Bất Diệt Kiếm Thể

Chương 661: Hàn Băng Linh Xà!


Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

"Huyết mạch truyền thừa, nghe đồn tựa hồ là thuộc về một loại thể chất tu luyện. " Hắc y trung niên lắc lắc đầu rồi nói: "Trên Kiếm Thần Đại Lục, luôn luôn có một ít kiếm giả trời sinh được trời cao chiếu cố, vừa mới sinh ra liền có được thể chất khiến người thèm muốn, chỉ cần lĩnh ngộ đầy đủ, liền có thể ở trong thời gian rất ngắn đạt tới cảnh giới mà rất nhiều người khổ tu cả đời mới có thể đạt tới, thậm chí ngay cả ở trên lĩnh ngộ, đều viễn siêu thường nhân. Người như vậy thực có thể ở trước khi vào Kiếm Hồn liền đản sinh ra Kiếm Đạo thần thông, mà nghe đồn, trong bọn họ có được một loại phương pháp truyền thừa độc đáo, gọi là huyết mạch truyền thừa. Còn cụ thể truyền thừa cái gì, trừ phi là người kế thừa huyết mạch, tự mình thể ngộ mới biết được. "

Gật gật đầu, Lục Thanh nói: "Vậy hài tử này liền giao cho các hạ rồi. "

Hít sâu một hơi, tử khí trên mặt hắc y trung niên tán đi, lộ ra khuôn mặt hơi tái bến trong. Khuôn mặt hắn không có bất kì huyết sắc, nhưng mà trong ánh mắt, trừ bỏ Sát Lục chi khí ở ngoài, Lục Thanh còn cảm thấy một tia cảm xúc nhàn nhạt dao động.

"Hài tử này, ta sẽ nuôi dưỡng nó lớn lên. "

Không có hứa hẹn gì, nhưng những lời này rơi vào tai Lục Thanh, so với bất kỳ lời hứa hẹn nào đều nặng hơn rất nhiều.

Không hề nhắc lại, hai người lập tức lên đường.

Sinh Tử Uyên.

Một chỗ sơn cốc không người biết, tọa lạc một tòa sơn trang phạm vi hơn mười dặm. Sơn trang này tựa vào núi mà kiến lập, lấy sinh tử thạch độc hữu của Sinh Tử Uyên mà xây thành, chỉ là sinh tử thạch đều bị loại bỏ Bạch Thạch mang sinh khí, chỉ lưu lại Hắc Thạch tràn ngập tử khí. Toàn bộ sơn trang giống như một con mãnh thú hoang dã ngủ say vạn năm, nối tiếp nhau mười dặm.

"Thiếu chủ -- "

"Thế nào?" Quân Mạc Đồ đứng yên ở trong viện, trong tay cầm một chén tử trà.

"Sát Hoàng đại nhân đã đi được ba ngày. "

"Ba ngày, vậy cũng không sai biệt lắm. " Quân Mạc Đồ gật gật đầu, nói: "Lui ra đi. "

"Dạ!"

Một lát sau, Quân Mạc Đồ uống cạn một ngụm tử trà cuối cùng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

"Lục Thanh a Lục Thanh, ngươi làm ta kinh ngạc thật nhiều, chỉ là, đó thật là ngươi làm sao?"

Ngoài Sinh Tử Uyên, theo hắc y trung niên đi tới bên bờ Bán Nguyệt thủy đàm, thủy đàm tối đen nhìn không đến đáy, thỉnh thoảng lại có vài con chim bói cá ở bên bờ uống nước.

"Nơi này là. .. ?"

"Thời gian không sai biệt lắm. " Hắc y trung niên hơi ngưng thần nói.

Ước chừng qua nửa canh giờ, Lục Thanh cảm thấy hồn thức phân bố ở chung quanh đột nhiên rung động, ngưng thần hướng về phía trên thủy đàm nhìn lại, chỉ thấy trên không không ngừng có đại lượng Thủy linh khí tụ tập, linh khí màu lam nhạt cơ hồ ngưng đọng như thực chất, hóa thành một đạo linh khí trụ thẳng tắp chiếu vào bên trong thủy đàm.

Đây là tiêu chí linh vật hệ Thủy sắp thành thục! Lục Thanh thầm nghĩ trong lòng.

Lát sau, một cổ hương khí thanh nhã nhè nhẹ phiêu tán ra.

"Đây là -- "

"Bích Tinh Ngọc Liên, linh dược hệ Thủy, ba ngàn năm trưởng thành, ba ngàn năm nở hoa, lại thêm ba ngàn năm mới thành thục. Ngày thành thục, tụ tập đại lượng Thủy linh khí, phát ra hương vị thanh nhã, cuối cùng toàn bộ hóa thành màu bích lục óng ánh, có công dụng tăng trưởng Kiếm Nguyên, khu trừ tâm ma, đối với trị liệu thương thế hồn thức có kì hiệu phi thường. Người thường nếu ăn được một cánh hoa, thậm chí có thể đem thể chất chuyển biến thành thể chất thích hợp tu luyện Kiếm Khí hệ Thủy. " Không có giấu diếm, hắc y trung niên mở miệng nói.

