Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 67: Dương danh Tử Hà phong (2)


Vào lúc này, Lục Thanh ý thức được đạo kiếm khí của đối phương có uy lực đã vượt qua thức thứ ba của Tử Tiêu Phong Lôi kiếm. Vận dụng thức thứ tư, phải nói chính xác là thức thứ tư của Đại Diễn tam thập lục chuy chưa qua cải biến, uy lực càng mạnh thêm. Nhưng do sự chênh lệch không nhiều nên cũng không lo Triệu Thiên Diệp phát hiện ra điểm khác biệt. Nhưng cho dù như thế cũng khiến cho Triệu Thiên Diệp giật mình.

Lúc này, Phong Lôi kiếm nguyên lưu chuyển toàn thân Lục Thanh. Phong Lôi kiếm nguyên giống như làn nước, chảy về phía Luyện Tâm kiếm, chẳng khác gì trăm sông chảy về biển mà hội tụ ở đây. Lục Thanh đã vận chuyển toàn bộ Kiếm Nguyên lực của bản thân mà dốc hết vào một chiêu này.

Được toàn bộ Phong Lôi kiếm nguyên của Lục Thanh quán nhập, quả cầu kiếm khí trước Luyện Tâm kiếm nhanh chóng tăng trưởng. Chỉ trong chốc lát đã to bằng hai cái đầu người. Những tia điện cuồng bạo cùng với những lưỡi đạo gió màu xanh khiến cho không khí xung quanh phát ra những tiếng rít.

Tay phải của hắn đang cầm kiếm chợt co lại rồi sau đó nó giống như một con sóng lớn đẩy về phía trước. Luyện Tâm kiếm đâm mạnh ra. Trong nháy mắt, trong đầu Lục Thanh chợt xuất hiện quỹ tích một chùy của Quý lão. Cái quỹ tích của Tự Hóa khinh trọng đó chợt hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.

Lẳng lặng nhắm hai mắt lại, Lục Thanh chầm chậm phát ra một thức. Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, một kiếm của Lục Thanh chợt trở nên phiêu hốt. Tia kiếm khí có hai màu xanh tím thoát ra khỏi Luyện Tâm kiếm cũng như vậy. Ngay cả Nhiếp Thanh Thiên đứng bên, hai mắt cũng lóe lên tinh quang nhìn chằm chằm sự biến hóa của quả cầu kiếm khí kia.

- Sao có thể như vậy? - Dịch Nhược Vũ không kìm được kêu lên. Biến hóa như vậy nàng đã từng thấy khi sư phụ của nàng Bích Thủy kiếm Minh Tịnh Nguyệt thi triển. Mà sự biến hóa đó được sư phụ nàng gọi là Tự hóa khinh trọng.

Tự hóa khinh trọng!

Lạc Tâm Vũ không thể tin nổi vào mắt mình. Thân là cao thủ thứ hai của Tử Hà tông, con trai duy nhất của Kiếm Tông Lạc Thiên Phong, hắn đã nhìn thấy kiếm pháp của phụ thân. Sự biến hóa trong kiếm pháp của phụ thân cũng giống hệt như một kiếm của Lục Thanh đang thi triển. Có lẽ mức độ huyền ảo vẫn không thể bằng phụ thân hắn, nhưng vẫn đủ khiến cho hắn không thể nắm được quỹ tích của nó. Cho dù hắn có thể dùng tu vi mạnh hơn để phá vỡ, nhưng khi tu vi của Lục Thanh không kém hắn nhiều lắm thì người phải bó tay bó chân cũng chính là hắn.

Tiểu tử này chui ở đâu ra mà lại đáng sợ như vậy? Cho hắn thêm thời gian mười năm, với tốc độ tiến bộ như thế thì trong số những người trẻ tuổi sẽ chẳng còn ai là đối thủ của hắn. Chưa bao giờ, Lạc Tâm Vũ lại cảm thấy nguy cơ mạnh đến như vậy. Cảm giác này đã lâu hắn chưa từng được cảm nhận qua. Cho dù người đứng vị trí thứ hai là Lăng Vân kiếm Cổ Kiếm Vân cũng không tạo cho hắn áp lực mạnh đến vậy.

Thần quang trong mắt Lạc Tâm Vũ lưu chuyển. Lúc thì lộ ra ý chí chiến đấu nóng bỏng lúc thì lại xuất hiện ý muốn giết người nồng nặc. Các loại suy nghĩ không ngừng hiện ra khiến cho Lạc Tâm Vũ không khỏi cười khổ. Ánh mắt hắn nhìn về phía Lục Thanh đang đứng trong sân mà nổi lên ý giết người. Tuy nhiên, nó nhanh chóng biết mất.

