền Dương phong, ngọn núi này chỉ cao vài trăm trượng, hình như chuôi kiếm, khác với nhưng ngọn núi khác chính là, trên ngọn núi này không có một sinh mạng nào cả, dù là một gốc cây, ngọn cỏ cũng không, nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy nó vẫn có sinh mệnh lực, thế núi đen sì mơ hồ lấp loáng ánh vàng. Đi đến nơi, Lục Thanh lập tức cảm thấy ngọn núi này toát ra một cỗ Kiếm Ý khổng lồ, khiến cho trong lòng hắn bất giác phải run lên khe khẽ. Hắn cảm thấy không nhịn được, có một cảm giác kích động, muốn tranh phong cùng cỗ Kiếm Ý này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Dường như cảm nhận được biến hóa rất nhỏ trên người Lục Thanh, lão nhân áo đen giải thích:

- Nơi đây là nơi truyền thừa của Huyền Dương tông chúng ta, nuôi dường Kiếm Ý của các đời tổ tiên trong đó. Hai vị. xin mời!

Lập tức, hai tay lão nhân áo đen kết một loạt ấn quyết phức tạp, dần dần hình thành một quả cầu kiếm quang màu vàng sáng, kiếm quang toát ra vạn đạo khiến cho Lục Thanh cảm thấy Huyền Dương kiếm cương tinh thuần đang không ngừng bị lão nhân áo đen nhốt vào trong kiếm quang này.

-Vù. ..

Chỉ trong thoáng chốc, kiếm quang này bay vụt đi như tia chớp. về phía ngọn núi trước mắt.

-ừng. ..

Kiếm quang còn chưa tới ngọn núi lúc còn cách ngọn núi chừng vài trượng dần dần biến mất trong không trung, Lục Thanh hơi kinh ngạc nhìn ngọn núi kia vài lần, không ngờ trong đó ẩn chứa một tòa kiếm trận Địa giai.

Trong nháy mắt. đã thấy không trung nơi đó đột nhiên dao động lên một trận như một dòng nước tung tóe trắng xóa, ở giữa dần dần hình thành một lỗ trống hình tròn.

- Bên ngoài Vạn Kiếm động này bố trí kiếm trận đặc thù của Huyền Dương tông ta, người bình thường không thể nhìn thấy lối vào này, chỉ có người Huyền Dương tông ta, còn phải đạt tới cảnh giới kiếm Hồn mới mở ra được, nếu không thì không thể mở ra.

Lão nhân áo đen bên cạnh dường như sợ hai người bọn Lục Thanh nghi ngờ, bên cất tiếng giải thích.

Kế đó, ba người bên đi vào cửa ngõ này, linh quang màu vàng sáng chợt lóe, nháy mắt đã tới một quảng trường bằng đá xanh rộng rãi có thề chứa được cả ngàn người, không khí nơi đây hơi ngưng đọng, hư không khô ráo vô cùng, thậm chí còn có những tia lửa nhạt thỉnh thoảng bắn ra tứ phía.

Bình luận