"Ngươi không sợ ta xuất thủ cướp đoạt?" Lục Thanh có chút nghi hoặc nói.

"Chân Long Kiếm Hoàng, có được chân long huyết mạch, còn lĩnh ngộ Hạo Nhiên Chính Khí, điểm ánh mắt này tại hạ vẫn phải có. "

Không nói cái gì, hai người vận khởi Kiếm Cương bảo vệ thân thể, thả người nhảy xuống thủy đàm.

Theo cổ hương vị kia, hai người không ngừng hạ thấp, thủy đàm này thế nhưng không ngờ sâu như vậy, chỉ bằng mắt thường chỉ có thể thấy hơn trăm trượng.

?Hạ thấp đã gần nghìn trượng, hai người mới tiếp cận đáy đàm, so sánh với trên mặt đất, mặt đàm phạm vi không đủ trăm trượng, đáy đàm này chẳng những phạm vi gần một ngàn trượng, nhưng lại ẩn chứa Thủy linh khí nồng đậm. Chỉ thấy một đóa liên hoa óng ánh như ngọc bích lẳng lặng ở đáy đàm nở rộ, quanh thân tản mát ra một vòng sáng màu lam, linh khí cường đại khiến Lục Thanh có thể cảm giác được nó tồn tại rõ ràng.

Đây là Bích Tinh Ngọc Liên!

Theo hai người không ngừng tiếp cận, cổ hương vị kia càng thêm nồng đậm, thật sâu hít một hơi, kể cả là Lục Thanh cũng cảm thấy thức hải một trận thanh minh.

Chậm rãi, hai người tiếp cận Bích Tinh Ngọc Liên gần mười trượng.

"Đến đây!" Than nhẹ một tiếng, không cần nghĩ ngợi, hai người Lục Thanh đồng thời hướng tới hai bên vọt tới.

Ngang –

Ngay sau đó, chỉ nghe trong đáy đàm vang lên một tiếng rống, sau đó một cái đầu to lớn từ trong lớp bùn nhô ra, mặt nước xung quanh dường như không có lực cản gì.

Kiếm Cương hộ thể quanh người trướng lên, hai người nhanh chóng vọt đến một bên, Kiếm Cương sắc bén đem thủy lưu phá ra một đường bọt nước hẹp dài.

Rất nhanh quan sát Linh Thú trước mắt, một đầu linh mãng kỳ dị dài trăm trượng, lân giáp màu lam thẫm che kín toàn thân, trên đầu đỉnh đầu là một chiếc độc giác màu lam dài gần một trượng, đôi mắt đầy hung quanh cảnh giác nhìn chằm chằm hai người Lục Thanh, thân thể to lớn quấn quanh bảo hộ Bích Tinh Ngọc Liên.

Nhìn thấy tình cảnh này, Lục Thanh làm sao còn không minh bạch, lục giai đỉnh phong Hàn Linh Băng Xà này hiển nhiên từ lúc trước đã thủ hộ ở trong đáy đàm, chờ đợi Bảo Liên thành thục, mượn dùng linh khí khổng lồ đột phá bình cảnh thất giai. Lúc này nhìn thấy bọn họ nghĩ muốn tranh giành, lập tức từ trong ngủ say tỉnh lại.

Ngang --

Cùng với một tiếng rít kỳ dị, thủy lưu phía trước Hàn Linh Băng Xà đột nhiên hóa thành hơn mười băng kiếm dài một trượng, xé mở vô tận gợn sóng, hướng tới hai người bắn nhanh đến.

Không đợi Lục Thanh xuất thủ, từ trên người hắc y trung niên bốc lên một cổ Sát Lục chi khí nồng đậm.

"Đi!"

Tay phải vừa lật, , một thanh Thần Kiếm cấp Kim Thiên màu hồng đen từ trong tay hắc y trung niên hiên ra. Pháp tắc kiếm quang màu hồng đen hóa thành một kiếm luân xoay tròn, thủy lưu chung quanh giống như bị một tầng lực lượng vô hình bức sang một bên, một vòng Động Hư Không Gian rõ ràng ở trên kiếm luân sinh thành. T

Tức khắc, kiếm luân chớp động, hơn mười cái băng kiếm tức khắc bị cắt thành bột mịn, đồng thời, Động Hư Không Gian tối đen trên kiếm luân mang theo Sát Lục chi khí hướng tới trán Hàn Linh Băng Xà chém tới.

"Nhân tộc đáng giận!"