Giữa sân, sau khi phát ra đạo kiếm khí cuối cùng, Lệ Kinh Sanh nhìn chằm chằm về phía Lục Thanh mới xuất ra kiếm khí. Cái quỹ tích đó chính là điều mà hắn vẫn theo đuổi. Mặc dù bây giờ mới chỉ được chút vỏ ngoài nhưng cũng đủ khiến cho hắn kinh ngạc. Nghĩ tới tuổi của Lục Thanh, cùng với Phong Lôi kiếm nguyên lẫn trong hơi thở của Húc Nhật tâm kinh, ánh mắt hắn có chút mông lung. Tuy nhiên, chỉ trong chốc lát, hắn lại nhìn về phía Lục Thanh.

Quả cầu kiếm khí va chạm với kiếm khí của hắn. Một ngọn lửa màu lam nhạt nhất thời, bao phủ hai người. Không khí bị dồn nén tạo ra một làn sóng không khí tỏa ra xung quanh. Tất cả những người đứng xem cuộc chiến đều biến sắc. Trên người bọn họ lại xuất hiện một vòng kiếm khí bảo hộ. Đặc biệt khiến cho người ta chú ý chính là vòng kiếm khí bảo hộ của Lạc Tâm Vũ. Toàn thân hắn được bao phủ bởi một màu vàng tím, có một ngọn lửa màu vàng nhạt bao quanh. Không khí xung quanh như những sợi tơ tạo thành một hình người rồi bốc cháy.

Vòng kiếm khí bảo hộ xuất ra bên ngoài cơ thể vài thước bảo vệ Lạc Tâm Vũ và Liệt Phong vào bên trong. Khi làn khí mạnh mẽ đánh tới gần như không có một chút dao động, giống như bị vòng bảo vệ của hắn thôn phệ.

Người khác không thể tưởng tượng được, trong khoảng thời gian ngắn ngủi khi quả cầu kiếm khí của Lục Thanh va chạm với kiếm khí của Lệ Kinh Sanh liền dung hợp với nhau, hóa thành một quả cầu kiếm khí cháy hừng hực một ngọn lửa màu hồng. Quả cầu bắt đầu to lên.

- Tiểu tử tránh mau... - Lệ Kinh Sanh thấy vậy biến sắc mà hô lên cho Lục Thanh. Đồng thời, hắn nhanh chóng biến thành một luồng sáng màu đỏ đậm vọt về phía quả cầu.

- Ầm...

Một tiếng nổ rung trời vang vọng xung quanh. Rất nhiều người nghe thấy mà chạy tới. Sau khi nghe tiếng kêu của Lệ Kinh Sanh, Lục Thanh vội vã lui lại phía sau. Trong tầm mắt hắn một làn sóng kiếm khí đang bốc lên ngọn lửa màu hồng cùng với những tia kiếm khí màu xanh tím khuếch tán ra xung quanh.

Húc Nhật tâm kinh nhanh chóng vận chuyển. Thần thức của hắn liền cảm ứng nguyên khí trong trời đất rồi hút vào cơ thể thông qua huyệt Bách Hội để bổ sung cho Đan Điền trống trải. Cuối cùng trước khi làn sóng kiếm khí lan tới cũng luyện hóa được một đạo kiếm nguyên. Phong Lôi kiếm khí nhanh cóng bao phủ toàn thân Lục Thanh. Nguồn: https://truyenfull.vn

"Vù..."

Khi làn sóng kiếm khí đó chạm tới người, Lục Thanh mới cảm nhận được uy lực của nó. Gần như không hề gặp một chút trở ngại, làn sóng kiếm khí nhanh chóng cắt nát kiếm khí hộ thể của Lục Thanh. Vào lúc quan trọng đó, Lục Thanh nhanh chóng đưa Luyện Tâm kiếm chắn ngang trước ngực.

Giống như bị một cây chùy lớn đập trúng, Luyện Tâm kiếm bị kiếm khí oanh kích liền đập mạnh vào ngực của Lục Thanh. Lục Thanh như cảm thấy toàn thân bị bóp nát, ngực như có thứ gì đó chẹn lấy khiến cho hô hấp khó khăn. Cả người hắn giống như một ngôi sao băng bắn ngược ra sau, nện lưng xuống mặt hồ đang đóng băng.

Rắc...rắc...

Mặc hồ bị Lục Thanh van chạm liền xuất hiện vô số những vết nứt. Rơi xuống mặt băng, Lục Thanh liền phun ra một ngụm máu, nét mặt tái nhợt.

- Lục Thanh... - Dư Cập Hóa và Đoạn Thanh Vân cùng kêu lên. Nhưng vào lúc này, bọn họ bị sóng kiếm khí lan tới nên bị đẩy về phía sau, cơ bên không thể tiến lên được. Nhiếp Thanh Thiên cũng phát hiện ra điều đó, nhưng vào lúc hắn đang định di chuyển thì làn sóng kiếm khí đã lan tới ngăn cản. Cho tới khi hắn phá được thì đã cứu không kịp.