Vì bảo vệ Bích Tinh Ngọc Liên, Hàn Linh Băng Xà cũng không có tránh né, mà đem đầu hạ thấp, dùng độc giác nghênh đón kiếm luân đang lao tới.

Keng --

Một trận lam mang nhấp nháy, hai bên tương giao đúng là phát ra tiếng sắt thép va chạm thanh thúy. Chỉ thấy nơi Độc Giác cùng kiếm luân giao nhau, một vòng Động Hư Không Gian thôn phệ lưu thủy xung quanh, hướng về bốn phía khuếch tán.

Hắc y trung niên vung tay lên, kiếm luân lại nhanh chóng hóa thành Thần Kiếm bắn ngược trở về trong tay.

Ngang --

Một tiếng rống kinh thiên vang lên, chỉ thấy trên độc giác của Hàn Linh Băng Xà bị phá vỡ ra một đường khe sâu đến vài thước, linh huyết màu lam không ngừng chảy ra. Đau đớn truyền đến khiến linh xà uốn éo vặn vẹo, đáy đàm bị giảo động lên, đem một mảnh thủy vực chung quanh hóa thành vẩn đục.

Ông --

Phất tay dẫn động Sát Lục pháp tắc, em nước bùn bị giảo động trấn áp, hiện thân thể khổng lồ của Hàn Linh Băng Xà hiện ra. Pháp tắc uy đến từ tam kiếp Kiếm Hoàng thấu thể mà ra, hướng tới đầu Hàn Linh Băng Xà phủ xuống. Uy áp có thể so với thất giai Linh Thú khiến Hàn Linh Băng Xà lại phát ra một tiếng rít trầm thấp, liền xa xa thối lui.

Hiển nhiên, khí tức trên người trung niên khiến nó minh bạch thực lực hai bên chênh lệch, ùng với tiến giai so sánh, vẫn là bảo lưu sinh mạng chính mình càng thêm trọng yếu.

Lần nữa hạ đến đáy đàm, hắc y trung niên vung tay lên lấy ra một chiếc hộ Tử Ngọc tủy đã chuẩn bị sắn, một đạo Kiếm Cương hiện ra, Bích Tinh Ngọc Liên đã hoàn toàn hóa thành màu bích ngọc tức khắc chia lìa rế cây, bay vào bên trong hộp.

Hai người quay đầu nhìn Hàn Linh Băng Xà, ủ rũ ở một bên, lục giai đỉnh phong Linh Thú, cũng không phải nơi nào cũng có thể gặp được.

Bất quá, hắc y trung niên cũng không cho rằng, hắn có thể khiến một con lục giai Linh Thú thần phục, đánh chết là một chuyện, thần phục, lại là một chuyện khác.

Suy nghĩ một chút, Lục Thanh bước tới một bước, nói: "Ta có thể trợ ngươi đột phá thất giai. "

"Ngươi có thể trợ ta?" Hàn Linh Băng Xà cảnh giác nhìn Lục Thanh, lập tức cười nhạo nói: "Nhân tộc, ngươi cho ta là tiểu hài tử, muốn gạt ta ký lập khế ước sao? Ngươi nằm mơ!"

Không nói gì, tâm niệm Lục Thanh vừa động, bên trong vô tận tủy hải, Long Vương huyết mạch nộ ngâm một tiếng, lao ra ngoài cơ thể.

Ngang --

Tiếng long ngâm trong trẻo vang lên, long uy đến từ cửu giai Long Vương nháy mắt trấn áp trên người Hàn Linh Băng Xà.

Long thân to lớn dài chừng ba nghìn trượng, trên tầng lân giáp màu tím vàng nổi lên một tầng sáng màu trắng nhũ, Long Vương huyết mạch quấn quanh người, đem Lục Thanh thủ hộ bên trong.

Mà nháy mắt Lục Thanh gọi ra Long Vương huyết mạch, hắc y trung niên thối lui về phía sau mấy trăm trượng.

"Chân long!" Cơ hồ trong phút chốc, Hàn Linh Băng Xà liền phủ phục xuống, ánh mắt đầy kinh sợ nhìn chằm chằm Lục Thanh, không chỉ là long uy khủng bố trên Long Vương huyết mạch, còn có cả áp chế đến từ sâu trong linh hồn.

Hàn Linh Băng Xà, bản thân có một tia chân long huyết mạch mỏng manh, mới có thể trưởng thành tới cấp bậc hiện giờ. Đối mặt với Long Vương huyết mạch của Lục Thanh, thiên sinh sợ hãi liền khiến nó không có bất kì niệm tưởng gì.

"Hiện tại ngươi tin không?"

"Tin, tin, trước đó có nhiều mạo phạm, xin long vương thứ tội!" Nghe được Lục Thanh nói chuyện, Hàn Linh Băng Xà vội vàng nói.

Bình luận