Còn Lệ Kinh Sanh trong nháy mắt khi tới phía trên quả cầu kiếm khí, hắn lơ lửng ở đó. Ngay sau khi quả cầu khuếch tán, kiếm chỉ của hắn liền xuất hiện một đạo kiếm khí dài tám trượng rộng tới một thước. Đạo kiếm khí cắm mạnh vào giữa quả cầu rồi xuyên thẳng qua.

- Phá cho ta... - Sau tiếng quát của Lệ Kinh Sanh, luồng kiếm khí xoắn mạnh một cái khiến cho quả cầu kiếm khí bị nghiền nát rồi chầm chậm tiêu tán.

Lao tới bên người Lục Thanh, Nhiếp Thanh Thiên lấy từ trong người ra một cái hộp ngọc. Sau đó, hắn lấy từ trong hộp ngọc ra một chút nhân sâm cho Lục Thanh ăn. Cố gắng nhịn đau ngồi xuống, Lục Thanh vận chuyển Húc Nhật tâm kinh.

Thần thức nhanh chóng bao phủ quanh người Lục Thanh, Lệ Kinh Sanh biết được nội phủ của hắn bị chấn thương nghiệm trọng. Nhưng có thể do vừa được dùng dược vật nên vào lúc này đang có một luồng nguyên khí tinh thuần xoa dịu tim phổi của hắn. Đồng thời, nó cùng với Nguyên khí trong thiên địa chui qua huyệt Bách Hội mà chầm chậm bị luyện hóa thành Kiếm Nguyên bổ sung cho đan điền.

Suy nghĩ một chút, Lệ Kinh Sanh móc từ trong người ra một cái bình ngọc rồi lấy một viên dược hoàn màu vàng nhạt có mùi cay cay đưa cho Nhiếp Thanh Thiên:

- Chờ lát nữa cho hắn nuốt viên Dưỡng Thân đan này. Thương thế của hắn sẽ nhanh chóng bình phục.

Khi đi ngang qua người Lạc Tâm Vũ, hắn nói với Liệt Phong đang cố gắng đứng thẳng:

- Tiểu tử! Vận khí của ngươi hôm nay rất tốt. Nếu như tâm của ngươi còn nóng nảy như vậy ta nghĩ kiếm đạo sau này rất khó có thành tựu. Nói thế thôi! Chuyện lúc nãy ta không tính nữa. Tất cả tự thu xếp.

Không chờ Liệt Phong mở miệng, Lệ Kinh Sanh liếc mắt nhìn hắn một cái rồi bước đi. Mà hai gã hộ pháp còn lại thì đưa mắt nhìn Lục Thanh đang khoanh chân ngồi đó. Hôm nay, Lục Thanh từ một gã thiếu niên chưa có tên tuổi đã làm cho bọn họ hết sức kinh ngạc. Sau hôm nay, chắc chắn tháng sau, trên Long Phượng bảng, mọi người sẽ biết tới cái tên Lục Thanh.

Trên lầu của Ngoại Sự đường, những tiếng bàn luận cứ liên tiếp vang lên.

- Tử Tiêu Phong Lôi kiếm lợi hại thật. Thực lực của người đó không ngờ lại mạnh đến thế.

- Đúng vậy! Cảnh giới kiếm pháp đã vượt qua Cử trọng nhược khinh đạt tới Cử khinh nhược trọng thì phải.

- Không biết! Nhưng cơ bản là không thể nhìn thấy một đường kiếm kia...

Hai gã đệ tử Lạc Nhật phong đứng một góc cũng không nén được sự kinh hãi. Vốn bọn họ chỉ có ý đánh giá và quan sát đối với một người mới xuất hiện như Lục Thanh. Nhưng vào lúc này, ánh mắt họ chỉ có một sự hoảng sợ.

- Ta khẳng định, chỉ sau ba năm mười vị trí đầu tiên trong Long Phượng bảng sẽ có tên của hắn. - Người được gọi là sư huynh, đeo thanh cự kiếm nói:

- Xem ra! Thú Khư bạo động lần này, chúng ta lại có thêm một đối thủ.

- Ừm! Có lẽ chúng ta nên sắp xếp một chút. - Nói xong, hai người nhanh chóng biến mất trong đám đông.

Vào lúc này, gần như toàn bộ Tử Hà phong đã trở nên huyên náo. Nhưng do có mấy người Lạc Tâm Vũ nên cũng không có người nào dám bước lên. Hơn nữa, do có Lệ Kinh Sanh nên cũng chỉ dám đứng ở xa mà xem, hay là túm năm tụm ba trong ngoại sự đường mà hỏi đám đệ tử quan sát từ đầu.

Sau khi đánh một trận với hộ pháp, chấp pháp Lệ Kinh Sanh, Lục Thanh đã chính thức nổi danh khắp cả Từ Hà phong.

Bình luận